Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

CHÚA NHẬT 31 TN A

Tác giả: 
Nguyễn Thái Hùng

 

VUI HỌC THÁNH KINH

CHÚA NHẬT XXXI TN A

Mt 23, 1-12

 

 

TIN MỪNG

 

1 Bấy giờ, Đức Giê-su nói với dân chúng và các môn đệ Người rằng:2 "Các kinh sư và các người Pha-ri-sêu ngồi trên toà ông Mô-sê mà giảng dạy.3 Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm.4 Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào.5 Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài.6 Họ ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường,7 ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là "ráp-bi".

 

8 "Phần anh em, thì đừng để ai gọi mình là "ráp-bi", vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em đều là anh em với nhau.9 Anh em cũng đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời.10 Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người lãnh đạo, vì anh em chỉ có một vị lãnh đạo, là Đức Ki-tô.11 Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em.12 Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên.

 

 

1Then Jesus spoke to the crowds and to his disciples,2 saying, "The scribes and the Pharisees have taken their seat on the chair of Moses.

 

3 Therefore, do and observe all things whatsoever they tell you, but do not follow their example. For they preach but they do not practice.

 

4 They tie up heavy burdens (hard to carry) and lay them on people's shoulders, but they will not lift a finger to move them.

 

5 All their works are performed to be seen. They widen their phylacteries and lengthen their tassels.

 

6  They love places of honor at banquets, seats of honor in synagogues,7 greetings in marketplaces, and the salutation 'Rabbi.'8  As for you, do not be called 'Rabbi.' You have but one teacher, and you are all brothers.

 

9 Call no one on earth your father; you have but one Father in heaven.

 

10 Do not be called 'Master'; you have but one master, the Messiah.

 

11 The greatest among you must be your servant.

 

12 Whoever exalts himself will be humbled; but whoever humbles himself will be exalted.

 

I. HÌNH TÔ MÀU CHÚA NHẬT XXXI TN. A

 

 

* Chủ đề

… … … … … … … … … … … … … … …

 

* Bạn viết câu Tin Mừng thánh Mátthêu 23,3a

… … … … … … … … … … … … … … …

… … … … … … … … … … … … … … …

… … … … … … … … … … … … … … …

… … … … … … … … … … … … … … …

 

II. TRẮC NGHIỆM CHÚA NHẬT XXXI TN. A

 

01. Các kinh sư và người Pha-ri-sêu ngồi trên tòa ai mà giảng dạy? (Mt 23,1)

a. Ông Mô-sê.

b. Thiên Chúa.

c. Các ngôn sứ.

d. Ông Gia-cóp.

 

02. Những điều các kinh sư và người Pha-ri-sêu giảng dạy, anh em có thái độ gì? (Mt 23,3)

a. Hãy giữ.

b. Đừng làm theo.

c. Bắt chước thái độ của họ.

d. Lắng nghe.

 

03. Đây là điều các kinh sư và người Pha-ri-sêu ưa thích (Mt 23,6)

a. Được chào hỏi nơi công cộng.

b. Được thiên hạ gọi là “Ráp-bi”.

c. Ngồi cỗ nhất trong đám tiệc.

d. Cả a, b và c đúng.

 

04. Anh em chỉ có 1 vị lãnh đạo, đó là ai? (Mt 23, 10)

a. Đấng Ki-tô.

b. Ông Mô-sê.

c. Ngôn sứ Ê-li-a.

d. Vua Đa-vít.

 

05. Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm gì? (Mt 23,11)

a. Làm người phục vụ anh em.

b. Yêu thương mọi người.

c. Hòa giải mọi người.

d. Điểm tựa của mọi người.

 

III.  Ô CHỮ CHÚA NHẬT XXXI TN. A

 

Những gợi ý

 

01. Những kinh sư và người Pha-ri-sêu thường đeo những hộp gì thật lớn? (Mt 23,5)

 

02. Đức Giê-su nói anh em chỉ có một … … … , còn tất cả anh em đều là anh em với nhau? (Mt 23,8)

 

03. Anh em chỉ có 1 vị lãnh đạo, đó là ai? (Mt 23, 10)

 

04. “Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống, sẽ được … …” (Mt 23,12)

 

05. Các kinh sư và người Pha-ri-sêu ngồi trên tòa ai mà giảng dạy? (Mt 23,1)

 

06. Những kinh sư và người Pha-ri-sêu mang những gì thật dài? (Mt 23,5)

 

07. Những kinh sư và người pha-ri-sêu chiếm hàng ghế đầu ở đâu? (Mt 23,6)

 

08. Ai thích người ta chào hỏi nơi công cộng và được thiên hạ gọi là “ráp-bi” (Mt 23,7)

 

Hàng dọc : Chủ đề của ô chữ này là gì?

