Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Nghèo

Sáng Thế Ký - Chương 42 -
21Họ bảo nhau: "Than ôi! Chúng ta có lỗi với em chúng ta: chúng ta đã thấy nó phải ngặt nghèo. Nó đã năn nỉ chúng ta, nhưng chúng ta chẳng nghe. Chính vì thế mà chúng ta gặp cảnh ngặt nghèo này."
Xuất Hành - Chương 22 -
24Nếu ngươi cho một người trong dân Ta, một người nghèo ở với ngươi vay tiền, thì ngươi không được xử với nó như chủ nợ, không được bắt nó trả lãi.
 
Xuất Hành - Chương 23 -
6Ngươi không được làm thiệt hại đến quyền lợi của người nghèo cậy nhờ ngươi, khi họ có việc kiện tụng.
Xuất Hành - Chương 23 -
11Nhưng năm thứ bảy, ngươi sẽ để đất ngưng sinh hoa màu, để đất hưu canh; những người nghèo trong dân ngươi sẽ được hưởng hoa màu đó, những gì còn lại thì bỏ cho dã thú ăn. Vườn nho và vườn ô-liu, ngươi cũng sẽ làm như thế.
 
Xuất Hành - Chương 30 -
15Người giàu sẽ không nộp hơn hai chỉ bạc, và người nghèo sẽ không nộp ít hơn, để dâng cúng ĐỨC CHÚA mà chuộc mạng mình.
Lê Vi - Chương 14 -
21Nếu nó nghèo không thể kiếm được những thứ ấy, thì nó sẽ chỉ bắt một con chiên đực dùng làm lễ đền tội, người ta sẽ làm nghi thức tiến dâng con chiên ấy để cử hành lễ xá tội cho nó; nó cũng sẽ lấy bốn lít tinh bột nhào với dầu làm lễ phẩm, một nửa lít dầu,
Lê Vi - Chương 19 -
10Vườn nho (các) ngươi, (các) ngươi không được hái lại, những trái rớt, (các) ngươi không được nhặt: (các) ngươi sẽ bỏ lại cho người nghèo và ngoại kiều. Ta là ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của các ngươi.
 
Lê Vi - Chương 23 -
22Khi các ngươi gặt lúa trong đất các ngươi, (các) ngươi không được gặt cho tới sát bờ ruộng; lúa gặt sót, (các) ngươi không được mót: (các) ngươi sẽ bỏ lại cho người nghèo và ngoại kiều. Ta là ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của các ngươi."
 
Đệ Nhị Luật - Chương 4 -
30Khi anh (em) gặp cảnh ngặt nghèo, khi tất cả những điều ấy xảy ra cho anh (em) sau này, anh (em) sẽ trở lại với ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh (em) và sẽ nghe tiếng Người.
Đệ Nhị Luật - Chương 15 -
4Tuyệt nhiên giữa anh (em) sẽ không có người nghèo, vì ĐỨC CHÚA sẽ chúc phúc dồi dào cho anh (em) trong miền đất mà ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh (em), ban cho anh (em) làm gia nghiệp để anh (em) chiếm hữu,
Đệ Nhị Luật - Chương 15 -
7Nếu giữa anh (em), trong một thành nào của anh (em), trên đất mà ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh (em), ban cho anh (em), có một người anh em nghèo, thì anh (em) đừng có lòng chai dạ đá, cũng đừng bo bo giữ của không giúp người anh em nghèo túng;
Đệ Nhị Luật - Chương 15 -
9Hãy ý tứ đừng có trong lòng tư tưởng xấu này: "Sắp đến năm thứ bảy, năm tha nợ", mà nhìn người anh em nghèo của anh (em) với cặp mắt dữ dằn và không cho gì. Họ sẽ kêu lên ĐỨC CHÚA tố cáo anh (em) và anh (em) sẽ mang tội.
Đệ Nhị Luật - Chương 15 -
11Vì trong đất của anh (em) sẽ không thiếu người nghèo, nên tôi truyền cho anh (em): hãy mở rộng tay giúp người anh em khốn khổ, nghèo khó của anh (em), trong miền đất của anh (em).
 
Đệ Nhị Luật - Chương 24 -
12Nếu người ấy nghèo, anh (em) sẽ không đi ngủ mà còn giữ đồ cầm của người ấy.
Đệ Nhị Luật - Chương 24 -
14Anh (em) không được bóc lột người làm thuê nghèo khó bần cùng, dù người ấy là một người anh em của anh (em) hay là một ngoại kiều ở trong đất nước của anh (em), trong các thành của anh (em).
Đệ Nhị Luật - Chương 24 -
15Chính ngày hôm ấy, anh (em) phải trả công cho họ, đừng để mặt trời lặn mà không trả công, vì họ nghèo khổ và nóng lòng mong đợi được trả công; như vậy họ sẽ không kêu lên ĐỨC CHÚA tố cáo anh (em), và anh (em) sẽ không mang tội.
 
Đệ Nhị Luật - Chương 28 -
53Khi bị vây hãm, bị quân thù siết chặt trong cảnh ngặt nghèo, anh (em) sẽ ăn con cái của lòng dạ anh (em), ăn thịt con trai con gái anh (em) mà ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh (em), ban cho anh (em).
Đệ Nhị Luật - Chương 28 -
55vì không muốn chia cho ai trong những người này chút thịt những đứa con mà người ấy đang ăn, bởi lẽ người ấy không còn gì nữa, khi anh (em) bị vây hãm, bị kẻ thù siết chặt trong cảnh ngặt nghèo, trong mọi thành của anh (em).
Đệ Nhị Luật - Chương 28 -
57ngay cả cái nhau từ trong lòng mình xổ ra và đứa con mình sinh ra, nàng sẽ lén ăn cả hai, bởi lẽ nàng thiếu tất cả, khi anh (em) bị vây hãm và bị kẻ thù siết chặt trong cảnh ngặt nghèo, trong các thành của anh (em).
 
Đệ Nhị Luật - Chương 31 -
17Ngày ấy, Ta sẽ nổi cơn thịnh nộ với nó. Ta sẽ bỏ chúng và sẽ ẩn mặt đi không nhìn chúng. Bấy giờ nó sẽ bị thôn tính, và nhiều tai hoạ, nhiều cơn ngặt nghèo sẽ xảy ra cho nó. Ngày đó, nó sẽ nói: "Những tai hoạ này xảy ra cho tôi, phải chăng là vì Thiên Chúa không còn ở giữa tôi?
Đệ Nhị Luật - Chương 31 -
21Khi nhiều tai hoạ, nhiều cơn ngặt nghèo xảy ra cho chúng, thì bài ca này sẽ làm chứng cáo tội nó, vì dòng dõi chúng sẽ không quên lặp lại bài ca này. Thật vậy, Ta biết ý định nó đang mưu tính hôm nay, ngay cả trước khi Ta đưa nó vào đất mà Ta đã thề hứa."
Rút - Chương 3 -
10Ông nói: "Này con, xin ĐỨC CHÚA ban phúc lành cho con! Việc hiếu nghĩa thứ hai con đã làm còn có giá hơn việc trước: con đã không chạy theo các người trai trẻ, dù họ nghèo hay giàu.
Samuel I - Chương 2 -
7ĐỨC CHÚA bắt phải nghèo và cho giàu có,
Người hạ xuống thấp, Người cũng nhắc lên cao.
 
Samuel I - Chương 2 -
8Kẻ mọn hèn, Chúa kéo ra khỏi nơi cát bụi,
ai nghèo túng, Người cất nhắc từ đống phân tro,
đặt ngồi chung với hàng quyền quý,
tặng ngai vinh hiển làm sản nghiệp riêng.
Vì nền móng địa cầu là của ĐỨC CHÚA,
Người đặt cả hoàn vũ lên trên.
 
Samuel I - Chương 10 -
19Còn các ngươi, hôm nay các ngươi đã gạt bỏ Thiên Chúa của các ngươi, Đấng cứu các ngươi khỏi mọi tai hoạ và mọi cơn ngặt nghèo của các ngươi, và các ngươi đã thưa với Người: "Xin Ngài lập một vua cai trị chúng tôi. Vậy bây giờ hãy đến đứng trước mặt ĐỨC CHÚA theo chi tộc và thị tộc."
Samuel I - Chương 13 -
6Người Ít-ra-en thấy mình lâm cảnh ngặt nghèo vì dân bị siết chặt. Dân trốn vào trong các hang, động, khe đá, hầm hố và hồ chứa nước.
Samuel I - Chương 18 -
23Triều thần vua Sa-un nói lại những lời ấy cho ông Đa-vít nghe. Ông Đa-vít nói: "Các ông coi chuyện làm rể nhà vua là chuyện không đáng kể ư? Tôi, tôi chỉ là một người nghèo không đáng kể."
Samuel I - Chương 26 -
24Hôm nay con đã coi trọng mạng sống cha, thì xin ĐỨC CHÚA cũng coi trọng mạng sống con như vậy, và giải thoát con khỏi mọi cảnh ngặt nghèo."
 
