Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

PVLC Thứ 3 Tuần 16 Thường Niên

Tác giả: 
Cao Tấn Tĩnh

 

 

Thứ Ba


Phụng Vụ Lời Chúa

 

Bài Ðọc I: (Năm II) Mk 7, 14-15. 18-20

 

"Chúa ném mọi tội lỗi chúng tôi xuống đáy biển".

 

Trích sách Tiên tri Mikha.

 

Lạy Chúa, với cây trượng của Chúa, xin chăn dắt dân Chúa, chăn dắt những con chiên thuộc quyền sở hữu của Chúa sống lẻ loi trong rừng, ở giữa núi Carmêlô. Tất cả được chăn dắt ở Basan và Galaad như ngày xưa. Như ngày ra khỏi Ai-cập, tôi cho nó thấy những việc lạ lùng. Có Chúa nào giống như Chúa là Ðấng dẹp tan mọi bất công, và tha thứ mọi tội lỗi của kẻ sống sót thuộc về Chúa? Chúa không khư khư giữ mãi cơn thịnh nộ của mình, vì Chúa ưa thích từ bi. Chúa còn thương xót chúng tôi, còn dày đạp những bất công của chúng tôi dưới chân Chúa, và ném mọi tội lỗi chúng tôi xuống đáy biển. Chúa ban cho Giacóp biết sự trung thành của Chúa, cho Abraham biết lòng từ bi mà Chúa đã thề hứa với tổ phụ chúng tôi từ ngàn xưa.

 

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 84, 2-4. 5-6. 7-8

 

Ðáp: Lạy Chúa, xin cho chúng con được nhìn thấy tình thương của Chúa (c. 8a).

 

Xướng: 1) Lạy Chúa, Chúa đã phù trợ đất nước của Ngài, đã tài tình thay đổi số phận nhà Giacóp. Chúa đã tha thứ lỗi lầm của dân Ngài, và che đậy mọi điều tội ác của họ. Chúa đã cầm hãm tất cả sự bất bình, và tự nguôi đi lòng phẫn nộ. - Ðáp.

 

2) Lạy Chúa là Ðấng cứu độ, xin thương hồi phục chúng con, và từ bỏ lòng xung giận chúng con. Phải chăng Chúa giận chúng con muôn đời ngàn kiếp, hay là kéo dài lòng căm hận tới muôn đời? - Ðáp.

 

3) Há không phải chính Ngài cho chúng con hồi sinh, để dân tộc Ngài được hoan hỉ ở nơi Ngài? Lạy Chúa, xin cho chúng con nhìn thấy tình thương của Chúa, và ban cho chúng con được ơn Ngài cứu độ. - Ðáp.

 

Alleluia: Ga 14, 5

 

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy". - Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 12, 46-50

 

"Người giơ tay trên các môn đệ mà nói: Ðây là mẹ Ta và là anh em Ta".

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

 

Khi ấy, Chúa Giêsu còn đang nói với dân chúng, thì mẹ Người và anh em Người đứng ngoài tìm cách nói chuyện với Người. Có kẻ thưa rằng: "Kìa, mẹ Ngài và anh em Ngài đang đứng tìm Ngài ngoài kia". Nhưng Người trả lời kẻ ấy rằng: "Ai là mẹ Ta, ai là anh em Ta?" Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ mà nói: "Ðây là mẹ Ta và là anh em Ta, vì hễ ai làm theo ý Cha Ta trên trời, thì người ấy là anh em, chị em và là mẹ Ta vậy".

 

Ðó là lời Chúa.


Image result for Mt 12, 46-50


Suy Nghiệm Lời Chúa

 

Bài Phúc Âm cho Thứ Tư Tuần XVI Thường Niên hôm nay chính yếu chất chứa câu trả lời của Chúa Giêsu về sự kiện "Mẹ Người và anh em Người đang đứng tìm Người ngoài kia". 

