Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

PVLC Chúa Nhật IV Mùa Vọng

Tác giả: 
Cao Tấn Tĩnh

 

 

Chúa Nhật

 

Lời Chúa

 

Bài Ðọc I: Mk 5, 2-5a

"Nơi ngươi sẽ xuất hiện Ðấng thống trị Israel".

 

Bài trích sách Tiên tri Mikha.

 

Ðây lời Chúa phán: "Hỡi Bêlem Ephrata, ngươi nhỏ nhất trong trăm ngàn phần đất Giuđa, nhưng nơi ngươi sẽ xuất hiện một Ðấng thống trị Israel, và nguồn gốc Người có từ nguyên thuỷ, từ muôn đời. Vì thế, Người sẽ bỏ dân Người cho đến khi một người nữ phải sinh, sẽ sinh con. Số còn lại trong anh em Người, sẽ trở về với con cái Israel. Người sẽ đứng vững và chăn dắt trong sức mạnh của Chúa, trong thánh danh cao cả của Chúa là Thiên Chúa của Người. Và họ sẽ trở về, vì bấy giờ Người sẽ nên cao trọng cho đến tận cùng trái đất. Vì vậy, Người sẽ là chính sự bình an".

 

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 79, 2ac và 3b. 15-16. 18-19

 

Ðáp: Lạy Chúa là Thiên Chúa chúng con, xin cho chúng con được phục hồi, xin tỏ thiên nhan hiền từ Chúa ra, hầu cho chúng con được ơn cứu sống (c. 4).

 

Xướng: 1) Lạy Ðấng chăn dắt Israel, xin hãy lắng tai nghe! Chúa ngự trên Vệ Binh Thần, xin hiện ra trong sáng láng. Xin thức tỉnh quyền năng của Chúa, và ngự tới để cứu độ chúng con. - Ðáp.

 

2) Lạy Chúa thiên binh, xin thương trở lại, từ trời cao xin nhìn coi và thăm viếng vườn nho này. Xin bảo vệ vườn nho mà tay hữu Ngài đã cấy, bảo vệ ngành mà Ngài đã củng cố cho mình. - Ðáp.

 

3) Xin Chúa ra tay bang trợ người ở bên tay hữu Chúa, con người mà Chúa đã củng cố cho mình. Chúng con sẽ không còn rời xa Chúa nữa. Chúa cho chúng con được sống, và chúng con ca tụng danh Người. - Ðáp.

 

Bài Ðọc II: Dt 10, 5-10

 

"Này đây con đến để thi hành thánh ý Chúa".

 

Bài trích thơ gởi tín hữu Do-thái.

 

Anh em thân mến, khi đến trong thế gian, Chúa Giêsu phán: "Chúa đã không muốn của hy tế và của lễ hiến dâng, nhưng đã tạo nên cho tôi một thể xác. Chúa không nhận của lễ toàn thiêu và của lễ đền tội. Nên tôi nói: 'Lạy Chúa, này con đến để thi hành thánh ý Chúa, như đã nói về con ở đoạn đầu cuốn sách'".

 

Sách ấy bắt đầu như thế này: "Của lễ hy tế, của lễ hiến dâng, của lễ toàn thiêu và của lễ đền tội, Chúa không muốn cũng không nhận, mặc dầu được hiến dâng theo lề luật. Ðoạn Người nói tiếp: Lạy Chúa, này đây con đến để thi hành thánh ý Chúa". Như thế đã bãi bỏ điều trước để thiết lập điều sau. Chính bởi thánh ý đó mà chúng ta được thánh hoá nhờ việc hiến dâng Mình Chúa Giêsu Kitô một lần là đủ.

 

Ðó là lời Chúa.

 

Alleluia: Lc 1, 38

 

Alleluia, alleluia! "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền". - Alleluia.

 

Phúc Âm: Lc 1, 39-45

 

"Bởi đâu tôi được Mẹ Thiên Chúa đến viếng thăm tôi".

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

 

Ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi tiến lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào bà Isave. Và khi bà Isave nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà, và bà Isave được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng: "Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc! Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm tôi? Vì này, tai tôi vừa nghe lời Bà chào, hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện".

 

Ðó là lời Chúa.


