Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

PVLC Thứ 4 Tuần V Thường Niên

Tác giả: 
Cao Tấn Tĩnh

 

 

Thứ Tư

 

Lời Chúa

 

Bài Ðọc I: (Năm I) St 2, 4b-9. 15-17

 

"Thiên Chúa đặt con người vào vườn địa đàng".

 

Bài trích sách Sáng Thế.

 

Trong ngày Thiên Chúa tạo dựng trời đất, thì chưa có bụi cây nào mọc ngoài đồng, không có một cây rau cỏ nào nẩy mầm ngoài đồng ruộng, vì Chúa là Thiên Chúa chưa cho mưa rơi xuống đất, và chưa có người để trồng trọt, nhưng lúc đó mạch nước từ đất vọt lên, tưới khắp mặt đất.

 

Vậy Thiên Chúa lấy bùn đất nắn thành con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi và con người trở thành một vật sống.

 

Thiên Chúa lập một vườn tại Eđen về phía đông và đặt vào đó con người mà Ngài đã dựng nên.

 

Thiên Chúa cho từ đất mọc lên mọi thứ cây trông đẹp, ăn ngon, với cây sự sống ở giữa vườn, và cây biết lành dữ.

 

Vậy Thiên Chúa đem con người đặt vào vườn địa đàng, để họ trồng tỉa và coi sóc vườn.

 

Và Thiên Chúa truyền lệnh cho con người như sau: "Ngươi được ăn mọi thứ trái cây trong vườn, nhưng chớ ăn trái cây biết lành dữ, vì ngày nào ngươi ăn nó, ngươi sẽ phải chết".

 

Ðó là Lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv. 103, 1-2a 27-28, 29bc-30

 

Ðáp: Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa (1a).

 

Xướng 1) Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, lạy Chúa là Thiên Chúa của tôi, Ngài rất ư vĩ đại! Ngài mặc lấy oai nghiêm huy hoàng, ánh sáng choàng thân như mang áo khoác. - Ðáp.

 

2) Hết thảy mọi vật đều mong chờ ở Chúa, để Ngài ban lương thực cho chúng đúng thời giờ. Khi Ngài ban cho thì chúng lãnh, Ngài mở tay ra thì chúng no đầy thiện hảo. - Ðáp.

 

3) Ngài rút hơi thở chúng đi, chúng chết ngay, và chúng trở về chỗ tro bụi của mình. Nếu Ngài gởi hơi thở tới, chúng được tạo thành, và Ngài canh tân bộ mặt trái đất. - Ðáp.

 

Alleluia: Ga. 15, 15b

 

Alleluia, alleluia - Chúa phán: "Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết.- Alleluia.

 

Phúc Âm: Mc 7,14-23

 

"Những gì từ con ngùi ta xuất ra, đó là cái làm cho người ta ra ô uế"

 

Bài trích Phúc Âm theo Thánh Marcô.

 

Khi ấy, Chúa Giêsu lại gọi dân chúng mà bảo rằng: "Hết thảy hãy nghe và hiểu rõ lời Ta. Không có gì từ bên ngoài vào trong con người mà có thể làm cho họ ra ô uế. Chỉ có những gì từ con người ta xuất ra, chính những cái đó mới làm cho họ ra ô uế. Ai có tai để nghe thì hãy nghe".

 

Lúc Người lìa dân chúng mà về nhà, các môn đệ hỏi Người về ý nghĩa dụ ngôn ấy.

 

Người liền bảo các ông: "Các con cũng mê muội như thế ư? Các con không hiểu rằng tất cả những gì từ bên ngoài vào trong con người không thể làm cho người ta ra ô uế được, vì những cái đó không vào trong tâm trí, nhưng vào bụng rồi xuất ra".

 

Như vậy Người tuyên bố mọi của ăn đều sạch.

 

Người lại phán: "Những gì ở trong người ta mà ra, đó là cái làm cho người ta ô uế. Vì từ bên trong, từ tâm trí người ta xuất phát những tư tưởng xấu, ngoại tình, dâm ô, giết người, trộm cắp, tham lam, độc ác, xảo trá, lăng loàn, ganh tị, vu khống, kiêu căng, ngông cuồng.

