Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Cạm bẫy

Tác giả: 
Trầm Thiên Thu

 

 

CẠM BẪY

 

Có nhiều thứ cạm bẫy trong cuộc sống hằng ngày. Với nghĩa đen, đơn giản như xen cán đinh hoặc chính mình đạp vào đinh. Với nghĩa bóng là những thứ cám dỗ về mọi thứ: danh vọng, tiền tài, nhục dục, tự ái,... Cạm bẫy là chước cám dỗ – hữu hình và vô hình. Sự cám dỗ là lòng ham muốn nổi lên mạnh đến mức có thể làm cho chúng ta chịu thua, sa ngã. Cơn cám dỗ có thể do ma quỷ, do người khác (thế gian), do chính mình (xác thịt) – gọi là ba thù. Cơn cám dỗ tìm mọi cách quyến rũ người ta làm việc gì đó không hay, không tốt, lén lút, bất chính.

 

Mặc dù định nghĩa như thế nào thì vẫn cho thấy rằng sự cám dỗ có động lực xấu, trái với luân thường đạo lý, mang tính liên đới là gây hậu quả xấu cho chính mình và người khác. Cạm bẫy sập bất cứ lúc nào đối với bất cứ ai “va chạm” vào nó. Cám dỗ cũng không phân biệt ai – nam, phụ, lão ấu, dân thường hay người có chức vị.

 

Cám dỗ rất đa dạng và có nhiều mức độ, càng ngày càng tinh vi nên càng khó nhận ra, do đó càng cần cảnh giác cao độ hơn. Ngày xưa, khi suy nghĩ về những cơn cám dỗ của đời thường, cụ Tú Xương đã phải “gãi đầu”, vừa thở dài vừa thốt lên:

 

Một trà, một rượu, một đàn bà

Ba cái lăng nhăng nó quấy ta

Chừa được thứ nào hay thứ ấy

Có chăng chừa rượu với chừa trà

 

Những thứ lăng nhăng mà lại có thể gây rối lằng nhằng, mấy thứ nho nhỏ mà lại không hề nhỏ chút nào. Cái bẫy không lớn mà làm đau điếng. Can đảm chống lại cơn cám dỗ là điều khó thực hiện, và chừa được tật xấu nào đó cũng thật là nhiêu khê, chẳng ai dám nói mạnh. Chỉ trong tích tắc cũng đủ người ta phải ân hận cả đời. Cũng vì thế mà chúng ta cần sự cảm thông, yêu thương và tha thứ cho nhau. Đó cũng là một dạng “ăn chay” vậy.

 

Có nhiều thứ cần dâng tiến Chúa, đặc biệt vào dịp Mùa Chay. Đã đành là dâng nhiều thứ, nhưng có một thứ mà có lẽ ít người dâng, đó là tội lỗi của chúng ta. Dâng cho Chúa cái khốn nạn của mình để xin Ngài biến đổi chúng ta nên khí cụ tốt lành theo ý Ngài. Về sản phẩm đầu mùa, sách Đệ Nhị Luật cho biết: “Tư tế sẽ nhận lấy giỏ từ tay anh em và đem đặt trước bàn thờ Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em. Bấy giờ, anh em sẽ lên tiếng thưa trước tôn nhan Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em rằng: Người Ai-cập đã ngược đãi, hành hạ chúng tôi và đặt ách nô lệ trên vai chúng tôi” (Ðnl 26:4-6). Kẻ thù nào cũng đáng sợ, nhưng kẻ thù đáng sợ nhất không ai xa lạ, mà là chính mình – loại nội gián nguy hiểm nhất.

 

Kinh Thánh cho biết rằng lúc đó, họ đã kêu lên cùng Đức Chúa, Thiên Chúa của cha ông họ; và Ngài đã nghe tiếng kêu xin của họ, đã thấy cảnh khổ cực, lầm than, áp bức mà họ phải chịu. Vì thế, chính Ngài đã đích thân “dang cánh tay mạnh mẽ uy quyền, đã gây kinh hồn táng đởm và thực hiện những dấu lạ điềm thiêng để đưa họ ra khỏi Ai-cập” (Ðnl 26:8). Chắc chắn Thiên Chúa không bỏ rơi ai bao giờ, chỉ tại người ta không cần đến Ngài mà thôi.

