Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Khóc nữa đi em

Tác giả: 
Mai Tá

 

 

Chuyện phiếm đọc trong nhiều tuần sau mùa lễ trọng năm A 24/6/20

 

“Khóc nữa đi em”

Khóc để rồi quên . . . một cuộc tình buồn
Còn biết tìm ai . . . để mà giận hờn
Đêm này gặp nhau lần cuối
Thương nhớ biết bao giờ nguôi!”

(Lam Phương – Tình Như Mây Khói)

 

(Gv 3: 11-12)

Thế đấy! Khóc nữa mà làm chi, khi mọi người đều cười. Và, cười nhiều để làm gì khi mọi người lại cứ khóc. Khóc hoài, khóc mãi, khóc không ngưng. Vâng. Thế đó là cuộc đời người. Còn đây là chuyện đời. Câu chuyện kể mãi không bao giờ hết, nó như sau:


“Mộng đẹp đời tôi . . . đã bay cao vời

Lời xưa âu yếm trao người

Như mây như khói tan rồi

Tựa kề vai em . . . sầu dâng muôn lối

Để nghe ái ân xa vời

Tan nát . . . lòng tôi!

Rồi một chiều buồn . . . chìm trên sân ga

Con tàu về lạnh lùng

Dìu em sang . . . bến vắng

Bao nhiêu yêu thương . . . cũng đi qua rồi

Anh nguyện trọn . . . một đời

Làm mây khắp . . . phương trời

Em . . . khóc đi em khóc . . . nữa đi em

Khóc để rồi mai . . . mỗi người một đường!

Tình mãi còn vương . . . dù lệ cạn nguồn

Có ai thấu từng đêm trường

Ôm bóng . . . mà thương !!! “

(Lam Phương – bđd)

 

Vâng. Nếu cứ ới gọi mọi người rồi lại khuyên em hãy khóc mãi để rồi sẽ quên chuyện tình buồn đến phát khóc rồi nhẹ nhàng bảo: “Đêm nay gặp nhau lần cuối, thương nhớ biết bao giờ nguôi…” để làm gì?

 

Lại cũng khóc, vì “Mộng đẹp đời tôi …đã bay cao vời …” như người nghệ sĩ từng hát mãi, không thôi! Hoặc giả, em và mọi người cứ khóc mãi chỉ vì “Ai thấu từng đêm trường ôm bóng mà thương!” như câu cuối bài ca còn nối tiếp.

 

Và hơn nữa, có khóc vì lý do nào khác như: sầu buồn, ai oán, đoạn trường bấy lâu nay. Hoặc giả, những khổ ải/sầu đau mà mọi người đã và đang chịu đựng qua cuộc đời thường như lời lẽ đấng bậc thày dạy Bart D. Ehrman còn viết thêm trong cuốn sách nhỏ mà ông đặt cho đầu đề khá nổi cộm là “God’s Problem” ở trang 261-266, và 273-274, 276 còn ghi rõ như sau:

           

“Sáng nay, tôi quyết định nhặt báo lên đọc để xem thế giới hôm nay người ta nói gì và làm gì hầu giải quyết chuyện khổ đau/sầu buồn của nhiều người, nhiều giới. Thật tình mà nói, tờ “News and Observer” ở Raleigh hôm Chủ nhật vừa qua có tin cho hay: “Khổ đau/sầu buồn đánh cả vào những người nổi tiếng hoặc giàu sụ. Nào chuyện bão táp mưa sa vẫn cứ xảy ra ở Logan, bang New Mexico đang tàn phá hàng trăm căn hộ có người ở và cả những cơ sở thương mại, cùng các trường trung/tiểu học trong vùng có đến hơn ba chục người dân trong huyện lâm vào cảnh màn trời chiếu đất…

Đọc tới đây, tôi dừng mắt suy tư một đôi chút bèn nhận ra rằng các bản tường-trình của báo giới vẫn giống hệt mấy ngày trước đó và cứ thế tiếp diễn, một kịch bản. Báo giới đã chẳng liệt kê số người chịu nhiều cảnh chết chóc cũng mới đây, như: người thì bị ung thư, kẻ số rét, có người bị SIDA, kẻ vô gia cư sống lây lất ngoài đường cùng xó chợ, đếm không xuể. Hoặc, cảnh tượng vợ chồng cứ to tiếng cãi vã nhau vì một bất đồng quá nhỏ, cứ thế bất đồng chồng chất những câu bảo rằng: sao cuộc đời người toàn những chuyện sầu buồn, khổ não mãi không nguôi?...

