Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

PVLC Thứ 6 Tuần II Mùa Vọng

Tác giả: 
Cao Tấn Tĩnh

 

 

Thứ Sáu

 

Lời Chúa

 

Bài Ðọc I: Is 48, 17-19

"Chớ gì ngươi lưu ý đến giới răn của Ta".

Trích sách Tiên tri Isaia.

Thiên Chúa là Ðấng Thánh của Israel, Ðấng Cứu Chuộc ngươi phán: Ta là Chúa, là Thiên Chúa của ngươi, Ðấng phán dạy ngươi những điều hữu ích, Ðấng dẫn dắt ngươi trong con đường phải đi. Nếu ngươi lưu ý đến các giới răn của Ta, thì hạnh phúc của ngươi sẽ như dòng sông, và sự công chính của ngươi sẽ như sóng biển. Dòng dõi ngươi sẽ như cát và con cháu ngươi sẽ đông đúc, và danh ngươi sẽ không bị xoá, bị diệt trước nhan thánh Ta.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 1, 1-2. 3. 4 và 6

Ðáp: Lạy Chúa, ai theo Chúa sẽ được ánh sáng ban sự sống (x. Ga 8, 12).

Xướng: 1) Phúc cho ai không theo mưu toan kẻ gian ác, không đứng trong đường lối những tội nhân, không ngồi chung với những quân nhạo báng, nhưng vui thoả trong lề luật Chúa, và suy ngắm luật Chúa đêm ngày. - Ðáp.

2) Họ như cây trồng bên suối nước, trổ sinh hoa trái đúng mùa; lá cây không bao giờ tàn úa. Tất cả công việc họ làm đều thịnh đạt. - Ðáp.

3) Kẻ gian ác không được như vậy; họ như vỏ trấu bị gió cuốn đi, vì Chúa canh giữ đường người công chính, và đường kẻ gian ác dẫn tới diệt vong. - Ðáp.

 

Alleluia:

Alleluia, alleluia! - Này đây Ðức Vua là Thiên Chúa địa cầu sẽ đến. Chính Người sẽ cất ách tù đày của chúng ta. - Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 11, 16-19

"Họ không nghe lời Gioan và lời Con Người".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: "Ta sẽ so sánh thế hệ này với ai? Họ giống như bọn trẻ ngồi nơi phố chợ, gọi lũ trẻ khác mà rằng: "Chúng tôi thổi sáo, sao các bạn không múa nhảy; chúng tôi than vãn, sao các bạn không khóc lên!"

"Vì Gioan đến, không ăn không uống, thì họ nói: "Ông ta phải quỷ ám!" Con Người đến, ăn uống giống như thường, thì họ nói: "Ðó là người mê ăn mê uống, là bạn của quân thu thuế và những kẻ tội lỗi". Nhưng sự khôn ngoan được biện minh bằng các công việc của mình".

Ðó là lời Chúa.


 

 

 

Suy niệm

 

 

Hôm nay, Thứ Sáu tuần thứ hai Mùa Vọng, bài Phúc Âm tiếp tục về nhân vật Tiền Hô Gioan Tẩy Giả, một bài Phúc Âm tiếp ngay sau bài Phúc Âm cũng của Thánh ký Mathêu hôm qua:

 

"Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: 'Ta sẽ so sánh thế hệ này với ai? Họ giống như bọn trẻ ngồi nơi phố chợ, gọi lũ trẻ khác mà rằng: 'Chúng tôi thổi sáo, sao các bạn không múa nhảy; chúng tôi than vãn, sao các bạn không khóc lên!' Vì Gioan đến, không ăn không uống, thì họ nói: 'Ông ta phải quỷ ám!' Con Người đến, ăn uống giống như thường, thì họ nói: 'Ðó là người mê ăn mê uống, là bạn của quân thu thuế và những kẻ tội lỗi'. Nhưng sự khôn ngoan được biện minh bằng các công việc của mình".

 

Mới đọc bài Phúc Âm này, chúng ta cứ tưởng nhân vật chính hay đối tượng được Chúa Kitô nói tới chính là "bọn trẻ ngồi nơi phố chợ", nhưng thật ra là Tiền Hô Gioan Tẩy Giả nói riêng và mối liên hệ mật thiết giữa ngài và Chúa Kitô nói chung. Đúng thế, vì là Mùa Vọng hướng đến mầu nhiệm nhập thể giáng sinh mà chúng ta cần phải thấy được chiều hướng chính yếu ấy của bài Phúc Âm chỉ có trong Mùa Vọng mà không hề có trong Mùa Thường Niên, cả ngày thường lẫn Chúa Nhật này.

