Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Bản ai ca Đồi Thập Giá

Tác giả: 
Đinh Văn Tiến Hùng

 

 

Bn Ai Ca Đi THP GIÁ

 

 

*“…Vậy họ đem Đức Giêsu đi. Tự mình vác lấy khổ giá cho mình. Ngài đi đến nơi gọi là Gò Sọ, tiếng Hipri gọi là Golgota. Ở đó họ đã đóng đinh Ngài và cùng với Ngài, 2 người khác nữa mỗi người một bên, Đức Giêsu ở giữa.

 

Philatô cho viết tấm biển đặt trên khổ giá đề rằng: Giêsu Nazaret vua Do Thái. Tấm biển ấy nhiều người Do Thái đã đọc, vì chỗ Chúa bị đóng đinh sát bên thành và lại viết bằng các tiếng Hipri, La tinh  Hy Lạp. Vậy các thượng tế Do Thái thưa với Philatô: Xin ngài đừng viết vua Do Thái, nhưng là tên này đã xưng mình là vua Do Thái. Philatô đáp: Điều ta đã viết là đã viết.

 

Khi lính tráng đã đóng đinh Đức Giêsu rồi, thì họ lấy áo sống Ngài mà chia làm 4 phần, mỗi người 1 phần, họ lấy cả chiếc áo chùng nữa, nhưng áo chùng ấy lại không có đường khâu, từ trên xuống dưới  dệt liền một tấm. Họ mới bảo nhau: Ta đừng xé ra, nhưng hãy bốc thăm xem ai được, ngõ hầu Kinh Thánh được nên trọn :

 

    ‘ Chúng chia nhau áo xống tôi,

   Và áo chùng của tôi chúng đã bỏ thăm’.

Lính tráng đã thi hành các điều ấy.

 

Đứng bên khổ giá Đức Giêsu , có Mẹ Ngài và người chị em của Mẹ Ngài, Maria vợ của Klôpa và Maria

 

người Magdala. Vậy Đức Giêsu thấy Mẹ Ngài và môn đồ Ngài yêu mến đứng bên cạnh, thì Ngài nói với Mẹ : Hỡi Bà, này là con Bà ! Đoạn lại nói với môn đồ : Này là Mẹ con ! Và từ giờ đó môn đồ đã lĩnh lấy Bà về nhà mình.

 

Sau đó Đức Giêsu biết rằng mọi sự đã hoàn tất, để Kinh Thánh được nên trọn, thì Ngài nói : Ta khát ! Sẵn có một bình đầy dấm, thì người ta lấy bọt biển thấm đầy dấm cài vào một nhánh bài hương mà đưa lên miệng Ngài. Khi đã nếm dấm rồi, Đức Giêsu nói : Đã hoàn tất ! Đoan gục đầu xuống, Ngài phó thác linh hồn.

 

Vì là ngày dọn lễ, kẻo xác chết còn lại trên khổ giá ngày hưu lễ và ngày hưu lễ này là một đại lễ, nên người Do thái xin Philatô cho đập bể ống chân các người bị xử mà cất xác đi. Vậy lính đến đập bể ống chân người thứ nhất và cả người kía chịu đóng đanh làm một với Ngài. Đến bên Đức Giêsu thấy Ngài đã chết, thì không đập bể ống chân Ngài, nhưng một người lính lấy đòng đâm cạnh sườn Ngài và lập tức có máu và nước chảy ra. Người trông thấy đã làm chứng và chứng của người ấy là xác thực và người ấy biết mình đã nói thật, ngõ hầu cả anh em nữa cũng tin. Các điều ấy đã xảy ra là để Kinh Thánh được nên trọn :

 

      ‘Không một xương nào của Người đã bị giập’.

 

Lại còn lời Kinh Thánh khác nói :

 

    ‘ Chúng sẽ trông lên người chúng đã đâm’……

 

( Trích  Phúc Âm theo Thánh Gioan : đoạn 19 từ câu 17 đến 37 )

 

 

*Đồi Can-ve sao u buồn ảm đạm !

Mây ngừng trôi che lấp ánh mặt trời,

Vũ trụ ngưng đọng, vạn vật im hơi,

Khắc khoải âu sầu ngày tang trần thế.

 

Chân đồi lớp người cuốn như sóng bể,

Bọn quan binh đang la hét mở đường,

Tiếng roi vun vút vọng xoáy bi thương,

Tội nhân bị lôi đi không thương tiếc.

 

Thân mình nát tan, áo quần tơi tả,

Vòng mạo gai đâm suốt chặt quanh đầu,

Máu nhỏ dòng loang lổ khắp châu thân,

Quá kiệt sức nên nhiều lần ngã gục.

 

Tai vang dội biết bao lời sỉ nhục,

Các thượng tế, luật sĩ, cả đám dân,

Ngẩng mặt đắc chí, hò hét rần rần,

Say đắc thắng vì âm mưu hoàn hảo.

 

Người nhân đức bước sau buồn ảo não,

Hai phụ nữ dìu theo Người Mẹ hiền,

Lòng Bà dâng trào đau xót triền miên,

Tội tình chi hỡi Con Mẹ yêu dấu !

 

Tới đỉnh đồi nơi lý hình đang đợi,

Chúng cởi trói, lột áo mà chia nhau,

Giật mạo gai gẫy nát đâm vào đầu,

Để quyết liệt bắt đầu cho bản án.

 

Bắt tội nhân nằm ngửa trên thập ác,

Và tay chân bị lôi kéo giãn ra,

Tới lỗ đinh còn một khoảng cách xa,

Nghe xương cốt đang tách ra rơi rụng.

 

 

Những nhát búa đập mạnh để chọc thủng,

Chân tay tội nhân vặn vẹo đau thương,

Toàn thân quằn quại đau đớn khôn lường,

Không cuộc hành hình nào dã man hơn thế !

 

 

Thập giá dựng lên cùng hai tử tội,

Một tử tội biết thống hối kêu cầu,

Khát khao mong đợi diễm phúc bấy lâu,

Đang nhận được vinh quang nơi Thiên Quốc.

 

Ngước nhìn trời Tù nhân cầu nguyện :

Xin tha cho những kẻ làm khốn mình,

Xót thương Gio-an người đệ tử chân tình,

Trao cho Mẹ nhận người con đau khổ.

 

Rồi xuất thần ngước mặt kêu : Ta khát !

Một lý hình nhúng dấm chua đưa lên,

Sau khi nếm, nghiêng đầu qua một bên,

Kêu : Đã hoàn tất ! Gục đầu tắt thở.

 

Lòng quặn đứt Bà Mẹ hiền chết ngất,

Khi lính cầm đòng đâm suốt nương nong,

Máu và nước tuôn xuống chảy thành dòng,

Bà đã chết cùng người Con yêu dấu !

 

Vũ trụ chuyển rung, quay cuồng tinh đẩu,

Bầu trời vần vũ, lốc cuộn bật mồ,

Đền thờ màn xé, mưa sóng tràn bờ,

Có phải chăng đây là ngày tận thế ?

 

Dấu minh chứng cho muôn ngàn thế hệ,

Người tử tội : Đấng Cứu Thế Hiến Mình !

Chết nhục nhã cho ta sống quang vinh.

Bản Ai ca nhiệm mầu đồi Thập Giá !

 

ĐINH  VĂN TIẾN HÙNG