Samuel I - Chương 28 -
15Ông Sa-mu-en hỏi vua Sa-un: "Tại sao ngài lại gọi tôi lên mà quấy rầy tôi? " Vua Sa-un trả lời: "Tôi lâm vào cảnh rất ngặt nghèo. Người Phi-li-tinh đang giao chiến với tôi, và Thiên Chúa đã rời khỏi tôi: Người không trả lời tôi nữa, dù qua trung gian ngôn sứ, hay qua giấc mộng. Vậy tôi đã gọi ông, để ông cho tôi biết tôi phải làm gì."
Samuel I - Chương 30 -
6Ông Đa-vít lâm vào cảnh rất ngặt nghèo vì người ta bàn chuyện ném đá ông; thật vậy, tâm hồn ai cũng cay đắng khi nghĩ đến con trai con gái của mình. Nhưng ông Đa-vít lấy lại can đảm, nhờ ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ông.
Samuel II - Chương 4 -
9Vua Đa-vít trả lời Rê-kháp và Ba-a-na, anh nó, là những người con ông Rim-môn người Bơ-ê-rốt; vua nói: "Có ĐỨC CHÚA hằng sống, Đấng đã giải thoát ta khỏi mọi cảnh ngặt nghèo!
Samuel II - Chương 12 -
1ĐỨC CHÚA sai ông Na-than đến với vua Đa-vít. Ông vào gặp vua và nói với vua:
"Có hai người ở trong cùng một thành,
một người giàu, một người nghèo.
 
Samuel II - Chương 12 -
3Còn người nghèo chẳng có gì cả,
ngoài con chiên cái nhỏ độc nhất ông đã mua.
Ông nuôi nó, nó lớn lên ở bên ông, cùng với con cái ông,
nó ăn chung bánh với ông, uống chung chén với ông,
ngủ trong lòng ông: ông coi nó như một đứa con gái.
 
Samuel II - Chương 12 -
4Có khách đến thăm người giàu,
ông này tiếc của, không bắt chiên dê hay bò của mình
mà làm thịt đãi người lữ khách đến thăm ông.
Ông bắt con chiên cái của người nghèo
mà làm thịt đãi người đến thăm ông."
 
Samuel II - Chương 22 -
7Lúc ngặt nghèo tôi kêu cầu ĐỨC CHÚA, kêu cầu Người là Thiên Chúa của tôi.
Từ thánh điện, Người nghe tiếng tôi cầu cứu,
lời tôi khẩn nguyện vọng đến tai Người.
 
Samuel II - Chương 22 -
28Vì Chúa cứu độ dân nghèo hèn,
quắc mắt nhìn xuống kẻ tự cao.
 
Samuel II - Chương 24 -
14Vua Đa-vít nói với ông Gát: "Tôi lâm vào cảnh rất ngặt nghèo. Thà chúng ta sa vào tay ĐỨC CHÚA còn hơn, vì lòng thương của Người bao la, nhưng ước chi tôi đừng sa vào tay người phàm! "
 
Sử Biên Niên I - Chương 21 -
13Vua Đa-vít nói với ông Gát: "Tôi lâm vào cảnh rất ngặt nghèo! Thà tôi sa vào tay ĐỨC CHÚA còn hơn, vì lòng thương của Người rất bao la; nhưng ước chi tôi đừng sa vào tay người phàm! "
 
Tôbia - Chương 2 -
2Người ta bày bàn, dọn cho tôi nhiều món. Tôi nói với Tô-bi-a, con tôi: "Con ơi, con hãy đi tìm trong số các anh em chúng ta bị đày ở Ni-ni-vê, một người nghèo hết lòng tưởng nhớ Thiên Chúa, rồi dẫn người ấy về đây cùng dùng bữa với cha. Này, con ơi, cha đợi con cho đến khi con về."
Tôbia - Chương 2 -
3Tô-bi-a ra đi, tìm một người nghèo trong số các anh em chúng tôi. Khi trở về, nó nói: "Cha ơi! " Tôi bảo nó: "Cha đây, con." Nó trả lời: "Thưa cha, có một người trong đồng bào chúng ta đã bị giết và quăng ngoài chợ, là nơi bây giờ người ấy còn đang bị thắt cổ."
Tôbia - Chương 4 -
4Này con, con phải nhớ rằng mẹ con đã trải qua bao nỗi ngặt nghèo vì con, khi con còn trong dạ mẹ. Khi người mất, con hãy chôn cất người ngay bên cạnh cha, trong cùng một phần mộ.
 
Tôbia - Chương 4 -
7Con hãy dùng của cải bố thí cho tất cả những ai thực thi công chính, và khi bố thí, mắt con đừng có so đo. Đối với ai nghèo khổ, con đừng ngoảnh mặt làm ngơ, để rồi đối với con, Thiên Chúa cũng sẽ không ngoảnh mặt làm ngơ.
Tôbia - Chương 4 -
13Và giờ đây, hỡi con, hãy yêu thương anh em con, và lòng con chớ coi rẻ anh em con, cũng như con trai con gái của dân tộc con, mà không tìm vợ trong số những người ấy. Thật vậy, kiêu ngạo sinh ra nhiều đổ vỡ và bất hoà, và ở dưng đưa tới túng thiếu và nghèo mạt, vì ở dưng là mẹ của đói khát.
 
Tôbia - Chương 4 -
21Đừng sợ, hỡi con, vì chúng ta đã lâm cảnh nghèo túng. Con sẽ nắm trong tay nhiều của cải, nếu con kính sợ Thiên Chúa, tránh xa mọi tội lỗi và làm điều lành trước mặt Chúa, Thiên Chúa của con."
 
Tôbia - Chương 2 -
2Người ta bày bàn, dọn cho tôi nhiều món. Tôi nói với Tô-bi-a, con tôi: "Con ơi, con hãy đi tìm trong số các anh em chúng ta bị đày ở Ni-ni-vê, một người nghèo hết lòng tưởng nhớ Thiên Chúa, rồi dẫn người ấy về đây cùng dùng bữa với cha. Này, con ơi, cha đợi con cho đến khi con về."
Tôbia - Chương 2 -
3Tô-bi-a ra đi, tìm một người nghèo trong số các anh em chúng tôi. Khi trở về, nó nói: "Cha ơi! " Tôi bảo nó: "Cha đây, con." Nó trả lời: "Thưa cha, có một người trong đồng bào chúng ta đã bị giết và quăng ngoài chợ, là nơi bây giờ người ấy còn đang bị thắt cổ."
Tôbia - Chương 4 -
4Này con, con phải nhớ rằng mẹ con đã trải qua bao nỗi ngặt nghèo vì con, khi con còn trong dạ mẹ. Khi người mất, con hãy chôn cất người ngay bên cạnh cha, trong cùng một phần mộ.
 
Tôbia - Chương 4 -
7Con hãy dùng của cải bố thí cho tất cả những ai thực thi công chính, và khi bố thí, mắt con đừng có so đo. Đối với ai nghèo khổ, con đừng ngoảnh mặt làm ngơ, để rồi đối với con, Thiên Chúa cũng sẽ không ngoảnh mặt làm ngơ.
Tôbia - Chương 4 -
13Và giờ đây, hỡi con, hãy yêu thương anh em con, và lòng con chớ coi rẻ anh em con, cũng như con trai con gái của dân tộc con, mà không tìm vợ trong số những người ấy. Thật vậy, kiêu ngạo sinh ra nhiều đổ vỡ và bất hoà, và ở dưng đưa tới túng thiếu và nghèo mạt, vì ở dưng là mẹ của đói khát.
 
Tôbia - Chương 4 -
21Đừng sợ, hỡi con, vì chúng ta đã lâm cảnh nghèo túng. Con sẽ nắm trong tay nhiều của cải, nếu con kính sợ Thiên Chúa, tránh xa mọi tội lỗi và làm điều lành trước mặt Chúa, Thiên Chúa của con."
 
Étte - Chương 1 -
1d) Đây là giấc chiêm bao: bỗng nhiên, nổi lên những tiếng la lối om sòm, sấm sét rền vang, đất rung chuyển, rối loạn xảy ra trên mặt đất! (1đ) Và này hai con rồng lớn tiến ra, cả hai đều sẵn sàng giao chiến. Chúng hét lên một tiếng lớn. (1e) Khi tiếng chúng vang ra, mọi dân nước chuẩn bị chiến tranh chống lại dân công chính. (1g) Và này một ngày tối tăm u ám, trên mặt đất chỉ thấy toàn những gian truân, ngặt nghèo, sầu khổ và rối loạn lớn lao. (1h) Tất cả dân công chính đều bấn loạn vì kinh khiếp trước những tai hoạ sắp xảy đến cho họ. Thấy mình sắp bị tiêu diệt, họ kêu lên cùng Thiên Chúa. (1i) Từ tiếng kêu cứu đó, người ta thấy như từ dòng suối nhỏ phát ra một con sông lớn, nước đầy tràn. (1k) Mặt trời mọc lên, toả lan ánh sáng. Kẻ thấp hèn được cất nhắc lên và nuốt sống người cao sang quyền thế.
 
