Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Không xem thấy mà thấy- Xem thấy lại nên đui mù

Tác giả: 
JM. Lam Thy ĐVD.

 

 

KHÔNG XEM THẤY MÀ THẤY – XEM THẤY LẠI NÊN ĐUI MÙ (CN IV-MC)

 

Ở đời người ta thường nói: “Giầu hai con mắt, khó hai bàn tay”. Điều đó chứng tỏ khi diễn tả như vậy, người ta muốn cho mọi người thấy đôi mắt quý giá như thế nào và hai bàn tay cũng quan trọng không kém. Tin Mừng theo thánh sử Gio-an hôm nay cho thấy anh mù bẩm sinh vừa bị mù thể lý, vừa bị mù cả tâm linh. Anh mù này không thể thấy vũ trụ, vạn vật, thế giới, cũng không thấy được con người. Đây là sự thiệt thòi và đau khổ nhất cho anh. Tuy nhiên, sau cuộc gặp gỡ với Chúa Giê-su, cuộc gặp gỡ quý giá, anh mù đã được Chúa làm cho sáng mắt: cả đôi mắt thể lý và đôi mắt tâm linh.

 

Bài Tin Mừng hôm nay (CN IV/MC-A – Ga 9, 1-41) trình thuật về phép lạ Đức Ki-tô chữa cho một người mù bẩm sinh. Nội dung phép lạ lần này được thánh Gio-an tường thuật rất tỉ mỉ. Ngoài anh mù thể hiện lòng tin vào Người đã chữa lành cho mình, còn một số đông người Pha-ri-sêu không tin nên cứ tra vấn, vặn hỏi bệnh nhân (kể cả cha mẹ anh ta nữa) đủ điều, và cuối cùng trục xuất anh ra khỏi hội đường. Nghe tin ấy, Đức Giê-su gặp lại anh mù, hỏi: "Anh có tin vào Con Người không?" Anh đáp: "Thưa Ngài, Đấng ấy là ai để tôi tin?" Đức Giê-su trả lời: "Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây." Anh nói: "Thưa Ngài, tôi tin." Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Người.” (Ga 9, 35-38).

 

Đám người Pha-ri-sêu khi nghe Đức Ki-tô khẳng định: "Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù!" (Ga 9, 39), liền ngớ người ra và hỏi lại: "Thế ra cả chúng tôi cũng đui mù hay sao?", khiến “Đức Giê-su bảo họ: "Nếu các ông đui mù, thì các ông đã chẳng có tội. Nhưng giờ đây các ông nói rằng: "Chúng tôi thấy", nên tội các ông vẫn còn!" – Ga 9, 41). Như thế thì cũng chẳng khác nào nói: Anh mù vì tin mà được sáng mắt, nhưng nhóm người Pha-ri-sêu mắt vẫn sáng, nhưng không tin, nên cũng chẳng khác kẻ đui mù. “Thấy mà không thấy – không thấy mà thấy”, đó là một nghịch lý trong cuộc sống. Tuy rằng nghịch lý, nhưng lại là “chuyện thường ngày ở huyện”.

 

Thật thế, trên đời này không thiếu những người mù quáng tin vào một điều gì đó thì lại cứ cho những người không tin như mình là kẻ “đui mù”. Điển hình như trường hợp Sao-lô với biến cố Đa-mát: Khi còn sáng mắt nhưng vì nhiễm phải giáo lý sai lầm Pha-ri-sêu nên Sao-lô cũng chẳng khác chi người mù. Đến khi bị ánh sáng chói loà làm mù mắt (thể lý) ở Đa-mát thì lại là lúc được sáng mắt sáng lòng và trở thành một Tông đồ dân ngoại kiệt xuất Phao-lô. Mù mà sáng, sáng mà mù là thế đó! Nói cách cụ thể thì tuy anh mù bị mất ánh sáng thể lý nên không nhìn thấy bằng thị giác, nhưng “con mắt tâm linh” của anh lại nhìn thấy rất rõ Người Thầy Thuốc thần kỳ đã chữa lành bệnh cho mình. Còn đám người sáng mắt với một thị lực rất tốt, nhưng lại không tin vào những gì mình đã được mắt thấy tai nghe, nên chẳng khác chi kẻ đui mù. Vấn đề đặt ra là: Anh sáng mắt nhưng tâm hồn anh có sáng suốt hay không?

