Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Niềm tin và sứ mạng tông đồ

Tác giả: 
Huệ Minh

 

 

NIỀM TIN VÀ SỨ MẠNG TÔNG ĐỒ

 

Chúng ta đang sống trong niềm vui phục sinh khi biết rằng Đức Giêsu, Chúa chúng ta đã chiến thắng thần chết và phục sinh khải hoàn.

 

Thế nhưng bài Tin Mừng hôm nay, thánh Marcô tường thuật lại việc Chúa Giêsu phục sinh hiện ra với các nhân chứng và họ đã loan tin này cho các môn đệ nhưng các ông không tin. Có lẽ Chúa buồn lắm vì những kẻ ở gần Ngài nhất, cùng ăn cùng sống với Ngài thế mà không tin vào lời Ngài đã tiên báo. Sau cùng, Chúa Giêsu đã tỏ mình ra cho các ông để các ông thấy mà tin.

 

Thánh Marcô nhấn mạnh đến sự cứng lòng tin của các môn đệ để làm nổi bật chứng từ của Chúa Giêsu hiện ra và mệnh lệnh phải ra đi làm chứng cho Ðấng Phục Sinh. Chúa Giêsu Phục Sinh vẫn mãi mãi là một, nhưng khi hiện ra, Ngài luôn đến với hình dạng của một người xa lạ. Với bà Maria Madalena, Ngài hiện ra như một người làm vườn; với hai môn đệ đi về làng Emmaus, Ngài đồng hành như một lữ khách xa lạ; với các môn đệ chài lưới, Ngài xuất hiện như một người mà họ cũng không nhận ra ngay tức khắc.

 

Niềm tin vào Ðấng Phục Sinh luôn đòi hỏi các môn đệ phải làm một bước nhảy vọt để từ một người xa lạ, nhận ra dung mạo của Thầy mình. Từ hai ngàn năm qua, chứng từ về Ðấng Phục Sinh cũng luôn diễn ra như thế, từ cuộc sống của cộng đồng tín hữu tiên khởi, qua cái chết của các vị tông đồ đến cuộc tử đạo, của không biết bao nhiêu các tín hữu ở mọi thời đại, cuộc sống tin cậy mến ở mọi nơi là một chứng từ sống động và liên lỉ về Ðấng Phục Sinh.

 

Ðức Giêsu Phục Sinh không dễ dàng được các Tông Ðồ chấp nhận ngay. Maria báo tin, họ không tin. Hai môn đệ đi đường về báo tin, họ cũng chẵng tin. Cuối cùng, chính Ðức Giêsu hiện ra với nhóm Mười Một và quở trách lòng cứng tin của họ. Lòng cứng tin của các tông đồ lại may mắn cho chúng ta. Nếu các tông đồ dễ tin, ngày nay chúng ta có thể nghi ngờ các ông lầm vì cuồng tín. Nhưng vì các ông khó tin là chứng chắc chắn để chúng ta tin Ðức Giêsu phục sinh.

 

Các tông đồ đã không tin rằng Chúa đã sống lại do lời kể của Maria Mađalêna, hay của hai môn đệ trên đường Emmaus. Chỉ mãi đến khi Chúa Giêsu trực tiếp hiện ra với các tông đồ, các ông mới tin. Chúng ta có thể trách các tông đồ cứng lòng tin. Nhưng chúng ta cũng ta cũng có thể khẳng định rằng các ông không phải là những người cả tin.Chính vì thế mà khi đã xác tín niềm tin của mình, các tông đồ đã mạnh dạn tuyên xưng và làm chứng rằng Chúa Giêsu đã phục sinh, đến độ sẵn sàng đón nhận cái chết để minh chứng niềm tin đó.