 

Suy niệm

 

 

 

Hôm nay là Chúa Nhật IV Mùa Vọng. Tuy đang ở trong Tuần Bát Nhật trước Đại Lễ Giáng Sinh từ ngày 17 đến 24/12, nhưng Phụng Vụ Lời Chúa là của Chúa Nhật IV hơn là thứ tự theo ngày từ 17 đến 24. 

 

 

Tuy nhiên, chủ đề về mầu nhiệm "Lời đã hóa thành nhục thể" (Gioan 1:14), theo Phụng Vụ Lời Chúa của Chúa Nhật IV Mùa Vọng, cũng cho thấy tất cả sự thật liên quan đến biến cố giáng sinh của Đấng Thiên Sai Cứu Thế là Chúa Giêsu Kitô.

 

Thật vậy, Đấng Thiên Sai Cứu Thế này, cho dù là Con của Vị "Thiên Chúa là thần linh" (Gioan 4:24), cũng là vị "Thiên Chúa vô hình" (Colosê 1:15), nhưng được lời hứa cứu độ ngay sau nguyên tội cho biết là thuộc giòng dõi loài người, giòng dõi người nữ (xem Khởi Nguyên 3:15). Bởi thế, Người cần phải được hạ sinh bởi một người nữ và ở một địa điểm đặc biệt trên trái đất này, chứ không phải từ trời nhẩy xuống hay từ một hành tinh nào tới trái đất đây.

 

Đó là lý do chính Thiên Chúa, qua giòng lịch sử cứu độ của dân Do Thái, và qua các tiên tri, đã liên tục củng cố lời hứa của mình trước niềm trông đợi mỏi mòn của họ, bằng việc Ngài báo trước về Vị Thiên Sai Cứu Thế mà Ngài đã hứa và chắc chăn sẽ sai đến, đặc biệt là qua Tiên Tri Mica trong Bài Đọc 1 hôm nay:

 

"Hỡi Bêlem Ephrata, ngươi nhỏ nhất trong trăm ngàn phần đất Giuđa, nhưng nơi ngươi sẽ xuất hiện một Ðấng thống trị Israel, và nguồn gốc Người có từ nguyên thủy, từ muôn đời. Vì thế, Người sẽ bỏ dân Người cho đến khi một người nữ phải sinh, sẽ sinh con. Số còn lại trong anh em Người, sẽ trở về với con cái Israel. Người sẽ đứng vững và chăn dắt trong sức mạnh của Chúa, trong thánh danh cao cả của Chúa là Thiên Chúa của Người. Và họ sẽ trở về, vì bấy giờ Người sẽ nên cao trọng cho đến tận cùng trái đất. Vì vậy, Người sẽ là chính sự bình an".

 

Đúng thế, theo giòng lịch sử cứu độ của mình, dân Do Thái đã bao nhiêu lần, (thậm chí cho đến ngày nay sau hơn hai ngàn năm Đấng Thiên Sai Cứu Thế thực sự đã giáng sinh), vẫn mòn mỏi đợi trông Đấng Thiên Sai Cứu Thế của họ, như lòng họ tưởng nghĩ và mong muốn, nhất là những lúc họ bị ngoại bang thống trị như một hình phạt họ phải chịu gây ra bởi tội bất trung phản bội của họ, và họ cảm thấy bất lực không thể tự cứu được bản thân mình cùng dân tộc của mình, ngoài lòng trông mong Đấng Thiên Sai Cứu Thế của họ. Bài Đáp Ca hôm nay hoàn toàn phản ảnh tâm trạng trông mong của họ vào Vị Thiên Chúa cứu độ duy nhất của họ:

 

1) Lạy Ðấng chăn dắt Israel, xin hãy lắng tai nghe! Chúa ngự trên Vệ Binh Thần, xin hiện ra trong sáng láng. Xin thức tỉnh quyền năng của Chúa, và ngự tới để cứu độ chúng con.

 

2) Lạy Chúa thiên binh, xin thương trở lại, từ trời cao xin nhìn coi và thăm viếng vườn nho này. Xin bảo vệ vườn nho mà tay hữu Ngài đã cấy, bảo vệ ngành mà Ngài đã củng cố cho mình.

 

3) Xin Chúa ra tay bang trợ người ở bên tay hữu Chúa, con người mà Chúa đã củng cố cho mình. Chúng con sẽ không còn rời xa Chúa nữa. Chúa cho chúng con được sống, và chúng con ca tụng danh Người. 

