Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Phỏng Vấn Đức Giám Mục Mark Coleridge

 

Sau khi được phong làm Giám Mục phụ tá của Tổng Giáo phận Melbourne, Úc
 

Đức Giám Mục Mark Coleridge được phong làm Giám mục phụ tá Tổng Giáo phận Melbourne Úc vào ngày 19/6/2002. Giám mục Mark có nhiều giao tiếp với Canh Tân Đặc Sủng vào thời mới làm linh mục. Ngài có bằng tiến sĩ Thánh Kinh ở Rôma. Ngài dạy tại đại học thần học Công Giáo ở Melbourne, và trở thành Hiệu trưởng của đại học vào năm 1994. Từ năm 1998 đến 2002, ngài phục vụ trong phòng bí thư tòa thánh ở Vatican, và giữ chức vụ linh mục tuyên uý cho Đức Giáo Hoàng.

 

Phong trào Canh Tân Đặc Sủng Úc thực hiện

 

Hỏi: Đức Cha đã tham gia sinh hoạt với Canh Tân Đặc Sủng từ những năm cuối 1970. Canh Tân Đặc Sủng đã trở nên quan trọng như thế nào đối với Đức Cha?

 

Trả lời: Khi tôi nhìn lại gần 30 năm qua là một linh mục, thì một trong những dòng sinh lực tâm linh dồi dào và ngạc nhiên cho tôi đó là tôi đã giao tiếp với Canh Tân Đặc Sủng. Điều này đã xảy ra nơi giáo xứ đầu tiên của tôi, cùng với Claude và Miralda Lopez, với Paul và Bernadette, và với nhiều người khác nữa; đặc biệt là qua chia sẻ nhóm về cuốn sách tuyệt vời của Lm Tom White và Des O'Donnell, tựa đề Sự Canh Tân Đức Tin. Nó khơi động những điều sâu thẳm trong tôi và những điều sâu thẳm ấy vẫn còn tiếp tục khơi động vào những năm sau này.

 

Điều này đúng như vậy ngay cả vào 5 năm sau cùng mà tôi còn ở Vatican. Gần đây, tôi đã nói với một nhóm bạn rằng: "Thật kỳ lạ những điều được xem như là lời chú thích ở cuối trang  lúc đầu thì lại kết thúc được xem như tiêu đề chính, bởi vì một vài giao tiếp bên ngoài của tôi ở Rôma khi tôi còn làm việc cho văn phòng bí thư của tòa thánh là những ân sủng phong phú nhất vào thời gian ấy. Một trong những ân sủng ấy là sự giao tiếp của tôi với văn phòng đại diện Canh Tân Đặc Sủng cấp quốc tế (ICCRS), với Oreste và nhóm của ông. Tôi thỉnh thoảng cử hành Thánh lễ cho họ và biết đến họ trong quan hệ thân tình. Chúng tôi dùng một bữa cơm với nhau và đó là một sự phong phú lớn lao, bởi vì ở Vatican, bạn cần có những giao tiếp với bên ngoài.

Thêm vào đó còn có sự tham dự của tôi với đại hội ca ngợi ở Anh quốc với Charles và Sue Whitehead (cựu chủ tịch văn phòng Canh Tân Đặc Sủng thế giới). Đây là một đại hội mà họ tổ chức mỗi năm sau tuần lễ Phục Sinh. Có khoảng 1200 người trải dài ngang dọc khắp nước Anh và từ những nơi khác. Tôi thấy đại hội này đầy sinh lực mạnh mẽ lớn lao.

 

Một cách tổng quát, nhìn lại sau ba mươi năm là một linh mục, một trong những nguồn năng lực liên tục và quyền năng nhất là sự giao tiếp của tôi với Canh Tân Đặc Sủng, và tôi nghĩ rằng điều này đúng với nhiều người trong Giáo hội. Đây là điều mà tôi muốn tiếp tục trong những năm của tôi là Giám mục. Dòng sinh lực dồi dào ấy tôi muốn nó trào lên trong những cách mới mẻ và quyền năng hơn nữa.

