Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Đặt niềm tin vào Chúa

Tác giả: 
Huệ Minh

 

 

ĐẶT NIỀM TIN VÀO CHÚA

 

Tin Mừng hôm nay là một trình thuật tuyệt vời diễn tả về Ơn tha thứ và niềm tin cộng đồng. Đó là một trình thuật phép lạ có dụng ý giáo huấn, trong đó phép lạ được thực hiện như một dấu chỉ của ơn tha thứ. Và cao điểm của bản văn cho thấy Chúa Giêsu có quyền tha tội.

 

Với bút pháp sắc sảo, nghệ thuật khéo léo, thánh Luca đã dẫn mỗi người chúng ta cùng đi vào  trải nghiệm của niềm tin cộng đồng, để đón nhận ơn tha thứ của Thiên Chúa. Bởi đó, khi đọc đoạn Tin Mừng này, lòng của mỗi chúng ta cũng được khơi lên tâm tình cảm tạ và tôn vinh Thiên Chúa.  Trang Tin Mừng hôm nay ta thấy Chúa Giêsu chữa người bại liệt có ba chi tiết đặc biệt:

 

Chi tiết thứ nhất là cách người ta đem bệnh nhân đến với Chúa. Khi Chúa Giê-su đang giảng, có bốn người khiêng tới một cái giường có một người bại liệt. Họ đã cố gắng tìm cách đưa bệnh nhân vào mà không được. Cuối cùng họ chọn giải pháp đem bệnh nhân lên mái nhà, giỡ mái ra rồi thòng dây thả xuống. Họ chỉ đặt đó thôi không nói năng nài xin gì. Nhưng ai nấy cũng hiểu họ muốn gì.

 

Như một sự tác động lan tỏa trong niềm tin cộng đồng, việc chứng nghiệm người bại liệt được chữa lành đã làm cho tất cả mọi người đều sửng sốt, và cảm nhận sự tác động của Thiên Chúa, họ “tôn vinh Thiên Chúa” và bảo nhau “hôm nay chúng ta đã thấy những chuyện lạ kỳ”. Chính lòng khao khát được chữa lành mà người bại liệt đã được mọi người khiêng đến và niềm tin được chữa lành còn mạnh đến nỗi họ đã dỡ cả mái nhà để đưa bệnh nhân đến với Chúa (x. 5, 18-19).

 

Những người khiêng bệnh nhân bại liệt tin vào Chúa Giêsu. Họ tin rằng Ngài là niềm hy vọng duy nhất giúp chữa lành người bại liệt. Họ thấy lòng thương xót và trắc ẩn nơi Chúa Giêsu. Và Ngài có quyền năng ban  cuộc sống tràn đầy cho con người.

 

Lòng quyết tâm và tài ứng biến của họ thật đáng ngưỡng mộ. Không nản lòng vì đám đông cản lối, họ leo lên mái nhà và thả người bại liệt xuống trước mặt Chúa Giêsu. Thiên Chúa muốn chúng ta hãy mang lấy những gánh nặng của kẻ khác và đem chúng đến cho Ngài.

 

Chiếc cáng của người bại liệt là biểu tượng cho sự bất lực và lòng tuyệt vọng của người bệnh. Chúa Giêsu bảo anh đứng lên, vác lấy cáng mà đi về nhà. Ngài đã làm cho anh ta không còn để ý tới sự bất lực và thất vọng.

 

Đứng trước niềm tin cộng đồng, lòng thương xót và quyền năng của Thiên Chúa đã thể hiện. “Này anh, anh đã được tha tội rồi”.

 

Điều đáng nói hơn ở đây là Chúa Giêsu không chỉ dừng lại ở việc chữa lành  cho người bại liệt, nhưng Ngài đã chọn phép lạ chữa lành như một dấu chỉ của ơn tha thứ: “Để các ông biết ở dưới đất này con người có quyền tha tội… Tôi truyền cho anh hãy đứng dậy, vác lấy giường của anh mà đi về nhà”.

 

Chi tiết thứ hai là Chúa Giêsu tha tội cho bệnh nhân. Chắc chắn Chúa biết người này đang đau khổ về thể xác, và chắc chắn người này cũng như thân nhân muốn xin Chúa chữa cho được lành mạnh. Nhưng tại sao câu đầu tiên Chúa lại nói là tha tội? Người này có tội gì chăng nên mới bị bại liệt như vậy? Quan niệm của người Do Thái cho rằng bệnh tật là hậu quả của tội lỗi, bệnh càng nặng tức tội lỗi càng nhiều.

 

Ơn tha thứ chỉ có thể được Thiên Chúa ban cho mà thôi, và ơn đó cũng chỉ được đón nhận từ niềm tin. Ước gì mỗi chúng ta cũng luôn biết tin vào Chúa, tìm cách đến với Chúa, để cảm nhận được tình thương và ơn tha thứ của Chúa. Để chúng ta cũng được Chúa chữa lành những căn bệnh  tâm hồn, hầu chúng ta tôn vinh Chúa mỗi ngày, hăng hái đứng dậy, đổi mới, và bước đi trong ân sủng của Thiên Chúa như lòng Ngài mong muốn.

 

Chúa Giêsu không đồng tình với quan điểm ấy, đối với Chúa: tội lỗi là tội lỗi, bệnh tật là bệnh tật. Đây là hai vấn đề riêng biệt, không liên quan đến nhau. Khi nói “Này anh, tội anh được tha rồi” Chúa chỉ muốn minh chứng Ngài là Thiên Chúa, Ngài có quyền tha tội. Ngài tha tội nên Ngài là Thiên Chúa.