Và, một trong các giải thích thông thường tôi vẫn bắt gặp, là: ta phải hiểu cho rằng: Thiên Chúa cũng giống như bậc phụ mẫu tốt bụng, hệt người Cha trên trời vẫn cứ để khổ đau sầu buồn tiếp diễn xảy đến trong đời người như cách-thức giúp con người dựng xây cá tính , hoặc giáo-huấn các người con của Ngài biết cách sống như lời Thánh Kinh qua câu Cách Ngôn xưa còn nói rõ:

 

            “Này con, chớ khinh thường khi Đức Chúa sửa dạy con,

đừng chán ngán khi Người khiển trách.

Vì Đức Chúa khiển trách kẻ Người thương,

như người cha xử với con yêu quý.

Niềm vui của người khôn ngoan.”

(Châm Ngôn 3: 11-12)

 

Và ở một đoạn khác, tác-giả còn kể tiếp:

 

“Đọc một số điện thư tôi vừa nhận, tôi cũng đoán được ý-tưởng của người viết qua đó, tiết lộ rằng: nhiều vị vẫn cứ cho rằng: khổ đau/sầu buốn mà thế giới hôm nay đang gặp phải, lại cũng chuyển tải một bí-nhiệm mà nhiều vị đã cảm thấy, là: những điều xảy đến với con người ít ai hiểu rõ. Như tôi từng đề cập ở các trang trước rằng: mọi khổ đau sầu buồn trên thế-giới cuối cùng chỉ là sơ xuất của Đức Chúa thôi. Dù Chúa có thổ lộ cho con người hiểu vào thời chung cuộc thì các bí-nhiệm có lý lẽ cũng cuối cùng sẽ xảy đến ở đây, nơi này cũng không là bao…”

 

Cuối cùng ra, tác-giả cũng đề cập đến điều mà độc giả hằng trông đợi, là: câu đáp trả cho mọi khổ đau/sầu buồn như ông đã đề cập nhiều nơi trong sách dẫn ở trên. Trích dẫn cho nhiều cũng đâu bằng trích và dịch một trong các chương/đoạn nổi cộm như bên dưới:

 

“Nói cho cùng, tôi cũng phải ghi nhận tầm nhìn chính đáng của Thánh kinh nơi sách Giảng Viên khi tác giả nói đến khổ đau/sầu buồn bằng giòng chảy gọn sau đây:

Có nhiều thứ thuộc về thế-gian khiến ta tìm kiếm mãi cũng không hiểu nỗi. Nhiều thứ chẳng có nghĩa gì hết. Đôi khi ta thấy chẳng có gì là công minh chính trực, với thế giới gian trần. Mọi chuyện ra như không đi đúng đường, đúng lối như được định-liệu.

Nhiều chuyện xấu xa/gian tà mà sao cứ xảy đến… Câu trả lời, dù không dễ, nhưng vẫn có thể bảo: “Rất đúng. Nhưng cuộc sống lại cũng đem đến cho mọi người nhiều điều tốt đẹp. Thế nên, giải pháp hay nhất phải là: Hãy cứ vui hưởng cuộc sống mỗi khi có thể, bởi nó vẫn tiếp tục trôi nhanh. Bởi, trên thế gian này, tất cả mọi sự đều nằm trong đó, rất chóng qua, tạm bợ, mau kết cục.