 

Kể ra cũng thú vị, những người sáng mắt lúc nào cũng huênh hoang: "… chúng ta là môn đệ của ông Mô-sê. Chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã nói với ông Mô-sê; nhưng chúng ta không biết ông Giê-su ấy bởi đâu mà đến." (Ga 9, 28-29), đã khiến cho người mù cũng phải ngạc nhiên: "Kể cũng lạ thật! Các ông không biết ông ấy bởi đâu mà đến, thế mà ông ấy lại là người đã mở mắt tôi! Chúng ta biết: Thiên Chúa không nhậm lời những kẻ tội lỗi; còn ai kính sợ Thiên Chúa và làm theo ý của Người, thì Người nhậm lời kẻ ấy. Xưa nay chưa hề nghe nói có ai đã mở mắt cho người mù từ lúc mới sinh. Nếu không phải là người bởi Thiên Chúa mà đến, thì ông ta đã chẳng làm được gì." (Ga 9, 30-33). Thật là một bài giảng thuyết phục căn cứ trên hiện thực hơn là những lý luận sâu xa.

 

Những người từng đứng trên toà ông Mô-sê mà giảng dạy, thì lại không biết một tí gì về Con Người đã được ông Mô-sê (nhờ được Thiên Chúa mạc khải) tiên báo. Trong khi đó, một anh mù từ lúc mới sinh (chắc chắn không được học hành và giả thử có được học thì cũng chẳng tới đâu) lại biết về Thiên Chúa còn hơn cả đám người sáng mắt, làm họ phát khùng ("Họ đối lại: "Mày sinh ra tội lỗi ngập đầu, thế mà mày lại muốn làm thầy chúng ta ư?" – Ga 9, 34). Chẳng cần lý luận đanh thép, lý thuyết sâu xa, mà chỉ căn cứ vào thực tế (anh được chữa khỏi bệnh mù), mà anh mù đã khiến đám Pha-ri-sêu lâm vào thế… bí, và đành giở chiêu quyền lực: trục xuất anh khỏi hội đường! Thế đấy! Như vậy thì ai sáng, ai mù thực sự đây?

 

Chung quy thì cũng chỉ vì vấn đề cốt tuỷ: đức tin. Anh mù được chữa lành bởi anh tin vào Con Người; mà cũng không phải chỉ riêng anh, tất cả những người bệnh hoạn, tật nguyền đến với Đức Ki-tô đều được chữa lành vì “Đức tin của anh em đã chữa lành anh em”.Còn đám người Pha-ri-sêu thì mù vẫn hoàn mù, bởi họ không tin vào Con Nguời, mà chỉ tin vào những giáo lý sai lầm như Sao-lô trước khi biến cố Đa-mát xảy ra. Chính vì thế, nên mới thành chuyện: “Chúa nhật người mù bẩm sinh trình bày Chúa Ki-tô như ánh sáng thế gian. Phúc Âm gọi hỏi mỗi người chúng ta: “Phần anh, anh có tin nơi Con Người không?”, “Lạy Chúa, con tin!” (Ga 9, 35.38), người mù bẩm sinh vui mừng quả quyết như thế, anh nói nhân danh mọi tín hữu. Phép lạ chữa lành người mù là dấu hiệu chứng tỏ rằng, cùng với thị giác, Chúa Ki-tô cũng muốn mở cái nhìn nội tâm chúng ta, để đức tin của chúng ta ngày càng sâu xa hơn và chúng ta có thể nhận thấy nơi Ngài là Đấng Cứu Độ duy nhất của chúng ta. Chúa soi sáng mọi tối tăm trong cuộc sống và làm cho con người sống ”như người con của ánh sáng”. (Sứ điệp Mùa Chay 2018).

 

Nói đi nói lại không gì bằng mượn chính ngay lời người mắc bệnh mù nội tâm và được chữa lành, để minh hoạ: “Xưa anh em là bóng tối, nhưng bây giờ, trong Chúa, anh em lại là ánh sáng. Vậy anh em hãy ăn ở như con cái ánh sáng; mà ánh sáng đem lại tất cả những gì là lương thiện, công chính và chân thật. Anh em hãy xem điều gì đẹp lòng Chúa. Đừng cộng tác vào những việc vô ích của con cái bóng tối, phải vạch trần những việc ấy ra mới đúng. Vì những việc chúng làm lén lút, thì nói đến đã là nhục rồi. Nhưng tất cả những gì bị vạch trần, đều do ánh sáng làm lộ ra; mà bất cứ điều gì lộ ra, thì trở nên ánh sáng. Bởi vậy, có lời chép rằng: Tỉnh giấc đi, hỡi người còn đang ngủ! Từ chốn tử vong, trỗi dậy đi nào! Đức Ki-tô sẽ chiếu sáng ngươi!” (Ep 5, 8-14).

 

Ôi! “Lạy Chúa là ánh sáng muôn đời chiếu soi mọi người sinh ra trong trần thế, xin rộng ban ân sủng làm cho tâm hồn chúng con được bừng sáng huy hoàng, để chúng con hằng biết suy tưởng những điều đẹp lòng Chúa, và chân thành yêu mến Chúa mỗi ngày một hơn. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Ki-tô, Chúa chúng con. Amen.” (Lời nguyện hiệp lễ CN. IV/MC-A).

 

JM. Lam Thy ĐVD.