Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Ánh sáng Đức Ki-tô

Tác giả: 
Trầm Thiên Thu

 

 

ÁNH SÁNG ĐỨC KITÔ

 

Khi cầu nguyện bằng Kinh mân Côi với Năm Sự Sáng, mầu nhiệm thứ tư là “Chúa Giêsu biến hình trên Núi Tabor”. Chúng ta cầu xin ơn luôn biết lắng nghe và thực hành Lời Chúa nhờ ơn Chúa Thánh Thần biến đổi.

 

Một hôm, Chúa Giêsu đưa ba môn đệ thân tín (Phêrô với hai anh em Giacôbê và Gioan) lên Núi Tabor và cho họ “nếm trước” hạnh phúc Nước Trời (Mt 17:1-8; Mc 9:2-8; Lc 9:28-36). Đó là cuộc biến hình mà Chúa Giêsu đàm đạo với ông Môsê và ông Êlia trong một khung cảnh sáng láng vô cùng.

 

Nói về Ngôi Lời Giêsu Kitô, Thánh sử Gioan cho biết: “Nơi Người là sự sống, và sự sống là ÁNH SÁNG cho nhân loại. ÁNH SÁNG chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng” (Ga 1:4-5). Thánh Vịnh gia đã xác định: “Chúa là NGUỒN ÁNH SÁNG và ƠN CỨU ĐỘ của tôi, tôi còn sợ người nào?” (Tv 27:1). Thật vậy, Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta nên Ngài để chúng ta “bước đi trước mặt Ngài trong ÁNH SÁNG dành cho kẻ sống” (Tv 56:14).

 

Một hôm, khoảng một tuần sau khi tiên báo cuộc Thương Khó lần thứ nhất, Chúa Giêsu đem theo ba môn đệ tín cẩn cùng lên núi cầu nguyện. Khi Chúa Giêsu đang cầu nguyện, Ngài biến đổi hình dạng trước mặt các ông, dung nhan Ngài chói lọi như mặt trời, và y phục Ngài trở nên trắng tinh như ánh sáng. Và bỗng các ông thấy ông Môsê và ông Êlia hiện ra đàm đạo với Ngài. Quá đã! Các ông cảm thấy lâng lâng hạnh phúc, muốn làm ba lều cho ba người để các ông được tiếp tục sống trong niềm hạnh phúc kỳ diệu như vậy. Ông Phêrô nói: “Thưa Thầy, chúng con ở đây, thật là hay! Nếu Thầy muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều, một cho Thầy, một cho ông Môsê, và một cho ông Êlia”. Như vậy nghĩa là họ quên mình, không cần gì nữa, sao cũng được, chỉ cần lo cho ba vị kia thôi.

 

Tuy nhiên, khi ông Phêrô còn đang nói thì chợt có đám mây sáng ngời bao phủ các ông, và có tiếng từ đám mây phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi HÃY VÂNG NGHE lời Người!”. Nghe vậy, các môn đệ kinh hoàng, ngã sấp mặt xuống đất. Bấy giờ Đức Giêsu lại gần, chạm vào các ông và bảo:“Chỗi dậy đi, đừng sợ!”. Các ông ngước mắt lên, không thấy ai nữa, chỉ còn một mình Đức Giêsu mà thôi. Ba môn đệ ngơ ngẩn sau cơn “xuất thần”, nhưng họ cảm thấy… tiếc hùi hụi!

 

Chúa Cha truyền lệnh “hãy vâng nghe lời Chúa Giêsu”. Nghe, đọc và tìm hiểu Lời Chúa là điều quan trọng, cần phải làm hằng ngày chứ không chỉ nghe loáng thoáng và làm sơ sài, nhưng THỰC HÀNH Lời Chúa là việc làm còn cần thiết và cấp bách hơn. Cuộc đời không phải lúc nào cũng êm như đi trên thảm lụa. Cuộc đời không chỉ gập ghềnh với những ổ gà, ổ voi, mà còn phải leo đồi, vượt núi, băng ngàn, lướt sóng. Ôi thôi, đủ thứ gian nan! Tabor là nơi nếm trước vị hạnh phúc vĩnh hằng, nhưng không thể cứ ở mãi đó, mà phải tiếp tục leo cho tới đỉnh Can-vê u sầu và thê thảm, đầy vết thương và máu đỏ loang lổ! Chúa Giêsu đã nhắc nhở nhiều lần, nghe thì có nghe, nhưng có nhớ hay không lại là chuyện khác. Mưa dầm thấm sâu. Lời nói lung lay, gương bày lôi kéo. Chúa Giêsu đã nói và làm gương rồi đấy!

 

Nói thì phải làm. Nhưng vấn đề thế này: Thứ nhất là cầu nguyện, thứ nhì mới là hành động. Cầu nguyện vô cùng cần thiết, vì cầu nguyện là lắng nghe Chúa, đó là việc làm mà Chúa Giêsu nói là “phần tốt nhất” (Lc 10:38-42). Chính Lời Chúa, không phải thứ gì khác, mới làm cho chúng ta sáng suốt để có thể nên người (Tv 119:104). Thật vậy, bác học André-Marie Ampère (1775-1836, người Pháp) đã xác định: “Chúng ta chỉ vĩ đại khi chúng ta cầu nguyện”.

 

Lạy Thiên Chúa, Đấng tác sinh muôn loài, chính Lời Ngài là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường-106). Xin giúp con trung thành với Ngài cho đến hơi thở cuối cùng. Amen.

 

TRẦM THIÊN THU