Là người, ta sẽ không sống mãi suốt thiên thu mà có điều rất thực là ta sẽ không sống hoài, sống mãi rất lâu; nên, hãy cứ vui hưởng cuộc sống tràn đầy đến khi nào có thể. Đó là đại ý của người viết Sách Giảng viên từng suy tư nghĩ ngơi, và tôi cũng đồng ý như thế…” (Gv 3: 11-12)

 

Tuy nhiên, có kể lại đôi ba truyện của Kinh Sách cũng chỉ đưa ta về với Lời vàng của Đấng Thánh Hiền qua câu nhắn, vốn bảo rằng:

 

“Ta đã đánh phạt các ngươi
khiến đồng lúa các ngươi bị úa vàng và sâu đục;
bao vườn cây, vườn nho của các ngươi,
những cây ô-liu và cây vả,

đều bị châu chấu cào cào ăn sạch;
thế mà các ngươi vẫn không chịu về với Ta
- sấm ngôn của Đức Chúa.
Ta đã giáng xuống trên các ngươi một tai ương
cùng loại với tai ương bên Ai-cập;
Ta dùng gươm giết chết trai tráng của các ngươi
cùng cướp lấy chiến mã;
Ta cho mùi hôi thối bốc lên mũi các ngươi
từ doanh trại các ngươi đang ở;
thế mà các ngươi vẫn không chịu về lại với Ta
- sấm ngôn của Đức Chúa.
Ta đã làm cho các ngươi phải sụp đổ
như chính Thiên Chúa đã làm sụp đổ
thành Xôđôm và Gômo;
các ngươi khác nào thanh củi
được rút khỏi đống lửa cháy;
thế mà các ngươi vẫn không chịu về với Ta
- sấm ngôn của Đức Chúa phán như thế. (Amos 4: 9-11)

 

Xem thế thì, khổ đau/sầu buồn trong cuộc đời người hiển hiện theo nhiều dạng-thức khác biệt. Nhận diện nó, cũng không mấy gì khó cho lắm, chỉ cần bạn và tôi mở một số truyện ngắn ra đọc, là thấy ngay. Một trong những tình tự được bấu bạn chuyển qua cho nhau nghe khi gặp nỗi hãi sợ hoặc chán chường, hãy cứ về đọc lại những câu truyện sau đây:

            “Truyện về ssự ống có tựa đề: Ta chỉ có thể đi cùng bạn một chặng đường, mà rằng:

“Sau cơn mưa vào ngày xuân hôm ấy, người bạn tốt của tôi ngỏ lời từ giã. Tôi kiên quyết đòi đưa bạn ra đến trạm xe. Bạn đã ngăn tôi lại:

 

-Dù có tiễn đưa người khác đi cả ngàn dặm, nhưng cuối cùng rồi cũng phải cách biệt, chia tay. Dù thế nào đi nữa thì bạn cũng chỉ có thể đưa tôi đi duy chỉ một đoạn đường, thôi thì chỉ đưa tôi đến cửa là ngừng bước nhé!

 

Tôi đành tôn trọng ý kiến bạn.

Mỗi người đều chỉ có thể giúp bạn được một giai đoạn cuộc sống của người khác mà thôi, và có điều chắc chắn là ta chỉ có thể đưa người khác đi cùng một đoạn đường thôi!

 

Bạn có thương yêu cha mẹ và hy vọng các ngài sống lâu trăm tuổi thật đấy, nhưng trong lúc bạn sống rất hiếu thảo với mẹ cha, thì các ngài cũng xa rời trước mặt bạn, bạn cũng chỉ có thể cùng đi với cha mẹ chỉ một đoạn đường mà thôi!

 

Bạn yêu thương con cái mình ư? Từng giờ từng khắc bạn mong rằng mình có thể vì chúng mà ngăn gió chắn mưa. Vậy mà tuổi bạn lớn lên từng ngày rồi thì cũng có ngày bạn cũng phải bỏ rời chúng mà đi thôi. Bởi lẽ, bạn có thể cùng đi với con cái chỉ một đoạn đường vắn/nhỏ, mỗi thế thôi!

