Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Không có cơn cám dỗ nào có thể cham tới

Tác giả: 
Hoàng Thị Thùy Trang

 

 

CHẢ CÁM DỖ NÀO CÓ THỂ CHẠM TỚI

 

Có lẽ sống trên đời này không gì khiến người ta khó chịu cho bằng chiến đấu chống lại những cơn cám dỗ. Có thể nói, cám dỗ là tiếng nói sâu thẳm bên trong khát vọng của con người, họ tham muốn những điều trái nghịch với điều luật của Thiên Chúa cho nên trận chiến đó luôn luôn tồn tại, dai dẳng và kéo dài, bao lâu con người còn sống thì chúng còn hiện hữu. Tự nhiên, con người đã có xu hướng nuông chiều về tham vọng, vì đó chính là bản ngã của họ, cùng với bản năng sinh tồn, cái tham muốn đó lại càng thôi thúc hơn.

 

Thật ra, làm người ai cũng cần phải có nhu cầu ăn mặc. Thế nhưng chúng ta cần phải xác định rõ, đó chỉ là những phương tiện giúp ta tồn tại cách văn minh, lành mạnh hơn, chứ nó không là cứu cánh, là mục đích. Ngày nay, khi cuộc sống ngày càng phát triển, người ta lại quá coi trọng thứ của cải vật chất, địa vị, chức tước… Thế nên, họ loại trừ lẫn nhau, họ đi sai mục đích, cứu cánh của con người. Nhân loại coi vật chất là tất cả, trong khi giá trị con người mới là đỉnh cao tuyệt phẩm công trình của Thiên Chúa. Bởi đó chính là hình ảnh của Thiên Chúa, là chính con cái của Ngài.

 

Ma quỉ, thế gian, sự dữ… đại diện cho những ham muốn thái quá, lệch lạc của con người. Chúng đã cám dỗ Đức Giêsu với mục đích lừa dối Ngài để đánh đổi giá trị Thiên Chúa bằng giá trị bạc tiền… Chúng đã lầm và thất bại ngay từ mục đích ban đầu. Vì Thiên Chúa, Ngài là Chủ của thế giới này, chính Ngài tạo dựng nên nó, thì cần chi phải xin xỏ ai. Quả nực cười là như vậy. Chúng đã cám dỗ Ngài, thử thách Ngài về của ăn : “Nếu ông là Con Thiên Chúa thì truyền cho hòn đá này hóa bánh đi.” (Lc 4, 3), trong khi chúng không biết rằng: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh” (Lc 4, 4). Chúng còn cám dỗ về địa vị, quyền bính: “Nếu ông bái lạy tôi, thì tất cả sẽ thuộc về ông.” (Lc 4, 7) trong khi chính Ngài mới là Chủ: “Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Ngài mà thôi.” (Lc 4, 8) Chúng còn cám dỗ Ngài về niềm tin vào Thiên Chúa Cha: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì đứng đây mà gieo mình xuống đi.” (Lc 4, 9) trong khi chúng không hề biết quyền năng của Thiên Chúa: “Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi.” (Lc 4, 12)

 

Cuộc đời là một cuộc chiến đấu liên lỉ và ai kiên cường đến cùng người ấy sẽ chiến thắng. Cám dỗ tự nó đã tồn tại cùng thế giới, có những cơn cám dỗ đến từ bên ngoài nhưng cũng có những cơn cám dỗ phát xuất từ bên trong. Cho dù là loại cám dỗ nào đi nữa cũng là vì ích kỉ của con người. Con người tham vọng muốn thỏa mãn ham muốn của bản thân nên không lướt thắng được những cơn cám dỗ đó. Cám dỗ nào cũng ngọt ngào và khiến người ta sảng khoái, thế nhưng hậu quả của chúng lại khiến nhân loại vô cùng đau khổ vì đánh mất đi ân nghĩa cùng Thiên Chúa, đánh mất tha nhân cũng như chính bản thân mình.

 

Bí quyết khiến con người có thể lướt thắng khỏi cám dỗ đó chính là niềm tin vào tình yêu của Thiên Chúa và tình yêu tôn kính dành cho Ngài. Trước nhất ta cần phải tin Thiên Chúa hằng yêu thương và chăm sóc ta, có tình yêu Ngài là có tất cả khiến chúng ta không còn tham vọng vào mớ vật chất mau qua chóng tàn ấy. Chúng cần thật nhưng cuối cùng cũng chỉ là phương tiện giúp ta có một cuộc sống đầy đủ. Còn tình yêu Thiên Chúa mới là mục đích, là cứu cánh cho ta một cuộc sống viên mãn, đích thực và trường tồn.

 

Không hiểu tại sao con người lại luôn luôn thích đánh đổi thứ vật chất rẻ mạt với giá trị ngàn đời ngày sau như vậy.

 

Lạy Chúa, xin giúp con thoát khỏi những cơn cám dỗ trong sáng suốt và tỉnh táo. Muốn được vậy con cần phải yêu và tin Ngài đến chừng nào. Ngày nào con còn niềm tin vào Thiên Chúa, ngày nào con còn phó thác trông cậy vào Ngài thì khi đó chả cơn cám dỗ nào có thể đụng đến con.

 

M. Hoàng Thị Thùy Trang.