Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

PVLC Mùa Phục Sinh Tuần II Thứ 4

Tác giả: 
Cao Tấn Tĩnh

 

 

Thứ Tư sau Chúa Nhật II Phục Sinh

 

Bài Ðọc I: Cv 5, 17-26

 

"Kìa, những người mà các ông tống ngục, hiện đang đứng giảng dạy dân chúng trong đền thờ".

 

Trích sách Tông đồ Công vụ.

 

Trong những ngày ấy, vị thượng tế và mọi người thuộc phe ông, tức là phái Sađốc, đầy lòng phẫn nộ; họ ra tay bắt các tông đồ tống ngục. Nhưng đến đêm, Thiên Thần Chúa mở cửa ngục, dẫn các ngài đi và nói: "Hãy đi vào đền thờ giảng dạy cho dân chúng biết mọi lời hằng sống này". Nghe lệnh ấy, sáng sớm các ngài vào đền thờ và giảng dạy.

 

Lúc bấy giờ vị thượng tế và các người thuộc phe ông đến, triệu tập công nghị và tất cả các vị kỳ lão trong dân Israel, rồi sai người vào tù dẫn các tông đồ ra. Khi thủ hạ đến nơi, mở cửa ngục, không thấy các tông đồ, họ liền trở về báo cáo rằng: "Thật chúng tôi thấy cửa ngục đóng rất kỹ lưỡng, lính canh vẫn đứng gác ngoài cửa, nhưng khi chúng tôi mở cửa ra, thì không thấy ai ở bên trong cả".

 

Khi nghe các lời đó, viên lãnh binh cai đền thờ và các thượng tế rất lúng túng, không biết rõ công việc đã xảy đến cho các tông đồ. Lúc đó có người đến báo tin cho họ rằng: "Kìa, những người mà các ông đã tống ngục, hiện đang đứng giảng dạy dân chúng trong đền thờ". Bấy giờ viên lãnh binh cùng các thủ hạ tới dẫn các tông đồ đi mà không dùng bạo lực, vì sợ bị dân chúng ném đá.

 

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 33, 2-3. 4-5. 6-7. 8-9

 

Ðáp: Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe (c. 7a).

 

Hoặc đọc: Alleluia.

 

Xướng: 1) Tôi chúc tụng Chúa trong mọi lúc, miệng tôi hằng liên lỉ ngợi khen Người. Trong Chúa linh hồn tôi hãnh diện, bạn nghèo hãy nghe và hãy mừng vui. - Ðáp.

 

2) Các bạn hãy cùng tôi ca ngợi Chúa, cùng nhau ta hãy tán tạ danh Người. Tôi cầu khẩn Chúa, Chúa đã nhậm lời, và Người đã cứu tôi khỏi mọi điều lo sợ. - Ðáp.

 

3) Hãy nhìn về Chúa để các bạn vui tươi, và các bạn khỏi hổ ngươi bẽ mặt. Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe, và Người đã cứu họ khỏi mọi điều tai nạn. - Ðáp.

 

4) Thiên Thần Chúa hạ trại đồn binh chung quanh những người sợ Chúa và bênh chữa họ. Các bạn hãy nếm thử và hãy nhìn coi, cho biết Chúa thiện hảo nhường bao; phúc đức ai nương tựa ở nơi Người. - Ðáp.

 

Alleluia: Ga 14, 26

 

Alleluia, alleluia! - Thánh Thần sẽ dạy các con mọi điều, và sẽ nhắc nhở cho các con tất cả những gì Thầy đã nói với các con. - Alleluia.

 

Phúc Âm: Ga 3, 16-21

 

"Thiên Chúa đã sai Chúa Con đến để thế gian nhờ Người mà được cứu độ".

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

 

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô rằng: "Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người để tất cả những ai tin ở Con của Người, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Người giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ. Ai tin Người Con ấy, thì không bị luận phạt. Ai không tin thì đã bị luận phạt rồi, vì không tin vào danh Con Một Thiên Chúa và đây là án luận phạt: là sự sáng đã đến thế gian và người đời đã yêu sự tối tăm hơn sự sáng, vì hành động của họ xấu xa. Thật vậy, ai hành động xấu xa thì ghét sự sáng, và không đến cùng sự sáng, sợ những việc làm của mình bị khiển trách, nhưng ai hành động trong sự thật, thì đến cùng sự sáng, để hành động của họ được sáng tỏ, là họ đã hành động trong Thiên Chúa.

 

Cảm Nghiệm
 

Chủ đề "Thày là sự sống" của ngày Thứ Tư trong Tuần II Phục Sinh về khía cạnh "Sự Sống - Tái Sinh Thần Linh" được tỏ hiện trong bài Phúc Âm qua những lời Chúa Giêsu tiếp tục nói với nghị viên Nicôđêmô trong Hội Đồng Đầu Mục Do Thái bấy giờ, từ "những sự dưới đất" là sự kiện tái sinh thần linh (như trong 2 bài phúc âm đầu tuần Thứ Hai và Thứ Ba), đến"những sự trên trời" về chính thực tại thần linh là tình yêu Thiên Chúa, Đấng đã muốn "những gì sinh bởi xác thịt là xác thịt" nơi con người được tái sinh thành "những gì sinh bởi thần linh là thần linh" nhờ Con của Ngài, trái với thành phần chưa được tái sinh thần linh trong bài đọc 1 hôm nay, thành phần tìm hết cách để triệt hạ các tông đồ làm chứng cho Đấng Phục Sinh cho dù họ thấy chứng cớ bất khả chối cãi nơi bản thân các vị và các việc các vị làm trong / cho cộng đồng dân chúng bấy giờ. 