Étte - Chương 9 -
22thành những ngày người Do-thái được sống yên ổn, không phải sợ hãi thù địch. Ông cũng truyền phải mừng tháng A-đa: tháng đó, phiền muộn biến thành hân hoan, ngày tang tóc trở nên ngày đại lễ. Họ phải biến những ngày ấy thành những ngày tiệc tùng vui vẻ, một cơ hội gửi phần ăn cho nhau và quà tặng cho người nghèo.
Macabê I - Chương 13 -
3khuyến khích và nói với họ : "Hẳn anh em biết tất cả những gì tôi, anh em tôi và nhà cha tôi đã làm để bênh vực Lề Luật và Nơi Thánh, cùng những cuộc giao chiến, những nỗi ngặt nghèo chúng tôi đã trải qua.
Macabê I - Chương 14 -
14Ông nâng dậy kẻ nghèo hèn trong dân,
và tuân giữ Lề Luật
cùng tiêu diệt hết quân vô đạo và phường gian ác.
 
Gióp - Chương 5 -
16Bấy giờ kẻ nghèo khó lại bừng lên niềm hy vọng,
và phường tội lỗi chẳng còn dám hé môi.
 
Gióp - Chương 15 -
24Khốn khổ ngặt nghèo làm nó thêm kinh hãi,
đổ dồn trên nó như ông vua sẵn sàng lâm trận.
 
Gióp - Chương 24 -
4Chúng gạt người túng thiếu ra khỏi đường đi,
khiến kẻ nghèo hèn trong xứ phải cùng nhau lẩn trốn.
 
Gióp - Chương 24 -
9Phường gian ác lôi trẻ mồ côi ra khỏi bầu sữa mẹ,
bắt người nghèo nộp con làm của cầm.
 
Gióp - Chương 24 -
14Trời chưa rạng, kẻ sát nhân đã thức giấc,
nó giết hại người túng thiếu và kẻ nghèo hèn;
ban đêm nó như kẻ trộm đi lảng vảng.
 
Gióp - Chương 29 -
12Bởi vì tôi giải thoát người nghèo khổ kêu cầu,
và trẻ mồ côi không ai giúp đỡ.
 
Gióp - Chương 29 -
16Tôi là cha của người nghèo túng, tôi xử kiện cho người xa lạ.
 
Gióp - Chương 30 -
25Nào tôi đã chẳng khóc người lầm than vất vả,
chẳng động lòng thương kẻ túng nghèo?
 
Gióp - Chương 31 -
16Phải chăng tôi từ chối ước vọng của người nghèo,
làm cho mắt goá phụ mỏi mòn vì trông ngóng?
 
Gióp - Chương 31 -
19Phải chăng tôi đã thấy một kẻ khốn cùng không áo mặc,
thấy một người nghèo không mền đắp,
 
Gióp - Chương 34 -
19Người không về phe với hàng thủ lãnh,
không trọng người giàu, khinh kẻ nghèo,
vì tất cả đều là công trình do tay Người tạo tác.
 
Gióp - Chương 36 -
6Người không để cho kẻ gian tà được sống,
Người xử công minh với ai nghèo hèn,
 
Gióp - Chương 36 -
15Nhưng Thiên Chúa dùng cái nghèo để giải thoát người nghèo,
dùng khổ đau mà mở mắt họ.
 
Gióp - Chương 36 -
19Kẻ giàu người nghèo, kẻ mạnh người yếu,
ông hãy xử như nhau.
 
Thánh Vịnh - Chương 4 -
2Lạy Thiên Chúa là đèn trời soi xét,
khi con kêu, nguyện Chúa đáp lời.
Lúc ngặt nghèo, Chúa đã mở lối thoát cho con,
xin thương xót nghe lời con cầu khẩn.
 
Thánh Vịnh - Chương 9 -
10CHÚA là thành che chở người bị áp bức,
là thành che chở trong những lúc ngặt nghèo.
 
Thánh Vịnh - Chương 9 -
13Nợ máu Chúa không tha, nhưng hãy còn nhớ mãi,
tiếng những người nghèo khổ, Chúa chẳng quên bao giờ.
 
Thánh Vịnh - Chương 9 -
19Nhưng người túng thiếu không mãi bị bỏ quên,
kẻ nghèo khổ chẳng tuyệt vọng bao giờ.
 
Thánh Vịnh - Chương 10 -
2Kẻ ác kiêu căng đuổi bắt người nghèo khổ:
họ mắc phải mưu nó đã bày ra.
 
Thánh Vịnh - Chương 10 -
9Chẳng khác nào sư tử phục sẵn ở trong hang,
nó phục nơi ẩn khuất rình bắt người nghèo khổ,
lừa vào lưới nó giăng.
 
Thánh Vịnh - Chương 10 -
12Lạy CHÚA, xin đứng dậy ra tay,
xin đừng quên những người nghèo khổ.
 
Thánh Vịnh - Chương 10 -
17Lạy CHÚA, Ngài nghe thấy ước vọng của kẻ nghèo hèn;
Ngài cho họ an lòng và lắng tai nghe họ,
 
Thánh Vịnh - Chương 12 -
6CHÚA phán rằng: "Trước cảnh người nghèo bị áp bức,
kẻ khốn cùng rên siết thở than,
giờ đây Ta đứng dậy,
ban ơn giải thoát cho kẻ mong chờ."
 
Thánh Vịnh - Chương 14 -
6Các ngươi chế giễu dự tính của người nghèo,
nhưng CHÚA là nơi họ ẩn náu.
 
Thánh Vịnh - Chương 18 -
7Lúc ngặt nghèo tôi kêu cầu CHÚA,
kêu lên Người là Thiên Chúa của tôi.
Từ thánh điện, Người đã nghe tiếng tôi cầu cứu,
lời tôi khấn nguyện vọng đến tai Người.
 
Thánh Vịnh - Chương 18 -
28Vì Chúa cứu độ dân nghèo hèn,
bắt kẻ vênh vang phải cúi mặt.
 
Thánh Vịnh - Chương 22 -
25Bởi vì Chúa đã chẳng coi thường,
chẳng khinh miệt kẻ nghèo hèn khốn khổ,
cũng không đành ngoảnh mặt làm ngơ,
nhưng đã thương nghe lời cầu cứu.
 
Thánh Vịnh - Chương 22 -
27Kẻ nghèo hèn được ăn uống thoả thuê,
người tìm CHÚA sẽ dâng lời ca tụng.
Cầu chúc họ vui sống ngàn đời.
 
Thánh Vịnh - Chương 25 -
9dẫn kẻ nghèo hèn đi theo đường công chính,
dạy cho biết đường lối của Người.
 
Thánh Vịnh - Chương 25 -
17Lòng đau như thắt, xin làm cho thanh thoả,
và giải thoát con khỏi bước ngặt nghèo.
 
Thánh Vịnh - Chương 25 -
22Lạy Thiên Chúa, xin Ngài cứu Ít-ra-en
thoát mọi nỗi truân chuyên ngặt nghèo.
 
Thánh Vịnh - Chương 31 -
8Được Ngài thương, con vui mừng hớn hở,
vì Ngài đã đoái nhìn phận con cùng khốn.
Con lâm cảnh ngặt nghèo, Ngài lo lắng chăm nom,
 
Thánh Vịnh - Chương 31 -
10Xin xót thương, lạy CHÚA, bởi vì con lâm cảnh ngặt nghèo,
quá sầu đau, mắt đà mòn mỏi,
hồn ảo não và thân hình tiều tuỵ.
 
Thánh Vịnh - Chương 32 -
7Chính Chúa là nơi con ẩn náu,
giữ gìn con khỏi bước ngặt nghèo.
Khắp bốn bề, Chúa làm trổi vang lên
những khúc ca mừng con được giải thoát.
 
Thánh Vịnh - Chương 34 -
3Linh hồn tôi hãnh diện vì CHÚA
xin các bạn nghèo nghe tôi nói mà vui lên.
 
Thánh Vịnh - Chương 34 -
7Kẻ nghèo này kêu lên và CHÚA đã nhận lời,
cứu cho khỏi mọi cơn nguy khốn.
 
Thánh Vịnh - Chương 35 -
10Tự thâm tâm, tôi sẽ nói lên rằng:
"Ai ví được như Ngài, lạy CHÚA?
Ngài cứu kẻ nghèo hèn khỏi tay người mạnh thế,
và cứu kẻ túng thiếu nghèo hèn khỏi tay quân bóc lột."
 
Thánh Vịnh - Chương 37 -
11Còn kẻ nghèo hèn được đất hứa làm gia nghiệp
và vui hưởng cảnh an lạc chan hoà.
 
Thánh Vịnh - Chương 37 -
14Phường ác nhân tuốt gươm giương nỏ
nhằm hạ kẻ nghèo hèn, và giết người chính trực;
 
Thánh Vịnh - Chương 37 -
39Còn chính nhân được CHÚA thương cứu độ
và bảo vệ chở che trong buổi ngặt nghèo.
 