 

Chúa Giêsu đã chữa lành bệnh cho người bại liệt qua Lời của Người (x. 5, 24). Ngài không chỉ tỏ quyền năng Thiên Chúa qua việc chữa lành bệnh thể xác mà Ngài còn cho tất cả mọi người thầy uy quyền của Thiên Chúa qua việc tha thứ tội lỗi (x. 5, 20). Chính qua việc tha thứ tội lỗi, Chúa Giêsu đã đưa ta trở về với Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót. Đó là niềm vui lớn nhất của mỗi Kitô hữu khi được hòa giải cùng Thiên Chúa, được Thiên Chúa tha thứ những lỗi lầm, thiếu xót và tội lỗi của chúng ta (x. 5, 25).

 

Chi tiết thứ ba là Chúa Giêsu thấu suốt ý nghĩ thầm kín của người khác. Việc Chúa nói tha tội cho người bại liệt, đối với những người Pharisiêu và Kinh sư là một hành động không thể chấp nhận được. Nhưng họ chưa kịp thổ lộ thì Chúa đã đọc được những ý nghĩ đó. Họ thầm nghĩ rằng ông này là ai mà dám nói phạm thượng? Là người mà dám tha tội cho người khác? Câu hỏi Chúa dành cho họ “Tha tội và chữa khỏi bệnh, đàng nào dễ hơn?” Sự thực cả hai đều khó, vượt quá sức con người. Để chứng tỏ cho mọi người biết Ngài có quyền tha tội, Chúa Giêsu đã làm phép lạ ngay trước mắt họ. Người bại liệt đã đứng dậy vác giường đi trước sự kinh ngạc của mọi người.

 

Ta hãy nhìn nhận mình qua hình ảnh của người bại liệt: anh ta toàn thân bại liệt tức là anh ta bất lực hoàn toàn phải nhờ thân nhân giúp đỡ. Một khi chúng ta lầm lỡ, khi ta phạm tội trọng là chúng ta bất lực trong việc hiệp thông với ơn Chúa. Ta hãy chạy đến với Chúa Giêsu. Ngài là Đấng vô tội đã đến cứu chuộc chúng ta. Hãy đến với Chúa để được Ngài cứu chữa.

 

Cuộc sống của ta hôm nay cũng luôn cần đến sự trợ giúp của người khác, đặc biệt trong đời sống đức tin. Những lúc ta thấy mình yếu đuối, nản chí, mất kiên nhẫn trước những thử thách trong cuộc đời. Khi đó ta rất cần đến sự nâng đỡ của những người có đức tin vững mạnh. Chính họ sẽ giúp ta vượt qua những khó khăn để vững tin vào Chúa hơn.

 

Lòng tin mạnh mẽ của người bại liệt vào tình thương của Chúa Giêsu là một bằng chứng và bài học quý giá cho bản thân tôi. Nhìn lại bản thân tôi tự hỏi, mình có tin cách tuyệt đối vào Chúa trong mọi hoàn cảnh không? Hay là tôi chỉ tin vào Chúa những lúc tôi cảm thấy được ơn này ơn nọ hay được bình an? Người bại liệt đã tin vào Chúa Giêsu, và sau khi được chữa lành anh ta đã vâng lời Chúa vác giường của anh  mà đi về nhà. Hành động của người bại liệt là một bằng chứng hùng hồn cho việc làm chứng và lời rao giảng tình thương của Thiên Chúa đối với nhân loại.

 

Ta hãy nhìn lại cuộc sống của ta có luôn là lời rao giảng và làm chứng cho tình yêu Thiên Chúa chưa, cách đặc biệt đối với người nghèo? Xét lại bản thân, ta thấy mình nhận được quá nhiều tình thương từ Chúa mà sự đáp trả của ta chưa có là bao! Đôi khi ta còn lơ là chưa chu toàn bổn phận hàng ngày! Ta chưa dấn thân đủ trong những vui buồn sướng khổ của cuộc sống. Ta chưa phó thác hết mình cho Chúa, lòng yêu mến của ta chưa đủ mạnh, vẫn còn lo cho bản thân và những chuyện tùy thuộc khác, một chút ích kỷ, một chút đam mê, một chút nghi ngờ. v.v.v.

 

Chúa vẫn luôn đặt bên cạnh ta những người bạn tốt để nâng đỡ và hướng dẫn, giúp ta can đảm sống đức tin giữa bao gian nan thách đố của cuộc sống. Ta không bao giờ được phép buông xuôi hay thất vọng, vì quyền năng và tình thương của Thiên Chúa vẫn mãi mãi hiện diện trong cuộc đời ta.

 

Qua phép lạ này, ta thấy Chúa tỏ cho mọi người biết Ngài tỏ hiện quyền năng bằng mọi cách. Qua cách chữa bệnh thân xác, lại có quyền tha tội hay chữa bệnh tâm hồn. Ngày nay Ngài tiếp tục hiện diện trong Hội Thánh, qua Bí Tích Thánh Thể, Bí Tích giao hòa, để đem an bình chan hòa cho người thiện tâm, tin tưởng, phó thác vào Ngài – Đấng là chủ cuộc đời ta. 

 

Qua trang Tin Mừng hôm nay, ta xin Chúa cho ta biết vui mừng nhận ra Chúa qua những người kém may mắn, những người cô thế cô thân, những người anh chị em ma ta gặp gỡ. Xin Chúa tuôn đổ muôn ơn lành của Chúa và thêm ơn can đảm để ta ra đi đến với mọi người Chúa muốn chúng con phục vụ và đem Chúa đến bất cứ nơi nào Chúa cần đến sự phục vụ nhỏ bé của ta.