Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Tại Sao Tôi Phò Sự Sống

Tác giả: 
Nguyễn Khắc Lộc

Tại Sao Tôi Phò Sự Sống

của Michael Rivera- Nguyễn Khắc Lộc dịch

 

Con gái của tôi bây giờ 36 tuổi, nhưng vào năm 1998, khi nó được 15 tuổi, nó có bầu, một điều bất ngờ cho tôi và vợ tôi.  Lúc đó chúng tôi còn đi làm, và phá thai là hợp pháp và chỉ tốn $250 thôi.  Một giá tiền rất nhỏ để tránh cho chúng tôi nhiều rắc rối sau này – đó là điều chúng tôi tưởng.

 

Trước đó, tôi không hề có ý niệm gì về phá thai.  Tôi không biết sẽ làm gì nếu ở trong hoàn cảnh này.  Không có ai hướng dẫn cho tôi về việc phò sự sống:  gia đình và bạn bè không, bạn đồng nghiệp không, ngay cả những người cùng xứ đạo cũng không.  Nhưng nếu họ có tìm cách giải thích thì có lẽ tôi cũng không lắng nghe. 

 

Tôi chở con gái tôi đi phá thai.  Không ngờ, ngay sau đó tôi có cảm tưởng như có một bàn tay đã chạm vào trong tôi và xé toạc trái tim tôi ra.  Từ đó, đời sống của chúng tôi hoàn toàn thay đổi.  Con gái tôi rơi vào bệnh trầm cảm và bắt đầu phải uống thuốc.  Mỗi lần tôi nghe hoặc thấy ai nói về phá thai là tôi tự động quay đi chổ khác.  Tôi có cảm tưởng họ biết tôi đã làm chuyện gì.

 

“Đến Lúc Phải Về Nhà.”  Tôi biết tôi đã phạm tội.  Và mặc dù mỗi ngày tôi cầu xin Chúa tha tội cho tôi, tôi không thể tin được rằng Ngài sẽ tha thứ cho tôi.  Ròng rả suốt 12 năm sau, mặc dù tôi vẫn đi lễ mỗi tuần và là một thừa tác viên Thánh Thể, tôi không đủ can đảm để đối mặt với Bí Tích Giải Tội.

 

Một ngày đó, hoàn toàn do ngẫu nhiên, tôi đi lễ sớm.  Tôi đang đứng cuối nhà thờ thì thấy một cuốn sách mỏng tên là An Imaginary Confession (cuộc xưng tội tưởng tượng) trên đỉnh kệ sách.  Đây là câu chuyện của một người đàn bà có chồng và 3 đứa con, đã phá thai nhiều năm về trước.  Hơn một thập niên sau, bà xưng thú điều này cho một linh mục trong khi xưng tội.  Như là chính mình đã phá thai, tôi có thể cảm giác được nỗi đau đớn của bà ta.  Sự đau đớn từ việc phá thai đứa cháu của mình tạo nên một gánh nặng tội lỗi và nhục nhã lớn lao trong tâm hồn tôi.  Khi đọc xong và vừa đặt cuốn sách xuống, tôi lại thấy một cuốn khác tên là How To Give A Good Confession (làm thế nào để xưng tội cho đúng).  Một sự trùng hợp sao?  Tôi không nghĩ vậy.  Đây là điều Chúa bảo tôi, “Michael, đã đến lúc con phải về nhà.”

 

“Không phải đến đây để kết án.” Vì đã quá lâu rồi nên tôi không còn nhớ kinh Ăn Năn tội.  Nhưng tôi không còn cớ gì nữa, vị linh mục đang ngồi trong tòa giải tội, và không có một ai sắp hàng chờ.  Tôi hít một hơi dài và bước vào phòng, với một mục đích chính là cầu xin được tha thứ cho việc đem con gái tôi đi phá thai.  Tôi nhớ rõ lời đáp của vị linh mục:  “Chúa không phải ở đây để kết án ông nhưng để tha thứ cho ông.”  Vị linh mục nhắc cho tôi là Chúa thương yêu tôi dường nào và đã xá tội cho tôi.

 

Khi tôi bước ra khỏi tòa giải tội, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và bình an.  Tôi đọc kinh đền tội, bước ra nhà thờ, và ngay đó là một bàn quảng cáo cho Cuộc Đi Bộ Cho Sự Sống.  Kinh ngạc, tôi nghẫm nghĩ một hai phút trước khi bẽn lẽn đến để đăng ký. 

 

Vài tháng sau, con gái chúng tôi cho chúng tôi biết là nó sẽ lập gia đình.  Năm kế tiếp, vợ chồng nó mua cho chúng tôi một cuốn sách về cách làm ông bà.  Đây là một cách nó cho chúng tôi biết là nó đang có thai.  Tôi biết là tôi phải vui mừng, nhưng tôi chỉ nghĩ đến đứa cháu đã bị phá thai nhiều năm trước.   Có thể nào tôi đã được tha thứ cho sự ích kỷ của tôi không?

 

Làn sóng mới của sự chữa lành.  Ngày con tôi đi sanh, chồng của nó đi làm xa.  Trong lúc vợ tôi đang ở nhà giữ một đứa cháu khác, tôi đem con tôi vào nhà thương và đợi nó.

 

Sau khi đứa bé ra khỏi bụng mẹ, người ta gọi tôi vào, người y tá hỏi con tôi có muốn cắt dây rốn không.  Vì quá mệt, con tôi nói: “Không.  Ba có muốn làm không?” Tôi sửng sốt trợn mắt nhìn con tôi, và nó gật đầu nhẹ như muốn nói, “Không sao đâu, ba.”  Khi tôi cắt dây rốn và ôm cháu tôi, tôi cảm giác là làn sóng này đi qua người tôi, và đây là lần đầu tiên tôi tin rằng tôi đã thật sự được tha thứ.

 

Trong giây phút yên lặng đó, có một giọng nói trong đầu tôi, “Ông sẽ soạn làm gì?”  Tôi suy nghĩ điều này cả mấy tuần lễ.  Cuối cùng, tôi nói với vợ chồng đứa con gái, “Nếu các con cần người giữ con, ba sẽ sẳn sàng.”  Và chúng nó đồng ý. Tôi đã nghỉ hưu sớm hớn hai năm.

 

Được cứu bởi sự sống.  Tôi giữ cháu tôi năm ngày một tuần từ khi nó được ba tháng – và tôi được sáu mươi tuổi!  Đứa cháu trai thứ hai ra đời hai năm sau, và tôi giữ nó luôn.  Giữ con nít toàn thời gian rất mệt, nhưng nó đem tôi lại gần Chúa hơn.  Mỗi lần tôi nhìn các cháu của tôi, tôi nghĩ sự sống của chúng nó đã cứu vớt tôi, và tôi xin tạ ơn./.