Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Niềm vui chia sẻ

Tác giả: 
Huệ Minh

 

 

NIỀM VUI CHIA SẺ

 

          Ta thấy, sau khi đã đón nhận Chúa Giêsu vào lòng, Mẹ Maria đã đem Chúa đến cho người khác. Khi Chúa đến trong tâm hồn ai thì Chúa thường mở rộng tâm hồn người ấy, để họ cũng nghĩ đến những người chung quanh của mình.

 

          Đức Maria vừa hay tin bà chị họ ở xa, đã già mà lại diễm phúc có thai được sáu tháng, Mẹ liền vội vã khăn gói, tức tốc vượt đường xa xôi thăm chị. Có lẽ lúc ấy Mẹ chẳng kịp chuẩn bị quà cáp và cũng chẳng có gì. Nhưng đây lại là “chuyến bác ái để đời” cho người Kitô hữu qua mọi thời gẫm suy (chuyện hai bà bầu gặp nhau). Hình ảnh bước chân Mẹ nhẹ nhàng, tung tăng trong niềm vui hớn hở như trong sách Diễm ca hôm nay mô tả: “Tiếng người tôi yêu văng vẳng đâu đây, kìa chàng đang tới, nhảy nhót trên đồi, tung tăng trên núi” (Dc 2,8).

 

          Đức Maria vội vã lên đường thăm bà chị họ Êlisabét không phải do Mẹ không tin lời Sứ Thần báo bà Êlisabét đã có thai được sáu tháng, vì thế, phải lên đường để tận mắt phục kích xem điều đó có thật không!

 

          Không phải vậy, nhưng Mẹ lên đường là để thể hiện sự vui mừng, mau mắn, sẵn sàng tín thác nơi Chúa và đem Tin Mừng ấy đến với người chị họ và cũng là người chị trong ân sủng, để cả hai cùng chung lời tạ ơn. Vì thế, khi vừa thấy Mẹ, bà Êlisabét đã cất tiếng tung hô: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc” (Lc 1,42). Cùng lúc, Gioan trong bụng đã nhảy lên vui sướng vì mình được Thiên Chúa viếng thăm.

 

          Đức Maria đang tràn đầy niềm vui vỡ òa, tràn đầy Thánh Thần hoan lạc, lòng “hân hoan mừng hát”, Mẹ ca lên bài ca “Magnificat” mà ngợi khen tôn vinh Thiên Chúa và đường lối của Người. Lạ lùng thay! cuộc gặp gỡ gây… “chấn động” cả hai thai nhi, là bởi vì có sự Hiện Diện của Thiên Chúa trong Mẹ và lan tỏa đến cả người đối diện nữa. Tiên tri Xôphônia cũng thốt lên: “Reo vui lên, hỡi thiếu nữ Xion, hò vang dậy đi nào, nhà Israel hỡi! Hỡi thiếu nữ Giêrusalem, hãy nức lòng phấn khởi… Đức Vua của Israel đang ngự giữa ngươi, chính là Đức Chúa… Thiên Chúa của ngươi đang ngự giữa ngươi, Người là Vị cứu tinh, là Đấng anh hùng. Vì ngươi, Chúa sẽ vui mừng hoan hỷ, sẽ lấy tình thương của Người mà đổi mới ngươi. Vì ngươi, Chúa sẽ nhảy múa tưng bừng như trong ngày lễ hội.” (Xp 3,14-15.17).

 

           Trong Tin Mừng, chúng ta thấy khi Chúa Giêsu đến với ông Giakêu thì tâm hồn ông được mở rộng để hướng về những người khác. Ông nói: "Tôi sẽ lấy một nửa gia tài của tôi mà giúp cho người nghèo, và nếu tôi đã làm thiệt hại cho ai, thì tôi sẽ đền gấp bốn".

 

          Nghĩ đến người khác, đến với người khác, đó là dấu chỉ có Chúa trong tâm hồn. Chính vì thế mà sau khi được thụ thai Chúa Giêsu vào lòng mình và khi người chị họ của mình đang cần sự giúp đỡ, Mẹ Maria đã lên đường ngày, không chút do dự. Như thế, biết tìm đến với những người khác, nhất là con người ở trong những hoàn cảnh khó khăn, đó là dấu chỉ của một tâm hồn có Chúa.