 

"Gioan đến, không ăn không uống" cho thấy vị tiền hô này sống khổ hạnh, bởi sứ vụ chính yếu của ngài là rao giảng cùng làm phép rửa thống hối, một phép rửa liên quan đến bản tính vướng mắc nguyên tội của loài người, cần phải đền tội để tỏ lòng ăn năn thống hối thật sự. Đó là lý do bài Phúc Âm cho ngày Thứ Năm hôm qua, Chúa Kitô đã nói về tinh thần sống khổ hạnh này của vị tiền hô như sau: "Từ thời ông Gioan Tẩy Giả đến giờ, nước trời phải dùng sức mạnh mà chiếm lấy, và những kẻ mạnh mẽ can đảm mới chiếm được". Chính các môn đệ của ngài cũng sống khổ hạnh giống như ngài (xem Mathêu 9:14; Marco 2:18; Luca 5:33).

 

Tinh thần và đời sống khổ hạnh của Tiền Hô Gioan Tẩy Giả và cái chết mất đầu của ngài vì chân lý là dấu chỉ, đúng như sứ vụ tiền hô của ngài là loan báo Đấng đến sau, cho thấy một Chúa Kitô chay tịnh 40 ngày trong hoang địa và cũng là một Chúa Kitô tử nạn về nhân tính của Người, một nhân tính đã được mặc lấy để gánh tội trần gian và xóa tội trần gian (xem Gioan 1:29). Như thế, có thể nói Tiền Hô Gioan Tẩy Giả và Chúa Kitô, chẳng những có liên hệ với nhau về huyết nhục họ hàng mà còn về lãnh vực thiêng liêng nữa, hay nói cách khác, mối liên hệ về huyết nhục họ hàng của ngài và Chúa Kitô là biểu hiệu cho mối liên hệ thiêng liêng nơi sứ vụ tiền hô của ngài và sứ vụ cứu chuộc của Con Thiên Chúa làm người.

 

"Con Người đến có ăn có uống bình thường", có vẻ như không khổ hạnh bằng vị tiền hô của mình, không "cao trọng hơn" vị tiền hô của mình, như ngài đã báo trước về Đấng đến sau nhưng cao trọng hơn ngài (xem Gioan 1:26-27). Chính Tiền Hô Gioan Tẩy Giả khi đang bị giam trong ngục của quên vương Hêrôđê cũng tỏ ra hết sức thắc mắc, đến độ đã phải sai các môn đệ của ngài đến hỏi Chúa Kitô rằng: "Thày có phải là Đấng phải đến hay chăng, hay chúng tôi phải đợi một vị khác" (Mathêu 11:3; Luca 7:19). "Sự khôn ngoan được biện minh bằng các công việc của mình" là câu Chúa Giêsu đã trả lời cho tiền hô Gioan của mình, khi Người lấy các việc Người làm ra cho vị tiền hô này biết (xem Mathêu 11:4-5).

 

 

 

 

Đúng thế, chính việc Chúa Kitô "có ăn có uống bình thường", nhờ đó Người mới có thể "là bạn của quân thu thuế và những kẻ tội lỗi", mới có thể gần gũi với họ và họ mới dám đến gần Người mà nghe Người và trở lại với Người (xem Mathêu 9:10), Đấng "đã trở nên giống như anh em mình hoàn toàn, (ngoại trừ tội lỗi), để Người trở nên vị thượng tế nhân hậu và trung tín trong việc phụng sự Thiên Chúa, hầu đền tội cho dân" (Do Thái 2:17 và 4:15). Chúa Kitô là Lời nhập thể giáng sinh, mặc lấy nhân tính của loài người là để chẳng những ở với loài người như một "Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta" (Gioan 1:14), mà còn làm cho loài người có thể ở với Người nữa, nhờ đó họ có thể được hiệp thông thần linh với Cha trên trời trong Thánh Linh.

 

Nếu mầu nhiệm nhập thể "Lời đã hóa thành nhục thể" (Gioan 1:14) là một mầu nhiệm thật là mầu nhiệm, đến độ có thể thành cớ vấp phạm cho nhiều người trong dân Do Thái, như đã thực sự xẩy ra khi thành phần lãnh đạo của họ lên án tội lộng ngôn phạm thượng của Người, vì Người chỉ là loài người mà lại dám xưng mình ngang hàng với Thiên Chúa (xem Gioan 10:33; Mathêu 26:63-66), mà Thiên Chúa đã cần phải dọn đường cho Con của Ngài xuất hiện bằng cách sai Tiền Hô Gioan Tẩy Giả đến trước Người như là một vị "tiên hô của Đấng Tối Cao" (Luca 1:76).

 

Bởi vậy, cũng như không nhận biết Chúa Kitô thì không thể nhận biết Cha là Đấng sai Người cũng là Đấng Người tỏ ra cho biết thế nào, thì ai không chấp nhận Tiền Hô Gioan Tẩy Giả là "tiếng kêu trong sa mạc", cũng không thể nào có thể nhận biết chính "Lời" nhập thể là "tất cả sự thật" (Gioan 16:13) của tiếng kêu trong sa mạc ấy. Đó là lý do, trong Bài Phúc Âm hôm nay, chính Chúa Giêsu đã khẳng định: "Gioan đến, không ăn không uống, thì họ nói: 'Ông ta phải quỷ ám!' Con Người đến, ăn uống giống như thường, thì họ nói: 'Ðó là người mê ăn mê uống, là bạn của quân thu thuế và những kẻ tội lỗi'".

