Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

ĐTC Phanxicô: Giáo Lý Giáo Hội Cộng Đồng - Bài 11​

Tác giả: 
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

 

"Nếu là Một Giáo Hội duy nhất thì chúng ta hiểu thế nào về mối liên hệ giữa thực tại hữu hình và thiêng liêng của Giáo Hội?"

 

Anh Chị Em thân mến, 

 

Trong bài giáo lý trước, chúng ta đã nhấn mạnh đến vấn đề tự bản chất Giáo Hội là những gì thiêng liêng ra sao, ở chỗ Giáo Hội là Thân Mình của Chúa Kitô, được xây dựng trong Thánh Thần. Tuy nhiên, khi chúng ta nói đến Giáo Hội thì chúng ta nghĩ ngay đến các cộng đồng của chúng ta, các giáo xứ của chúng ta, giáo phận của chúng ta, đến các cơ cấu tổ chức chúng ta thường cùng nhau qui tụ lại, và dĩ nhiên về cả yếu tố cũng như những nhân vật hướng dẫn cùng quản trị nó. Đó là thực tại hữu hình của Giáo Hội. Vậy chúng ta cần phải đặt vấn đề là: Phải chăng chúng là hai điều khác nhau hay chỉ là Một Giáo Hội duy nhất? Mà nếu là Một Giáo Hội duy nhất thì chúng ta hiểu thế nào về mối liên hệ giữa thực tại hữu hình và thiêng liêng của Giáo Hội

 

1- Trước hết, khi chúng ta nói về thực tại hữu hình của Giáo Hội là chúng ta đã nói đến vấn đề có cả hai rồi - thực tại hữu hình mà chúng ta thấy và thực tại thiêng liêng - chúng ta không được chỉ nghĩ về Giáo Hoàng, các vị Giám Mục, các linh mục và những người sống đời tận hiến tu trì. Thực tại hữu hình của Giáo Hội được làm nên bởi nhiều anh chị em đã lãnh nhận phép rửa trên khắp thế giới là những ai tin cậy mến. (Tới đây ĐTC bắt đầu nói buông như sau: Chúng ta thường nghe dân chúng nói rằng: 'Giáo Hội không làm điều này... Giáo Hội không làm điều kia!' 'Hãy cho tôi biết Giáo Hội là ai?' - 'Ồ Giáo Hội là các vị linh mục, các vị giám mục, là Giáo Hoàng...' Tất cả chúng ta đều là Giáo Hội! Tất cả chúng ta, tất cả chúng ta đã lãnh nhận Phép Rửa! Chúng ta là Giáo Hội, Giáo Hội của Chúa Giêsu').

 

Tất cả những ai theo Chúa Giêsu, và nhân danh Người, sống gần gũi với người nghèo nàn và những ai đau khổ, cố gắng cống hiến cho họ những gì là nhẹ nhõm, ủi an và bình yên. (Ngài lại nói buông: Tất cả những ai làm các điều ấy, những gì Chúa sai chúng ta đi làm, đều là Giáo Hội). Thế nên chúng ta biết rằng không thể nào đo lường được thực tại hữu hình của Giáo Hội, không thể nào biết được tất cả tầm vóc viên trọn của Giáo Hội: làm thế nào để người ta biết được tất cả những gì là thiện hảo thực hiện? (Ngài nói buông tiếp: Rất nhiều tác động yêu thương, rất nhiều sự trung thành trong các gia đình, rất nhiều công việc giáo dục con cái, trong việc thực hiện đức tin, truyền đạt đức tin, rất nhiều khổ đau nơi bệnh nhân là những người hiến dâng nỗi khổ đau của mình cho Chúa. Chúng ta không thể nào đo lường được hết các điều ấy! Nó rất ư là nhiều, rất ư là nhiều!) Làm sao chúng ta có thể biết được tất cả những điều kỳ diệu mà qua chúng ta, Chúa Kitô có thể tác động nơi tâm hồn và đời sống của mỗi người? Anh chị em thấy đó: thực tại hữu hình của Giáo Hội vượt lên trên tầm kiểm soát của chúng ta, vượt ra ngoài sức lực của chúng ta, và nó là một thực tại huyền nhiệm, bởi nó xuất phát từ Thiên Chúa.

