Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Sống đạo giữa thời đại dịch, Bình an của Chúa Ki-tô

Tác giả: 
Lm Xuân Hy Vọng

BÌNH AN CỦA CHÚA KI-TÔ

 

Trong thời gian qua, mọi sinh hoạt, mọi việc như dừng lại khi mọi nơi phải giãn cách để bảo vệ sự sống cho chính bản thân, cho gia đình, và cho mọi người. Giờ phút này đây, chúng con vui mừng được trở lại như trước: được tham dự Thánh lễ, được rước Chúa, được gặp gỡ Chúa và cộng đoàn. Tuy nhiên, trong khi chúng con được diễm phúc này thì nhiều nơi trên thế giới vẫn còn phải tham dự Thánh lễ trực tuyến qua mạng truyền thông, còn phải dừng mọi sinh hoạt chung tại giáo xứ, biết bao nhiêu bất an, hoang mang, lo âu đang bao trùm họ.

 

Hiệp ý với tất cả mọi tín hữu trên thế giới, đặc biệt những nơi vẫn đang oằn mình chống trọi với đại nạn dịch bệnh cô-vi, chúng con xin dâng lên Chúa giây phút ngắn ngủi này không phải cầu xin cho bản thân chúng con, cho bằng xin Chúa chúc lành, thương ban bình an dồi dào trên mọi người.

 

Sau khi Phục Sinh, mỗi lần Chúa Giê-su hiện ra cho các Tông đồ, Ngài luôn luôn chúc “bình an cho anh em!”. Hơn ai hết, chỉ có Ngài biết rõ tâm tư các ông các rối bời, đang dằn vặt, đang bất an vì những gì các ông đã hành xử khi chứng kiến cuộc thương khó - tử nạn của Ngài. Và chắc hẳn, trong thời gian đại dịch cô-vi, Chúa biết rõ lòng chúng con, gia đình chúng con, giáo xứ, cộng đoàn chúng con, mọi nơi trên khắp thế giới ra sao, chẳng phải chúng con cũng đang chìm trong sự bất an, lo sợ, hoang mang khi đối diện với bệnh dịch nguy hiểm, lây lan chóng mặt này! Nhưng chúng con tin rằng: Chúa đã từng chúc các Tông đồ năm xưa, thì ngay chính lúc này đây Chúa cũng đang ban sự bình an ấy cho mỗi chúng con. “Sau Thập Giá là Phục Sinh. Sau vòng gai là triều thiên vinh hiển” mà Ngài dành cho chúng con.

 

Sự bình an mà Chúa ban cho chúng con không có nghĩa là không có trắc trở, gian nan thử thách, không có tai biến, hoạn nạn tựa như mặt hồ lặng sóng, không chút thác ghềnh dữ dội; nhưng là sự bình an sâu thẳm trong tâm hồn chúng con mỗi khi đối mặt với phong ba bão táp, đối mặt với tai ương, bệnh dịch. Như xưa trong thân phận mỏng dòn, yếu đuối của kiếp người, Ngài đã luôn tin tưởng, tín thác vào Chúa Cha ngay chính lúc đối diện với cái chết sắp xảy đến trên đồi Can-vê, Ngài vẫn có được sự bình an sâu thẳm trong tâm hồn dù những thứ thử thách đang bủa vây.

 

Hiểu được sự lo lắng, sợ hãi của các môn đệ vì một khi không có Chúa, các ông không biết phải đi đâu giữa trăm ngàn ngã rẽ, không biết tin cậy vào đâu trước những sự tăm tối trước mắt, Chúa Giê-su đã trấn an và hứa ban bình an của Ngài cho các ông. Và trong lúc này đây, xin Chúa cũng tuôn đổ bình an của Ngài cho mỗi chúng con, cho gia đình, giáo xứ, cộng đoàn chúng con, đặc biệt những nơi đang chống chọi với bệnh dịch.

