Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Thời gian của thinh lặng

Tác giả: 
Lại Thế Lãng

Thời gian của thinh lặng

the Word among us- Lại thế Lãng dịch

 

Giáng sinh tới, những bản nhạc Giáng sinh được phát sóng rộn rã trên các đài phát thanh và truyền hình. Đèn điện được trang hoàng công phu và bật sáng trên các đường phố, trong các trung tâm mua sắm và chung quanh nhà ở của cư dân. Trong Thánh lễ chúng ta hát “O come, O come, Emmanuel” (Này đây, Thiên- Chúa- ở - cùng- chúng- ta đến). Chúng ta không hát hoặc đọc kinh Vinh Danh và chúng ta thắp nến mùa Vọng. Đối với một số người trong chúng ta, mùa này gợi lên những kỷ niệm ấm áp và mong muốn có được những cuộc sum họp gia đình.

 

Nhưng đối với những người khác, Giáng sinh mang lại nỗi lo âu. Có thể vì chúng ta không có đủ tiền để trả cho các hóa đơn (bills) hàng tháng hoặc không có tiền để mua qùa tặng cho người thân yêu. Có thể do một mối quan hệ gia đình căng thẳng hoặc đã tan vỡ. Cũng có thể chúng ta đang sống cô đơn và cảm thấy bị loại trừ khỏi niềm vui của mùa Giáng sinh.

 

Dù chúng ta cảm thấy thế nào cũng không sao vì có một điều chắc chắn: chúng ta có thể dần dần trở nên gần gũi với Thiên Chúa hơn trong mùa Vọng này. Cho dù chúng ta có thể tặng quà hay mừng lễ với gia đình hay không, Thiên Chúa có qùa tặng của hy vọng, sự đổi mới và niềm vui dành cho chúng ta. Ngài muốn giúp chúng ta mừng lễ với Ngài. Giáng sinh đầu tiên đã thay đổi cuộc sống của Dacaria, Êlisabet, Maria, Giuse và các nhà thông thái. Cuộc sống của chúng ta cũng có thể thay đổi.

 

Vì vậy hãy bắt đầu mùa Vọng của niềm tin bằng cách cầu nguyện qua câu chuyện của Dacaria. Đó là câu chuyện của một người mà cuộc sống đã thay đổi bởi lời hứa của Thiên Chúa đến thăm dân Người. Đó là câu chuyện của một người mà trái tim và trí óc đã được mở ra qua việc cầu nguyện và suy niệm trong thinh lặng.

 

Buồn rầu và Hổ thẹn

Trong thời cổ đại của dân Do Thái cũng như ngày nay, trẻ em được coi như là dấu hiệu của ân phúc Chúa ban. Hãy tưởng tượng xem Dacaria và Êlisabet cảm thấy như thế nào khi nhiều năm trôi qua mà hai ông bà vẫn không có con. Họ đã kêu xin Chúa cho họ có con cái nhưng họ chỉ  cảm thấy nỗi hổ thẹn tăng thêm (Luca 1: 25). Hãy tưởng tượng xem họ đã cầu nguyện như thế nào “Lạy Chúa, Chúa biết là Dacaria và con đang cố gắng hết sức để tuân giữ các giới răn của Ngài. Nhưng tại sao Ngài vẫn không cho chúng con có được con cái?”. Có thể họ còn tự trách bản thân vì nghĩ rằng việc họ không có con là dấu hiệu bị Thiên Chúa nguyền rủa.

 

Vì Dacaria là một tư tế trong Đền thờ và Êlisabet là hậu duệ của người anh em của Môsê, Aaron cho nên việc ông bà không có con càng làm cho ông bà thêm day dứt. Dacaria và Êlisabet là những người sống ngay thẳng và thánh thiện, thuộc những gia đình tốt lành, tại sao Chúa không ban ơn lành cho họ? Có phải Ngài trừng phạt họ về những tội lỗi nào đó mà chính họ cũng không biết?

 

Một phản ứng hoài nghi

Bây giờ hãy tưởng tượng những suy nghĩ có thể có trong tâm trí của Dacaria khi một thiên thần hiện ra với ông trong Đền thờ. Theo truyền thống Do Thái, không ai có thể đứng trước sự hiện diện của Thiên Chúa mà sống được- và đây lại là một sứ giả của Thiên Chúa. Vì vậy nó làm cho ta có cảm giác rằng Dacaria đã ngập sâu trong bối rối và rằng nỗi sợ hãi ập xuống trên ông (Luca 1: 12).