 

Tôi nghĩ rằng, thông thường, người Công Giáo giống như người có một chiếc xe đậu trong nhà để xe (garage), thế nhưng có vấn đề với chiếc xe ấy - nó là một chiếc xe tốt nhưng không thể "đề ba" (start) được. Điều ấy xảy ra tùy vào cơ phận mồi lửa. Câu hỏi là làm sao người ta có thể "mồi lửa" đức tin của họ?

 

Kinh nghiệm của tôi là Canh Tân Đặc Sủng là một trong những cách mà nhiều, nhiều người đã tìm được con đường để khởi sự và "mồi lửa" đức tin. Vì thế, là một Giám mục, tôi sẽ làm tất cả những gì có thể được để khuyến khích các cộng đồng và các phong trào mà trong đó được có kinh nghiệm của sự "mồi lửa" đức tin này. Nếu không thì, tất cả chúng ta có những chiếc xe tuyệt vời này nằm mắc kẹt trong nhà để xe (garage) và chẳng đi đâu được.

 

Tứ Linh chuyển dịch

thanhlinh.net

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

 

Interview with Bishop Mark Coleridge
Soon after his ordination as Auxiliary Bishop for the Archdiocese of Melbourne.

 

Bishop Mark Coleridge was ordained as auxiliary bishop of the Melbourne Archdiocese on 19 June 2002.  Bishop Mark had many contacts with Catholic Charismatic Renewal from early in his priesthood. Having obtained a Doctorate in Scripture in Rome, he taught at Catholic Theological College, Melbourne, becoming the Master of the College in 1994. From 1998—2002, he served in the Secretariat of State in the Vatican, and acted as chaplain to the Pope.

 

Question: You have been involved with Catholic Charismatic Renewal since the late 1970s. How important has Renewal been for you?

 

Answer: As I look back across nearly thirty years as a priest, one of the rich and unexpected streams of spiritual energy for me has been my contact with Charismatic Renewal. This happened in my first parish, with Claude and Miralda Lopez, Paul and Bernadette O’Hanlon and many others, particularly through the group sharing on that wonderful book by Frs Tom White and Des O’Donnell, The Renewal of Faith. It stirred deep things in me, and those deep things are still stirring all these years later.

 

That has been true even in these last five years that I have had in the Vatican. I said recently to a group of friends, “It is strange how some things that look to be footnotes at the start end up looking like the main theme,” because some of my marginal contacts in Rome when I was working in the Secretariat of State were among the richest graces of that time. One of them was my contact with the office of ICCRS (International Catholic Charismatic Renewal Services), with Oreste and the team. I would say Mass for them every now and then, and got to know them socially, and we would have a meal together, and that was an enormously enriching thing, because in the Vatican you need some contact with the outside.

 

Also, there was my involvement with the Celebrate conference in England with Charles and Sue Whitehead. This is a conference that they have every year in the week after Easter. You get 1200 people from the length and breadth of England and from elsewhere. I found it to be enormously energising.

 

In general, then, looking back over my thirty years as a priest, one of the constant and most powerful sources of energy has been my contact with the Charismatic Renewal, and I think that this is true for many in the Church. This is something that I want to continue in my years as a bishop. That rich stream of energy I would like to surge in new and even more powerful ways.

 

I think that, very often, Catholics are like people who have a beautiful car in the garage, but there’s only one problem with the car — it’s a great car, but it can’t start. It is ignition that needs to happen. The question is how can we ignite people’s faith?

 

My experience is that the Charismatic Renewal is one of the ways in which many, many people have found their way to, and ignited, faith. Therefore, as a bishop, I will do anything that I can to encourage communities and movements in which there is this experience of the ignition of faith. Otherwise, all we’ve got is all these wonderful cars stuck in the garage, and going nowhere.