 

Quả vậy, thực tế sống đạo cho thấy, một khi con người không thành tâm tìm kiếm chân lý là một thực tại khách quan hoàn toàn có thật ở bên ngoài mình và ở bên trên mình, (như thực tại mặt trời hiện hữu để chiếu tỏa ánh sáng cho sinh vật trên mặt đất này sống động và phát triển), soi sáng cho con người của mình và chi phối cuộc đời của mình, thì con người sẽ chẳng bao giờ nhận ra chân lý và được chân lý giải phóng (xem Gioan 12:32), nếu một khi họ cứ muốn tạo ra chân lý theo ý nghĩ thiển cận lại đầy thiên kiến và hết sức mù quáng chủ quan của họ.

 

Thành phần muốn sáng tạo nên sự thật này là thành phần hết sức độc đoán, đúng như thái độ và hành động của bọn trẻ con chẳng biết gì mà cứ tưởng mình là nhất, ai cũng phải theo mình mới được, một bọn trẻ con đã được chính Chúa Giêsu sử dụng trong bài Phúc Âm hôm nay, để ám chỉ thành phần tương đối hóa tuyệt đối (là chân lý và lề luật của Thiên Chúa) và tuyệt đối hóa tương đối (là ý nghĩ, ý thích và ý riêng của con người): "Họ giống như bọn trẻ ngồi nơi phố chợ, gọi lũ trẻ khác mà rằng: 'Chúng tôi thổi sáo, sao các bạn không múa nhảy; chúng tôi than vãn, sao các bạn không khóc lên!'"

 

Hai nguyên tổ ngày xưa trong vườn địa đàng cũng chẳng khác gì như bọn trẻ con này. Ở chỗ, các vị đã bất chấp sự thật lời Chúa về trái cấm và việc đụng đến trái cấm ấy, và coi ý nghĩ, ý thích và ý riêng của mình, do rắn quỉ tinh ranh dối trá lừa đảo mớm cho, là sự thật, là đúng nhất. Và vì sự thật bao giờ cũng là sự thật, cho dù nó có bị phủ nhận và triệt hạ nơi lương tâm và hành động của con người, không một loài thụ tạo nào có thể tạo nên sự thật, trái lại, họ cần phải nhận biết, chấp nhận và tuân theo "tất cả sự thật" nữa mới được bình an, công chính và sự sống. 

 

Tuy đã sa ngã bởi chối bỏ sự thật và sau đó mới nhận ra sự thật thì đã lỡ hết rồi, đã bị chết đúng như lời cảnh báo vô cùng chân thật của Thiên Chúa (xem Khởi Nguyên 2:15-17;3:19). Thế nhưng, vẫn chưa muộn, nếu con người còn biết chấp nhận sự thật là mình đã lầm lạc mà hối lỗi, xin lỗi và chừa lỗi. Bởi vì Thiên Chúa là Đấng thấu suốt con người là tạo vật của Ngài hơn ai hết, hơn chính bản thân họ, nên lúc nào Ngài cũng sẵn sàng tha thứ cho họ và ra tay cứu độ họ một khi họ thành tâm chạy đến với Ngài, khi họ còn thiện chí lắng nghe Ngài, như Ngài đã nói qua miệng Tiên Tri Isaia trong Bài Đọc 1 hôm nay: 

 

"Thiên Chúa là Ðấng Thánh của Israel, Ðấng Cứu Chuộc ngươi phán: Ta là Chúa, là Thiên Chúa của ngươi, Ðấng phán dạy ngươi những điều hữu ích, Ðấng dẫn dắt ngươi trong con đường phải đi. Nếu ngươi lưu ý đến các giới răn của Ta, thì hạnh phúc của ngươi sẽ như dòng sông, và sự công chính của ngươi sẽ như sóng biển. Dòng dõi ngươi sẽ  như cát và con cháu ngươi sẽ đông đúc, và danh ngươi sẽ không bị xoá, bị diệt trước nhan thánh Ta".

 

Bài Đáp Ca hôm nay cũng theo chiều hướng của cả Bài Đọc 1 lẫn Bài Phúc Âm hôm nay trong việc kêu gọi con người hãy sống theo sự thật và trong sự thật hơn là gian ác dối trá, nhờ đó họ mới không bị hủy diệt mà còn được tồn tại và phát triển nữa:

 

1) Phúc cho ai không theo mưu toan kẻ gian ác, không đứng trong đường lối những tội nhân, không ngồi chung với những quân nhạo báng, nhưng vui thoả trong lề luật Chúa, và suy ngắm luật Chúa đêm ngày. 

 

2) Họ như cây trồng bên suối nước, trổ sinh hoa trái đúng mùa; lá cây không bao giờ tàn úa. Tất cả công việc họ làm đều thịnh đạt.

 

3) Kẻ gian ác không được như vậy; họ như vỏ trấu bị gió cuốn đi, vì Chúa canh giữ đường người công chính, và đường kẻ gian ác dẫn tới diệt vong. 

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

 

Thu.6.MV-II.mp3  

 

--