 

IV. CÂU THÁNH KINH GHI NHỚ VÀ HỌC THUỘC LÒNG

Anh em chỉ có một vị lãnh đạo,

là Đức Ki-tô.

Tin Mừng thánh Mátthêu 23,10b)

 

NGUYỄN THÁI HÙNG

 

Các kinh sư và Pharisiêu giả hình

JKN

 

Câu hỏi gợi ý:

 

1. Động lực căn bản nào khiến những người Pha-ri-siêu hành động như vậy? Ta có bị thúc đẩy bởi động lực đó không?

 

2. Nếu mọi việc tốt đẹp ta làm đều làm nhằm để được tiếng khen, để được ca tụng, thì người khác có nghĩ rằng ta tốt, ta đạo đức không? Thiên Chúa sẽ đánh giá ta thế nào? Trước mặt Ngài, đạo đức của ta là đạo đức gì?

 

3. Muốn thánh thiện đích thực, ta phải xây dựng sự thánh thiện đó trên nền tảng nào?

 

Suy tư gợi ý:

1. Tật xấu chung của con người: muốn được mọi người nể phục tôn trọng, muốn được hơn người khác

 

Đọc bài Tin Mừng hôm nay, ta thấy ngay hai phần rõ rệt diễn tả hai tinh thần đối chọi nhau. Phần đầu nói lên tinh thần “phình to bản ngã” của người Pha-ri-siêu, thích đặt nặng “cái tôi”, đưa “cái tôi” của mình lên trên “cái tôi” của người khác. Còn phần sau là tinh thần “tự hủy” của Đức Giêsu, là tinh thần từ bỏ mình, quên mình, xả kỷ, đặt “cái tôi” của mình dưới “cái tôi” của kẻ khác.

 

Tinh thần “phình to bản ngã” không chỉ là tâm lý của những người Pha-ri-siêu, mà còn là tâm lý của đại đa số nhân loại chúng ta. Chúng ta thích được mọi người nể phục, ca tụng, đề cao; thích khoe những ưu điểm, thành tích của mình; thích có địa vị hay quyền lực trong xã hội hay Giáo Hội; thích được người khác phục vụ, qụy lụy; ai nói đụng chạm đến mình thì tỏ ra bực bội; thấy những người chung quanh hơn mình thì đâm ra buồn nản, ganh tức, v. v.. Tâm lý như thế là tâm lý rất bình thường, không mang tính bệnh hoạn. Nó chỉ trở thành bệnh hoạn khi trở nên quá đáng, nghĩa là ước muốn được hơn người trở thành một nỗi ám ảnh, hay biến ta thành một người đầy tham vọng, và muốn thỏa mãn những mong ước ấy với bất cứ giá nào, bất chấp phải làm những điều trái lương tâm... Tình trạng bệnh hoạn ấy sẽ khiến tâm hồn ta thường xuyên mất bình an và làm người khác khó chịu.

 

Muốn nên thánh, ta phải vượt lên trên tâm lý bình thường ấy. Nếu ta thắng vượt được tâm lý đó, thì ta đã trở nên hơn người bình thường một bậc. Và lên được bậc này là lên được bậc căn bản nhất để nên thánh rồi. Thật vậy, không ai có thể nên thánh nếu vẫn còn trong tình trạng tâm lý coi “cái tôi” của mình là “cái rốn của vũ trụ”, là hơn hết mọi người, và coi ý riêng, ý kiến, quyền lợi mình cao hơn ý riêng, ý kiến, quyền lợi người khác.

