Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Thủy chung, đỉnh cao sống bác ái

Tác giả: 
Lm Hương Quất

 

 

THỦY CHUNG- ‘ĐỈNH CAO’ SỐNG BÁC ÁI…

 

1. Em lấy chồng!...

 

Ừ, Em lấy chồng!...

 

Người chồng Em lấy xem ra là ước mơ của nhiều người con gái ‘ngoài đời’ muốn ăn sung mặc sướng, muốn làm ‘Bà’ - có địa vị xã hội…

 

 Nhưng Bố Mẹ em lại buồn, có ý không đồng ý…

 

Cuối cùng đành chấp nhận vì tôn trọng quyết định tự do của Em. Em đâu còn tuổi ‘trẻ con’ !

 

Thế là Em lấy chồng… Xin Giáo hội chuẩn khác Đạo…

 

Chồng em làm công an, con nhà cách mạng nòi.

 

Và trong thể chế ‘mờ lờ’ (macle) cần hồng hơn chuyên, cố gắng thực tài trăm lần- ngàn lần phấn đấu không bằng chỉ một lần cơ cấu… thì triển vọng ‘ông xã’ Em sẽ như diều gặp gió…

 

Em là người Công giáo có lương tâm, nên Em không lợi dụng ‘uy danh’ chồng để tạo nhóm lợi ích, lập công ty ‘sân sau’ bất chấp bất công, chà đạp đạo đức, rồi tiếp tay ‘cướp ngày’ vốn đang thời thịnh phát của các đại gia tỷ phú bất chấp gây oan khổ cho biết bao biết bao Chủ Dân… Mà đâu xa xôi, ngang nhiên, lộng hành ngay ở chốn sầm uất- văn minh nhất nước- thành Hồ (Vd Thủ Thiêm, Lộc Hưng…), ngay ‘thời Hồ rực rỡ nhất’ (lời bác tổng- chủ).

 

Chồng Em thăng quan tiến chức đúng quy trình. Em bảo, mặc dù lý lịch rất hồng nhưng cũng phải mất bộn tiền cho mỗi cái ghế thêm cao. Em rất ghét cái trò ‘đúng quy trình’… duy vật tán tận lương tâm này (coi tiền bạc giải quyết tất cả, nói như tên trùm Năm Cam- cái gì không mua bằng tiền thì mua bằng nhiều tiền hơn!) nhưng Em không còn tiếng nói nào…

 

- Sao ngộ vậy, mình là vợ mà ?

 

- Thời vàng son công an, nói đúng hơn thời ‘tội ác’ nhất của anh, con đang ly thân.

 

Sau một thời gian sống trong ‘cái nôi đồng chí’ Em nhận ra khả năng biến đổi ‘thiện hóa’ là không tưởng... Vợ chồng Em ngày bộc lộ khác biệt về suy nghĩ, ngay ở khía cạnh ‘gắng làm người tử tế’ (lãnh vực nhân bản ở tầm ngang này đã không tìm được điểm tương đồng, thí đừng mơ ngày chồng theo Đạo- làm con Chúa!)

 

Khi có quyền lại lắm tiền, chồng Em theo đúng ‘tiến trình tiến hóa’ (đúng hơn ‘tiến trình thoái hóa’), gái gú ê hề…

 

Chồng e đề nghị ly dị. Em chỉ đồng ý ly thân, vì lẽ Đạo không cho ly dị

 

(Tớ ủng hộ quyết định của Em, và giải thích thêm: Hai đặc tính ‘đơn hôn- vĩnh hôn’ là Thiên Luật bền vững, tức những gì tốt đẹp nhất cho Gia đình- hạnh phúc đã được Thiên Chúa thiết định ngay từ đầu cho ông bà Nguyên tổ- Thụ tạo duy nhất- Con người được Chúa dựng nên giống Hình Ảnh Chúa, chứ không phải nhân luật dễ thay đổi, nên hôn nhân thành sự, bất cứ ai ly dị là vi phạm luật Chúa).

 

Thế là Em ly thân, hứa không can thiệp vào đời sống riêng tư của chồng, kệ chồng lập phòng nhì- phòng ba- phồng bốn…; kệ chồng tung tác… dẫu Em đau khổ lắm lắm!

 

(Có lần chồng Em nói không ly dị cũng hay… vẫn tỏa sáng ‘đảng viên gương mẫu’, một vợ một chồng; lại tha hồ cặp nhiều bồ…). 