 

Thật vậy, họ không chỉ được Thiên Chúa cứu thoát, mà còn được ban cho những thứ ngoài sức tưởng tượng: “Ngài đã đưa chúng tôi vào đây, ban cho chúng tôi đất này, ĐẤT TRÀN TRỀ SỮA VÀ MẬT. Và bây giờ, lạy Đức Chúa, này con xin dâng sản phẩm đầu mùa của đất đai mà Ngài đã ban cho con” (Ðnl 26:9-10). Đó là động thái của lòng biết ơn, một động thái rất cần thiết trong cuộc sống thường nhật, đối với cả Thiên Chúa và tha nhân. Thiên Chúa đại lượng và hào phóng hơn chúng ta tưởng, đôi khi chúng ta chưa mở lời cầu xin mà Ngài đã ban cho dư dật rồi. Vậy mà đôi khi chúng ta vẫn vô ơn thì quả là tệ thật!

 

Thánh Vịnh gia mời gọi: “Hỡi ai nương tựa Đấng Tối Cao và núp bóng Đấng quyền năng tuyệt đối, hãy thưa với Chúa rằng: Lạy Thiên Chúa, Ngài là nơi con náu ẩn, là đồn luỹ chở che, con tin tưởng vào Ngài” (Tv 91:1-2). Thiên Chúa thấu suốt mọi sự (1 Sb 28:9b; Gđt 8:14; Et 5:1; 2 Mcb 7:35; 2 Mcb 9:5; 2 Mcb 12:22; 2 Mcb 15:2; G 28:27; Tv 139:2; Gr 10:12; Cn 16:2; Cn 21:2; Cn 24:12; Kn 1:6; Kn 7:23; Hc 23:19; Hc 42:20; Gr 10 :12; Gr 11:20; Gr 20:12; 1 Cr 2:10; 1 Cr 12:4-6; 1 Ga 3:20), ngay từ trong suy nghĩ, nhưng bổn phận chúng ta vẫn phải chân thành cầu nguyện. Nếu biết tín thác vào Ngài, chúng ta sẽ có lợi nhiều: “Bạn sẽ không gặp điều ác hại, và tai ương không bén mảng tới nhà, bởi chưng Người truyền cho thiên sứ giữ gìn bạn trên khắp nẻo đường, và thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng cho bạn khỏi vấp chân vào đá” (Tv 91:10-12). Ai “sống khôn” như vậy thì chỉ có lợi mà thôi – và tất nhiên cũng... “chết thiêng” đấy.

 

Thật vậy, chúng ta không chỉ lợi ích về tinh thần mà còn lợi ích cả về thể lý: “Bạn có thể giẫm lên hùm thiêng rắn độc, đạp nát đầu sư tử khủng long” (Tv 91:13). Đó là điều chắc chắn, vì chính Đức Chúa đã phán hứa: “Kẻ gắn bó cùng Ta sẽ được ơn giải thoát, người nhận biết danh Ta sẽ được sức phù trì. Khi kêu đến Ta, Ta liền đáp lại lúc ngặt nghèo có Ta ở kề bên” (Tv 91:14-15). Thật là trên cả tuyệt vời! Ngày nay vấn đề ngộ độc nhiều, rất dễ bị, nhưng chắc chắn Ngài sẽ ngăn chặn hoặc chữa lành đúng lúc, kịp thời.

 

Vừa đặt vấn đề vừa giải quyết vấn đề, Thánh Phaolô nói: “Kinh Thánh nói gì? Thưa: Lời Thiên Chúa ở gần bạn, ngay trên miệng, ngay trong lòng. Lời đó chính là lời chúng tôi rao giảng để khơi dậy đức tin” (Rm 10:8). Lời Chúa được Giáo Hội quý trọng như Thánh Thể, nhưng cả hai đều đòi hỏi người ta phải có đức tin minh bạch và mạnh mẽ – nếu không thì sẽ dễ lệch lạc. Thánh nhân giải thích: “Nếu miệng bạn tuyên xưng Đức Giêsu là Chúa, và lòng bạn tin rằng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại từ cõi chết, thì bạn sẽ được cứu độ. Quả thế, có tin thật trong lòng, mới được nên công chính; có xưng ra ngoài miệng, mới được ơn cứu độ” (Rm 10:9-10). Thật lạ, người Việt chúng ta cũng có kiểu nói tương tự: “Có đầy mới tràn”. Lòng có thế nào thì mới nói ra, sẽ chẳng giấu được nếu bụng dạ thế này mà lời nói thế kia. Chắc chắn không thể giấu giếm được!