 

2. Coi chừng kẻo thứ đạo đức của ta đang được xây dựng trên tâm lý muốn “phình to bản ngã”

 

Khi ta tự đặt ta cao hơn người khác hoặc những gì của ta cao hơn của người khác thì ta cũng mong muốn, thậm chí đòi hỏi người khác phải coi ta hơn bản thân họ, hoặc những gì của ta hơn của họ. Một người luôn đặt nặng “cái tôi” của mình như thế vẫn có thể được mọi người coi là đạo đức, thậm chí là “đạo cao đức cả”, nhờ tuân giữ chi tiết và hoàn hảo các luật lệ tôn giáo, hoặc làm được những việc phúc đức lớn lao như những người Pha-ri-siêu thời Đức Giêsu. Họ sẵn sàng tuân giữ mọi quy luật tôn giáo, làm những hành động tốt, không phải vì mến Chúa yêu người, mà vì muốn được mọi người chung quanh nể phục, ca tụng, coi mình là người đạo đức, và nhờ đó, tín nhiệm mình, tôn mình lên những địa vị cao trong xã hội hay Giáo Hội.

 

Nhưng trước con mắt Thiên Chúa, tinh thần “phình to bản ngã” ấy làm hỏng tất cả những gì có vẻ tốt đẹp của họ. Tinh thần ấy đã biến những hành vi đạo đức như đọc kinh cầu nguyện, làm phúc bố thí, có vẻ yêu thương… thành những hành vi vị kỷ. Vì những hành vi ấy không xuất phát từ động lực yêu thương. Trước mặt Thiên Chúa, giá trị đạo đức của một hành động phần rất lớn hệ tại động lực thúc đẩy: càng vị tha, càng vì yêu thương thì càng có giá trị, còn càng vị kỷ thì càng giảm giá trị. Điều này thánh Phao-lô nói rất rõ: “Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi” (1Cr 13,3). Những hành vi ấy, cho dù vĩ đại, có vẻ đầy tình thương, hay đem lại lợi ích cho rất nhiều người khác, nhưng vì không được thúc đẩy bởi động lực yêu thương, nên chẳng có giá trị trước Thiên Chúa, và chẳng đem lại lợi ích tâm linh cho ta. Khi làm vì ta, thì ta đã đạt được những lợi ích trần thế, nghĩa là “đã được phần thưởng rồi” (Mt 6,5b).

 

Chính trong viễn ảnh này mà câu Kinh Thánh sau đây trở nên dễ hiểu: “Trong ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng: "Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó sao?... Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với họ: Ta không hề biết các ngươi; xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác!” (Mt 7,22-23). Việc nói tiên tri, trừ quỷ, làm phép lạ, tự bản chất đều là những việc đạo đức, nhưng nếu làm với động lực vị kỷ chứ không phải vì yêu thương, thì chẳng có giá trị gì về tâm linh. Nếu dựa vào những việc đạo đức kém giá trị ấy để lên mặt tự hào và khinh khi người khác, thì những việc ấy lại trở thành tội ác! Vì thế, muốn nên thánh, ta cần phải thường xuyên thanh luyện động lực khi làm những điều thiện, những việc đạo đức.

 

3. Sự thánh thiện đích thực được xây dựng trên nền tảng tự hủy, quên mình, xả kỷ, yêu thương

 

Thứ đạo đức của người Pha-ri-siêu được xây dựng trên nền tảng “phình to bản ngã”, nên đó là thứ đạo đức giả, có thể được người đời lầm tưởng mà đánh giá cao, nhưng trước mặt Thiên Chúa chẳng có giá trị gì. Đức Giêsu muốn chúng ta, những kẻ theo Ngài, là những người đạo đức thật sự. Nghĩa là đạo đức của ta phải được xây dựng trên nền tảng tự hủy và yêu thương. Ngài khuyên chúng ta đừng ham được mọi người gọi mình là “ráp-bi”, là “cha”, là “thầy”, là “người lãnh đạo”... nghĩa là đừng ham được mọi người nể phục, kính trọng, đề cao, đừng khao khát quyền lực, địa vị... Hãy tự coi mình là một số không, chẳng có gì đáng tự hào, đáng cậy công... Vì xét cho cùng, ta chẳng có một điều gì có giá trị do tự ta làm ra cả. Tất cả những gì có giá trị nơi ta đều đến từ Thiên Chúa. Thánh Phao-lô nói: “Bạn có gì mà bạn đã không nhận lãnh? Nếu đã nhận lãnh, tại sao lại vênh vang như thể đã không nhận lãnh?” (1Cr 4,7).