 

 2. Tớ phục Em ở điểm này…

 

Thời ‘vàng son’ chồng Em không lâu, không phải đợi đến lúc về hưu rồi hạ cánh an toàn…

 

Nghĩa là trong thể chế ‘mờ lờ- mácle’ duy vật- vô thần người ta gọi nhau bằng mỹ ngôn ‘đồng chí’ nhưng thực sự là đối tượng nguy hiểm nhất, cảnh giác nhất, chỉ mong một chút sơ hở là đâm lén sau lưng…

 

Người ta đấu đá, hạ bệ nhau như loài cầm thú không thương tiếc (hèn chi Đinh La Thăng khi bị chính đồng chí hạ bệ, trước tòa chỉ xin tòa hãy ‘xét xử- đối xử bị cáo như một con người’ mà không được. Câu than này làm tớ nhớ đến ‘trại súc vật’ thời danh của George Orwwel (1903- 1950) diễn tả sống động trong thể chế cộng sản- XHCN Liên Xô ngày trước)

 

Rồi chồng Em bỗng nhiên đột quỵ, gần như liệt 1 chỗ…

 

Em mang chồng về chăm sóc…

 

Nào đâu chỉ chăm sóc, Em còn gánh nhiều những ‘nghiệp dữ’ của chồng, hứng chịu những đấu đá, dao găm đâm, công khai và lén lút…

 

Ngay cả ngôi nhà được nhà nước cấp cho chồng giờ chính các đồng chí lại ‘lật lọng’ cấp sai đối tượng, bày ra những màn kịch thu lại…

 

Dẫu sao Em vẫn là vợ chính thức !

 

- Trả luôn cho lành, khỏi còn cớ cho người ta săm soi…

 

- Con nói chồng chả luôn của nợ ấy đi cho khỏe, khỏi phải tính kế đòi lại, chết có mang được gì đâu… Nhiều năm nay, mẹ con em chả có nó vẫn sống tốt

 

3. Tớ chân thành khen Em và cảm ơn Em đang sống Đức Ái, ở mức đỉnh cao dẫu người chồng đã từng gây nhiều đau khổ, đã từng phản bội Em… Đến lúc thân tàn ma dại Em vẫn đón về cưu mang, chăm sóc yêu thương như người chồng.

 

Em đang tỏa sáng Tình yêu Thủy chung, lời thề hứa trong ngày thiết lập Giao ước hôn nhân: ‘Hứa giữ lòng Chung Thủy khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe để yêu thương và tôn trọng anh suốt đời Em’.

 

Bác ái Kitô giáo- yêu như Chúa hay và độc đáo ở chỗ không chỉ yêu thương kẻ thù mà còn ‘đỉnh cao’ ở khía cạnh: mình thương người ta không phải người ta xứng đáng mà là người ta cần được yêu thương. Cũng như Chúa thương ta, nhận ta làm con- ban ta Tin Mừng Cứu độ không phải vì ta xứng đáng- xét cho cùng với còn người hèn mọn đầy tội lỗi ta chẳng bao giờ xứng đáng để nhận Hồng ân Chúa. Chúa cho ta đơn giản ta cần Ân Tình của Chúa để hưởng Phúc Thật.

 

Bất ngờ tớ… lấn qua chuyện khác: Với những người đã- đang và sẽ tiếp gây hại cho mình không biết Em có tha thứ cho họ không, có xem họ là kẻ thù không ?

 

- Con tha thứ cho họ hết.

 

- Thế có cầu nguyện cho họ không ?

 

Em thú nhận, bảo Em tha thứ thì tha thứ, chứ nói Em cầu nguyện cho họ thì chưa thể.

 

- Chưa cầu nguyện được cho họ, xét ở góc độ nào đó mình vẫn còn ghét họ; xét ở góc độ nào đó mình vẫn chưa thực tha thứ hết cho họ…

 

Bỗng tớ nói bâng quơ: Sống Đức Ái như Chúa dạy không dễ đâu nhưng cũng chẳng khó đâu

 

- Cha nói nước đôi thế con phải hiểu sao ?

 

- Không dễ, thậm chỉ không thể làm được nếu dựa vào sức mình; nhưng lại rất dễ nếu ta biết để cho Chúa làm. Thánh Phaolô xác quyết: Ơn Chúa luôn đủ cho ta!

 

Tớ nói Em đang được Hồng ân của Chúa lớn lắm, Chúa đang nhận lời cầu nguyện của Em đấy, đừng bao giờ mất niềm hy vọng và tín thác vào Chúa.

 

Tớ nói điều này vì linh cảm ‘ước mơ’ được thấy chồng sám hối - theo Đạo- làm con cái Chúa sẽ thành hiện thực, nhất là khi thấy Chúa sống động qua hiện thân cùa Người Vợ- thủy chung, đầy yêu thương.  

 

Phần tớ, tớ sẽ có chuyện để nói với Chúa trong lời cầu nguyện.

 

Lm. Đaminh Hương Quất