 

Bạn dù có bạn đời tâm đầu ý hợp, nhưng hơn hai chục năm trước người ấy vẫn thuộc về cha mẹ họ, và vài mươi năm sau người ấy lại cũng bị con cái, vận mệnh tuy đến sau mà chia cách. Và rồi, bạn và tôi cũng chỉ có thể đi cùng với người ấy một đoạn đường mà thôi!

 

Bạn có coi trọng tình nghĩa bạn bè đi chăng nữa, nhưng nếu không phải bạn bè lìa xa mình thì chính mình cũng sẽ phải xa lìa bạn bè mà thôi. Tóm lại, ta chỉ có thể đi cùng bạn bè/bằng hữu một đoạn đường vắn vỏi mà thôi!

 

Do bởi ta chỉ có thể cùng đi với nhau một đoạn đường vắn vỏi thôi, thế nên ta càng phải trân trọng quí mến những gì mình đang có. Lúc con người sa cơ đói khát, thì mối bận tâm của bạn mới trở thành một quả táo ngọt mà thôi.

 

Lúc con người lâm cơn giá rét, thì sự giúp đỡ của bạn mới trở thành chiếc áo ấm êm.

Khi người khác vui tươi phúc hạnh, thì nụ cười của bạn mới vui tươi, sáng lạn hơn. Khi người khác gặp chuyện thương tâm, thì sự vỗ về an ủi của bạn mới trở nên chân thành, thiết tha cách đáng quí...

 

Cuộc đời con người vốn cứ lặp đi lặp lại các định luật không suy xuyển. Ban đêm, nó       sẽ thêm vào lồng lửa để tạo ánh sáng. Có đẩy lùi được sương lạnh đi nơi khác, cũng

chẳng vì sự hiện diện của cơn gió lạnh mà nó trở thành ấm êm đâu.

 

Bởi, ta chỉ có thể cùng người đi một đoạn đường mà thôi, thế nên hãy học cách từ bỏ mọi sự mới được.

 

Cha mẹ chỉ nuôi nấng vỗ về cho bạn trưởng thành, nhưng cũng không nên kỳ vọng cha mẹ là cây gậy vĩnh viễn chống đỡ toàn cuộc đời của ta.

 

Con cái cũng chỉ cùng liên quan huyết nhục với bạn chứ không phải là vật  phẩm phụ thuộc của bạn. Bạn cần phải biết tôn trọng sự lựa chọn cuộc đời của chúng.

 

Vợ con vì bạn mà cung phụng, nhưng sinh mệnh của cô không phải là vật phẩm thế chấp, nên dành cho cô những khoảng không gian riêng tư cần thiết.

 

Bằng hữu có thể cho bạn sự ấm áp, nhưng loại ấm nồng này là loại tình cảm mở, bạn không thể cưỡng hành độc chiếm tình hữu nghị của người khác...

 

Mười năm, hai mươi năm hay một trăm năm của một đời người, cũng chỉ là một đoạn đường. Bạn chỉ là người khách qua đường trong cuộc đời của người khác, chỉ có thể cùng người đi cũng chỉ một đoạn đường đời.

 

Điều đó chính là tính hữu hạn mà bạn cho người khác, vậy thì làm sao có thể mong cầu người khác cho đi sự vô hạn được? (Sưu tầm từ Internet)

 

Lại nữa, do bở phiếm luận hay phiếm loạn bao gồm những câu chuyện lan man chỉ để phiếm cho qua chuyện, thế nên giả như bạn và tôi không thích lắm câu chuyện ở trên, thì nay lại có người gửi đến tôi và bạn một truyện khác để xem xét. Thôi thì, ta cứ thử nghe xem rồi bàn tính. Truyện, là truyện kể mỗi thế này:

“Câu chuyện thứ Nhất: Con có hiếu với cha

Ông bà Huy có 3 người con, 2 gái và một trai. Hai người con gái đã lập gia đình và theo chồng ở nhà riêng, còn người con trai út 30 tuổi vẫn độc thân và sống chung cùng với cha mẹ. Cách đây 6 năm, vợ ông qua đời vì bệnh ung thư. Anh con trai này là kỹ sư cho một hãng điện tử.

