Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Thuốc rắn

Tác giả: 
Huệ Minh

 

 

Chúa Nhật VI Mùa Chay Năm B

 

2 Sb 36, 14-16. 19-23;  Ep 2, 4-10;   Ga 3, 14-21

 

"THUỐC RẮN"

            Theo đạo Công Giáo nhiều năm, chắc có lẽ trong ta, ai ai cũng nhớ đến hình ảnh con rắn.

 

            Chính con rắn đã làm cho con người nên tục lụy. Chính con rắn đã làm cho con người mất đi tình nghĩa với Thiên Chúa. Và, chính con rắn đã làm cho cuộc đời con người vất vả lao đao và cuối cùng là mất ơn cứu độ của Thiên Chúa.

 

            Thường trong ngành y, ta thấy con rắn là biểu tượng. Biểu tượng đó muốn nhắc nhớ cho rằng chính cái nọc độc trong con người của con rắn gây nên cái chết cho con người nhưng nếu con người biết chế biến, biết cải hóa nọc độc thì chính nọc độc đó lại là phương thuốc cứu con người.

 

            Rắn xưa trong vườn địa đàng đã làm cho con người hư đi.

            Và rồi, câu chuyện, hình ảnh của con rắn ta lại thấy ở trong sa mạc.

 

            Hồi đó, cứ mỗi lần Môsê đi gặp Thiên Chúa thì y như rằng dân chúng ở nhà phản loạn. Lần đó, Môsê cũng đi diện kiến với Thiên Chúa thì ở nhà dân lại đi theo thần ngoại bang, tin thần ngoại bang và tìm cách gom góp tất cả gia tài của họ để đúc con bò vàng. Sau khi đúc con bò vàng thì họ xì xà xì xụp thờ con bò vàng đó như chính là vị thần minh có thể cứu họ thoát khỏi cảnh đói nghèo và lang thang trong sa mạc. Đáng tiếc thay, họ đã làm điều trái ý với Thiên Chúa và họ đã bất tuân vào Thiên Chúa.

 

            Khi đó, Thiên Chúa đã cho rắn ra cắn dân và rồi rắn cứ cắn ai là người đó chết. Lại một lần nữa Môsê lại phải đi lên núi để gặp Thiên Chúa và xin Thiên Chúa cho cách để chữa lành chứ nếu để như thế thì rắn cắn chết hết dân.

 

            Một lần nữa, giận thì giận mà thương thì thương, Thiên Chúa đã thương dân và chỉ "bài" cho Môsê là đúc con rắn đồng và treo lên cao để bất cứ ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng đó là được cứu. Môsê đã làm như lời Thiên Chúa chỉ vẽ và rồi những ai bị rắn cắn đã được cứu như lời Thiên Chúa hứa.

 

            Sau biến cố rắn cắn, lẽ ra đó chính là bài học để đời cho dân nhưng ta thấy dân lần bước trong sa mạc vẫn không tin vào tình thương của Thiên Chúa dành cho mình. Dân vẫn đi tin vào các thần ngoại bang và đi tìm thần khác không phải là Thiên Chúa.

 

            Đến thời Chúa Giêsu cũng vậy, Chúa Giêsu đã đến thế gian để cứu con người nhưng chẳng ai chịu tin. Lần kia, khi nói chuyện với Nicôđêmô, Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô rằng: "Như Môsê đã treo con rắn lên ở sa mạc thế nào, thì Con Người cũng sẽ phải treo lên như vậy, để tất cả những ai tin ở Người, sẽ không bị huỷ diệt, nhưng được sống đời đời. Vì Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một mình, để tất cả những ai tin Con Ngài thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Ngài giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con Ngài mà được cứu độ. Ai tin Người Con ấy thì không bị luận phạt. Ai không tin thì đã bị luận phạt rồi, vì không tin vào danh Con Một Thiên Chúa; và đây án phạt là sự sáng đã đến thế gian, và người đời đã yêu sự tối tăm hơn sự sáng, vì hành động của họ xấu xa. Thật vậy, ai hành động xấu xa thì ghét sự sáng, và không đến cùng sự sáng, sợ những việc làm của mình bị khiển trách; nhưng ai hành động trong sự thật thì đến cùng sự sáng, để hành động của họ được sáng tỏ là họ đã làm trong Thiên Chúa".

 

            Phải chăng đây là bài thuốc để cứu con người khỏi tội lỗi. Và, hơn thế nữa, người nói chuyện với Nicôđêmô chính là thuốc cứu con người.

