Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Biến “bể khổ” thành “bể sướng”

Tác giả: 
Lm Dương Trung Tín

 

 

Chúa Nhật 5 PS    

Biến “bể khổ” thành “bể sướng”

 

 Chúng ta phải chịu nhiều gian khổ mới được vào Nước Thiên Chúa”(Cv 14,22).

 

   Trong cuộc sống hằng ngày, khi phải lo cho cái ăn, cái mặc, chúng ta cũng phải đổ mồ hôi, sôi nước mắt mới có chứ đâu phải dễ, huống chi là vào Nước Thiên Chúa. Để vào được Nước Thiên Chúa, chúng ta cũng phải chịu nhiều gian khổ mới vào được. Chính Đức Giê-su cũng đã nói, đường vào Nước Trời là đường chật; cửa vào Nước Trời là cửa hẹp mà (x. Mt 7,13) và qua các điều Chúa dạy trong Tin Mừng thì không dễ gì mà thực hiện. Hơn nữa, “Nước Trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức thì chiếm được” (x. Mt 11,12).

 

Như thế, vào được Nước Trời không phải dễ, nên ta đừng bao giờ nghĩ đơn giản, cứ chịu phép rửa tội là xong; cứ lo đọc kinh, dự lễ hằng ngày là chắc ăn “như đinh đóng cột” là được lên Thiên Đàng. Đức Giê-su đã chẳng nói thế này sao ? “Không phải cứ ai thưa với Thầy: Lạy Chúa! Lạy Chúa! là được vào Nước Trời cả đâu. Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời mới được vào mà thôi” (x. Mt 7,21).

 

Điều kiện duy nhất để được vào Thiên đàng là thi hành Ý Chúa. Ta thi hành ý Chúa ở đâu? Chỉ ở trong nhà thờ thôi sao? Không. Là người tín hữu Công Giáo, cuộc sống đức tin của ta không dừng lại ở Nhà Thờ mà còn trải dài trong cuộc sống hằng ngày của ta nữa. Nơi Nhà Thờ, chúng ta lãnh nhận Ơn Chúa và nghe Lời Chúa. Để rồi nhờ Ơn Chúa giúp, chúng ta đem Lời Chúa ra thực hành trong cuộc sống của mình. Sống Lời Chúa chính là thi hành Ý Chúa.

 

Nếu ta chỉ sống đức tin ở Nhà Thờ thôi, thì sẽ không có ích lợi bao nhiêu; có chăng chỉ khoảng hai tiếng đồng hồ là cùng. Nếu ta sống đức tin trong cuộc sống của ta, thì sẽ có ích lợi luôn luôn và mãi mãi, dù trong cuộc sống của chúng ta có nhiều gian truân và đau khổ. Điều này, chính Đức Giê-su đã làm gương cho chúng ta.

 

Đức Giê-su đã nói không chỉ một lần mà đến ba lần, Ngài loan báo cuộc thương khó của Ngài: “Con người sẽ phải chịu đâu khổ, bị các Kỳ Mục, Thượng Tế cùng Kinh Sư loại bỏ, bị giết chết và sau ba ngày sẽ sống lại” (x. Mc 8,31). Và trước khi chịu khổ nạn, Đức Giê-su đã thưa: “Áp-pa, Cha ơi, Cha làm được mọi sự, xin cất chén đắng này khỏi con. Nhưng đừng theo ý con, nhưng theo ý Cha” (x. Mc 14,36).

 

  Đức Giê-su đã thi hành ý muốn của Thiên Chúa, Ngài đã chịu khổ hình, chịu chết và đã phục sinh. Đức Giê-su là mẫu gương, là mô phạm cho đời sống đức tin của mỗi người chúng ta. Ta có cho rằng việc thi hành Ý Chúa; việc phải chịu nhiều gian khổ mới được vào Nước Trời là việc mơ hồ và vô ích không? Không mơ hồ và không vô ích chút nào; trái lại rất thực tế và rất có ích cho cuộc sống của chúng ta.

 

Ta hãy nghĩ mà xem, là người sống trên trần gian này, có ai là người không phải trải qua nhiều gian khổ không? Không khổ trước thì khổ sau; sướng trước thì khổ sau, mà khổ trước thì sướng sau. Dù cho lắm tiền nhiều của đi chăng nữa thì cũng chẳng sung sướng gì. Sướng về vật chất thì lại khổ về tinh thần. Lắm tiền nhiều của thì con cái ăn chơi, hư hỏng, không lo học hành. Con nhà nghèo, không đủ ăn, đủ mặc, lại siêng năng học hành, thành đạt và nên người. Thế thì ta phải làm sao?