 

Sứ vụ chính yếu của Đấng Thiên Sai Cứu Thế là Đức Giêsu Kitô lịch sử này đến là để giải cứu dân mình cho khỏi bị làm tôi cho tội lỗi (xem Luca 1:77), một tình trạng thiêng liêng nhưng được tiêu biểu nơi việc họ làm tôi cho quyền lực thế gian do bởi chính tội lỗi của họ gây ra, nghĩa là Người giải phóng họ khỏi tội lỗi thì họ sẽ không còn bị làm tôi cho quyền lực ngoại xâm. Chính vì thế mà Người phải hiến thân làm của lễ hy sinh đền tội bằng việc hoàn toàn tuân phục của Người (xem Do Thái 5:8-9), đúng như những gì được Thư Do Thái khẳng định trong Bài Đọc 2 hôm nay:

 

"Anh em thân mến, khi đến trong thế gian, Chúa Giêsu lên tiếng nói: 'Chúa đã không muốn của hy tế và của lễ hiến dâng, nhưng đã tạo nên cho tôi một thể xác. Chúa không nhận của lễ toàn thiêu và của lễ đền tội. Nên tôi nói: Lạy Chúa, này con đến để thi hành thánh ý Chúa, như đã nói về con ở đoạn đầu cuốn sách.... Chính bởi thánh ý đó mà chúng ta được thánh hoá nhờ việc hiến dâng Mình Chúa Giêsu Kitô một lần là đủ".

 

Nếu Chúa Giêsu Kitô lịch sử được sinh ra bởi giòng giống Do Thái thì mẹ của Người cũng phải là một phụ nữ Do Thái, "một người nữ phải sinh sẽ sinh con" đã được tiên báo trống trống ở Bài Đọc 1 hôm nay, và người nữ ấy, trong bài Phúc Âm hôm nay chính là người nữ được Thánh ký Luca thuật lại cho biết đến thăm viếng người chị họ của mình là Isave, một người chị đã được sứ thần cho biết là "đã thụ thai được 6 tháng" trong biến cố truyền tin ở bài Phúc Âm ngày 20/12 của Tuần Bát Nhật trước Đại Lễ Giáng Sinh. Biến cố thăm viếng ngay sau biến cố truyền tin này được Thánh ký Luca trình thuật lại đã xẩy ra như sau:

 

"Ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi tiến lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào bà Isave. Và khi bà Isave nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà, và bà Isave được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng: 'Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc! Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm tôi? Vì này, tai tôi vừa nghe lời Bà chào, hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện'".

 

Ý nghĩa của bài Phúc Âm Mẹ Maria thăm viếng bà chị họ Isave được Giáo Hội chọn đọc cho Chúa Nhật IV Mùa Vọng hôm nay là Chúa Nhật cuối cùng của Mùa Vọng ngay trước hay gần đến Đại Lễ Giáng Sinh đây mang một ý nghĩa như thế nào, nếu không phải cho thấy sự hiện diện thật sự của "Lời đã hóa thành nhục thể" (Gioan 1:14) nơi mẹ của Người hay sao, một sự hiện diện thần linh thực sự chứ không phải chỉ che mắt thế gian, một sự hiện diện được chứng thực qua tác dụng thần linh nơi chính cả thai mẫu lẫn thai nhi Gioan qua lời chào của Trinh Nữ Maria Nazarét.

 

Tác dụng thần linh thứ nhất chứng thực "Lời đã hòa thành nhục thể" trong lòng Trinh Nữ Maria Nazarét xẩy ra nơi chính thai nhi Gioan: "khi bà Isave nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà".

 

Theo các thánh suy diễn thì thai nhi Gioan được khỏi nguyên tội ngay khi còn được thụ thai trong lòng mẹ vào lúc 6 tháng tuổi, lúc "Lời đã hóa thành nhục thể" được Mẹ Maria thụ thai và cưu mang đến thăm thai mẫu của bé. Như thế, tác dụng thần linh đầu tiên của "Lời đã hóa thành nhục thể" nơi cung dạ trinh nguyên của Mẹ Maria là ơn cứu độ của thai nhi Gioan, Vị Tiền Hô Tẩy Giả tương lai của Người, Vị được sai đến để dọn đường cho Người, và chính là tiền thân của Người đóng vai như một "phù rể" (xem Gioan 3:29).