 

Tất cả những sự xấu đó đều ở trong mà ra, và làm cho ngươì ta ô uế".

 

Ðó là Lời Chúa.

 

Image result for Mark 7,14-23

 

 

Suy niệm

 

 Ổ Chuột Lòng Người

 

 

Bài Phúc Âm được Giáo Hội chọn đọc cho ngày Thứ Tư tuần V thường niên hôm nay liên quan đến yếu tố chính yếu làm cho con người ta ra dơ bẩn: "Không có gì từ bên ngoài vào trong con người mà có thể làm cho họ ra ô uế. Chỉ có những gì từ con người ta xuất ra, chính những cái đó mới làm cho họ ra ô uế". 

 

Sở dĩ Chúa Giêsu cần phải nhắc đến và khẳng định như thế là vì, ở mấy câu ngay trước bài Phúc Âm hôm nay, đã xẩy ra chuyện lệch lạc là có "những người biệt phái và mấy luật sĩ từ Giêrusalem tụ tập lại bên Chúa Giêsu" (Marco 7:1) để hạch hỏi Người rằng: "Sao môn đệ ông không giữ tập tục của tiền nhân mà lại dùng bữa với những bàn tay không tinh sạch?" (Marco 7:5)một thứ lệch lạc được Chúa Giêsu lợi dụng ngay vấn đề của họ để vạch ra cho họ thấy khuynh hướng sai lầm của họ như sau: 

 

"Người đáp: 'Hỡi bọn giả hình, Isaia thật đã nói tiên tri rất chí lý về các ngươi, như lời chép rằng: 'Dân này kính Ta ngoài môi miệng, nhưng lòng chúng ở xa Ta. Nó sùng kính Ta cách giả dối, bởi vì nó dạy những giáo lý và những luật lệ loài người'. Vì các ngươi bỏ qua các giới răn Thiên Chúa, để nắm giữ tập tục loài người'" (Marco 7:6-7)

 

Ở đây, qua câu Chúa Giêsu công khai khiển trách này, Người không hề có ý chê trách "tập tục của tiền nhân" là những gì hay và có lợi, ít là liên quan đến sức khỏe về thể lý và lịch sự tối thiểu, nên giữ và cần giữ (xem Mathêu 23:23). Và thành phần thày dạy trong dân là luật sĩ và biệt phái này cũng phân biệt kỹ lưỡng đâu là luật Chúa và những điều nào thuộc về luật Chúa, nên trong câu hạch hỏi của mình họ đã sử dụng chính xác cụm từ "tập tục của tiền nhân" chứ không phải luật Chúa hay luật Moisen v.v.

 

Tuy nhiên, vấn đề thành phần thày dạy trong dân Do Thái này có khuynh hướng và tỏ ra coi thường những cái trọng và coi trọng những cái thường bị Chúa Giêsu là vị Đại Tôn Sư khiển trách đó là, họ chỉ chú ý tới những cái phụ thuộc mà bỏ qua những cái chính yếu. Đó là lý do trong bài Phúc Âm hôm nay Chúa Giêsu đã thẳng thắn cho họ biết rằng: "các ngươi bỏ qua các giới răn Thiên Chúa, để nắm giữ tập tục loài người'". 

 

Bài Phúc Âm hôm nay hoàn toàn không nhắc gì tới thành phần giả hình đã bắt bẻ các môn đệ của Người về việc các vị không rửa tay trước khi ăn uống, mà nhấn mạnh riêng đến các môn đệ của Người, như thể Người sợ các vị bị ảnh hưởng "men" giả hình (xem Luca 12:1) của thành phần đạo hạnh trí thức giữ luật và dạy luật ấy. 