Thánh Vịnh - Chương 40 -
18Thân phận con khốn khổ nghèo hèn,
nhưng Chúa hằng nghĩ tới.
Ngài là Đấng phù trợ, là Đấng giải thoát con,
lạy Thiên Chúa con thờ, xin đừng trì hoãn!
 
Thánh Vịnh - Chương 41 -
2Phúc thay kẻ lưu tâm đến người nghèo khổ:
trong ngày hoạn nạn, sẽ được CHÚA cứu nguy.
 
Thánh Vịnh - Chương 46 -
2Thiên Chúa là nơi ta ẩn náu, là sức mạnh của ta.
Người luôn luôn sẵn sàng giúp đỡ khi ta phải ngặt nghèo.
 
Thánh Vịnh - Chương 68 -
11Lạy Thiên Chúa, đàn chiên của Ngài đến ở nơi đâu,
Ngài cũng luôn nâng đỡ,
bởi vì Ngài nhân hậu đối với kẻ khó nghèo.
 
Thánh Vịnh - Chương 69 -
33Những ai nghèo hèn, xem đấy mà vui lên,
người tìm Thiên Chúa, hãy nức lòng phấn khởi.
 
Thánh Vịnh - Chương 69 -
34Vì CHÚA nhận lời kẻ nghèo khó,
chẳng coi khinh thân hữu bị giam cầm.
 
Thánh Vịnh - Chương 70 -
6Thân phận con khốn khổ nghèo hèn,
xin mau đến cùng con, lạy Thiên Chúa!
Ngài là Đấng phù trợ, là Đấng giải thoát con,
muôn lạy CHÚA, xin đừng trì hoãn.
 
Thánh Vịnh - Chương 72 -
2để Tân Vương xét xử dân Ngài theo công lý,
và bênh vực quyền lợi kẻ nghèo hèn.
 
Thánh Vịnh - Chương 72 -
4Người sẽ bảo toàn quyền lợi dân cùng khổ,
ra tay cứu độ kẻ khó nghèo,
đập tan lũ cường hào ác bá.
 
Thánh Vịnh - Chương 72 -
13chạnh lòng thương ai bé nhỏ khó nghèo.
Mạng sống dân nghèo, Người ra tay tế độ,
 
Thánh Vịnh - Chương 74 -
19Thân phận bồ câu, xin đừng trao cho thú dữ,
đừng mãi mãi quên đi mạng sống dân nghèo khổ của Ngài.
 
Thánh Vịnh - Chương 74 -
21Xin chớ để người bị áp bức phải ra về tủi hổ,
nhưng xin cho kẻ nghèo người khổ được ca ngợi Thánh Danh.
 
Thánh Vịnh - Chương 76 -
10khi Chúa Trời đứng lên xét xử,
cứu mọi kẻ nghèo hèn chốn dương gian.
 
Thánh Vịnh - Chương 81 -
8Lúc ngặt nghèo, ngươi đã kêu lên,
Ta liền giải thoát.
Giữa mây mù sấm chớp, Ta đã đáp lời,
bên mạch nước Mơ-ri-va, Ta thử lòng ngươi.
 
Thánh Vịnh - Chương 82 -
4giải phóng ai hèn mọn, ai nghèo túng,
cứu khỏi nanh vuốt bọn ác nhân.
 
Thánh Vịnh - Chương 86 -
1Người khó nghèo cầu nguyện trong cơn quẫn bách
Thánh Vịnh - Chương 86 -
1Lời cầu khẩn. Của vua Đa-vít.
Lạy CHÚA, xin lắng tai và đáp lời con,
vì thân con nghèo hèn túng quẫn.
 
Thánh Vịnh - Chương 86 -
7Lâm cảnh ngặt nghèo, con kêu lên Chúa,
vì Chúa vẫn đáp lời.
 
Thánh Vịnh - Chương 88 -
1Lời cầu xin trong lúc ngặt nghèo
Thánh Vịnh - Chương 91 -
15Khi kêu đến Ta, Ta liền đáp lại
lúc ngặt nghèo có Ta ở kề bên.
Ta giải cứu và ban nhiều vinh dự,
 
Thánh Vịnh - Chương 107 -
5vừa đói vừa khát, mạng sống đã hầu tàn.
Khi gặp bước ngặt nghèo,
 
Thánh Vịnh - Chương 107 -
13Khi gặp bước ngặt nghèo, họ kêu lên cùng CHÚA,
Người ra tay cứu họ thoát ngàn nỗi gian truân:
 
Thánh Vịnh - Chương 107 -
19Khi gặp bước ngặt nghèo, họ kêu lên cùng CHÚA,
Người ra tay cứu họ thoát ngàn nỗi gian truân.
 
Thánh Vịnh - Chương 107 -
28Khi gặp bước ngặt nghèo, họ kêu lên cùng CHÚA,
Người đưa tay kéo họ ra khỏi cảnh gian truân.
 
Thánh Vịnh - Chương 107 -
36Kẻ nghèo đói, Người cho đến ở,
họ lập nên thành thị để định cư.
 
Thánh Vịnh - Chương 107 -
41Nhưng Chúa lại cất nhắc
kẻ nghèo hèn thoát cảnh lầm than,
ban cho cả giống dòng
như chiên cừu sinh năm đẻ bảy.
 
Thánh Vịnh - Chương 109 -
16Bởi nó đã chẳng màng điều nhân việc nghĩa,
đã ngược đãi kẻ khó người nghèo
và giết hại cả người đã héo hắt tâm can.
 
Thánh Vịnh - Chương 109 -
22bởi vì con khốn khổ nghèo hèn,
nghe trong mình con tim rướm máu.
 
Thánh Vịnh - Chương 109 -
31vì Chúa đứng bên, bênh vực kẻ nghèo hèn,
để cứu độ khỏi tay người kết án.
 
Thánh Vịnh - Chương 112 -
9Kẻ túng nghèo, họ rộng tay làm phúc,
đức công chính của họ tồn tại muôn đời,
uy thế họ vươn cao rực rỡ.
 
Thánh Vịnh - Chương 113 -
7Kẻ mọn hèn, Chúa kéo ra khỏi nơi cát bụi,
ai nghèo túng, Người cất nhắc từ đống phân tro,
 
Thánh Vịnh - Chương 119 -
143Khốn khổ ngặt nghèo tuy ập xuống thân con,
mệnh lệnh Ngài vẫn làm con vui thoả.
 
Thánh Vịnh - Chương 120 -
1Ca khúc lên Đền.
Lúc ngặt nghèo, tôi kêu lên cùng CHÚA,
Chúa đã thương đáp lời.
 
Thánh Vịnh - Chương 132 -
15Ta sẽ đổ xuống muôn hồng ân,
cho Xi-on được lương thực dồi dào,
và ban cho kẻ nghèo được no nê cơm bánh.
 
Thánh Vịnh - Chương 138 -
7Cho dù con gặp bước ngặt nghèo,
Chúa vẫn bảo toàn mạng sống con.
Địch thù đang hằm hằm giận dữ,
Ngài ra tay chận đứng,
lấy tay uy quyền giải thoát con.
 
Thánh Vịnh - Chương 140 -
1ĐỨC CHÚA là Đấng bảo vệ người khốn khổ khó nghèo
Thánh Vịnh - Chương 140 -
13Con biết rằng: CHÚA bênh người khốn khổ,
bảo vệ quyền lợi kẻ khó nghèo.
 
Thánh Vịnh - Chương 142 -
3lời than vãn, xin giãi bày lên Chúa,
nỗi ngặt nghèo, kể lể trước thiên nhan.
 
Thánh Vịnh - Chương 143 -
11Lạy CHÚA, vì danh dự của Ngài, xin cho con được sống.
Bởi vì Ngài công chính, xin cứu con khỏi bước ngặt nghèo.
 
Thánh Vịnh - Chương 149 -
4Bởi vì CHÚA mến chuộng dân Người,
ban cho kẻ nghèo hèn được vẻ vang chiến thắng.
 
Châm Ngôn - Chương 6 -
11là cái nghèo sẽ đến như tên du thủ du thực,
cảnh bần cùng sẽ đột nhập như người có vũ trang.
 
Châm Ngôn - Chương 10 -
4Kẻ biếng nhác phải chịu cảnh nghèo hèn,
người siêng năng được giàu sang phú quý.
 
Châm Ngôn - Chương 10 -
15Của cải người giàu là thành trì kiên vững,
cảnh nghèo khiến kẻ yếu thế phải tiêu vong.
 
Châm Ngôn - Chương 11 -
8Người công chính được thoát cảnh hiểm nghèo,
đứa gian tà lại rơi vào thế chỗ.
 
Châm Ngôn - Chương 11 -
24Người hào phóng lại được thêm giàu có,
kẻ hà tiện lại lâm cảnh túng nghèo.
 
Châm Ngôn - Chương 13 -
7Người chẳng có chi thì khoe mình giàu có,
kẻ nhiều của cải lại làm bộ túng nghèo.
 
Châm Ngôn - Chương 13 -
8Của cải có sức chuộc mạng người,
còn kẻ nghèo chẳng nghe ai trách móc.
 
