Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Kỷ Vật Vô Giá

Tác giả: 
JM. Lam Thy ĐVD.

KỶ VẬT VÔ GIÁ (THỨ NĂM TUẦN THÁNH)

 

Tam Nhật Vượt Qua (Paschal Triduum), cũng gọi là Tam Nhật Thánh (Holy Triduum) hoặc Tam Nhật Phục Sinh (Easter Triduum). Từ La-tinh “Triduum” có nghĩa là một thời kỳ ba ngày ngụ ý Đức Giê-su chịu chết (Tử Nạn) và đến ngày thứ ba thì sống lại (Phục Sinh); đó là trung tâm điểm của đức tin Ki-tô giáo. Cử hành Cuộc Khổ Nạn và Phục Sinh của Đức Ki-tô là mục đích của Tam Nhật Vượt Qua.

 

Mở đầu Tam nhật Vượt Qua là Thứ Năm Tuần Thánh. Phụng vụ chiều Thứ Năm Tuần Thánh, Giáo hội cử hành Bí tích Thánh Thể do Chúa Giê-su thiết lập vào sau bữa tối cuối cùng với các Tông Đồ trong nhà Tiệc Ly, để muôn đời tưởng nhớ tới sự hiện diện thực sự của Người. Đây là Thánh lễ sau hết được cử hành trước Đêm Vọng Phục Sinh (Thứ Bẩy Tuần Thánh). Vì là Lễ sau hết nên lúc hát Kinh Vinh Danh, các chuông nhà thờ reo lên, và sẽ chỉ reo lại vào đúng lúc hát Kinh Vinh Danh trong Đêm Vọng Phục Sinh. Sau Thánh lễ chiều nay, các khăn bàn thờ, các chân nến và thánh giá được cất đi. Bàn thờ không còn trưng hoa nữa để loan báo ngày đại tang của Giáo hội, đồng thời Giáo hội cũng không cử hành lễ nào nữa cho đến ngày Chúa Ki-tô sống lại.

 

Nghi thức rửa chân trong Thánh lễ Tiệc Ly tái hiện Tình Yêu Thiên Chúa dành cho những kẻ tin và nói chung là toàn thể nhân loại, như Thông điệp Thiên Chúa là Tinh Yêu “Deus Caritas Est” (số 19) đã khẳng định: “Quả thế, Chúa Thánh Thần là nguồn sức mạnh bên trong hoà nhập trái tim của họ (các tín hữu) với trái tim của Đức Giê-su và thúc đẩy họ yêu thương anh em mình như Đức Giê-su đã yêu thương họ, khi Người cúi xuống rửa chân cho các môn đệ (Ga 13, 1; 15, 13) và nhất là, khi Người trao ban mạng sống Người cho chúng ta (Ga 13, 1; 15, 13).” Vâng, ngay từ “Trước lễ Vượt Qua, Đức Giê-su biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng.” (Ga 13, 1). Và vì thế nên trong bữa Tiệc Ly, Người đã thể hiện Tình Yêu vô bờ bến đó bằng hành động cụ thể:

 

1- RỬA CHÂN CHO CÁC MÔN ĐỆ: Việc rửa chân cho người khác xưa nay chỉ xảy ra ở những kẻ dưới (nô lệ, tôi tớ) đối với bề trên (chủ nhân, trưởng thượng). Đức Giê-su đã làm ngược lại, nhằm mục đích dạy các môn đệ tinh thần yêu thương phục vụ (“Anh em gọi Thầy là "Thầy", là "Chúa", điều đó phải lắm, vì quả thật, Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em. Thật, Thầy bảo thật anh em: tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi. Anh em đã biết những điều đó, nếu anh em thực hành, thì thật phúc cho anh em!” – Ga 13, 13-17).

 

Có một chi tiết rất đáng lưu ý là khi Tông đồ Phê-rô đòi “Vậy, thưa Thầy, xin cứ rửa, không những chân, mà cả tay và đầu con nữa”, thì Đức Giê-su trả lời: "Ai đã tắm rồi, thì không cần phải rửa nữa; toàn thân người ấy đã sạch. Về phần anh em, anh em đã sạch, nhưng không phải tất cả đâu!” (Ga 13, 9-10). Nếu ai đã tắm rồi, toàn thân người ấy đã sạch rồi, không cần phải rửa nữa, thì hà cớ gì Đức Giê-su lại mất công rửa chân cho các môn đệ? Vấn đề đặt ra chính ở điểm này: Ý muốn của Người là cho thấy các môn đệ đã được tắm trong Phép Rửa, toàn thân đã sạch, nhưng bàn chân đi đây đi đó dính đầy bụi bặm (những thách thức va chạm vào thực tế đời sống và bị sự dữ, tội lỗi bám vào) rất cần được tẩy rửa trong Thánh Thần và Lửa để nên sạch sẽ tinh tuyền. Từ đó, Người nhấn mạnh: “Về phần anh em, anh em đã sạch, nhưng không phải tất cả đâu!” là muốn ám chỉ đến Giu-đa It-ca-ri-ốt phản Thầy, bán Chúa. 