 

Căn cứ vào câu trả lời này nói riêng và thái độ của Người nói chung thì hình như Chúa Giêsu có vấn đề với gia đình của Người, trong đó có cả người mẹ thân yêu nhất của Người trên trần gian này, làm sao ấy. Đáng lẽ, theo thường tình, Người một là nói với người báo tin cho Người rằng xin làm ơn nói với mẹ tôi và anh em tôi chờ tôi một chút nhé, hay là Người xin lỗi thính giả ra ngoài chào gia đình Người một chút rồi trở vào tiếp tục sau cũng được. 

 

Đằng này Người không làm như thế, trái lại, còn tuyên bố một câu như thể trắng trợn phủ nhận mẹ của Người và anh em của Người nữa trước mặt các môn đệ: "Nhưng Người trả lời kẻ ấy rằng: 'Ai là mẹ Ta, ai là anh em Ta?' Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ mà nói: 'Đây là mẹ Ta và là anh em Ta, vì hễ ai làm theo ý Cha Ta trên trời, thì người ấy là anh em, chị em và là mẹ Ta vậy'".

 

Tuy nhiên, ở đây, qua câu tuyên bố này, chúng ta thấy Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh đến tình nghĩa chân thật nhất và trọn hảo nhất, đó là tình nghĩa thiêng liêng hơn tình nghĩa máu mủ ruột thịt về phần xác. Người không phủ nhận Người là con của Mẹ Maria về phần xác, người Mẹ duy nhất vừa đồng trinh vừa sinh con bởi Chúa Thánh Thần. Nhưng Người là Thiên Chúa nhập thể hơn là con người được thần linh hóa. Bởi thế, muốn có liên hệ mật thiết và thực sự với Người, chúng ta cần phải hiệp nhất nên một với Người "trong tinh thần và chân lý" (Gioan 4:24), bằng việc "làm theo ý Cha trên trời" như Người và với Người. 

 

Trong câu tuyên bố đầy khẳng định này về mối liên hệ thiêng liêng giữa Người và những ai muốn kết nghĩa với Người này hay có liên hệ với Người ấy, Chúa Giêsu đồng thời cũng ngấm ngầm khen tặng Mẹ của Người, vì chẳng có ai trên trần gian này sống mật thiết nên một với Người bằng Mẹ của Người, một người mẹ "có phúc vì đã tin"(Luca 1:45), "đã theo con chiên đến những nơi con chiên đến" (Khải Huyền 14:4), đến tận "dưới chân thập giá" của Người (Gioan 19:25).

 

Với câu tuyên bố này, Chúa Giêsu như muốn nói với các môn đệ nói chung và các tông đồ nói riêng đang hiện diện với Người bấy giờ, thành phần Người giơ tay trên họ mà phán: "Đây là mẹ Ta và anh em Ta" là thành phần sau này sẽ trở thành "nền tảng của Giáo Hội" (Êphêsô 2:20), hãy noi gương bắt chước Mẹ Maria trong việc "làm theo ý Cha Ta trên trời". 

 

Câu tuyên bố về tình nghĩa thiêng liêng này của Chúa Giêsu còn bao gồm vai trò của bất cứ ai được hiệp nhất nên một với Người, vai trò "làm mẹ" của Người, dù họ là nam nhân đi nữa. Phải chăng chính vì thế mà phẩm trật trong Giáo Hội toàn là nam nhân nhưng Giáo Hội vẫn đóng vai trò là người mẹ - Mẹ Giáo Hội. 

 

Đúng thế, theo tu đức Kitô giáo, một khi đã tiến đến giai đoạn hay đạt đến cấp hiệp sinh, tức sau giai đoạn hay sau cấp tu đức khởi sinh và tiến sinh, thì tâm hồn của người Kitô hữu đươc hiệp nhất nên một với Thánh Ý Chúa bằng đức tin tuân phục của họ, đến độ họ có cùng một tâm tưởng, tinh thần, ngôn từ, tác hành và phản ứng như Chúa Giêsu Kitô, khiến cho những ai giao tiếp với họ hay thấy họ hoặc nghe họ đều cảm thấy một Chúa Giêsu Kitô thực sự sống động nơi họ, và từ đó họ nhận biết Người và theo Người. 

