Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Nghe và thực hành

Tác giả: 
Huệ Minh

 

 

NGHE VÀ THỰC HÀNH

 

Trang Tin mừng hôm nay kể lại một câu chuyện gây sốc. Một câu chuyện mà nếu chỉ nhìn hời hợt bên ngoài thì độc giả sẽ thấy buồn: Tại sao Chúa Giêsu lại có những lời lẽ lạnh lùng như thế với Mẹ và anh em đang kiếm tìm Người. Người dường như chẳng quan tâm tới họ đang khi họ quan tâm đến Người. Chúa Giêsu không có ý chối bỏ liên hệ ruột thịt đối với Mẹ Ngài và thân thuộc, nhưng muốn mọi người hiểu rằng mối liên hệ quan trọng nhất đối với Ngài là liên hệ đức tin. 

 

Và ta nhận thấy rằng bất cứ ai sống theo Lời Ngài, người đó có liên hệ với Ngài. Ai càng sống Lời Ngài, người đó càng kết hợp mật thiết với Ngài… Chúa Giêsu sẽ nhận ra chúng ta là môn đệ Ngài, là anh em trong gia đình Ngài không phải vì danh hiệu Kitô chúng ta đang có, mà vì những hoa trái Lời Ngài được chúng ta làm trổ sinh trong cuộc sống. Hoa trái ấy chính là hành động của yêu thương, hòa bình, tha thứ, nhẫn nhục. Cuộc sống càng được dệt bằng những hành động ấy, quan hệ giữa chúng ta và Chúa Giêsu càng trở nên mật thiết hơn.

 

Mẹ Maria chắc chắn đã phải trải qua hành trình vất vả để đến với Người. Nhưng đáp lại sự thông báo về sự hiện diện của Mẹ, Chúa Giêsu lại phán một câu mà tin mừng Matthêu ghi lại: “Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?” ( Mt 12, 48) và ở Luca: “Mẹ và anh em tôi là những người nghe và thực hành lời Thiên Chúa” (Lc 8,21). Hành động như thế của Ngài thật quá đáng. Có phải Ngài quá thiêng liêng và chối bỏ những tương quan mang tính huyết nhục thế trần?

 

Thật thế, khi nhìn xuyên suốt Tin Mừng thì lòng ta lại thấy khấp khởi mừng. Câu chuyện mang vẻ bề ngoài gây sốc kia lại có một ý nghĩa sâu xa, đem lại cho ta một niềm vui và hy vọng.

 

Ta thấy Thánh sử Luca trong Tin Mừng hôm còn khẳng định, ngoài gia đình huyết tộc chúng ta còn có thêm một gia đình khác, đó là “gia đình đức tin”, gia đình của những người biết lắng nghe và thực hành lời Thiên Chúa. Chúa Giê-su không có ý chối bỏ gia đình huyết tộc của mình, nhưng Người muốn bày tỏ cho đám đông thấy rằng, gia đình của Người không chỉ bao gồm “Mẹ và anh em Người” (Lc 8, 20), nhưng còn là “tất cả những ai biết lắng nghe và thực hành lời Thiên Chúa, thì đều là mẹ và anh chị em của Chúa Giêsu” (Lc 8, 21).

 

Vì hơn ai hết, Chúa Giêsu biết rõ Mẹ của Người, một con người luôn lấy thánh ý Thiên Chúa làm kim chỉ nam hướng dẫn đời mình; Do đó, trong tình huống này, Ngài không hề có ý lạnh nhạt hay chê bỏ Mẹ hay anh em Ngài; nhưng trong khuôn mẫu đó, Chúa Giêsu đã mở rộng gia đình của Người; từ nay, tất cả mọi người biết nghe và thực hành Lời Thiên Chúa đều là anh em Người và mẹ của Người - Như Đức Maria hằng lắng nghe lời Thiên Chúa, suy đi nghĩ lại trong lòng, sẵn sàng vâng theo thánh ý của Người như một nữ tì trung tín (Lc 1, 38; 3,51) 

 

          Chúa Giêsu đến trần gian để xây dựng một gia đình duy nhất của Thiên Chúa, gia đình của những người cùng một mục đích là nguyện cho Danh Cha được cả sáng, Nước Cha trị đến, Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Ðể cho thấy sự duy nhất về cùng một gia đình đó, Chúa Giêsu đã cầu nguyện: "Lạy Cha, xin cho chúng nên một như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha". Ðó là hình ảnh Chúa Giêsu muốn diễn tả khi Ngài nói: "Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe Lời Thiên Chúa và đem ra thực hành".