 

Thiên sứ nói với ông không cần phải sợ hãi. Thiên Chúa đã nghe lời cầu nguyện của ông. Êlisabet sẽ mang thai. Thực ra Thiên Chúa đã nghe được nguyện vọng của họ mỗi lần Dacaria và Êlisabet cầu nguyện. Những năm dài chờ đợi có thể khiến hai ông bà thất vọng nhưng Thiên Chúa có kế hoạch của Ngài. Và bây giờ thiên sứ tiết lộ cho ông biết thời giờ đã đến- và rằng con của họ sẽ đóng một vai trò đặc biệt trong kế hoạch của Thiên Chúa. Ngài đã chuẩn bị một dân sẵn sàng đón Chúa”.(Luca 1: 17)

 

Tuy nhiên Dacaria đã hoài nghi. Ông là người cao tuổi và Thiên Chúa đã bỏ qua lời cầu nguyện của ông qúa lâu. Có thể nào ông thực sự tin tưởng rằng Thiên Chúa đang đáp trả lời cầu nguyện của ông lúc này? Đó là bởi vì có điều lạ xẩy ra. Cùng một thiên thần mới vừa loan báo tin tốt như vậy mà bây giờ lại cấm khẩu một ông già trung thành “ông sẽ bị câm, không nói được, cho đến ngày các điều ấy xảy ra, bởi vì ông đã không tin lời tôi”(Luca 1: 20).

 

Mùa của Thinh lặng

Có vẻ như Thiên Chúa- hay ít nhất là thiên thần- đã tỏ ra tức giận vì Dacaria thiếu lòng tin. Nhưng Thiên Chúa có những ý định trong tâm trí của Ngài. Dacaria là một người ngay chính và thành tâm. Thiên Chúa không thể để cho chỉ một điều không tốt xóa sạch những năm tháng trung tín của ông. Ngài đã đáp ứng cho Dacaria như là một cơ hội để làm cho niềm tin của ông sâu sắc hơn và tin tưởng hơn vào Ngài. Và như vậy Dacaria đã bắt đầu một mùa Vọng của hành trình đức tin và ông sẽ không còn như trước nữa.

 

Chúng ta sẽ làm gì nếu chúng ta không thể nói được trong suốt chín tháng trời? Dacaria chắc chắn đã dành nhiều thời gian để cố gắng hiểu được lời lẽ của thiên thần. Ông đã cầu nguyện, ông đã tìm kiếm Kinh Thánh Do Thái và ông nhớ lại lời của thiên sứ lập đi lập lại với ông. Và những gì ông khám phá ra đã làm cho ông tràn ngập niềm vui.

 

Qua thời gian sống trong thinh lặng, Dacaria đã chuyển từ hoài nghi không tin đến niềm tin vâng phục. Vì vậy khi người con trai kỳ diệu của ông được sinh ra và thời gian đã đến để ông đặt tên cho con trai, Dacaria cho thấy ông đã chấp nhận kế hoạch và lời hứa của Thiên Chúa. Thay vì đặt tên đứa con theo tên mình, ông đã tuân theo lời của thiên sứ và đặt tên cho con là “Gioan” (Luca 1: 63). Ngay lập tức lưỡi của Dacaria đã được thả lỏng và ông đã có thể tuyên xưng những lời ca ngợi Thiên Chúa mà ông đã giữ trong lòng trong suốt chín tháng của sự thinh lặng thành tâm.

 

Hoa trái của cầu nguyện thinh lặng

Thật dễ nghĩ rằng việc Dacaria không nói được là sự trừng phạt do Dacaria thiếu lòng tin. Nhưng khi chúng ta nhìn vào những lời chúc tụng của ông thì rõ ràng Thiên Chúa đang làm môt điều gì đó cao sâu hơn. Dacaria đã đóng một vai trò quan trọng trong kế hoạch của Thiên Chúa và ông cần phải sẵn sàng cho kế hoạch này. Ông cần phải làm cho con trai thấm nhuần đức tin để có thể chịu đựng những sự ngược đãi và hiểu lầm. Ông đã phải dạy cho Gioan cầu nguyện trong đợi chờ  và nghe lời Chúa thay cho dân mình. Và ông phải truyền cho Gioan sự can đảm để tuyên xưng những lời đó khi bị bắt bớ và ngay cả hy sinh mạng sống .

 

Những ngày tháng này là rất quan trọng. Dacaria cần có thời gian này để lắng nghe hơn là nói chuyện, để cầu nguyện hơn là lo lắng và để khám phá làm sao cho phù hợp với kế hoạch của Thiên Chúa. Chúng ta thử nhìn vào một số việc Dacaria đã học được.