 

Rạch ròi và mạnh mẽ, Kinh Thánh minh định: “Mọi kẻ tin vào Ngài sẽ không phải thất vọng” (Rm 10:11). Vì thế, không có sự khác biệt giữa người này với người kia, dân tộc này hay dân tộc nọ, người lượm ve chai hay ông giám đốc, giáo sĩ hay giáo dân,… vì tất cả đều có cùng một Chúa, là Đấng quảng đại đối với tất cả những ai kêu cầu Ngài. Tắt một lời: “Tất cả những ai kêu cầu danh Đức Chúa sẽ được cứu thoát” (Rm 10:13). Đó là lời hứa tuyệt đối. Thiên Chúa không bao giờ sai lời!

 

Là người rất cẩn thận tra cứu khi viết Tin Mừng, Thánh sử Luca kể: Đức Giêsu được đầy Thánh Thần, từ sông Giođan trở về. Suốt bốn mươi ngày, Ngài được Thánh Thần DẪN ĐI TRONG HOANG ĐỊA và CHỊU QUỶ CÁM DỖ. Trong những ngày ấy, Ngài không ăn gì cả, và khi hết thời gian đó, theo nhân tính, Ngài cũng cảm thấy đói. Bởi vì theo nhân tính, Chúa Giêsu hoàn toàn giống chúng ta – chỉ trừ tội lỗi.

 

Hẳn là ai cũng đã ít nhiều kinh nghiệm rằng vật chất là một trong những thứ cám dỗ mạnh nhất, đặc biệt là thực phẩm khi người ta đói ngấu. Thằng Bờm không cần gì khác ngoài nắm xôi vì nó đang đói lắm. Chẳng vậy mà người ta có thể liều mạng mà cướp giật thực phẩm của người khác và ăn ngấu nghiến, danh dự lúc này cũng chỉ là “chuyện nhỏ”. Điều đó cũng cho thấy bản năng sinh tồn của con người rất mạnh. Thế nhưng ở Việt Nam lại có một thực tế phũ phàng: Vì đói mà giật mấy ổ bánh mì thì bị kết án tù vài năm, còn những kẻ giàu có nhờ khéo cướp công khai thì cứ phè phỡn, ung dung. Thật là bất công và khốn nạn quá!

 

Ma quỷ rất tinh ranh, hôm đó nó nói với Chúa Giêsu: “Nếu ông là Con Thiên Chúa thì truyền cho hòn đá này hoá bánh đi!” (Lc 4:3). Đúng là ngu mà chảnh, điếc không sợ súng, cùi không sợ lở. Nó tưởng bở, nhưng bị Đức Giêsu “phang” ngay: “Đã có lời chép rằng: Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh” (Lc 4:4). Trứng không thể khôn hơn vịt được!

 

Đúng là ma quỷ, rất ma mãnh và quỷ quyệt. Thua keo này, nó tìm cách bày keo khác. Nó đem Đức Giêsu lên cao, và trong giây lát, nó chỉ cho Ngài thấy tất cả các nước thiên hạ. Rồi nó “dụ” Ngài: “Tôi sẽ cho ông TOÀN QUYỀN CAI TRỊ cùng với VINH HOA LỢI LỘC của các nước này, vì quyền hành ấy đã được trao cho tôi, và tôi muốn cho ai tuỳ ý. Vậy nếu ông bái lạy tôi thì tất cả sẽ thuộc về ông” (Lc 4:6-7). Nhưng Đức Giêsu nói thẳng ngay: “Đã có lời chép rằng: Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và PHẢI THỜ PHƯỢNG MỘT MÌNH NGÀI mà thôi” (Lc 4:8). Ma quỷ chỉ là thụ tạo, nhãi ranh mà đòi dạy khôn sao?

 

Chúng ta cũng thường xuyên gặp những “bả” liên quan vinh hoa và lợi lộc trong cuộc sống đời thường, thế nên kẻ nào “yếu bóng vía” liền dính líu vào vụ tham nhũng này, hối lộ kia, hoặc làm giấy tờ khống để lừa bịp và ăn chặn của người khác. Trong các đoàn thể cũng không phải không có “bả” này, vì thế mà người ta hay “lên mặt” vì có một chức danh nào đó, vì thế mà người ta muốn “ra lệnh” hoặc muốn chứng tỏ mình là người “hét ra lửa, mửa ra khói”. Ngay trong các giáo phận, giáo xứ, chủng viện và tu viện cũng không loại trừ! Nói chung, ai cũng muốn mình phải là “số dzách” (số một, number one). Nhưng liệu có thể làm gì ích lợi cho người khác, hay chỉ là “con số không” to lớn và rỗng tuếch?