 

Với ý nghĩa đó, Ðức Maria hai lần xứng đáng làm Mẹ Chúa Giêsu: Mẹ theo huyết thống và Mẹ của Thân mình mầu nhiệm của Ngài là Giáo Hội. Chẳng những là Mẹ thật vì đã sinh ra Chúa Giêsu, mà còn là Mẹ vì đã thực thi ý Cha trên trời. Trong biến cố truyền tin, Ðức Maria đã thưa với Sứ thần: "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng theo lời thiên thần truyền". Ðiều đó nói lên suốt đời Ðức Maria, người luôn làm theo ý Chúa.

 

“Mẹ và anh em tôi là những người nghe và thực hành lời Thiên Chúa”.

 

Lắng nghe! Là thái độ biểu lộ mối quan tâm, sẵn sàng mở lòng ra để hiểu, để đón nhận, để cảm thông, để chia sẻ và để đáp ứng…Vì thế, lắng nghe là thái độ của tình yêu. Sách xuất hành nói đến việc Thiên Chúa nghe thấy tiếng rên siết, kêu than của con cái Hip-ri dưới ách nô lệ người Ai cập. Người đã nghe, đã xót thương và đã sai tôi tớ Người là ông Mô-sê giải thoát họ (Xh 2,2 tt). Người đã ký kết giao ước với họ tại Si-nai, trong đó Người hứa sẽ bảo vệ và chúc phúc cho dân và dân hứa sẽ nghe và thực hành lời Người (Đnl 4,13; 7,27 tt).

 

Việc nghe và thực hiện lời Người sẽ bảo đảm sự an ninh, thịnh vượng và hạnh phúc của họ. Như thế sự lắng nghe và thực hiện lời Thiên Chúa như một đáp trả tình yêu cho tình yêu; như là phương thế tuyệt diệu để con người hoàn trọn mục đích đời mình.  

 

Trong tình yêu thương quan phòng, Thiên Chúa vẫn luôn lên tiếng. Người đã bày tỏ chính mình và ý định của Người qua vũ trụ, qua thiên nhiên, qua các Ngôn sứ, qua các biến cố lịch sử, và đặc biệt qua người con rất yêu dấu của Người – Chúa Giêsu Kitô.

 

Sự hiện diện của Người, tiếng nói của Người mời gọi khi cấp bách dữ dội như “khói bốc lửa thiêu” (Xh 20,18…), khi nhẹ nhàng tha thiết như ngọn gió thoảng (1V 19,12), nhưng cũng vẫn rất quyết liệt vì đó là lựa chọn giữa sống - chết của con người. Người ta có thể đặc biệt nghe thấy tiếng của Người trong tĩnh lặng, nơi sâu thẳm tâm hồn – vì lời Người là Lời của tình yêu.

 

Đồng thời người ta cũng có thể nghe được tiếng nói của Người xuyên qua các biến cố trong cái nhìn đức tin và thái độ sẵn sàng lắng nghe. Thiên Chúa luôn quan tâm và yêu thương con người. Người luôn lắng nghe tiếng họ kêu xin, giãi bày, tâm sự… đồng thời Người mời gọi con người lắng nghe Người để được an ủi, hướng dẫn, biết được cách hành động đúng đắn theo thánh ý của Người hầu được hạnh phúc đích thực trong cuộc sống.

 

Là những người Kitô hữu, chúng ta không chỉ quan tâm đến gia đình ruột thịt của mình, nhưng còn phải xây dựng tình huynh đệ trong gia đình Thiên Chúa. Mỗi ngày chúng ta được mời gọi sống thân tình với Chúa Giêsu và yêu thương anh chị em mình hơn. Đồng thời, Lời Chúa hôm nay cũng là lời chất vấn lương tâm mỗi chúng ta trong bổn phận làm con cái Thiên Chúa : chúng ta đã thực sự đón nhận lời Thiên Chúa và thực hành lời Ngài cách chân thành chưa ? Là anh chị em trong cùng một “gia đình đức tin”, chúng ta có ý loại trừ hay đối xử thiếu thân tình với nhau không ?

 

Hôm nay Chúa chỉ cho mỗi người chúng ta biết cách để trở nên một người thân thiết, không còn xa cách với Ngài, đó là: "nghe Lời Ngài và đem ra thực hành".

 

Chúng ta cũng nhận thấy rằng Lời của Chúa chúng ta đón nhận mỗi ngày qua các thánh lễ và chúng ta cảm thấy dễ dàng khi thực hiện. Thế nhưng Chúa mời gọi chúng ta đi một bước xa hơn, thực tế hơn, đó là đem ra thực hành. Ta cảm thấy điều này thật khó khăn, vì sức con người yếu đuối và giới hạn của ta. Thế nên ta xin Chúa ban thêm sức mạnh cho ta, ở cùng ta để ta có thể thực hiện ý muốn của Ngài, từ đó mỗi ngày ta sẽ có mối tương quan chặt chẽ, mật thiết, khăng khít hơn với Chúa hơn.