* Thiên Chúa Viếng Thăm mang lại Niềm Vui

Những lời đầu tiên của Dacaria là những lời vui mừng và ngợi khen “Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa Ít-ra-en” (Luca 1: 68). Khi ông nhìn thấy thiên thần, phản ứng đầu tiên của Dacaria là sợ hãi và ngờ vực. Ông không thể thốt lên lời cảm tạ Thiên Chúa vì Ngài đã đáp lại lời cầu xin của ông, không có lời nào ngợi khen về việc Thiên Chúa sẽ gửi thiên sứ đến thăm ông. Nhưng bây giờ sau những tháng ngày thinh lặng, Dacaria không thể không  ca tụng Thiên Chúa.

 

*Thiên Chúa thực hiện lời hứa

Trong nhiều thế kỷ dân Thiên Chúa đã cầu nguyện để thoát khỏi kẻ thù. Hết đoạn này đến đoạn khác trong Cựu Ước nói đến sự khao khát của họ đối với sự giải thoát dân Ngài “Xin khơi dậy uy dũng của Ngài, đến cùng chúng con và thương cứu độ”. (Thánh vinh 80: 3). Bây giờ Dacaria tuyên bố với những người thân cận rằng lời hứa của Thiên Chúa đang được thực thi ngay trước mắt họ “Thiên Chúa . . . đã viếng thăm cứu chuộc dân Người.” (Luca 1: 68). Có thể Dacaria không biết Thiên Chúa sẽ làm cách nào nhưng bây giờ ông có thể thấy rằng Thiên Chúa đang làm việc để mang lại sự cứu rỗi.

 

* Thiên Chúa nghe mọi lời cầu nguyện

Như Dacaria biết rằng Thiên Chúa đã đáp lại lời ông cầu xin cho có được đứa con, ông cũng biết rằng Thiên Chúa đã nghe mọi lời cầu nguyện, mọi tiếng khóc của dân Ngài trong suốt dòng lịch sử. Từ việc họ phải làm nô lệ ở Ai Cập đến hoàn cảnh nguy khốn khi rời khỏi đất Ai Cập và cuộc hành trình trong sa mạc, từ cuộc nổi dậy bạo lực của người Philistines đến cuộc lưu đày ở Babylon, từ sự đói khổ khi cố gắng xây dựng lại đất nước đến sư nhục nhã bị người La Mã chiếm đóng. Thiên Chúa luôn nghe lời cầu nguyện của họ. Ngài không bao giờ quên giao ước của Ngài (Luca 1: 72). Ngài chỉ chờ đợi đến ngày giờ - và ngày giờ đó là bây giờ. Thiên Chúa sẽ thực sư cứu vớt dân Ngài như Ngài đã hứa.

 

Hành trình mùa Vọng của chúng ta

Vì vậy bây giờ chúng ta hãy bắt đầu cuộc hành trình của mình. Sẽ không có thiên sứ cấm khẩu chúng ta từ nay cho tới lễ Giáng Sinh. Nhưng trong lúc thế giới quanh ta đang reo hò để lôi kéo sự chú ý của chúng ta, chúng ta có thể chọn làm một cuộc tĩnh tâm thầm lặng với Dacaria. Chúng ta có thể xin Thiên Chúa dậy chúng ta như Ngài đã dậy cho Dacaria.

 

Hãy thử sống trong thinh lặng ít lâu - không sử dụng điện thoại di động hay email. Mỗi ngày hãy tìm nơi thanh vắng để quay về với Chúa trong tĩnh lặng. Thiên Chúa biết rõ chúng ta cần gì. Hãy trao phó mọi nhu cầu của chúng ta cho Ngài và cố gắng dành nhiều thời gian hơn để lắng nghe trong khi  cầu nguyện . Suy niệm chậm rãi và cẩn thận những bài đọc mùa Vọng. Sau đó hãy xem Thiên Chúa sẽ làm gì. Có thể Ngài sẽ thay đổi chúng ta như Ngài đã thay đổi Dacaria. Có thể chúng ta sẽ đến với Ngài trong ngày lễ Giáng sinh với lòng tin sâu sắc hơn. Hoặc có thể chúng ta sẽ nói lời ngợi khen sốt sắng hơn với Thiên Chúa. Đấng luôn trung thành và luôn lắng nghe mọi lời cầu nguyện của chúng ta.

 

Hãy kết hợp với Dacaria trong mùa Vọng này để Thiên Chúa thay đổi chúng ta./.