 

Bất ngờ, cách đây hơn 2 năm, ông Huy bị tai biến mạch máu não, bán thân bất toại nằm liệt giường, việc ăn uống tắm rửa phải có người săn sóc ngày đêm. Vì lợi tức của ông khi còn đi làm quá thấp, nên ông được chính phủ trợ cấp mọi nhu cầu hoàn toàn miễn phí. Sau khi được chữa trị ở nhà thương một tuần lễ, đáng lý ông phải được gửi vào viện dưỡng lão (Nursing Home), nhưng anh con trai ông tình nguyện nghỉ việc làm ở sở, để ở nhà săn sóc cho cha 24/24, kể cả 2 ngày nghỉ cuối tuần.

 

Người con trai bằng lòng chấp nhận tiền thù lao tối thiểu của chính phủ trả cho mình mỗi tháng là $1400 để chăm nom cha tại nhà theo lời yêu cầu của anh. Bằng không, cơ quan y tế xã hội sẽ gửi ông vào viện dưỡng lão, trong khi anh lãnh lương ở hãng mỗi tháng là $5500.

 

Nhưng anh cho tôi biết là anh cảm thấy rất sung sướng khi được ở nhà săn sóc cho cha. Cha anh đã phải làm việc lao động vất vả đến 12 tiếng đồng hồ mỗi ngày, để nuôi dưỡng 2 chị gái và anh ăn học thành tài và có được ngày hôm nay.

 

Anh nhận thấy, đây chính là cơ hội để mình có thể đền đáp công ơn trời biển của cha, người đã chăm lo cho anh từ tấm bé cho tới khi anh ra trường và là một kỹ sư điện tử. Anh muốn được trực tiếp phụng dưỡng cha già trong những ngày cuối đời còn lại của ông. Ngay lập tức, anh nạp đơn xin nghỉ việc ở hãng để ở nhà chăm sóc cho cha, liên tục được hơn 2 năm cho đến ngày ông qua đời.

 

Anh có tâm sự cho tôi nghe là, lúc ban đầu anh cảm thấy rất vất vả khó khăn trong công việc tắm rửa và làm vệ sinh cho cha mình. Nhưng chỉ vài tháng sau, anh quen dần và cảm thấy thật sự có ý nghĩa, hạnh phúc mỗi khi làm những công việc này.

 

            ---------------------------

 

Câu chuyện thứ Hai: Cô đơn trong viện dưỡng lão

Ông bà Quỳnh có 4 người con, 2 trai 2 gái. Hai đứa con trai đều là bác sĩ y khoa, còn 2 đứa con gái, một là dược sĩ và một là nha sĩ. Khoảng thời gian khi đứa con gái út vừa ra trường trung học thì 2 vợ chồng ông ly dị, và chỉ một năm sau thì bà tái giá với một ông bác sĩ Mỹ già đã về hưu.

 

Vì mục đích chính trong đề tài này nói về chữ “hiếu”, nên tác giả xin phép không trình bày lý do vì sao 2 vợ chồng ông bà Quỳnh lại ly dị.

 

Ông Quỳnh là một nhà thương gia tài giỏi, thành công ngay từ hồi còn ở Việt Nam. Khi sang tới Hoa Kỳ thì ông tiếp tục xây dựng lại sự nghiệp thương mại, và mọi sự còn thành công nhiều hơn hồi ông còn ở Việt Nam. Chả thế mà vợ ông không cần phải đi làm việc, chỉ ở nhà và phụ giúp ông săn sóc 4 đứa con cho tới khi chúng khôn lớn, 3 đứa học hành thành tài và một đứa út ra trường trung học với hạng tối ưu. Gia đình ông quả là một hình mẫu mà bất cứ cặp vợ chồng nào cũng mong muốn.