 

Trong cõi vô thường, trong xã hội thực dụng này, người ta có thể có được sư bình yên khi không có chiến tranh, hận thù ghen ghét. Thứ bình an của thế gian mang lại có thể được đảm bảo bằng của cải vật chất, bằng những phương tiện khoa học. Dĩ nhiên, sự bảo đảm này có giá trị nhất định nào đó, nhưng sự bình an mà Chúa Giê-su muốn ban cho chúng ta vượt xa hơn trong niềm tin Ki-tô giáo, đó là sự bình an đích thật nơi Thiên Chúa. Nói cách khác, mỗi khi đặt tín thác vào Chúa, không lo sợ bất cứ điều gì từ bên ngoài tác động vì luôn có Chúa trong tâm hồn, trong gia đình, trong cộng đoàn, lúc ấy chúng ta đang được bình an mà Chúa Giê-su trao ban. Như Ngài đã từng đón nhận mọi khổ đau, uống trọn chén đắng để hoàn tất Thánh ý Chúa Cha, thậm chí Ngài đánh đổi cả mạng sống mình để cho nhân loại được bình an. Cũng vậy, Chúa Giê-su luôn bình an dù đứng trước mọi khó khăn chống đối, những trận cuồng phong hay trước sự bách hại của vua chúa quan quyền; thì này đây Ngài cũng ban cho những ai bước theo Ngài được sự bình an này khi luôn biết đặt niềm tin vào Thiên Chúa.

 

Ai ai trong chúng ta cũng mong nhận được sự bình an. Người trải qua chiến tranh mong hoà bình mau trở lại. Nhưng một khi không còn chiến tranh, lòng người vẫn khắc khoải để có sự bình yên hằng ngày. Chúa Giê-su hứa ban cho các môn đệ cũng như cho cả chúng ta sự bình an quý giá vô vàn so với thứ an bình không có chiến tranh khóc lóc. Bình an của Ngài mang đến không phải thứ bình an mà thế gian ban tặng. Bình an của thế gian thường chỉ giản lược hay đồng nghĩa với an phận, với sự trốn tránh, với thoả hiệp, thương thuyết. Thế nhưng, bình an của Chúa mang đến đòi hỏi chúng ta tỉnh thức chiến đấu không ngừng trong đời sống thiêng liêng, chấp nhận hao tổn, mất mát, thậm chí hy sinh mạng sống nữa. Bình an này chỉ có khi con người dám thốt lên như Thánh Phao-lô “trước mặt Thiên Chúa và người ta, lương tâm tôi không trách tôi điều gì” (x. Cv 24, 16). Còn gì bằng khi tâm hồn luôn được bình an, thư thái!

 

Hơn nữa, bình an Chúa Giê-su trao ban là ân huệ phục sinh của Người, là ơn cứu độ Thiên Chúa cho chúng ta. Nói cách khác, “Ngài chính là bình an của chúng ta” (x. Ep 2, 14). Ai có được Ngài thì chẳng còn thiết chi!

 

Thế giới hôm nay, xã hội chúng ta đang sống, có biết bao nhiêu người đang sống trong bất an vì nội chiến, chiến tranh, bạo lực, ghen ghét, đố kỵ, thiên tai, hoạn nạn, dịch bệnh, ….Trong đó, có người tìm kiếm cậy nhờ vào thứ bình an giả tạo chóng qua được xây dựng trên nền mỏng dễ đỗ của sự hưởng thụ vật chất, hào quang của địa vị, danh vọng thế trần, thành quả hảo huyền, triết thuyết viễn vong. Lời Chúa ngày hôm nay thúc bách, mời gọi chúng ta biết tìm đến với Chúa để hầu múc được sự bình an đích thật ngang qua việc náu nương bên Chúa, sống đạo trong sự hiện diện của Chúa và hằng tín thác vào đôi tay quan phòng yêu thương của Ngài.

 

Lạy Chúa, xin gìn giữ con

Bao phen khốn cùng, lòng con chơi vơi

Giờ này dịch bệnh khắp nơi

Xin che chở con rạng ngời tâm tư.

 

Lạy Chúa xin gìn giữ con

Lo âu ưu phiền, đời con có Chúa

Dù con điêu linh tàn úa

Xin che chở con vâng thưa lời Ngài.