 

          Trong cuộc sống, nơi các mối tương quan, hẳn sự cảm thông, liên đới là điều quan trọng. Có sự cảm thông, chúng ta dễ dàng tôn trọng, hiểu biết, và đón nhận nhau hơn. Có sự liên đới, chúng ta dễ dàng chia vui, sẻ buồn với nhau để giúp nhau thăng tiến...

 

          Cuộc sống là một cuộc cất bước ra đi. Đi đến để nâng đỡ, để đem niềm vui, để thông cảm, để sẻ chia. Nếu mỗi người ý thức điều đó thì: "Niềm vui biế sẻ chia sẽ tăng lên gấp đôi, và nỗi buồn được sẻ chia sẽ vơi đi một nữa".

 

          Cuộc đời con người còn là một cuộc hành trình, và cuộc hành trình nào cũng có nhiều mơ ước: mơ ước được gặp gỡ, mơ ước được hạnh phúc, mơ ước được sống trong tự do, và mơ ước được xây dựng một đời sống hạnh phúc. Do đó, cuộc hành trình nào cũng chứa đựng nhiều hăm hở.

 

          Mẹ Maria là mẫu gương sống bác ái yêu thương phục vụ, đem Chúa đến cho người khác bằng tình yêu hy sinh thật tuyệt vời! Mẹ đã dạy cho mọi người bài học bác ái yêu thương, sẻ chia tấm lòng, biết đem niềm vui, nhất là biết đem Chúa đến với mọi người mà chúng ta gặp gỡ trong cuộc sống mỗi ngày.

 

          Không chỉ đem niềm vui, bằng tình yêu, đem Chúa đến cho gia đình Dacaria, “tưng bừng” ngay hôm đó mà thôi, Mẹ còn ở lại đó ba tháng. Không chỉ đến chia sẻ niềm vui, Mẹ biết chị họ đang cần gì và Mẹ sẵn sàng ở lại chăm sóc, phục vụ việc nhà tận tình, trong lúc bà chị mang thai những tháng cuối, lúc người phụ nữ cần giúp đỡ hơn bao giờ hết.

 

          Hình ảnh vui tươi phục vụ và nhất là niềm vui mang Chúa đến cho mọi người nơi Mẹ gợi cho chúng ta một cung cách sống quảng đại, yêu thương và dấn thân phục vụ. Noi gương Đức Mẹ, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi ra đi mang Chúa đến cho mọi người, như lời của Đức thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nói: Đức Maria, trên con đường đi thăm viếng bà Êlisabét, đã trở nên ngôi nhà tạm sống động, vì Mẹ đang cưu mang trong cung lòng mình Con Thiên Chúa”.

 

          Để có thể thực hiện được điều này, mỗi người chúng ta cần phải có Chúa trong mình, cần phải sống kết hiệp với Chúa, trở nên những ngôi nhà tạm sống động của Chúa. Đồng thời, mỗi người chúng ta cũng cần phải biết siêng năng lắng nghe và suy gẫm lời Chúa, để có thể lắng nghe và nhận ra được thánh ý Chúa trên cuộc đời mình, từ đó hăng say cất bước ra đi mang niềm vui đến cho mọi người.

 

          Mùa vọng là mùa của hy vọng, của sự cưu mang, của sự cất bước ra đi. Chúng ta hãy để Đức Kitô lớn lên trong tâm hồn, trong suy nghĩ và hành động của chúng ta. Cùng với Đức Kitô, chúng ta hãy ra đi đến với người khác. Chúng ta hãy biến mọi cuộc gặp gỡ thành những cơ hội phục vụ, yêu thương, quên mình, tha thứ và tươi vui.

 

          Lạy Mẹ Maria, Mẹ đã vội vã lên đường đến giúp bà Êlisabét trong những ngày bà mang thai và chuẩn bị sinh nở. Xin giúp con mở rộng vòng tay và tấm lòng cho những người đang cần con giúp đỡ.