 

Ta phải sống đức tin, phải thi hành Ý Chúa chứ làm sao nữa. Trong cuộc sống hằng ngày, nếu ta lấy đức tin để cố gắng mà chịu nhiều những nỗi khó khăn, nhọc nhằn, gian khổ, ta sẽ thu được những kết quả tốt. Ta làm không chỉ với sức riêng của ta mà còn với Ơn Chúa nữa. Với Ơn Chúa giúp, ta sẽ làm cho tới cùng. Làm cho tới cùng thì chắc chắn ta sẽ thu được kết quả tốt thôi.

 

Nếu có thất bại, thì ta cầu xin Ơn Chúa giúp và ta làm lại; ta làm cho tới khi nào thành công. Nếu ta thành công thì ta hãy tạ ơn Chúa. Quả thật, ta làm với lòng tin thì tất cả những gian lao, khốn khổ sẽ không đi vào quên lãng đâu; nó sẽ là những cơ hội giúp ta vào Thiên Đàng nữa đấy.

 

Ví dụ như bệnh tật hay bị ung thư. Trên đời này có ai không bị bệnh gì và không bị ung thư chăng? Không mắc bệnh này cũng mắc bệnh kia; không đau răng cũng đau bụng; không ung thư phổi, cũng ung thư máu; không hàng tháng bị hành kinh, thì cũng bị “lở miệng” nó hành 10 ngày. Cứ đi bác sĩ khám sẽ biết mình có bệnh hay không thôi. Mà đau cái gì cũng khổ, chứ đâu có cái nào sướng đâu. Người ta nói: “Đời là bể khổ” mà.

 

Thế nhưng, những ai sống đức tin; sống Lời Chúa; những ai thi hành Ý Chúa thì có thể chuyển “bể khổ” đó thành “bể sướng”. Nếu không có đức tin, thì ta bệnh; ta ung thư; ta đau rồi ta chết. Xong phim.

 

Nhưng nếu ta có lòng tin, ta vẫn bệnh, vẫn ung thư, vẫn đau, vẫn chết nhưng chưa hết. Ta chấp nhận những đau khổ đó; ta chấp nhận những đớn đau đó như là của lễ hy sinh dâng lên Thiên Chúa. Thứ nhất để đến tội lỗi của ta; thứ đến ta có thể cầu nguyện cho người khác; cho cha mẹ, cho anh chị em; cho con cái; cho những người còn sống hay những người đã qua đời.

 

Ta mà đền tội ở đời này thì đời sau ta khỏi đền ở trong luyện ngục, không sướng à! Ta dâng những hy sinh của ta để cầu nguyện cho người khác, là vô ích hay sao! Thế thì tại sao ta lại không dùng những cơ hội đó cơ chứ!!!! Ta mà không chấp nhận; ta không dâng những hy sinh đó lên cho Chúa, có phải là “phí của Giời” không. Ta mà không biết dùng thì chúng sẽ trôi xuống sông xuống biển hết, chẳng có ích lợi gì cho ta cả. Đau vẫn hoàn đau và tay trắng vẫn hoàn trắng tay.

 

Quả thật, nếu ta làm với lòng tin; ta chịu với lòng tin thì có thể không có giá trị trước mặt người đời, nhưng sẽ có giá trị trước mặt Thiên Chúa và đem ơn cứu độ của Chúa đến cho chúng ta. Ta thử nghĩ xem, sau khi trải qua một cuộc đời gian lao, vất vả mà ta chẳng được ích gì; chẳng được vào Thiên Đàng thì có phí không! Có được sung sướng về vật chất, tiền của trong một thời gia ngắn, khoảng 50 hay 100 năm là cùng, mà không được vào thiên đàng thì ích lợi gì cho ta.

 

Nếu ta sống đức tin; nếu ta sống Lời Chúa; nếu ta thi hành Ý Chúa thì ta sẽ được gì? Ta hãy Chúa nói trong Bài đọc 2: “Đây Nhà Tạm Thiên Chúa ở cùng nhân loại, Người sẽ cư ngụ cùng với họ. Họ sẽ là dân của Người; còn chính Người sẽ là Thiên Chúa ở cùng họ. Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt họ; sẽ không còn sự chết; cũng chẳng còn tang tóc, kêu than và đau khổ nữa, vì những điều cũ đã biến mất” (x. Kh 213-4). Đó chính là Thiên Đàng; đó chính là niềm vui và hạnh phúc của chúng ta.

 

Vậy ta hãy sống đức tin; sống Lời Chúa và thi hành Ý Chúa trong cuộc sống hàng ngày của ta. Với Ơn Chúa giúp, ta hãy chấp nhận những gian lao, khốn khổ; đừng kêu ca hay ghen tức với ai, nhưng hãy dùng tất cả những cơ hội đó để lập công cho chính mình. Để ta có bình an trong tâm hồn; có niềm vui trong cuộc sống và sau này ta được vào Nước Thiên Chúa. Hãy biến “bể khổ” thành “bể suớng” cho đời ta nhé !!!!

 

Lm. Bosco Dương Trung Tín