Châm Ngôn - Chương 13 -
18Coi khinh lời nghiêm huấn ắt phải nghèo phải nhục,
tuân giữ lời sửa dạy hẳn sẽ được hiển vinh.
 
Châm Ngôn - Chương 13 -
23Đất người nghèo vỡ hoang thì dồi dào lương thực,
nhưng nhiều kẻ mất mạng vì bất công.
 
Châm Ngôn - Chương 14 -
20Kẻ nghèo khó, láng giềng cũng ghét bỏ,
người giàu sang có vô số bạn bè.
 
Châm Ngôn - Chương 14 -
21Khinh rẻ tha nhân thì mắc tội,
nhưng xót thương kẻ nghèo là có phúc.
 
Châm Ngôn - Chương 14 -
23Chịu cực là có ăn,
nói suông thì chỉ tổ đói nghèo.
 
Châm Ngôn - Chương 14 -
31Áp bức người yếu thế
là sỉ nhục Đấng tạo thành nên họ,
thương xót kẻ khó nghèo
là tôn kính Đấng dựng nên người đó.
 
Châm Ngôn - Chương 17 -
5Chế giễu kẻ lâm cảnh túng nghèo
là sỉ nhục Đấng tạo thành nên họ.
Vui mừng khi người gặp tai ương
thì sẽ không thoát khỏi án phạt.
 
Châm Ngôn - Chương 18 -
23Người nghèo khẩn khoản nài xin,
người giàu trả lời hống hách.
 
Châm Ngôn - Chương 19 -
1Thà nghèo túng mà sống vẹn toàn,
còn hơn điêu ngoa mà ngu ngốc.
 
Châm Ngôn - Chương 19 -
4Người lắm của được thêm nhiều bạn,
còn kẻ nghèo bị bạn hữu lánh xa.
 
Châm Ngôn - Chương 19 -
7Kẻ nghèo túng bị mọi anh em khinh rẻ,
bạn hữu lại càng lánh xa !
Mong được đôi lời, cũng chẳng có.
 
Châm Ngôn - Chương 19 -
17Thương xót kẻ khó nghèo là cho ĐỨC CHÚA vay mượn,
Người sẽ đáp trả xứng việc đã làm.
 
Châm Ngôn - Chương 19 -
22Con người ao ước lòng nhân nghĩa,
thà là kẻ nghèo khó còn hơn là đứa dối gian.
 
Châm Ngôn - Chương 20 -
13Đừng mê ngủ kẻo ra nghèo túng,
chong mắt thức, bạn sẽ được cơm bánh no nê.
 
Châm Ngôn - Chương 21 -
5Kế hoạch người siêng năng hẳn tạo ra lợi nhuận,
ai vội vàng hấp tấp, ắt phải chịu đói nghèo.
 
Châm Ngôn - Chương 22 -
2Kẻ giàu người nghèo gặp nhau ở điểm này :
cả hai đều được ĐỨC CHÚA tạo dựng.
 
Châm Ngôn - Chương 22 -
7Người giàu thì thống trị kẻ nghèo,
người đi vay làm tôi cho chủ nợ.
 
Châm Ngôn - Chương 22 -
9Người tử tế sẽ được chúc phúc,
vì đã đem cơm bánh cho người nghèo.
 
Châm Ngôn - Chương 22 -
16Bóc lột người nghèo là làm giàu cho họ,
tặng cho kẻ giàu là khiến mình nghèo đi.
 
Châm Ngôn - Chương 22 -
22Đừng bóc lột người nghèo, vì họ đã nghèo sẵn ;
cũng đừng chà đạp người yếu thế nơi cửa công,
 
Châm Ngôn - Chương 23 -
21Bởi vì kẻ say sưa ăn nhậu ắt sẽ phải túng nghèo ;
kẻ mơ màng buồn ngủ sẽ khố rách áo ôm.
 
Châm Ngôn - Chương 24 -
34là cái nghèo sẽ đến với bạn như tên du thủ du thực,
cảnh bần cùng sẽ đột nhập như người có vũ trang.
 
Châm Ngôn - Chương 28 -
6Thà nghèo mà ăn ở vẹn toàn
còn hơn giàu mà sống quanh co.
 
Châm Ngôn - Chương 28 -
8Cho vay nặng lãi để được thêm giàu có
là gom của vào tay kẻ biết thương người nghèo.
 
Châm Ngôn - Chương 28 -
11Kẻ giàu có cứ tưởng mình khôn,
nhưng người nghèo mà sáng suốt thì biết rõ kẻ ấy.
 
Châm Ngôn - Chương 28 -
22Người xấu bụng chạy theo tiền của,
đâu biết rằng cảnh nghèo sắp ập đến bên mình.
 
Châm Ngôn - Chương 28 -
27Ai bố thí cho người nghèo
sẽ chẳng hề túng thiếu.
Còn ai cứ nhắm mắt làm ngơ
sẽ phải chịu bao lời nguyền rủa.
 
Châm Ngôn - Chương 29 -
7Người công chính quan tâm đến quyền lợi kẻ nghèo,
điều đó, ác nhân sao hiểu nổi !
 
Châm Ngôn - Chương 29 -
13Kẻ nghèo hèn và đứa bóc lột
giống nhau ở điểm này :
cả hai đều được ĐỨC CHÚA cho nhìn thấy ánh sáng.
 
Châm Ngôn - Chương 29 -
14Vua theo sự thật mà xét xử người nghèo
thì ngai vàng sẽ bền vững thiên thu.
 
Châm Ngôn - Chương 30 -
8Xin đẩy xa con lời dối trá và chuyện lọc lừa.
Xin đừng để con túng nghèo,
cũng đừng cho con giàu có ;
chỉ xin cho con cơm bánh cần dùng,
 
Châm Ngôn - Chương 30 -
9kẻo được quá đầy dư, con sẽ khước từ Ngài mà nói :
"ĐỨC CHÚA là ai vậy ?"
hay nếu phải túng nghèo, con sinh ra trộm cắp,
làm ô danh Thiên Chúa của con.
 
Châm Ngôn - Chương 30 -
14Có hạng người răng như kiếm, hàm như dao,
ăn sống nuốt tươi kẻ nghèo hèn khốn khổ,
gạt họ ra khỏi đất nước, khỏi loài người.
 
Châm Ngôn - Chương 31 -
7để họ uống mà quên đi cảnh nghèo,
khỏi nhớ đến nỗi khổ đau phiền muộn nữa.
 
Châm Ngôn - Chương 31 -
9Hãy mở miệng xét xử thật công minh,
biện hộ cho những kẻ nghèo nàn khốn khổ.
 
Châm Ngôn - Chương 31 -
20Nàng rộng tay giúp người nghèo khổ
và đưa tay cứu kẻ khốn cùng.
 
Giảng Viên - Chương 4 -
13Người trẻ nghèo mà khôn thì hơn ông vua già mà dại
vì không còn biết đón nhận lời khuyên ;
 
Giảng Viên - Chương 5 -
7Nếu trong một miền nào, bạn thấy người nghèo bị áp bức, luật pháp và công lý bị chà đạp, thì chớ ngạc nhiên, bởi vì một người làm lớn còn có người lớn hơn canh chừng, và cả hai lại có người lớn hơn nữa.
Giảng Viên - Chương 6 -
8Người khôn được lợi gì hơn kẻ dại ?
Người nghèo mà biết xử thế, có được lợi gì không ?
 
Giảng Viên - Chương 9 -
15Cũng trong thành đó, có một người nghèo mà khôn ngoan. Chính ông là người đã cứu được thành nhờ sự khôn ngoan của mình ; nhưng rồi không ai còn nhớ đến người nghèo đó nữa.
Giảng Viên - Chương 9 -
16Vì vậy tôi nói :
Trí khôn ngoan hơn cả sức mạnh,
nhưng cái khôn của người nghèo lại bị khinh dể,
lời người ấy nói, chẳng ai chịu lắng nghe.
 
Khôn Ngoan - Chương 2 -
10Ta hãy bức hiếp tên công chính nghèo hèn,
kẻ goá bụa, ta đừng buông tha,
bọn tóc bạc già nua, cũng chẳng nể.
 
Khôn Ngoan - Chương 16 -
4Vì đối với bọn người đàn áp kia,
cần bắt chúng chịu cơn đói kém ngặt nghèo,
còn đối với dân Chúa thì chỉ cần cho thấy
thù địch của mình bị hành hạ ra sao.
 
Huấn Ca - Chương 3 -
29Người sáng trí để tâm nghiên cứu các ẩn dụ,
kẻ khôn ngoan ao ước có tai thính để nghe.
Bác ái đối với người nghèo
 
Huấn Ca - Chương 4 -
1Con ơi,
đừng tước đoạt miếng cơm manh áo của người nghèo,
đừng để kẻ khốn cùng luống công chờ đợi.
 
Huấn Ca - Chương 4 -
2Đừng làm cho kẻ đói phải buồn tủi,
đừng chọc tức ai khi họ phải ngặt nghèo.
 