 

Tác dụng thần linh thứ hai chứng thực "Lời đã hòa thành nhục thể" trong lòng Trinh Nữ Maria Nazarét xẩy ra nơi chính thai mẫu của thai nhi Gioan: " bà Isave được đầy Chúa Thánh Thần". Không phải hay sao, chính vì được đầy Thánh Linh mà bà chị họ Isave này, cho dù không có mặt trong biến cố truyền tin Lời Nhập Thể với Mẹ Maria, bà cũng đã nói lên tất cả những gì xẩy ra lúc bấy giờ: "Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc! Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm tôi?... Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện'".

 

Mẹ Maria quả thực chẳng hề nói gì với bà chị họ của mình về biến cố truyền tin nói chung và về đặc ân được thụ thai và cưu mang Lời Nhập Thể nói riêng, như chính bài Phúc Âm hôm nay cho thấy, cả lời chào của Mẹ cũng chẳng được Thánh ký Luca ghi rõ là gì. Thế mà tự mình, vì được "đầy Thánh Linh", bà chị họ này cũng nhận biết ngay rằng: 

 

1- Mẹ Maria có phúc hơn mọi người nữ kể cả chính bản thân bà! 

 

2- Mẹ đã được thụ thai một Người Con vô cùng cao cả chứ không phải chỉ là một phàm nhân tầm thường; 

 

3- Người em diễm phúc hơn mọi người nữ đang đứng trước mặt bà bấy giờ đã trở thành "Mẹ Chúa tôi"; 

 

4- Người em diễm phúc ấy đã hoàn toàn tin tưởng vào những gì được truyền tin, không như phu quân của bà vì ngờ vực nên đã bị câm; 

 

5- Những gì được truyền tin cho người em tin tưởng diễm phúc này chắc chắn sẽ được nên trọn liên quan đến vương quốc vô cùng tận của Người Con cao cả đang được cưu mang trong lòng người em này. 

 

Là Kitô hữu, chúng ta còn diễm phúc hơn thai mẫu và thai nhi Gioan Tiền Hô Tẩy Giả nhiều. Ở chỗ, nhờ Phép Rửa thanh tẩy tái sinh chúng ta đã được lãnh nhận Thánh Linh và nên một với chính Chúa Giêsu Kitô, thậm chí được đồng hóa với Chúa Kitô, đến độ ai phạm đến chúng ta là phạm đến chính Chúa Kitô: "Saulê, Saulê, sao ngươi lại bắt bớ Ta?" (Tông Vụ 9:4). Thế nhưng, chúng ta đã cảm nghiệm thấy Người và tác dụng thần linh của Người nơi chúng ta hay chăng, Đấng đang thực sự sống trong chúng ta nhờ Thánh Thần của Người và muốn tỏ mình ra cho thế gian qua chúng ta? 

 

Nếu liên kết Bài Phúc Âm Chúa Nhật IV Mùa Vọng Năm C này với Bài Phúc Âm Chúa Nhật IV Mùa Vọng Năm A và Năm B chúng ta càng thấy được ý nghĩa sâu xa của bài Phúc Âm Năm C hôm nay, một bài Phúc Âm Giáo Hội chọn đọc cho cả ngày 21/12 trong Tuần Bát Nhật trước Lễ Giáng Sinh. Thật vậy, nếu Bài Phúc Âm cho Chúa Nhật IV Mùa Vọng Năm A về sự kiện Lời Nhập Thể có cha có mẹ trần gian là Thánh Giuse và Mẹ Maria, đúng như gia phả của Người trong Bài Phúc Âm ngày 17/12 đã liệt kê, nhưng Thánh Giuse không phải là cha ruột của Chúa Kitô, và Bài Phúc Âm cho Chúa Nhật IV Mùa Vọng Năm B về sự kiện Lời Nhập Thể được thụ thai bởi Quyền Phép Đấng Tối Cao là Chúa Thánh Thần, thì Bài Phúc Âm cho Chúa Nhật IV Mùa Vọng Năm C hôm nay về sự kiện Lời Nhập Thể thông ban Thánh Linh của Người cho thai nhi tiền hô Gioan của mình, để thánh hiến ngài ngay trong lòng mẹ, nhờ đó ngài xứng đáng đóng vai tiền hô của Người, và làm phép rửa cho ngài là Đấng đến sau nhưng cao trọng hơn ngài, Đấng đã ban cho ngài Thánh Thần của mình ngay khi ngài còn ở trong bụng mẹ, hầu ngài có thể nhận biết Người và loan báo chính xác về Người, dù chưa bao giờ thấy Người và gặp Người.