 

2- LẬP BÍ TÍCH THÁNH THỂ: Đức Giê-su đã thiết lập Bí tích Thánh Thể làm lương thực trường tồn cho tín hữu (Mt 26, 26-29; Mc 14, 22-25; Lc 22, 19-20) trước khi chính thức bước vào cuộc khổ nạn, để thực hiện lời dạy: “Đây là điều răn của Thầy: anh  em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.” (Ga 15, 12-13). Chúa muốn biến thân xác Người thành của ăn trường sinh, của ăn không bao giờ hư nát. Đây là việc làm đầy yêu thương Chúa trao cho nhân loại. Chính vì thế, đang khi ăn, Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho môn đệ và nói: "Anh em cầm lấy mà ăn, đây là mình Thầy." Rồi Người cầm lấy chén, dâng lời tạ ơn, trao cho môn đệ và nói: "Tất cả anh em hãy uống chén này, vì đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra cho muôn người được tha tội.” (Mt 26, 26-29).

 

Chung quy, những Lời dạy và việc làm của Đức Giê-su trong bữa Tiệc Ly đã nói lên đầy đủ ý nghĩa cốt tủy của Ki-tô giáo: Đó là tinh thần “Phục Vụ Trong Yêu Thương”. Thiên Chúa đã yêu thương nhân loại đến nỗi ban chính Con Một xuống thế làm người để phục vụ cho hạnh phúc của loài người. Vâng, “Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.” (Mt 20, 28). Qủa thật “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (ga 15, 13). Từ những việc làm thực tế, những vật thể hữu hình (nước rửa chân, khăn lau, tấm bánh, ly rượu), Đức Giê-su đã dạy các tín hữu hãy noi gương Người mà phục vụ lẫn nhau trong Tình Yêu Thiên Chúa.

 

Để có thể kết hợp với Đức Ki-tô, ngõ hầu trở nên đồng hình đồng dạng với Người (Pl 3, 9-10), người Ki-tô hữu cần phải biết “Ơn riêng Thiên Chúa đã ban, mỗi người trong anh em phải dùng mà phục vụ kẻ khác” (1Pr 4, 10); “đừng lợi dụng tự do để sống theo tính xác thịt, nhưng hãy lấy đức mến mà phục vụ lẫn nhau” (Gl 5, 13). Một cách cụ thể là hãy đem Lời Chân Lý (Bánh Hằng Sống) đến cho mọi người, đồng thời cũng đừng quên đem cơm bánh vật chất đến cho những kẻ khó nghèo. Vâng, “Làm phúc bố thí để chúng ta đặt tính ngông cuồng lại đàng sau chúng ta, mà với sự ngông cuồng ấy, chúng ta sẽ chỉ sống cho mình, tích lũy tất cả cho mình trong sự ảo tưởng rằng, mình sẽ có được một tương lai bảo đảm, trong khi tương lai đó không thuộc về chúng ta. Như thế, chúng ta sẽ tái thấy được niềm vui trong kế hoạch mà Thiên Chúa đã khắc ghi vào trong thế giới thụ tạo cũng như trong con tim chúng ta: yêu mến Ngài cũng như yêu thương những người anh chị em và toàn thế giới, và thấy được niềm hạnh phúc đích thực trong Tình Yêu ấy.” (Sđ Mùa Chay 2019).

 

Mong rằng tất cả đàn chiên trong ràn chiên Giáo Hội, hãy theo chân ĐTC Phan-xi-cô – vị “Giáo-Hoàng-của-người-nghèo” – mà đến với những người nghèo khó vật chất (thiếu cơm ăn, áo mặc) kể cả những kẻ đói ăn tinh thần (thiếu vắng hoặc chưa biết đến Lời Chúa), để thực hiện những chứng tá bác ái “trong việc phục vụ và làm các việc lành”. Ôi! “Lạy Chúa, trong bữa tiệc ly trọng đại, trước ngày tự hiến thân chịu khổ hình, Ðức Giê-su đã trối cho Hội Thánh một hy lễ mới muôn đời tồn tại làm bằng chứng tình thương của Người. Chiều nay, chúng con đến tham dự yến tiệc cực thánh, như lời Người truyền dạy, xin Chúa cho tất cả chúng con được tràn đầy tình yêu và sức sống viên mãn của Người. Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời. Amen.” (Lời nguyện nhập lế Thánh lễ Tiệc Ly).

 

JM. Lam Thy ĐVD.