Huấn Ca - Chương 4 -
4Kẻ khốn khổ nài xin, con đừng từ chối,
gặp người nghèo, con đừng ngoảnh mặt đi.
 
Huấn Ca - Chương 4 -
8Hãy lắng nghe kẻ nghèo, và nhã nhặn chào lại họ.
 
Huấn Ca - Chương 7 -
1Những kẻ nghèo và người đau khổ
Huấn Ca - Chương 7 -
32Hãy rộng tay cứu giúp người nghèo khó,
để con được hưởng trọn vẹn phúc lành.
 
Huấn Ca - Chương 10 -
22Kẻ giàu, người sang cũng như kẻ nghèo:
niềm hãnh diện của tất cả là kính sợ Đức Chúa.
 
Huấn Ca - Chương 10 -
23Khinh dể một người nghèo thông minh là không phải lẽ,
tôn vinh một người tội lỗi là điều chẳng nên.
 
Huấn Ca - Chương 10 -
26Đừng khôn xảo, khi làm công việc của con,
cũng đừng sĩ diện, khi con phải nghèo túng.
 
Huấn Ca - Chương 10 -
30Kẻ nghèo được tôn trọng là nhờ sự hiểu biết,
người giàu được tôn trọng là vì tài sản của họ.
 
Huấn Ca - Chương 10 -
31Còn nghèo mà đã được trọng,
thì khi giàu sẽ được trọng biết bao?
Đang giàu mà đã bị khinh,
thì khi nghèo còn bị khinh biết mấy?
 
Huấn Ca - Chương 11 -
14Lành dữ, sống chết, giàu nghèo, tất cả đều do Đức Chúa.
 
Huấn Ca - Chương 11 -
21Đừng phục người tội lỗi vì các công việc của nó,
nhưng hãy tin vào Đức Chúa,
và công việc của con, hãy chịu khó mà làm,
vì làm cho kẻ nghèo bỗng nhiên nên giàu có,
đối với Đức Chúa, là chuyện thật dễ dàng.
 
Huấn Ca - Chương 13 -
3Người giàu vừa ăn cướp vừa la làng,
còn người nghèo bị thiệt thì lại phải năn nỉ.
 
Huấn Ca - Chương 13 -
19Lừa hoang trong sa mạc là mồi cho sư tử,
cũng vậy, kẻ nghèo túng là mồi cho bọn giàu sang.
 
Huấn Ca - Chương 13 -
20Đối với kẻ kiêu ngạo thì thấp hèn là điều ghê tởm,
cũng vậy, đối với người giàu có thì kẻ nghèo là đồ gớm ghê.
 
Huấn Ca - Chương 13 -
21Người giàu trượt chân thì được bạn bè nâng đỡ,
còn kẻ nghèo mà ngã thì bị bạn hữu bỏ rơi.
 
Huấn Ca - Chương 13 -
22Người giàu mà có lỡ, thì nhiều người cứu gỡ cho,
có nói bậy, người ta cũng cho là phải.
Kẻ nghèo có lỡ, thì người ta chê trách,
có nói hay, thiên hạ cũng chẳng kể vào đâu.
 
Huấn Ca - Chương 13 -
23Người giàu lên tiếng thì mọi người im lặng,
người ta đưa lời của nó lên tận chín tầng mây;
khi kẻ nghèo lên tiếng thì họ bảo: "Ai vậy? "
Nếu nó vấp, họ sẽ xô cho té nhào.
 
Huấn Ca - Chương 13 -
24Giàu là tốt nếu không mắc tội,
nhưng theo lời kẻ vô đạo thì nghèo là xấu.
 
Huấn Ca - Chương 18 -
25Hãy nhớ đến thời đói kém, khi con dư dật;
khi giàu có, hãy nhớ đến cơn nghèo khổ và nỗi khốn cùng.
 
Huấn Ca - Chương 18 -
33Đừng vay mượn để tiệc tùng mà hoá ra nghèo,
và không còn đồng xu dính túi.
 
Huấn Ca - Chương 19 -
1Một người thợ say sưa sẽ không giàu có được,
kẻ coi thường lợi nhỏ sẽ rơi vào nghèo túng.
 
Huấn Ca - Chương 21 -
5Kẻ nghèo vừa mở miệng cầu khẩn là Chúa lắng tai nghe:
Người xét xử ngay, không trì hoãn.
 
Huấn Ca - Chương 25 -
2Nhưng cũng có ba hạng người tôi gớm ghét,
và không chịu nổi lối sống của họ:
nghèo mà kiêu, giàu mà gian trá,
già đầu mà ngu, còn đi ngoại tình.
 
Huấn Ca - Chương 26 -
4Giàu hay nghèo, lòng vẫn cứ an vui,
lúc nào nét mặt cũng tươi cười.
 
Huấn Ca - Chương 26 -
28Có hai chuyện khiến tôi buồn lòng
và chuyện thứ ba làm tôi nổi giận:
chiến sĩ sa cơ vì nghèo túng, trí thức bị coi như rác rưởi,
chính nhân lại đeo đuổi việc
gian tà:
Đức Chúa sẽ để cho nó chết vì gươm.
 
Huấn Ca - Chương 29 -
8Tuy nhiên, hãy rộng lượng với kẻ nghèo hèn,
đừng chần chừ khi phải bố thí.
 
Huấn Ca - Chương 29 -
9Theo luật dạy, con hãy đón tiếp kẻ khó nghèo,
vì họ túng quẫn, đừng để họ ra về tay trắng.
 
Huấn Ca - Chương 29 -
22Sống nghèo dưới mái tranh của mình
còn hơn ăn sang mà đi ở nhờ người khác.
 
Huấn Ca - Chương 30 -
14Nghèo mà cơ thể lành mạnh cường tráng,
còn hơn giàu mà thân xác ốm o xo bại.
 
Huấn Ca - Chương 31 -
4Người nghèo vất vả vẫn thiếu hụt miếng ăn,
ngưng làm việc là bần cùng thiếu thốn.
 
Huấn Ca - Chương 34 -
20Lấy của người nghèo mà dâng làm hy lễ
thì cũng như sát tế đứa con trước mặt cha nó.
 
Huấn Ca - Chương 34 -
21Người túng nghèo còn chút bánh độ thân,
ai lấy đi là kẻ hút máu.
 
Huấn Ca - Chương 35 -
13Người không vị nể mà làm hại kẻ nghèo hèn,
nhưng nghe lời kêu xin của người bị áp bức.
 
Huấn Ca - Chương 35 -
17Lời nguyện của người nghèo vượt ngàn mây thẳm.
Lời nguyện chưa tới đích, họ chưa an lòng.
 
Isaia - Chương 3 -
14ĐỨC CHÚA đưa ra toà xét xử
hàng kỳ mục và những kẻ lãnh đạo dân Người:
"Chính các ngươi đã ăn hại vườn nho.
Của cải người nghèo các ngươi đã bóc lột
còn đang ở trong nhà các ngươi.
 
Isaia - Chương 3 -
15Cớ sao các ngươi lại chà đạp dân Ta,
làm tan nát mặt mày những kẻ nghèo khó? "
Sấm ngôn của Chúa Thượng, ĐỨC CHÚA các đạo binh!
 
Isaia - Chương 5 -
30Nhưng trong ngày đó,
sẽ có tiếng gầm lên chống lại chúng, như tiếng gầm của biển.
Người ta sẽ nhìn mặt đất, thì này: bóng tối và ngặt nghèo,
và ánh sáng bị mây mù làm cho tối tăm.
 
Isaia - Chương 8 -
22rồi nhìn xuống đất,
và kìa: ngặt nghèo và tối tăm,
bóng đêm đè nặng, và tứ phía mịt mù.
 
Isaia - Chương 8 -
23Nhưng sẽ không còn bóng đêm ở nơi đang bị ngặt nghèo. Thời đầu, Người đã hạ nhục đất Dơ-vu-lun và đất Náp-ta-li, nhưng thời sau, Người sẽ làm vẻ vang cho con đường ra biển, miền bên kia sông Gio-đan, vùng đất của dân ngoại.
 
Isaia - Chương 10 -
2để cản người yếu hèn hưởng công lý,
tước đoạt quyền lợi người nghèo khó trong dân tôi,
để biến bà goá thành mồi ngon cho chúng, và bóc lột kẻ mồ côi.
 
Isaia - Chương 11 -
4nhưng xét xử công minh cho người thấp cổ bé miệng,
và phán quyết vô tư bênh kẻ nghèo trong xứ sở.
Lời Người nói là cây roi đánh vào xứ sở,
hơi miệng thở ra giết chết kẻ gian tà.
 
Isaia - Chương 14 -
30Những kẻ hèn mọn nhất sẽ được nuôi dưỡng
và những kẻ nghèo khó sẽ được nghỉ ngơi an toàn.
Còn cội rễ ngươi, Ta sẽ làm cho chết đói,
và giết hại phần sống sót của ngươi.
 
