Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Mượn, vay mượn

Xuất Hành - Chương 22 -
13Khi có ai mượn người thân cận một con vật và để con vật bị thương hoặc chết trong khi chủ vắng mặt, thì người mượn phải bồi thường.
Dân Số - Chương 20 -
1Ê-đôm không cho mượn đường
Đệ Nhị Luật - Chương 2 -
27"Xin cho tôi mượn đường qua đất ông; tôi sẽ đi trên đường, không quẹo phải quẹo trái.
Đệ Nhị Luật - Chương 15 -
2Đây là cách thức tha nợ: mỗi chủ nợ sẽ tha món nợ đã cho người đồng loại vay mượn, không thúc người đồng loại và người anh em trả nợ, vì người ta đã công bố việc tha nợ để kính ĐỨC CHÚA.
Đệ Nhị Luật - Chương 15 -
6Thật vậy, ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh (em), sẽ chúc phúc cho anh (em) như Người đã phán với anh (em); anh (em) sẽ cho nhiều dân tộc vay mượn, còn chính anh (em) sẽ không phải vay mượn; anh (em) sẽ thống trị nhiều dân tộc, nhưng chúng sẽ không thống trị anh (em).
 
Đệ Nhị Luật - Chương 15 -
8nhưng phải mở rộng tay, và cho họ vay mượn tất cả những gì họ thiếu.
Đệ Nhị Luật - Chương 28 -
12ĐỨC CHÚA sẽ mở trời, là kho tàng quý báu của Người, cho anh (em), để ban mưa đúng mùa cho đất anh (em), và chúc phúc cho mọi việc tay anh (em) làm. Anh (em) sẽ cho nhiều dân tộc vay mượn, còn chính anh (em) sẽ không phải vay mượn.
Đệ Nhị Luật - Chương 28 -
44Họ sẽ cho anh (em) vay mượn, còn anh (em) sẽ không có gì cho họ vay mượn. Họ sẽ đứng đầu, còn anh (em) sẽ đứng cuối.
 
Các Vua II - Chương 4 -
3Ông nói: "Chị hãy đi ra ngoài mượn bà con láng giềng các thứ bình, những bình rỗng, đừng có ít quá!
Các Vua II - Chương 6 -
5Khi một người trong nhóm đang hạ cây làm xà, thì lưỡi rìu bằng sắt văng xuống nước. Người ấy liền kêu lên: "Chết rồi, ngài ơi! Cái rìu này tôi mượn của người ta! "
Thánh Vịnh - Chương 37 -
26Ngày ngày họ thông cảm và cho mượn cho vay,
dòng giống mai sau hưởng phúc lành.
 
Thánh Vịnh - Chương 49 -
5tai lắng nghe nhịp câu ngạn ngữ,
mượn phím đàn giải nghĩa nhiệm mầu.
 
Thánh Vịnh - Chương 112 -
5Phúc thay người biết cảm thương và cho vay mượn,
biết theo lẽ phải mà thu xếp công việc mình.
 
Châm Ngôn - Chương 19 -
17Thương xót kẻ khó nghèo là cho ĐỨC CHÚA vay mượn,
Người sẽ đáp trả xứng việc đã làm.
 
Châm Ngôn - Chương 22 -
26Đừng thuộc hạng người bắt tay giao kèo,
hay hạng người bảo lãnh cho kẻ khác vay mượn,
 
Khôn Ngoan - Chương 15 -
16Vì kẻ làm ra chúng là một con người,
kẻ nặn ra chúng chỉ là người vay mượn sinh khí.
Quả vậy, chẳng ai có thể nặn ra
một thần minh giống như mình.
 
Huấn Ca - Chương 8 -
12Đừng cho kẻ mạnh thế hơn con vay mượn,
cho họ mượn là kể như mất đứt rồi.
 
Huấn Ca - Chương 18 -
33Đừng vay mượn để tiệc tùng mà hoá ra nghèo,
và không còn đồng xu dính túi.
 
Huấn Ca - Chương 20 -
15Nó cho thì ít, trách mắng thì nhiều,
miệng oang oang như thằng mõ,
hôm nay cho mượn, ngày mai đã đòi.
 
Huấn Ca - Chương 29 -
1Cho vay mượn
Huấn Ca - Chương 29 -
1Kẻ thương người thì biết cho vay mượn,
tiếp tay với người là tuân giữ điều răn.
 
Huấn Ca - Chương 29 -
2Khi người ta cần, con hãy cho vay mượn,
khi con vay mượn, hãy trả đúng hạn kỳ.
 
Huấn Ca - Chương 29 -
4Nhiều người coi của vay mượn như của nhặt ngoài đường,
khiến ai giúp họ cũng buồn phiền chán nản.
 
Isaia - Chương 24 -
2Bấy giờ tư tế sẽ chung số phận với dân thường,
ông chủ với tớ trai, bà chủ với tớ gái,
kẻ bán với người mua, kẻ cho mượn với người đi mượn,
chủ nợ với con nợ.
 
Giêrêmia - Chương 15 -
10Con vô phúc quá, mẹ ơi, mẹ sinh con ra làm gì,
để cho người ta chống đối, cho cả nước gây gổ với con?
Con chẳng cho ai vay, cũng không mượn của người,
thế mà vẫn cứ bị nguyền rủa.
 
Khabacúc - Chương 2 -
7Nào các kẻ cho ngươi vay mượn
lại chẳng bất thình lình đứng lên,
các kẻ hối lộ ngươi lại không tỉnh ngộ?
Bấy giờ ngươi sẽ là món mồi ngon cho chúng.
 
Mát-thêu - Chương 5 -
42Ai xin, thì hãy cho; ai muốn vay mượn, thì đừng ngoảnh mặt đi.
 
Luca - Chương 6 -
34Nếu anh em cho vay mà hy vọng đòi lại được, thì còn gì là ân với nghĩa? Cả người tội lỗi cũng cho kẻ tội lỗi vay mượn để được trả lại sòng phẳng.