 

Lạy Chúa, xin gìn giữ con

Trong khi vui buồn, nỉ non tha thiết

Thuyền đời cứ trôi mải miết

Xin che chở con luôn biết quay về.

 

Lm. Xuân Hy Vọng

           

Lạy Chúa, xin gìn giữ con

Khi con quên Ngài, đời con vô nghĩa

Tình người xa cách, phân chia

Xin che chở con, trọn nghĩa tình thân.

 

Lạy Chúa, xin gìn giữ con

Sóng xô thét gào, núi non điêu tàn

Tai ương hoạn nạn lan tràn

Xin che chở con bình an tâm hồn..

(Thơ: Xin Giữ Gìn Con - Lm. Xuân Hy Vọng)

===============

SỐNG ĐẠO GIỮA THỜI ĐẠI DỊCH

         

          Kính thưa quý cộng đoàn Phụng vụ! Kể từ khi cơn dịch bệnh cô-vi bùng phát, chúng ta đã phải bỏ hàng triệu ngôn từ, trang giấy để nói về nó. Đặc biệt tại xứ sở truyền giáo Nhật Bản này, bình thường các nhà thờ vẫn thưa thớt giáo dân vào các Thánh lễ trọng hay lễ hằng ngày, và từ khi các Thánh lễ cộng đồng bị ngưng lại, thì các giáo xứ càng vắng lặng, yên tĩnh vô cùng!

 

          Nhìn chung, thành phần giáo dân Nhật Bản hầu như đã lớn tuổi nên họ không thể nào tham dự Thánh lễ trực tuyến trên các trang mạng xã hội hiện đại; còn đài phát thanh (radio) hầu như không được dùng để phát Thánh lễ như trước kia cho hầu hết các bệnh nhân không thể tham dự Thánh lễ trực tiếp nữa!

 

          Khi nói đến đây, chúng ta không khỏi bồi hồi nhớ lại thời cấm đạo, dù các nhà truyền giáo phương Tây bị trục xuất khỏi nước Nhật, nhưng giáo dân bản xứ thuộc thế hệ đầu tiên đã kiên tâm cầu nguyện giữ đạo cho bản thân, cho gia đình và cho lối xóm, giáo họ, giáo xứ, rồi dần dần lan rộng khắp cả nước, đặc biệt tại vùng Goto, Nagasaki. Tuy nhiên, đó là khí phách, lòng nhiệt thành, tâm huyết của các thế hệ giáo dân xưa; còn hiện nay, những điều này dần dần mất đi và trở nên lãng quên. Thời ông bà, cha mẹ hết lòng sống đạo, nhưng đến thời con cháu, thế hệ sau thì như thế nào? Điều này khiến chúng ta không khỏi băn khoăn, chăn trở!

 

          Hôm nay, cùng với Giáo Hội cử hành Phụng Vụ mừng kính Chúa Giê-su Ki-tô Phục Sinh vinh quang về trời, kết thúc sứ mạng của Ngài tại trần gian, chúng ta xác tín lại rằng: Ngài về trời ngự bên hữu Chúa Cha, nhưng Ngài không bao giờ xa chúng ta. Ngài luôn hiện diện bên ta trong mọi biến cố: trong Thánh lễ và các Bí tích, qua mọi việc bác ái, cũng như qua mọi công cuộc của Chúa Thánh Thần (Đấng Bảo Trợ khác mà chính Chúa Giê-su hứa ban cho các môn đệ khi Ngài về trời), và qua việc chúng ta sống chứng tá, thực hiện sứ mệnh đã được trao phó cho mỗi người Ki-tô hữu “các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin Mừng cho mọi tạo vật” (Mc 16, 15) hoặc nói một cách khác “các con sẽ nên chứng nhân cho Thầy tại Giê-ru-sa-lem, trong tất cả xứ Giu-đê-a, Sa-ma-ri-a, và cho đến tận cùng trái đất” (x. Cv 1, 8). Tuy có nhiều cách nói khác nhau, nhưng điều Chúa trao cho các Tông đồ và cho mỗi người chúng ta không gì khác hơn là làm chứng tá cho Chúa Ki-tô Phục Sinh. Nói một cách đơn giản hơn là sống và làm chứng vì đạo, nhất là trong thời điểm dịch bệnh ngày càng cam go như thế này. Mọi người khắp nơi hạn chế di chuyển, hạn chế ra ngoài đường, hạn chế tụ tập đông, v.v…vì sự an toàn tính mạng và tránh lây nhiễm bệnh.