 

Sau một năm sau ngày vợ chồng ly dị, ông bị bệnh nặng không đi đứng bình thường và không thể tự săn sóc vệ sinh cho mình. Ông phải vào sống trong một “nursing home” vì 3 đứa con lớn đều đã lập gia đình, còn đứa út thì được học bổng phải đi học xa nhà. Về vấn đề vật chất, quả thực ông không thiếu thốn bất kể thứ gì, nhưng về mặt tinh thần thì ông có tâm sự cho tôi biết rằng ông rất cô đơn.

 

Đứa con út bận học hành ở xa, một năm chỉ có thể về thăm ông tối đa là 2 lần. Còn 3 đứa lớn, mặc dù sống chung một thành phố với ông nhưng chúng chỉ đến thăm ông mỗi tháng 1 lần, mỗi lần từ 30 đến 60 phút. Chúng nó viện đủ mọi lý do như bận rộn công việc, con cái…

 

Có lần, ông tâm sự với những giọt nước mắt chảy dài trên hai gò má gầy gò, nhăn nheo: “Thầy có biết không, lắm lúc tôi ngồi một mình nghĩ lại, cả một cuộc đời của tôi làm việc vất vả để kiếm đủ tiền mang về nhà phụng dưỡng cha mẹ già của mình.

 

Cho đến khi cha mẹ tôi qua đời, sau đó 2 năm tôi mới lập gia đình và vợ tôi sinh cho tôi được 4 người con. Tôi lại làm việc vất vả, cố gắng kiếm được nhiều tiền hơn trước để cho vợ và 4 con của tôi được vui hưởng một cuộc sống sung túc, không thiếu thốn bất cứ một thứ gì, không thua kém bất cứ ai. Thế mà bây giờ Thầy thấy đấy, tôi thân tàn ma dại, bị vợ bỏ, con cái không đoái hoài gì đến, một mình lủi thủi trong viện dưỡng lão.

 

Ba đứa lớn, cả tháng chúng mới tới thăm tôi một lần chớp nhoáng, đến cho có lệ. Còn đứa út nó bận học hành tôi không trách cứ. Không biết kiếp trước tôi có làm điều gì ác độc, hay cha mẹ tôi có làm gì sai quấy không mà ngày hôm nay tôi phải chịu cảnh này. Nhiều khi buồn quá tôi chỉ muốn chết sớm ngày nào tốt ngày ấy...”

 

Câu chuyện thứ Ba – Người con trai chí hiếu

Bà Nghiêm là một góa phụ trẻ đẹp, bà sống một mình thờ chồng nuôi con. Biết bao nhiêu người có quyền thế công danh ngỏ lời hỏi lấy nhưng bà đều từ chối. Không chịu tái giá, bà quyết chí ở vậy nuôi con và cho đến nay đứa con trai độc nhất của bà đã 37 tuổi. Bà khuyến khích nó lập gia đình đi để bà có đứa cháu nội mà bế bồng.

 

Nhưng cậu con trai trả lời bà rằng: - Con mà lấy vợ thì có ai săn sóc mẹ, nhất là mẹ lại hay đau yếu. Còn độc thân như thế này thì con mới có thời giờ đưa mẹ đi nhà thờ, đi khám bác sĩ hay đi chơi chỗ này chỗ kia như mẹ muốn… Hơn nữa, con ít thấy có cô con dâu nào thương mẹ chồng như mẹ ruột.

 

Nếu con lấy vợ, những điều này con sẽ không làm được nữa, mà đối với con việc săn sóc cho mẹ là điều quan trọng nhất bây giờ. Mẹ, người cả đời lo âu khổ nhọc vì con. Không chỉ cưu mang con 9 tháng 10 ngày mà còn nuôi con từ thuở lọt lòng cho đến ngày con khôn lớn. Mẹ đã hy sinh cả cuộc đời, cả tuổi trẻ, những ước mơ, những hoài bão của bản thân mẹ đặt hết vào con, mong con khôn lớn thành người.