Isaia - Chương 14 -
32Trả lời sao đây cho sứ giả của dân ấy?
Hãy trả lời rằng: ĐỨC CHÚA đã củng cố Xi-on,
và kẻ nghèo khó trong dân Người vào đó náu ẩn.
 
Isaia - Chương 25 -
4Quả thật, Ngài là chốn dung thân cho người hèn yếu,
là nơi nương náu cho kẻ khó nghèo khi gặp bước gian truân.
Ngài là nơi trú ẩn trong cơn bão táp,
là bóng mát giữa buổi nắng thiêu,
vì sát khí của quân cường bạo
chẳng khác nào mưa bão đập vào tường.
 
Isaia - Chương 29 -
19Nhờ ĐỨC CHÚA, những kẻ hèn mọn sẽ ngày thêm phấn khởi,
và vì Đức Thánh của Ít-ra-en,
những người nghèo túng sẽ nhảy múa tưng bừng.
 
Isaia - Chương 30 -
6Lời sấm về các thú vật miền Ne-ghép.
Trong miền đất hiểm nghèo và khốn quẫn,
miền đất của sư tử đực và sư tử cái, của rắn độc và rồng bay,
chúng mang của cải trên lưng lừa,
và trên bướu lạc đà, chúng chở kho báu
để hiến cho một dân vô tích sự:
 
Isaia - Chương 30 -
20Chúa Thượng sẽ ban cho ngươi bánh ăn trong lúc ngặt nghèo
và nước uống trong cơn khốn quẫn.
Đấng dạy dỗ ngươi sẽ không còn lánh mặt,
và mắt ngươi sẽ thấy Đấng dạy dỗ ngươi.
 
Isaia - Chương 32 -
7Người quỷ quyệt dùng trò quỷ quyệt xấu xa,
nó bày ra mưu thâm chước độc, dùng những lời giả dối
hại kẻ nghèo hèn, hại người cùng khổ
ngay khi họ đòi quyền lợi của mình.
 
Isaia - Chương 33 -
2Lạy ĐỨC CHÚA, xin thương xót chúng con,
chúng con trông cậy vào Ngài.
Mỗi buổi sáng, xin Ngài nên cánh tay nâng đỡ chúng con;
xin cứu độ chúng con trong lúc ngặt nghèo.
 
Isaia - Chương 41 -
17Những ai nghèo hèn, khốn khổ,
tìm nước không ra, lưỡi khô vì khát,
Ta, ĐỨC CHÚA, Ta sẽ đáp lời, Ta, Thiên Chúa của Ít-ra-en,
Ta sẽ không bỏ rơi chúng.
 
Isaia - Chương 49 -
13Trời hãy hò reo, đất hãy nhảy múa,
núi non hãy bật tiếng hò reo,
vì ĐỨC CHÚA ủi an dân Người đã chọn
và chạnh lòng thương những kẻ nghèo khổ của Người.
 
Isaia - Chương 57 -
13Khi ngươi kêu cứu, thì những gì ngươi đã tập hợp
cứ việc giải thoát ngươi!
Một cơn gió cuốn, một làn hơi thổi sẽ đem chúng đi hết.
Còn ai nương ẩn nơi Ta, sẽ được đất làm gia nghiệp,
và được núi thánh của Ta làm sở hữu.
Kẻ nghèo hèn được ơn cứu độ
 
Isaia - Chương 58 -
7Chẳng phải là chia cơm cho người đói,
rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ;
thấy ai mình trần thì cho áo che thân,
không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục?
 
Isaia - Chương 61 -
1Thần khí của ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng ngự trên tôi,
vì ĐỨC CHÚA đã xức dầu tấn phong tôi,
sai đi báo tin mừng cho kẻ nghèo hèn,
băng bó những tấm lòng tan nát,
công bố lệnh ân xá cho kẻ bị giam cầm,
ngày phóng thích cho những tù nhân,
 
Isaia - Chương 66 -
2Tất cả những vật ấy, chính tay Ta đã làm.
Tất cả những vật ấy đều là của Ta - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.
Kẻ được Ta đoái nhìn: đó là người nghèo khổ,
người có tâm hồn tan nát, người nghe lời Ta mà run sợ.
 
Giêrêmia - Chương 2 -
34Ngay trên tà áo ngươi, cũng thấy máu người nghèo vô tội,
dù ngươi chẳng bắt gặp họ khoét vách đục tường.
Với những chuyện như thế
 
Giêrêmia - Chương 5 -
28Chúng phương phi đẫy đà.
Tội ác của chúng không sao lường nổi.
Chúng không tôn trọng công lý,
coi thường quyền lợi kẻ mồ côi, miễn sao chúng được lợi.
Chúng không xử công minh cho kẻ khó nghèo.
 
Giêrêmia - Chương 19 -
9Ta sẽ khiến chúng ăn thịt con trai, con gái mình: khi bị vây hãm, bị quân thù cùng những kẻ tìm hại mạng sống siết chặt trong cảnh ngặt nghèo, chúng sẽ ăn thịt lẫn nhau.
 
Giêrêmia - Chương 22 -
16Ông đã phân xử công minh cho kẻ nghèo hèn túng thiếu,
cũng vì vậy mà mọi sự nên xuôi xắn cho ông.
Xử sự như vậy là biết Ta rồi đó! Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.
 
Baruc - Chương 6 -
27Của lễ hy sinh dâng cho chúng, các tư tế đem bán kiếm lời; còn phần phải đem chia cho người nghèo đói tật nguyền, thì các bà vợ của họ đem ướp muối. Những của lễ hy sinh ấy, cả đàn bà có kinh nguyệt và người ở cữ cũng cứ động vào.
Êdêkien - Chương 16 -
49Đây là tội của Xơ-đôm, em gái ngươi: kiêu căng, phè phỡn; nó cùng với các con gái sống nhởn nhơ, vô tư lự, không ra tay giúp đỡ người nghèo khổ bần cùng.
Êdêkien - Chương 18 -
12ngược đãi kẻ bần cùng nghèo khó, cướp của kẻ khác, không trả của cầm, ngước mắt nhìn các ngẫu tượng, làm điều ghê tởm,
Êdêkien - Chương 22 -
29Dân trong xứ đã bóc lột người khác, cướp giật của người ta, ngược đãi kẻ bần cùng nghèo đói, bóc lột ngoại kiều, không đếm xỉa gì đến lẽ chính trực.
Đanien - Chương 4 -
24Vì thế, tâu đức vua, xin vui lòng nghe theo lời thần đề nghị mà đái tội lập công, bằng cách làm việc nghĩa, là tỏ lòng từ bi đối với người nghèo, may ra thời thịnh vượng của ngài sẽ được kéo dài thêm chăng."
Giấc mơ thành hiện thực
 
Đanien - Chương 12 -
1"Thời đó, Mi-ca-en sẽ đứng lên. Người là vị chỉ huy tối cao, là đấng vẫn thường che chở dân ngươi. Đó sẽ là thời ngặt nghèo chưa từng thấy, từ khi có các dân cho đến bây giờ. Thời đó, dân ngươi sẽ thoát nạn, nghĩa là tất cả những ai được ghi tên trong cuốn sách của Thiên Chúa.
 
Amốt - Chương 2 -
6ĐỨC CHÚA phán thế này: Vì tội của Ít-ra-en đã lên tới cực độ,
Ta sẽ không rút lại bản án.
Vì chúng bán người công chính để lấy tiền,
bán kẻ nghèo khổ với giá một đôi giày.
 
Amốt - Chương 4 -
1Hãy nghe lời này,
hỡi các mụ bò cái xứ Ba-san trên vùng núi Sa-ma-ri!
Các ngươi ngược đãi kẻ yếu hèn, chà đạp người nghèo đói,
và bảo các ông chồng của mình: "Đem rượu lại đây cho ta uống! "
 
Amốt - Chương 5 -
12Bởi Ta biết: tội ác các ngươi nhiều vô kể,
tội lỗi các ngươi nặng tầy trời:
nào áp bức người công chính, lại đòi quà hối lộ,
nào ức hiếp kẻ nghèo hèn tại cửa công.
 
Amốt - Chương 8 -
4Hãy nghe đây, hỡi những ai đàn áp người cùng khổ
và tiêu diệt kẻ nghèo hèn trong xứ.
 
Giôna - Chương 2 -
3Ông nói:
Từ cảnh ngặt nghèo, tôi kêu lên ĐỨC CHÚA,
Người đã thương đáp lời.
Lạy Chúa, từ lòng âm phủ, con cầu cứu, Ngài đã nghe tiếng con.
 
Xôphônia - Chương 2 -
3Hỡi tất cả những ai nghèo hèn trong xứ sở,
những kẻ thi hành mệnh lệnh của ĐỨC CHÚA,
anh em hãy tìm kiếm Người;
hãy tìm sự công chính, hãy tìm đức khiêm nhường
thì may ra anh em sẽ được che chở
trong ngày thịnh nộ của ĐỨC CHÚA.
 
Xôphônia - Chương 3 -
12Ta sẽ cho sót lại giữa ngươi một dân nghèo hèn và bé nhỏ;
chúng sẽ tìm nương ẩn nơi danh ĐỨC CHÚA.
 