Bài Đọc I (Tông Vụ 5:17-26):

 

"Trong những ngày ấy, vị thượng tế và mọi người thuộc phe ông, tức là phái Sađốc, đầy lòng phẫn nộ; họ ra tay bắt các tông đồ tống ngục. Nhưng đến đêm, Thiên Thần Chúa mở cửa ngục, dẫn các ngài đi và nói: 'Hãy đi vào đền thờ giảng dạy cho dân chúng biết mọi lời hằng sống này'. Nghe lệnh ấy, sáng sớm các ngài vào đền thờ và giảng dạy.

 

"Lúc bấy giờ vị thượng tế và các người thuộc phe ông đến, triệu tập công nghị và tất cả các vị kỳ lão trong dân Israel, rồi sai người vào tù dẫn các tông đồ ra. Khi thủ hạ đến nơi, mở cửa ngục, không thấy các tông đồ, họ liền trở về báo cáo rằng: 'Thật chúng tôi thấy cửa ngục đóng rất kỹ lưỡng, lính canh vẫn đứng gác ngoài cửa, nhưng khi chúng tôi mở cửa ra, thì không thấy ai ở bên trong cả'.

 

"Khi nghe các lời đó, viên lãnh binh cai đền thờ và các thượng tế rất lúng túng, không biết rõ công việc đã xảy đến cho các tông đồ. Lúc đó có người đến báo tin cho họ rằng: 'Kìa, những người mà các ông đã tống ngục, hiện đang đứng giảng dạy dân chúng trong đền thờ'. Bấy giờ viên lãnh binh cùng các thủ hạ tới dẫn các tông đồ đi mà không dùng bạo lực, vì sợ bị dân chúng ném đá".

 

Phúc Âm (Gioan 3:16-21):

 

"Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người để tất cả những ai tin ở Con của Người, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Người giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ. Ai tin Người Con ấy, thì không bị luận phạt. Ai không tin thì đã bị luận phạt rồi, vì không tin vào danh Con Một Thiên Chúa".

 

Trong bài phúc âm hôm nay, ở phần cuối Chúa Giêsu đã nói riêng về lý do tại sao con người không chấp nhận mạc khải thần linh, không tin vào Con Một Thiên Chúa được ban cho họ để cứu độ họ
 

"Đây là án luận phạt: là sự sáng đã đến thế gian và người đời đã yêu sự tối tăm hơn sự sáng, vì hành động của họ xấu xa. Thật vậy, ai hành động xấu xa thì ghét sự sáng, và không đến cùng sự sáng, sợ những việc làm của mình bị khiển trách, nhưng ai hành động trong sự thật, thì đến cùng sự sáng, để hành động của họ được sáng tỏ, là họ đã hành động trong Thiên Chúa". 

 

Ở câu Phúc Âm trên đây, Chúa Giêsu đã khẳng định rằng: "Người đời đã yêu sự tối tăm hơn sự sáng, vì hành động của họ xấu xa. Thật vậy, ai hành động xấu xa thì ghét sự sáng, và không đến cùng sự sáng, sợ những việc làm của mình bị khiển trách". 
 

Đúng thế, thực tế cũng cho thấy rõ ràng là "Người đời đã yêu sự tối tăm hơn sự sáng, vì hành động của họ xấu xa". Và chính vì thế, vì "hành động của họ xấu xa" mà họ mới "ghét sự sáng, và không đến cùng sự sáng, sợ những việc làm của mình bị khiển trách".
 

Những hành động cụ thể chứng tỏ con người yêu tối tăm hơn ánh sáng, sợ ánh sáng và không dám ra trước ánh sáng như: không chấp nhận tội lỗi của mình để khỏi phải sửa mình nhờ đó có thể tiếp tục sống thoải mái theo bản tính tự nhiên, hay giải thích Lời Chúa hay luật Chúa theo khuynh hướng dễ dãi của mình để khỏi phải bỏ mình tuân giữ, hoặc sau khi cầu xin cho biết ý Chúa và biết được đâu là ý của Ngài rồi thì chối bỏ, chạy trốn, không dám theo.
 

Thánh phần của phe vị thượng tế và bè Sađốc trong bài đọc một hôm nay là những con người điển hình nhất "yêu tối tăm hơn ánh sáng", sợ ánh sáng, không dám ra trước ánh sáng, không dám chấp nhận sự thật, trái lại, càng muồn dập tắt ánh sáng, chôn vuì sự thật, một thực tại thần linh bất diệt không ai có thể chống lại được.

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

 

 PS.II-4.mp3