 

2- Để hiểu được mối liên hệ này trong Giáo Hội giữa thực tại hữu hình và thiêng liêng của Giáo Hội, không còn cách nào khác ngoài việc nhìn lên Chúa Kitô, Đấng có Thân Mình là Giáo Hội và từ Thân Mình này Giáo Hội được xuất phát, bằng một tác động vô cùng yêu thương. Thật vậy, thậm chí nơi cả Chúa Kitô, nhờ mầu nhiệm Nhập Thể, chúng ta thấy được một bản tính loài người và một bản tính thần linh, được liên hợp nơi cùng một ngôi vị một cách tuyệt diệu và bất khả phân ly. Giáo Hội cũng thế. Như nơi Chúa Kitô, nhân tính phục vụ thần tính để hoàn thành Ơn Cứu Độ thế nào thì tương tự như vậy thực tại hữu hình cũng phục vụ thực tại linh thiêng của Giáo Hội như vậy. Bởi thế, Giáo Hội cũng là một mầu nhiệm, một mầu nhiệm mà những gì không thấy được còn quan trọng hơn cả những gì được thấy, và chỉ có thể nhận biết bằng con mắt đức tin thôi (cf. Const. Dogmatic Constitution. On the Church Lumen Gentium, 8). 


3- Tuy nhiên, nơi trường hợp của Giáo Hội, chúng ta cần phải tự vấn rằng: Làm thế nào thực tại hữu hình có thể phục vụ thực tại linh thiêng chứ? Một lần nữa, chúng ta có thể hiểu vấn đề này bằng cách nhìn lên Chúa Kitô. (Đến đây ĐTC lại một lần nữa nói buông: Thế nhưng Chúa Kitô là mô phạm và Giáo Hội là Thân Mình của Người mà Người là mô phạm cho tất cả Kitô hữu, cho tất cả chúng ta! Nhìn lên Chúa Kitô anh chị em không thể nào sai lạc được!). Phúc Âm theo Thánh Luca nói cho chúng ta biết Chúa Giêsu xuất thân từ Nazarét ra sao, nơi Người lớn lên, Người đã đi vào hội đường và đọc đoạn sách của tiên tri Isaia ám chỉ về Người rằng: "Thần Chúa ở trên tôi, vì Ngài đã xức dầu cho tôi để tôi mang tin mừng cho người nghèo khó. Ngài đã sai tôi đi loan báo tự do cho kẻ bị cầm tù và phục quang cho kẻ đui mù, giải thoát kẻ bị áp bức" (4:18-19). Đó, cách Chúa Giêsu đã sử dụng nhân tính của Người - vì Người cũng là một con người - trong việc loan báo và thi hành dự án Cứu Chuộc và Cứu Độ, vì thế Giáo Hội cũng vậy. Nhờ thực tại hữu hình của mình - hết mọi sự chúng ta nhìn thấy - Các Bí Tích và chứng từ của tất cả mọi Kitô hữu chúng ta - mà hằng ngày Giáo Hội được kêu gọi tiến đến gần với hết mọi người, trước tiên là người nghèo, những ai đang chịu khổ đau và những ai đang sống bên lề xã hội, để tiếp tục giúp cho tất cả mọi người cảm thấy ánh mắt thương cảm và nhân hậu của Chúa Giêsu.

 

Anh chị em thân mến, như là Giáo Hội chúng ta thường cảm thấy nỗi yếu hèn của chúng ta và những hạn hữu của chúng ta, tất cả chúng ta, tất cả chúng ta đều có những thứ ấy. Tất cả chúng ta đều là tội nhân, không ai có thể nói tôi không phải là một con người tội lỗi. Tình trạng yếu hèn này, những gì hạn hữu ấy, các tội lỗi của chúng ta đây cần phải gợi lên trong chúng ta cái cảm giác hết sức trăn trở, nhất là khi chúng ta gây ra gương mù và chúng ta thấy mình trở thành cội nguồn bê bối. Chúng ta đã thường nghe thấy ở hàng xóm làng giềng của chúng ta nói rằng: "Con người ấy lúc nào cũng đi nhà thờ nhà thánh mà lại rỉ tai nhảm nhí về hết mọi người, phê bình chỉ trích người này người kia - quả thật là một gương mù! Đó không phải là Kitô hữu! Đó là một gương mù gương xấu. Thế nên người ta mới nói: 'Nếu người này là Kitô hữu, thì tôi thà là một kẻ vô thần! Bởi dân chúng căn cứ vào chứng từ của chúng ta". 

 
Vậy chúng ta hãy xin tặng ân đức tin, để chúng ta có thể hiểu làm thế nào mà, bất chấp thân phận nhỏ mọn của chúng ta và tình trạng bần cùng của chúng ta, Chúa cũng thực sự làm cho chúng ta trở thành phương tiện của ân sủng và là một dấu hiệu hữu hình của tình Người yêu thương toàn thể nhân loại. Phải, chúng ta có thể trở thành nguồn mạch bê bối nhưng chúng ta cũng có thể trở thành nguồn mạch của niềm hy vọng bằng đời sống chứng nhân của chúng ta như ý muốn của Chúa Giêsu! Xin cám ơn anh chị em.