 

Máu ác, gien độc nên ma quỷ luôn kiêu ngạo. Sau hai lần thua cuộc, hẳn là nó rất tức giân nên nó lại lập mưu khác. Nó đem Đức Giêsu đến Giêrusalem và đặt Ngài trên nóc Đền Thờ, rồi “khoe mẽ” và “nổ tung” tới chín tầng mây: “Nếu ông là Con Thiên Chúa thì đứng đây mà gieo mình xuống đi! Vì đã có lời chép rằng: Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ gìn giữ bạn. Lại còn chép rằng: Thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn khỏi vấp chân vào đá” (Lc 4:9-11). Nhái bén mà to gan thật. Chỉ là nhãi ranh mà dám thách thức Thiên Chúa. Bẩn phải lau, sâu phải triệt, rác phải bỏ, cỏ phải nhổ, quỷ phải diệt. Đó là việc cần làm và phải làm ngay!

 

Cũng như hai lần trước, Đức Giêsu nghiêm nghị nói ngay lập tức: “Đã có lời rằng: Ngươi CHỚ THỬ THÁCH Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi” (Lc 4:12). Vô phương. Thế là quỷ đành chịu“bó tay”, hết cách xoay xở hòng cám dỗ Ngài. Nó lủi thủi bỏ đi như chó cụp đuôi chạy vì sợ, nó “cay cú” lắm, nên nó vẫn rắp tâm mưu mô ranh mãnh là “chờ đợi thời cơ” (Lc 4:13). Nó không làm gì được Con Người Giêsu nên nó vẫn tìm mọi cách giăng bẫy để bắt các Kitô hữu, bẫy cơ bản nhất là thói kiêu ngạo, từ loại bẫy này sẽ sinh ra đủ thứ bẫy khác.

 

Ba kẻ đại thù là ma quỷ, thế gian, và xác thịt. Cuộc đời không hết các loại cạm bẫy, cuộc sống cũng không lúc nào hết các dạng cám dỗ trên đường lữ hành trần gian này. Cám dỗ như những con sóng ngoài biển khơi, không sóng lớn thì sóng nhỏ, không sóng cồn thì sóng ngầm, chứ biển chẳng bao giờ hết sóng, ngay cả những lúc chúng ta thấy biển có vẻ êm ả nhất. Vì thế, luôn cần phải tỉnh thức và cầu nguyện: “Hãy canh thức và cầu nguyện kẻo sa chước cám dỗ. Vì tinh thần thì hăng hái, nhưng thể xác lại yếu đuối” (Mc 14:38).

 

Ngày nay càng phải cầu nguyện nhiều hơn vì cạm bẫy tinh vi hơn nhiều, ẩn náu khéo hơn, cụ thể là internet và các trang mạng xã hội như twitter, facebook,... Chúng cũng gây nghiện, và mức độ nguy hiểm cũng chẳng khác so với ma túy. Có “ngáo đá” thì cũng có “ngáo net”. Sự an toàn bị đe dọa và khó thoát hơn, thế nên càng phải cẩn trọng và cảnh giác cao độ hơn trước!

 

Lạy Thiên Chúa toàn năng, xin giúp chúng con đủ sức mạnh để thoát khỏi mọi cạm bẫy cuộc đời, quyết tâm chống lại các chước cám dỗ – mọi nơi và mọi lúc. Xin đánh thức chúng con để không ngủ mê và sáng suốt hành động theo hướng dẫn của Thần Khí. Lạy Đại Sư Giêsu, Ngài đã chiến thắng mọi mưu mô xảo quyệt của ma quỷ để chúng con noi gương, xin giúp chúng con vững bước theo Ngài lên tới Can-vê. Chúng con cầu xin và cậy nhờ công nghiệp của Đức Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.

 

TRẦM THIÊN THU

Thánh Kinh Ca CÁM DỖ: https://www.youtube.com/watch?v=4OQtlDjBA-U