 

          Dù như vậy đi chăng nữa, sứ mệnh làm chứng hay sống đạo vẫn luôn được tiếp diễn trong mọi hoàn cảnh, mọi thời, mọi lúc và mọi nơi; có thể chỉ khác nơi cách thực hiện mà thôi. Trong tâm tình ấy, thiết nghĩ chúng ta có thể tóm gọn cách thức sống đạo thời đại dịch cô-vi này trong hai cách, dựa trên linh đạo của các đan viện dòng Biển Đức, đó là: Cầu nguyện và Làm việc (ora et labora). Riêng Làm việc chia làm hai phần: làm việc phục vụ nhu cầu thể lý, và làm việc cho nhu cầu tinh thần/thiêng liêng. Dĩ nhiên, hai điều này không thể tách rời, vì trong thực tế có người chỉ cầu nguyện mà không làm việc hoặc chỉ làm việc mà không cầu nguyện!

 

          Cầu Nguyện: Nền tảng của đời sống thiêng liêng là cầu nguyện; hơn nữa, cầu nguyện không ngừng trong mọi nơi mọi lúc là điều cần thiết hầu duy trì mối tương quan với Chúa và với tha nhân. Trong thời gian dịch bệnh cô-vi, mọi người không thể tập trung đông đảo tại nhà thờ, nhà nguyện hay phòng hội hoặc từng nhà để đọc kinh liên ái/liên khu được; nhưng chúng ta có thể sử dụng các chương trình truyền thông như Viber, Line (dĩ nhiên nên tìm hiểu chương trình nào phù hợp và an toàn bảo mật tính riêng tư khi truy cập) tạo thành nhóm cầu nguyện mỗi ngày. Ngoài ra, thời gian cách ly vì dịch bệnh tạo cho chúng ta bên nhau với gia đình nhiều hơn trong giờ kinh nguyện chung. Thay vì, chúng ta dành nhiều thời giờ để lướt mạng xem tin tức hoặc theo dõi thông tin trên truyền hình, chúng ta nên dành nhiều thời gian cùng đọc kinh nguyện chung trong gia đình. Thêm nữa, chúng ta có thể cùng lần chuỗi liên kết Mân Côi hoặc chuỗi liên kết Lòng Chúa Thương Xót trong trường hợp chúng ta cách xa về mặt địa lý không thể nguyện gẫm trực tiếp với nhau. Chúng ta có thể tham dự buổi hồi tâm, tĩnh tâm, hoặc học hỏi chuyên đề về đời sống đức tin, Giáo Hội…trên các trang mạng Công giáo có uy tín. Cùng với cầu nguyện, chúng ta Làm việc phục vụ nhu cầu thể lý và tinh thần của tha nhân. Sức mạnh của cầu nguyện giúp chúng ta vượt qua nỗi sợ hãi, lo âu, hoang mang trong cơn bệnh dịch, cũng như thúc giục chúng ta dám hành động (làm việc) bác ái cho nhu cầu thể lý và thiêng liêng.