 

Khi ta tự hào với người khác về đạo đức, tài năng, lòng can đảm... thì điều ấy giả thiết rằng ta đã tự coi những thứ tốt đẹp ấy là do ta chứ không phải do ai khác. Thế là ta đã trở thành kẻ vô ơn đối với Thiên Chúa, vì không gì ta có mà không phải do Ngài ban. Gioan Tẩy giả nói với những người Pha-ri-siêu: “Đừng tự hào rằng: "Chúng ta đã có tổ phụ Áp-ra-ham." Vì, tôi nói cho các anh hay, Thiên Chúa có thể làm cho những hòn đá này trở nên con cháu ông Áp-ra-ham” (Mt 3,9). Cũng vậy, Thiên Chúa có thể biến những kẻ vô dụng, hèn kém nhất trong thế gian này, những kẻ mà ta đang khi rẻ thành những kẻ đạo đức và tài năng hơn ta. Và Ngài cũng có thể giảm các ân huệ Ngài vẫn ban cho ta, lập tức lúc đó ta trở thành kẻ không ra gì. Biết bao người đang được mọi người coi là cao cả mà chỉ vì bị mất ơn Chúa đã trở thành kẻ tầm thường! Như vậy, người hiểu biết và khôn ngoan đích thực sẽ không bao giờ dám tự hào về mình điều gì. Thánh Phao-lô khuyên: “Ai tự hào thì hãy tự hào trong Chúa” (1Cr 1,31; x. 2Cr 10,17).

 

Một người đạo đức thật sự sẽ không “làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy” (Mt 23,5), “cốt để người ta khen” (Mt 6,2) như những người Pha-ri-siêu, mà trái lại sẽ làm theo lời khuyên của Đức Giêsu: “Khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm” (Mt 6,3); “khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo” (6,6). Những việc tốt đẹp ấy nếu ta không làm vì ta, để vinh danh ta, mà làm vì yêu thương, vì ích lợi của tha nhân, thì dù nhỏ mọn, chúng vẫn có giá trị lớn lao trước mặt Thiên Chúa. Còn nếu làm vì ta, để được khen, được nể phục, thì việc ấy dù có lớn lao đến đâu, cũng trở nên vô giá trị trước Thiên Chúa, bất chấp chúng được người đời ca tụng thế nào. Vậy chính tinh thần tự hủy, quên mình, xả kỷ, vị tha khi hành động mới làm cho hành động của ta có giá trị, và giúp ta nên thánh thật sự.

 

Cầu nguyện

 

Tôi nghe Thiên Chúa nói với tôi: “Cha dựng nên con từ hư vô, và dựng nên người khác cũng từ hư vô. Tự bản chất và tự bản thân con, con chẳng hơn người khác một chút nào. Ngược lại người khác cũng chẳng hơn con chút nào. Con có hơn người khác được điều gì, thì do chính Cha đã ban đủ ơn để con hơn được như vậy. Thế thì con có lý do gì để lên mặt với những kẻ thua kém con? Rất có thể một lúc nào đó, Cha sẽ lại cho những kẻ kém con, những kẻ con khinh thường ấy hơn con. Tốt hơn là con hãy quên con đi, đừng tự coi mình là gì cả. Chính thái độ ấy làm cho con trở nên cao cả trước mặt Cha, làm đời sống con hạnh phúc và tốt đẹp biết bao! Cha mong con có thái độ ấy”.

 

Lời giải đáp

VUI HỌC THÁNH KINH

CHÚA NHẬT XXXI TN A

Mt 23, 1-12

 

I. HÌNH TÔ MÀU CHÚA NHẬT XXXI TN. A

 

* Chủ đề

Lời dạy của Chúa Giê-su

 

* Tin Mừng thánh Mátthêu 23,3a

 

Tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ

 

II. Lời giải đáp TRẮC NGHIỆM CHÚA NHẬT XXXI TN. A

 

01. a. Ông Mô-sê (Mt 23,1)

02. a. Hãy giữ (Mt 23,3)

03. d. Cả a, b và c đúng (Mt 23,6)

04. a. Đấng Ki-tô (Mt 23, 10)

05. a. Làm người phục vụ anh em (Mt 23,11)

 

III.  Lời giải đáp Ô CHỮ CHÚA NHẬT XXXI TN. A

 

01. Hộp kinh (Mt 23,5)

02. Thầy (Mt 23,8)

03. Đấng Ki-tô (Mt 23, 10).

 04. Tôn lên (Mt 23,12)

05. Ông Mô-sê (Mt 23,1)

06. Tua áo (Mt 23,5)

07. Hội đường (Mt 23,6)

08. Kinh sư (Mt 23,7)

 

Hàng dọc : Khiêm tốn

 

NGUYỄN THÁI HÙNG