 

Nếu không có tình thương của mẹ thì con cũng khó có thể thành tài như ngày hôm nay. Mặc dầu trong Thánh Kinh có nói: “Đàn ông sống một mình không tốt”, nhưng cũng đâu có nghĩa là Chúa bắt buộc tất cả đàn ông phải lấy vợ đâu. Hơn nữa, con có mẹ ở bên cạnh mà, sao gọi là một mình được.

 

Nghe cậu con trai trả lời như vậy, bà đành giữ im lặng và không còn thúc giục nó đi lấy vợ nữa.

 

Trong lòng bà nửa vui nửa buồn, bà vui vì có một cậu con trai ngoan ngoãn, hiếu thảo. Buồn vì không biết ngày nào bà mới được bế cháu. Hai tháng sau, bà bị bệnh tim mạch nặng và phải đưa vào nhà thương cấp cứu. Hơn một tuần bà nằm trong nhà thương cũng là hơn một tuần cậu con trai xin phép nghỉ ở sở làm để có thể túc trực ngày đêm bên cạnh mẹ. Kể từ ngày bà về nhà cho đến nay đã hơn một năm nhưng tình trạng sức khỏe vẫn còn yếu.

 

Bà không làm được những việc nhà như trước nữa mà tất cả đều nhờ vào tay cậu con trai. Tôi có đến nhà thăm bà, bà nói với tôi: - Thật là phúc đức, nhờ ơn Chúa ban cho tôi có được người con trai biết hiếu thảo với mẹ, còn hơn tôi hiếu thảo với cha mẹ tôi trước kia rất nhiều. Nếu ngày đó nó nghe lời tôi lấy vợ, thì giờ này chắc tôi đang ở trong viện dưỡng lão thật.

 

Cho dù nó không phải đứa con bất hiếu, nhưng nếu có gia đình thì nó sẽ phải lo cho vợ con nó chứ thời giờ đâu mà chăm sóc cho tôi như bây giờ.

 

Câu chuyện cuối – Mẹ và vợ ai nặng hơn?

Bà Năm có 5 người con, chồng bà đã mất từ lâu và chỉ có một người con trai duy nhất vượt biên, được sang Hoa Kỳ tỵ nạn cộng sản. Sau 15 năm xa cách, người con trai bảo trợ cho bà sang đây theo diện đoàn tụ gia đình. Đáng lý bà không muốn sang Hoa Kỳ, một phần vì đã lớn tuổi, một phần thì còn 4 người con gái của bà, tất cả đã lập gia đình và còn đang sinh sống ở Việt Nam. Nhưng vì thương nhớ đứa con trai của mình và nhất là bà rất muốn gặp mặt 2 đứa cháu nội, nên cuối cùng bà quyết định sang đoàn tụ với cậu con trai.

 

Khi sang tới đây được một tháng thì không có chuyện gì xảy ra. Nhưng một hôm, bà nấu mắm, và mùi khó chịu của nó lan tỏa khắp trong nhà. Người con dâu của bà phàn nàn với chồng nên cậu con trai có nói là từ nay trở đi bà không được nấu mắm trong nhà nữa. Bà đồng ý không dám nấu nữa.

 

Tình và Hiếu bên nào nặng hơn? Ảnh minh họa NV sưu tầm. Một tuần lễ sau, tự nhiên con trai bà nói, nếu bà thỉnh thoảng muốn nấu mắm thì cậu sẽ đặt cái bếp điện cho bà nấu ở trong “garage”. Bà cũng nghe lời con trai nên một tháng thỉnh thoảng bà mới dám nấu 1 hay 2 lần.

 

Một hôm, cậu con trai đi làm về và tỏ thái độ giận giữ với bà. Cậu bảo là tại bà nấu mắm trong “garage” làm mùi hôi bám vào bên trong chiếc xe Lexus mà vợ anh mới mua được 3 tuần lễ.