 

Như thế, phải chăng Lời Nhập Thể là để thông ban Thánh Thần cho con người tội lỗi, để thanh tẩy con người và thánh hóa con người nói chung, nhất là những ai Người chọn nói riêng. Bằng không, con người tự mình không thể nào nhận biết và yêu mến Thiên Chúa như Ngài là và như Ngài đáng, trái lại, con người còn dễ sa ngã phạm tội làm mất lòng Thiên Chúa nữa, như đã xẩy ra cho hai nguyên tổ ngay từ ban đầu, dù bấy giờ hai vị chưa có đam mê nhục dục và tính mê nết xấu. Cái yếu tố chính yếu làm nên tội phúc đó là tự do của con người nói riêng, và của loài có ý muốn tự do nói chung, bao gồm cả thiên thần, loài không có xác thịt, và tất nhiên không có đam mê nhục dục cùng tính mê nết xấu mà vẫn phạm tội, hoàn toàn chỉ vì ý riêng. Nếu ngay từ ban đầu loài người hữu hình và hữu hạn đã được Thiên Chúa thông ban Thánh Linh của Ngài cho, thì họ đã không phạm tội: "Ai sinh bởi Thiên Chúa thì không thể phạm tội" (1Gioan 3:9). Bởi thế, Thiên Chúa cứu chuộc con người ở chỗ thông ban Thánh Thần của Người cho con người, và chính vì vậy mà sau khi phục sinh, Chúa Kitô đã thông ban Thánh Thần của Người cho các tông đồ để nhờ đó các vị có thể tha tội lỗi cho nhân loại (xem Gioan 20:22).

 

Chính vì con người là loài hữu hình và hữu hạn, trong khi đó Thánh Linh của Thiên Chúa là Đấng vô hình và vô hạn, loài người tạo vật không thể nào xứng đáng và có khả năng để chấp nhận. Và đó là lý do Thiên Chúa phải hóa thân làm người, phải nhập thể, để nhân tính của Người, được ngôi hiệp với thần tính ngay từ khi được thụ thai trong lòng Trinh Nữ Maria, được Cha xức dầu Thánh Linh, trở thành phương tiện thông ban Thánh Linh, qua lời nói và việc làm của Người, những lời nói và việc làm đúng như ý Cha của Người. Bài Đọc 1 hôm nay nói về 2 bản tính này của Lời Nhập Thể khi nhắc tới 2 chi tiết liền nhau sau đây: "Bêlem Ephrata, ngươi nhỏ nhất trong trăm ngàn phần đất Giuđa, nhưng nơi ngươi sẽ xuất hiện một Ðấng thống trị Israel" (nhân tính) và "nguồn gốc Người có từ nguyên thủy, từ muôn đời" (thần tính).

 

 

Tuy nhiên, vì là một con người thật, cho dù là vị Thiên Chúa nhập thể, Chúa Giêsu Kitô vẫn có tự do và ý muốn riêng của một con người, và vì thế Người vẫn có thể làm theo ý mình hơn là ý Cha là Đấng đã sai Người. Và chính vì Người luôn làm theo ý Cha của Người mà Người luôn tràn đầy Thánh Linh, Đấng đã chẳng những tác tạo nên nhân tính của Người mà còn điều khiển cả cuộc đời của Người, nhờ đó, tất cả những gì xuất phát từ nhân tính của Người đều do Thánh Linh và có thể thông ban Thánh Linh. Nếu con người không có Thánh Linh nên mới phạm tội thế nào, thì Chúa Kitô tuân theo ý Cha của Người, bù lại tội bất tuân phục của con người ngay từ ban đầu, nên Người có Thánh Linh và thông ban Thánh Linh cho con người như vậy. Và đó là lý do Bài Đọc 2 hôm nay nhấn mạnh đến yếu tố then chốt vô cùng quan trọng sau đây: "Khi đến trong thế gian, Chúa Giêsu phán: Chúa đã không muốn của hy tế và của lễ hiến dâng, nhưng đã tạo nên cho tôi một thể xác. Chúa không nhận của lễ toàn thiêu và của lễ đền tội. Nên tôi nói: 'Lạy Chúa, này con đến để thi hành thánh ý Chúa, như đã nói về con ở đoạn đầu cuốn sách'".

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên 

 

CN.IV.MV.C.mp3