 

Tâm hồn đạt đến cấp độ tu đức hiệp sinh ấy chẳng khác gì như một cành nho dính liền với thân nho là Chúa Giêsu Kitô, để nhờ nhựa sống của thân nho là Thánh Linh của Chúa Kitô hay là tinh thần của Chúa Kitô tác động trong họ, họ trở thành một cành nho sinh muôn vàn hoa trái cho thân nho và từ thân nho (xem Gioan 15:5). 

Nếu có một tâm tình thân mật với Thiên Chúa đích thực như lời của Chúa Kitô trong bài Phúc Âm hôm nay liên quan đến thân nhân họ hàng của Người trên trần thế, thì mới có thể cảm nhận được tâm tình và xác tín của Tiên Tri Mica trong Bài Đọc 1 đối với Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất của dân Do Thái cũng chính là Vị Thiên Chúa từ bị nhân ái của họ, cho dù có phải ra tay trừng phạt họ bằng "cây trượng" để họ tỉnh thức mà quay về với Ngài như những con chiên "sống lẻ loi trong rừng" để được cứu độ:

 

"Lạy Chúa, với cây trượng của Chúa, xin chăn dắt dân Chúa, chăn dắt những con chiên thuộc quyền sở hữu của Chúa sống lẻ loi trong rừng, ở giữa núi Carmêlô. Tất cả được chăn dắt ở Basan và Galaad như ngày xưa. Như ngày ra khỏi Ai-cập, tôi cho nó thấy những việc lạ lùng. Có Chúa nào giống như Chúa là Ðấng dẹp tan mọi bất công, và tha thứ mọi tội lỗi của kẻ sống sót thuộc về Chúa? Chúa không khư khư giữ mãi cơn thịnh nộ của mình, vì Chúa ưa thích từ bi. Chúa còn thương xót chúng tôi, còn dày đạp những bất công của chúng tôi dưới chân Chúa, và ném mọi tội lỗi chúng tôi xuống đáy biển. Chúa ban cho Giacóp biết sự trung thành của Chúa, cho Abraham biết lòng từ bi mà Chúa đã thề hứa với tổ phụ chúng tôi từ ngàn xưa".

 

Đúng thế, chính vì con người mù quáng và yếu đuối đầy những lầm lạc mà họ mới cần đến Lòng Thương Xót Chúa nhịn nhục và nhẫn nại với họ, cảm thương và nâng đỡ họ, như câu họa của bài Đáp Ca hôm nay cho thấy: "Lạy Chúa, xin cho chúng con được nhìn thấy tình thương của Chúa", một tình thương gắn liền bất khả phân ly với ơn cứu độ của Ngài, một ơn cứu độ mà họ khao khát và cần thiết chỉ có ở nơi một mình Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất của họ, như chính họ ý thức ở các câu xướng của bài Đáp Ca hôm nay:

 

1) Lạy Chúa, Chúa đã phù trợ đất nước của Ngài, đã tài tình thay đổi số phận nhà Giacóp. Chúa đã tha thứ lỗi lầm của dân Ngài, và che đậy mọi điều tội ác của họ. Chúa đã cầm hãm tất cả sự bất bình, và tự nguôi đi lòng phẫn nộ. 

 

2) Lạy Chúa là Ðấng cứu độ, xin thương hồi phục chúng con, và từ bỏ lòng xung giận chúng con. Phải chăng Chúa giận chúng con muôn đời ngàn kiếp, hay là kéo dài lòng căm hận tới muôn đời?

 

3) Há không phải chính Ngài cho chúng con hồi sinh, để dân tộc Ngài được hoan hỉ ở nơi Ngài? Lạy Chúa, xin cho chúng con nhìn thấy tình thương của Chúa, và ban cho chúng con được ơn Ngài cứu độ. 

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

 

Xin nghe chia sẻ hầu như được diễn tả hoàn toàn khác với bài viết ở cái link audio dưới đây (xin cảm phiền kéo dài thêm xuống một chút mới thấy cái link)

 

Thu.3.XVITN.mp3