Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Chúa nâng cao những kẻ khiêm nhường

Tác giả: 
Lm Trần Ngà

 

 

Chúa nâng cao những kẻ khiêm nhường

(Suy niệm Tin Mừng Luca (1, 39-56) trích đọc vào Lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời)  

 

Một bài học quan trọng liên quan đến việc đối nhân xử thế mà Chúa Giê-su thường nhắc nhở chúng ta, đó là đừng tự cao tự đại, đừng kiêu căng tự phụ nhưng phải biết sống khiêm tốn với mọi người. Bài học đó được Chúa Giê-su tóm gọn như sau: “Phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.” (Lc 14,11. 18,14. Mt 23,12. 20.26)

 

Bài học nầy lại càng sáng tỏ hơn qua lời tán tụng của Mẹ dâng lên Thiên Chúa khi Mẹ đến thăm Bà Ê-li-da-bét.

 

Đây là bài “Ngợi Khen” (Magnificat) nhằm tôn vinh Thiên Chúa với nội dung được tóm gọn trong câu: “Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”

 

Trước hết, bài ca diễn tả ý tưởng: “ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống” qua những câu sau đây:

Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh,

dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.

Chúa hạ bệ những ai quyền thế…” (Lc 1,51-52)

 

Tiếp theo, bài ca nói về việc “ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên”:

 

 “Chúa nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.

Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư,

người giàu có, lại đuổi về tay trắng.” (Lc 1, 48.52-53)

 

Và Mẹ Maria đã đem chính bản thân mình như một bằng chứng hùng hồn và cụ thể để minh chứng cho mọi người thấy chính Thiên Chúa đã đoái thương thân phận tôi tớ thấp hèn của Mẹ và đã nâng Mẹ lên cao:

 

Phận nữ tỳ hèn mọn,

Người đoái thương nhìn tới;

từ nay, hết mọi đời

sẽ khen tôi diễm phúc.”

 

Quy luật cuộc đời là thế: Tháp cao thì dễ nghiêng, cây cao thì dễ ngả, người tự cao thì dễ bị hạ xuống chỗ thấp hèn.

 

Trong khu rừng có hàng triệu cây lớn nhỏ, non già đủ cỡ; thế nhưng cây càng cao thì càng bị gió lay, càng dễ bị sét đánh, càng dễ bị bão tố làm gãy cành hay bật gốc. Trong khi đó, những cây nhỏ bé mềm mại thường được an toàn trước phong ba bão táp.

 

Trong xã hội con người cũng thế, những người kiêu căng ngạo mạn thì hay bị người đời chê ghét và tìm cách hạ bệ; còn những người khiêm tốn thì dễ được người đời mến thương.

 

Trong một giờ huấn đức cách đây đã lâu, có lần Đức Cố Hồng Y Phan-xi-cô Xa-vi-e Nguyễn Văn Thuận nói với anh em trong lớp chúng tôi rằng: “Khi người ta thấy mình đứng ở địa vị cao thì họ muốn hạ bệ mình xuống; khi người ta thấy mình nằm xuống sát đất thì họ muốn nâng mình đứng lên.”

 

Thế nên, để tránh cho những cây cao không đổ ngả, người ta phải liệu cho chúng đâm rễ thật sâu hay phải chặt bớt ngọn; muốn cho những toà nhà cao tầng không nghiêng, đổ… người ta phải liệu xây dựng phần móng thật sâu. Tương tự như thế, người có địa vị hay tài năng trổi vượt người khác, cần phải “đâm rễ sâu” bằng nếp sống khiêm nhường. Có như thế mới được tồn tại lâu bền.

 

Cuộc đời của Mẹ Maria là bằng chứng đầy thuyết phục cho quy luật nầy: Mẹ sống khiêm tốn nên Mẹ được Thiên Chúa tôn lên:

 

“Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn đến, từ nay hết mọi thời sẽ khen tôi diễm phúc. Đấng toàn năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, Danh Người thật chí thánh chí tôn.”

 

Hôm nay, bài “Ngợi Khen” của Mẹ Maria đề ra cho chúng ta hai chọn lựa:

 

Thứ nhất:

Muốn được Thiên Chúa và mọi người thương mến, thì hãy làm như người trồng cây kinh nghiệm, chặt bớt những ngọn cây cao, kích thích cho chúng đâm rễ sâu vào lòng đất; hoặc làm như người thợ xây lành nghề, khi thi công những ngôi nhà cao tầng, biết đóng móng thật sâu vào lòng đất… Nói chung, là biết sống khiêm tốn với mọi người.

 

Thứ hai:

Muốn bị người đời ghét bỏ và xa lánh, thì cứ việc sống như cây cao không đâm rễ sâu, như nhà cao tầng mà chẳng có móng sâu, nghĩa là cứ tự cao tự đại mà chẳng biết khiêm tốn hạ mình.

 

Lạy Chúa Giê-su,

Cuộc đời khiêm hạ của Chúa và Mẹ Maria là hai mẫu gương khiêm nhường rất đáng khâm phục. Xin Chúa giúp chúng con noi gương Chúa và Mẹ sống thật khiêm nhường để được hạnh phúc đời nầy và được hưởng vinh phúc với Chúa và Mẹ trên quê trời mai sau. Amen.

 

Linh Mục Inhaxiô Trần Ngà