 

          Làm việc bác ái về mặt thể chất: Trong mối tương thân giữa con người với nhau, chúng ta không chỉ dừng lại ở mức độ đồng cảm, thấy thương những người khốn khổ, thiếu thốn vật chất…, mà chúng ta còn được mời gọi yêu thương họ một cách cụ thể, tuỳ theo khả năng của bản thân. Với tâm hồn quảng đại, lòng bác ái sẽ giúp chúng ta có nhiều sáng kiến phục vụ lợi ích cho tha nhân, dĩ nhiên cũng nên nắm rõ luật lệ, quy định của nơi đang sinh sống hầu tránh những gì ngăn trở việc lành thánh hướng tới tha nhân. Trong mùa dịch cô-vi, mặt trái cũng như mặt phải của xã hội, của từng quốc gia hầu như đều được lộ diện rõ ràng trước mắt chúng ta; nào là tình trạng người vô gia cư, những ai khốn khó với thu nhập thấp, những bạn trẻ vì nhiều lí do mà bỏ gia đình, sống lang thang, mưu sinh với công việc liên quan đến JK (Joshi Kosei - kỹ nghệ tình dục vị thành niên)…, kể cả những người có tài sản kết xù hành xử ra sao khi đối mặt với đại dịch này. Có lẽ, nhiều người trong chúng ta đều có xu hướng nghĩ rằng: ngoài xã hội kia cũng có nhiều tổ chức thiện nguyện làm rồi, nên không cần chúng ta nữa! Ý nghĩ này sẽ lấn át tư tưởng, kiềm hãm đôi chân chúng ta sống bác ái cụ thể, trước hết với nhu cầu căn bản đầu tiên của tha nhân, đó là nhu cầu thể chất! Không chỉ dừng lại ở khía cạnh thể lý, mà chúng ta cũng không quên làm việc bác ái hướng tới khía cạnh thiêng liêng/tinh thần của tha nhân.

 

          Làm việc bác ái về mặt tinh thần: Trong chúng ta, có người được Chúa ban dư dật về vật chất, có người chỉ đủ dùng, và cũng có người phải chật vật mới sống qua từng ngày. Làm việc bác ái không chỉ giản lược trong khía cạnh vật chất hay thể lý, nhưng còn chú tâm đến chiều kích thiêng liêng nữa, điều mà chúng ta thường xem nhẹ hoặc lãng quên. Trong đại dịch này, chúng ta không thể tham dự Thánh lễ trực tiếp như trước. Hầu hết chúng ta tham dự Thánh lễ trực tuyến (được phát trực tiếp hoặc thu lại) tại bất cứ trang web của Giáo phận nào hoặc trang chính của Vatican, nơi đó chúng ta được tham dự Thánh lễ Giáo triều mà chính Đức Thánh Cha chủ sự, cũng như lãnh nhận được phép lành Toà Thánh ngoại thường trong thời điểm bệnh dịch cô-vi. Ý nghĩa mỗi khi chúng ta tham dự Thánh lễ trực tuyến, chúng ta rước lễ thiêng liêng, chúng ta xưng tội thiêng liêng (trong trường hợp không thể xưng tội trực tiếp với Linh mục), và đều không khác gì khi chúng ta cử hành hay tham dự trực tiếp cả, nếu có khác, chỉ ở cách thức thực hiện mà thôi. Chính vì vậy, chúng ta nên tham dự một cách sốt sắng, với tâm tình tín thác, và để Lời Chúa, bàn tiệc Thánh Chúa thẩm thấu con người chúng ta, mọi sinh hoạt thường nhật của chúng ta, giúp chúng ta bỏ qua cho anh chị trong gia đình và dòng tộc, giúp chúng ta tha thứ thật lòng anh chị em, giúp chúng ta biết dùng an ủi, khuyến khích, động viên…anh chị em. Mỗi khi chúng ta hành động thê này, tức là chúng ta đang làm việc bác ái hướng tới chiều kích thiêng liêng của tha nhân.

 

          Trên đây chỉ là một số gợi ý sống đạo và làm chứng cho Chúa trong thời gian cam go này. Xin Chúa hằng gìn giữ và đoái thương đến mỗi người chúng ta và toàn thế giới đang phải đối mặt với bệnh dịch cô-vi. Xin giúp chúng ta đang mãi lo chống chọi với đại dịch cũng không quên tỉnh thức trước ‘virus thờ ơ, ích kỷ, khép kín’,  và luôn luôn sống đức tin, can trường trở nên chứng tá giữa thời đại này. Amen!

 

Lm. Xuân Hy Vọng