 

Chúa đã khai mở tâm trí cho các môn đệ nhận ra Người đã sống lại thật, và sự sống lại của Người đã biến đổi thân xác của Người nên vinh hiển, hoàn toàn khác biệt với những người đã được Người cho sống lại như La-da-rô, như con trai của bà góa thành Na-in hoặc con gái ông Gia-ia  trưởng hội đường, vì những người này được sống lại nhưng sẽ chết, còn Người sống lại và sẽ sống trường tồn. Đức Giê-su không chấp nhất sự yếu kém của các môn đệ,  Người củng cố lòng tin cho các ông và sai các ông ra đi: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo”.

 

Đối với chúng ta thì sao? Khi đọc bài Tin Mừng này, tôi thấy khó chịu với các môn đệ vì sao mà các ông lại cứng lòng như thế? Nhưng rồi xét lại bản thân, tôi thấy rằng cần phải cám ơn các ngài hơn là trách móc vì thử hỏi khi nhìn thấy một người bị đánh đập và chết tủi nhục như vậy thì làm sao có thể tin rằng người đó có thể sống lại vinh quang nếu chúng ta không thấy tận mắt. Vì thế, Chúa Giêsu phục sinh đã cho các ông chiêm ngắm sự phục sinh vinh hiển của Ngài để các ông biết rằng Ngài là Thiên Chúa thật và qua đó củng cố đức tin của các ông. Nhờ các môn đệ, chúng ta đã được Chúa chúc phúc: phúc cho những người không thấy mà tin.

 

Niềm tin vào Ðấng Phục Sinh và chứng từ về Ngài luôn được diễn tả bằng một cách sống mới trong cộng đồng. Sách Tông Ðồ Công Vụ ghi lại một bức tranh vô cùng sống động về cuộc sống mới trong Ðấng Phục Sinh ấy. Sự bình an được Ðấng ban tặng đã tạo ra một cộng đồng hòa giải, nghĩa là một nhóm tín hữu sống trong hài hòa hiệp nhất và chia sẻ của cải cho nhau.

 

Nét nổi bật của cộng đồng này không hẳn là nghèo khó, bởi vì trong đó, không ai phải thiếu thốn điều gì, mà chính là tình yêu thương của mọi người. Của cải vật chất, thay vì là đối tượng của sự chiếm hữu ích kỷ và do đó là nguyên nhân của tranh chấp chia rẽ, đã trở thành bí tích của tình bạn và huynh đệ. Tựu trung, mối Phúc Thật mà Chúa Giêsu tuyên bố khi hiện ra với thánh Tomas "Phúc cho những ai không thấy mà tin" không loại trừ đòi hỏi phải được thấy một cách cụ thể chứng từ về Ðấng Phục Sinh trong Giáo Hội, và chứng từ ấy thiết yếu là chứng từ về tình yêu huynh đệ.

 

Khi đã thấy Chúa Phục Sinh, các môn đệ được trao phó sứ mệnh loan báo tin mừng phục sinh đến với mọi loài thọ tạo để mọi người nhờ tin mà được sống và sống dồi dào. Sự cứng tin của các môn đệ đã củng cố chắc chắn cho niềm tin của chúng ta để chúng ta biết rằng Chúa đã sống lại thật rồi và nhờ tin vào Lời Chúa dạy, lời các môn đệ loan truyền, chúng ta tin chắc rằng chúng ta cũng được phục sinh với Ngài và cùng Ngài sống một đời sống mới trong Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta.

 

Nhờ Chúa Giêsu Phục Sinh, chúng ta được Thiên Chúa cho chúng ta là những người con của Người. Vì vậy, chúng ta là những người Ki-tô hữu, chúng ta có điều kiện để làm nên sự nghiêm túc các ước nguyện của chúng ta, để chúng ta có thể trở thành những người làm nên bình an thật sự giữa anh chị em của chúng ta. Các bình an thật sự này mà Thiên Chúa đã nói: Chính là bình an của Đức Giêsu Ki-tô Phục Sinh.Ta hãy xin Chúa Giêsu Phục Sinh ban cho tất cả chúng ta nguồn mạch ân sủng tình yêu của Ngài để chúng ta loan báo Tin Mừng của Người trong khắp thế gian.