 

Anh nói là nếu bà còn nấu mắm ở trong “garage” nữa thì anh ta phải thuê “apartment” cho bà ở riêng, không sống chung nhà với con cháu nữa. Hơn nữa, vợ anh sẽ dọn hết đồ đạc và dẫn theo 2 đứa con về ở nhà bà ngoại chúng.

 

Ngay hôm sau, bà gọi điện thoại cho tôi trong tiếng sụt sùi than khóc. Bà kể cho tôi nghe câu chuyện con trai bà nghe lời vợ, tỏ thái độ giận dữ, lời nói vô lễ, bất hiếu với bà. Rồi bà yêu cầu tôi đến nhà chở bà đi mua vé máy bay để về Việt Nam sớm ngày nào tốt ngày ấy. Nghe xong câu chuyện bà kể, tôi hiểu ngay đây là sự hiểu lầm giữa hai mẹ con, và người gây ra sự hiểu lầm này chính là cô vợ của con trai bà.

 

Sau đó, tôi có gọi điện thoại cho con trai bà. Thứ Nhất, chính anh ta là người đưa ra ý kiến đặt cái bếp điện ở “garage” để cho mẹ mình thỉnh thoảng nấu mắm. Thứ Hai, vợ anh đã đậu xe ở trong “garage” cả 3 tuần lễ rồi. Mà trước đó, lần đầu tiên mẹ anh nấu mắm trong “garage” cũng có thấy cô vợ ca thán gì đâu. Sao lần này lại phàn nàn? Và điều dễ hiểu là lần này vợ anh đậu xe trong “garage” nhưng đã quên không kéo cửa kính xe lên, cho nên mùi hôi của mắm mới bay vào trong xe.

 

Vậy đây là lỗi của ai? Của vợ anh, hay mẹ anh? Không cần nói thêm nữa chắc anh cũng đã rõ lỗi này là của ai rồi. Thêm nữa, tôi khuyên anh nên tế nhị một chút. Dù cho có phải lỗi của bà hay không thì anh cũng không nên nóng giận với mẹ của mình. Mẹ anh phải là người rất thương yêu con cháu thì mới chịu sang đây đoàn tụ với anh. Hơn nữa, bà ấy mới qua đây chưa đầy 3 tháng, anh nên cư xử cho phải đạo làm con, đừng để mẹ mình phải buồn tủi cho thân phận tuổi già mà suy nghĩ linh tinh. Anh nên rút kinh nghiệm từ chuyện này mà tránh những hiểu lầm không đáng có trong tương lai.

 

Một tuần lễ sau, bà có gọi điện thoại báo tin cho tôi biết là con trai và con dâu bà đã chắp tay xin lỗi trước mặt mẹ. Chúng xin bà tha thứ cho suy nghĩ vội vàng và nông cạn của mình, xin bà tiếp tục ở đây với con cháu và hứa là sẽ không bao giờ đề cập đến chuyện nấu mắm trong “garage” nữa.

 

Đúng vậy, cha mẹ chăm sóc cho con cả đời mà không một lời than vãn. Thế nhưng, khi họ già đi, chúng ta lại không đủ kiên nhẫn để chăm sóc cha mẹ một ngày. Hãy kiên nhẫn, đối xử tốt với cha mẹ khi họ còn trên đời. Đừng để khi họ ra đi, chúng ta mới nhận ra thì đã quá muộn màng.” (PT Nguyễn Mạnh San kể)

 

Chuyện Phiếm Đạo Đời vốn dĩ là chyện đời để phiếm. Thế nên, kể xong rồi ta lại sẽ trở về với chuyện Đạo trong đó có nhiều giáo huấn của Đấng Thánh Hiền. Những lời và lẽ đại khái khuyên:

 

                        ““Này con, chớ khinh thường khi Đức Chúa sửa dạy con,

đừng chán ngán khi Người khiển trách.”

(Châm ngôn 3: 11)

 

Thế đó là lời nhắn nhủ, xin được ghi lại ở đây. Bây giờ.

 

Mai Tá

Và những lời nhắc nhở vẫn còn đó,

rất xưa nay.