Dacaria - Chương 7 -
10Đừng áp bức người goá bụa và trẻ mồ côi, người ngoại kiều và kẻ nghèo hèn, chớ để lòng mưu điều ác hại nhau.
Mát-thêu - Chương 5 -
3"Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,
vì Nước Trời là của họ.
 
Mát-thêu - Chương 11 -
5Người mù xem thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng,
Mát-thêu - Chương 19 -
21Đức Giê-su đáp: "Nếu anh muốn nên hoàn thiện, thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi."
Mát-thêu - Chương 26 -
9Dầu đó có thể bán được nhiều tiền mà cho người nghèo."
Mát-thêu - Chương 26 -
11Người nghèo thì lúc nào anh em cũng có với anh em; còn Thầy, thì không phải lúc nào anh em cũng có đâu!
Mác-cô - Chương 10 -
21Đức Giê-su đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến. Người bảo anh ta: "Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi."
Mác-cô - Chương 12 -
1Tiền dâng cúng của bà goá nghèo (Lc 21: 1-4)
Mác-cô - Chương 12 -
42Cũng có một bà goá nghèo đến bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm, trị giá một phần tư đồng xu Rô-ma.
Mác-cô - Chương 12 -
43Đức Giê-su liền gọi các môn đệ lại và nói: "Thầy bảo thật anh em: bà goá nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết.
Mác-cô - Chương 14 -
5Dầu đó có thể đem bán lấy trên ba trăm quan tiền mà bố thí cho người nghèo." Rồi họ gắt gỏng với cô.
Mác-cô - Chương 14 -
7Người nghèo thì lúc nào các ông chẳng có bên cạnh mình, các ông muốn làm phúc cho họ bao giờ mà chẳng được! Còn tôi, các ông chẳng có mãi đâu!
Luca - Chương 1 -
53Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư,
người giàu có, lại đuổi về tay trắng.
 
Luca - Chương 4 -
18Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức,
Luca - Chương 6 -
20Đức Giê-su ngước mắt lên nhìn các môn đệ và nói:
"Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó,
vì Nước Thiên Chúa là của anh em.
 
Luca - Chương 7 -
22Người trả lời hai người ấy rằng: "Các anh cứ về thuật lại cho ông Gio-an những điều mắt thấy tai nghe: người mù được thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết trỗi dậy, kẻ nghèo được nghe tin mừng,
Luca - Chương 14 -
11"Khi đãi khách, hãy mời những người nghèo khó"
Luca - Chương 14 -
13Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù.
Luca - Chương 14 -
21"Đầy tớ ấy trở về, kể lại sự việc cho chủ. Bấy giờ chủ nhà nổi cơn thịnh nộ bảo người đầy tớ rằng: "Mau ra các nơi công cộng và đường phố trong thành, đưa các người nghèo khó, tàn tật, đui mù, què quặt vào đây.
Luca - Chương 16 -
1Dụ ngôn ông nhà giàu và anh La-da-rô nghèo khó
Luca - Chương 16 -
20Lại có một người nghèo khó tên là La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu,
Luca - Chương 16 -
22Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Áp-ra-ham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn.
 
Luca - Chương 18 -
22Nghe vậy, Đức Giê-su bảo ông: "Ông chỉ còn thiếu có một điều, là hãy bán tất cả những gì ông có mà phân phát cho người nghèo, và ông sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi."
Luca - Chương 19 -
8Ông Da-kêu đứng đó thưa với Chúa rằng: "Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn."
Luca - Chương 21 -
3Người liền nói: "Thầy bảo thật anh em: bà goá nghèo này đã bỏ vào nhiều hơn ai hết.
Gioan - Chương 12 -
5"Sao lại không bán dầu thơm đó lấy ba trăm quan tiền mà cho người nghèo? "
Gioan - Chương 12 -
6Y nói thế, không phải vì lo cho người nghèo, nhưng vì y là một tên ăn cắp: y giữ túi tiền và thường lấy cho mình những gì người ta bỏ vào quỹ chung.
Gioan - Chương 12 -
8Thật vậy, người nghèo thì bên cạnh anh em lúc nào cũng có; còn Thầy, anh em không có mãi đâu."
 
Gioan - Chương 13 -
29Vì Giu-đa giữ túi tiền, nên có vài người tưởng rằng Đức Giê-su nói với y: "Hãy mua những món cần dùng trong dịp lễ", hoặc bảo y bố thí cho người nghèo.
Tông Đồ Công Vụ - Chương 7 -
10Người cứu ông khỏi mọi bước ngặt nghèo, cho ông được cảm tình của Pha-ra-ô, vua Ai-cập, và được khôn ngoan trước mặt nhà vua, khiến nhà vua đặt ông làm tể tướng cai quản nước Ai-cập và toàn thể hoàng cung.
Tông Đồ Công Vụ - Chương 7 -
11Rồi xảy ra nạn đói trong cả nước Ai-cập và tại Ca-na-an: đó là thời rất ngặt nghèo, và cha ông chúng ta không tìm đâu ra lương thực.
Thư Rôma - Chương 15 -
26vì miền Ma-kê-đô-ni-a và miền A-khai-a đã có nhã ý đóng góp để giúp những người nghèo trong số dân thánh ở Giê-ru-sa-lem.
Thư Côrintô 2 - Chương 6 -
10coi như phải ưu phiền, nhưng kỳ thực chúng tôi luôn vui vẻ; coi như nghèo túng, nhưng kỳ thực chúng tôi làm cho bao người trở nên giàu có; coi như không có gì, nhưng kỳ thực chúng tôi có tất cả.
 
Thư Côrintô 2 - Chương 8 -
2Trải qua bao nỗi gian truân, họ vẫn được chan chứa niềm vui; giữa cảnh khó nghèo cùng cực, họ lại trở nên những người giàu lòng quảng đại.
Thư Côrintô 2 - Chương 8 -
9Quả thật, anh em biết Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, đã có lòng quảng đại như thế nào: Người vốn giàu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em, để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giàu có.
Thư Côrintô 2 - Chương 8 -
13Vấn đề không phải là bắt anh em sống eo hẹp để cho người khác bớt nghèo khổ. Điều cần thiết là phải có sự đồng đều.
Thư Côrintô 2 - Chương 9 -
9theo như lời đã chép: Kẻ túng nghèo, Người rộng tay làm phúc; đức công chính của Người tồn tại muôn đời.
 
Thư Côrintô 2 - Chương 12 -
10Vì vậy, tôi cảm thấy vui sướng khi mình yếu đuối, khi bị sỉ nhục, hoạn nạn, bắt bớ, ngặt nghèo vì Đức Ki-tô. Vì khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh.
 
Thư Galát - Chương 4 -
9Nhưng nay anh em đã biết Thiên Chúa, hay đúng hơn được Thiên Chúa biết đến, làm sao anh em còn trở lại với những yếu tố bất lực và nghèo nàn ấy, còn muốn làm nô lệ chúng một lần nữa?
Thư Giacôbê - Chương 2 -
1Phải kính trọng người nghèo
Thư Giacôbê - Chương 2 -
2Quả vậy, giả như có một người bước vào nơi anh em hội họp, tay đeo nhẫn vàng, áo quần lộng lẫy, đồng thời có một người nghèo khó, ăn mặc tồi tàn, cũng bước vào,
Thư Giacôbê - Chương 2 -
3mà anh em kính cẩn nhìn người ăn mặc lộng lẫy và nói: "Xin mời ông ngồi vào chỗ danh dự này", còn với người nghèo, anh em lại nói: "Đứng đó! " hoặc: "Ngồi dưới bệ chân tôi đây! ",
Thư Giacôbê - Chương 2 -
5Anh em thân mến của tôi, anh em hãy nghe đây: nào Thiên Chúa đã chẳng chọn những kẻ nghèo khó trước mặt người đời, để họ trở nên người giàu đức tin và thừa hưởng vương quốc Người đã hứa cho những ai yêu mến Người hay sao?
Thư Giacôbê - Chương 2 -
6Thế mà anh em, anh em lại khinh dể người nghèo! Chẳng phải những người giàu áp bức anh em đó sao? Chẳng phải họ lôi anh em ra toà đó sao?
Khải Huyền - Chương 2 -
9Ta biết nỗi gian truân, và cảnh nghèo khó của ngươi - nhưng thực ra ngươi giàu có - cũng như Ta biết lời vu khống của những kẻ xưng mình là Do-thái, mà thực ra không phải: chúng chỉ là thành viên thuộc hội đường của Xa-tan.
Khải Huyền - Chương 3 -
17Ngươi nói: "Tôi giàu có, tôi đã làm giàu, tôi chẳng thiếu thốn chi"; nhưng ngươi không biết rằng ngươi là kẻ khốn nạn, đáng thương, nghèo khổ, đui mù và trần truồng.
Khải Huyền - Chương 13 -
16Nó bắt mọi người, không phân biệt lớn nhỏ, giàu nghèo, tự do hay nô lệ, phải thích dấu trên tay hữu hoặc trên trán.