 

Bởi thế, ngay sau khi Người đính chính công khai với dân chúng về "những gì từ con người ta xuất ra, chính những cái đó mới làm cho họ ra ô uế", Người mới lợi dụng cơ hội chính các tông đồ tí nữa đã bị tác dụng của men giả hình, ở chỗ các vị đã không thật sự nắm bắt được tất cả ý nghĩa sâu xa của những gì Thày của các vị vừa khẳng định với chung dân chúng. Điều này chứng tỏ thành phần môn đệ tông đồ của Chúa Giêsu thật sự là kém trí thức và đơn sơ thật thà đến dễ bị lôi kéo theo tự nhiên, theo gương mù gương xấu mà không biết. Đó là lý do Chúa Giêsu đã giải thích thêm cho các vị về cả về tiêu cực lẫn tích cực như sau: 

 

"Các con không hiểu rằng tất cả những gì từ bên ngoài vào trong con người không thể làm cho người ta ra ô uế được, vì những cái đó không vào trong tâm trí, nhưng vào bụng rồi xuất ra. Những gì ở trong người ta mà ra, đó là cái làm cho người ta ô uế. Vì từ bên trong, từ tâm trí người ta xuất phát những tư tưởng xấu, ngoại tình, dâm ô, giết người, trộm cắp, tham lam, độc ác, xảo trá, lăng loàn, ganh tị, vu khống, kiêu căng, ngông cuồng. Tất cả những sự xấu đó đều ở trong mà ra, và làm cho ngươì ta ô uế".



Nghĩa là: 1- Cái xấu từ trong mà ra chứ không phải từ ngoài mà vào; 2- Cái xấu là những gì liên quan đến nội tâm của con người, đến luân lý, đến tội lỗi của con người chứ không phải đến chính sự vật hay sự việc khách quan bên ngoài, cho dù chúng có là gương mù gương xấu là những gì không thể nào không xẩy ra trên thế gian này (xem Mathêu 18:7); 3- Cái xấu là do con người tạo nên chứ không phải từ Thiên Chúa, là do ý con người muốn những gì không đúng ý Chúa, không hợp ý Chúa, phạm đến luật Chúa, trái với lương tâm, hại tới công lý, và chính vì thế mà đó là lý do Chúa Kitô đã bảo móc mắt và chặt tay nếu chúng nên dịp tội cho mình (xem Mathêu 5:29-30).



Nguyên tắc cái xấu là những gì liên quan đến nội tâm của con người và do nội tâm của con người gây ra hoàn toàn trái với ý muốn vô cùng khôn ngoan và hoàn thiện của Thiên Chúa như thế là những gì đã có ngay từ đầu ở trong Vườn Địa Đường, lúc mà Thiên Chúa mới dựng nên loài người, khi Người, trong Bài Đọc 1 hôm nay, phán cùng nguyên tổ của chúng ta như đặt giới hạn giữa Ngài là Đấng vô hạn và con người là tạo vật hữu hạn của Ngài rằng: "Ngươi được ăn mọi thứ trái cây trong vườn, nhưng chớ ăn trái cây biết lành dữ, vì ngày nào ngươi ăn nó, ngươi sẽ phải chết". 

"Cây biết lành biết dữ" 
đây là gì nếu không phải là một hình ảnh tượng trưng cho lương tâm của con ngườimột lương tâm đượThiên Chúa đặt vào (build-in) trong con người là loài linh ư vạn vật để làm địa bàn hướng dẫn họ trong việc làm lành lánh dữ theo đúng như ý muốn thần linh của Ngài. Con người không được đụng đến lương tâm, bằng không, họ sẽ phải chết khi phạm đến lương tâm, nghĩa là làm mất lòng Chúa, mất ơn nghĩa với Ngài, khi họ gạt bỏ tiếng lương tâm mà theo ý riêng của mình, để thỏa mãn những gì mình thích và mình muốn, cho dù là tốt mấy chăng nữa, lợi mấy chăng nữa theo ý nghĩ chủ quan của họ, nhưng trái với ý muốn của Thiên Chúa.   

 

 Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên 

 

Thu.4.V-TN.mp3  

 

--