 

            Chính Chúa Giêsu là "thuốc" mà Chúa Cha ban cho nhân loại để ai nhìn vào hay nói đúng hơn là ai tin vào "thuốc" ấy để được cứu độ.

 

            Đáng tiếc thay là người ngày xưa cũng thế và người ngày nay cũng vậy. Con người đã đánh mất niềm tin vào Chúa, họ đã gạt Thiên Chúa ra khỏi cuộc đời của họ.

 

            Chắc chắn, chẳng ai dám nói rằng họ gạt Thiên Chúa ra khỏi đời họ nhưng qua cách ăn nết ở, qua đời sống ta thấy họ không còn tin và họ cũng chẳng cần thứ thuốc mới đó chính là Chúa Giêsu cho đời họ nữa.

 

            Có một người kia vui vẻ nói rằng có cách nào giúp anh ta trị được tính nóng của anh ta. Tôi bèn phân tích cho anh về chuyện lợi hại của nóng nảy và nhất là sau khi nóng nảy có giải quyết được gì không ? Anh ta cho biết rằng sau khi nóng nảy toàn là đổ và bể chứ không được gì và thậm chí còn tệ hại hơn trước nữa. Anh nói rằng biết thế nhưng anh không bỏ được.

 

            Tôi nhẹ nhàng nói với anh với anh về cuộc đời, về cùng đích của đời người. Tôi gợi ý cho anh về cuộc sống này ... Thế nhưng anh nói rằng dù biết thế nhưng anh vẫn không sửa được.

 

            Nghe thế, tôi nói rằng có lẽ đó chính là do cái tôi của anh. Anh cho mình là nhất, anh cho mình là đúng và không ai bằng anh nên anh hành xử như thế ... Anh vẫn quanh quẩn ở cái chuyện là anh không bỏ tính nóng được.

 

            Một người bạn thân ngồi cạnh anh khi đó mới nói rằng chính vì cái tôi của anh nó quá lớn để rồi anh xem mọi người chẳng ra gì, kể cả vợ anh.

 

            Người bạn đó đã nói đúng đến cái tâm điểm cần chỉnh sửa của anh. Cũng chỉ vì cái tôi quá lớn nên anh luôn nóng nảy với mọi người xung quanh bất kể ai. Anh nóng tính và anh không coi ai ra cái gì cả, chỉ mình anh là nhất. Khi anh sống như thế, anh hành xử như thế chính là lúc anh tôn vinh cái tôi của anh lên và anh tôn thờ cái tôi của anh. Đơn giản, anh đã bỏ Chúa bao nhiêu năm cũng chỉ vì cái tôi của anh lớn quá, anh không nhìn nhận những gì anh có là của Chúa ban cho.

 

            Ta không nói như anh chàng này nhưng có khi ta sống như anh chàng này bởi vì ta vẫn đi tôn thờ cái tôi của ta, ta vẫn tôn thờ vật chất, danh vọng, tiền của ...

 

            Người ta nói rằng ở trên đời này có một thứ đã dính vào thì còn nguy hiểm hơn ma túy. Người ta sống chết vì nó, bán cửa bán nhà vì nó, thậm chí đâm chém nhau cũng vì nó. Nhưng đã có nó thì được người đời ca ngợi, tán thưởng, đó là danh vọng.

 

        Danh vọng có điểm đặc thù là không kén người dùng. Ai cũng có thể tìm kiếm danh vọng. Ai cũng có thể chết vì danh vọng. Cho dù là người già, người trẻ, người xấu, người đẹp đều có quyền mơ đến danh vọng. Thiếu nữ mơ thành diễn viên, bà già mơ thành hoa hậu quý bà, còn ông già mơ giải nhất tiếng hát còn xanh, người phụ nữ hồi xuân thì mơ vào chung kết Vietnam Got Talent, . . .

 

        Ở đời người ta có thể cho nhau tình yêu, thậm chí cho nhau cả tiền bạc, nhưng rất khó nhường nhau danh vọng. Ngay cả những người thân ruột thịt cũng có thể quay lưng lại với nhau chỉ vì danh vọng. Họ trở thành kẻ thù của nhau chỉ vì một giải thương hay một danh hiệu nào đấy . . .

 

         Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta « được lời lãi cả thế gian chết mất linh hồn nào ích gì ?. Danh vọng là cần thiết nhưng nếu vì nó mà làm những chuyện thất đức, bán rẻ lương tâm, bất chấp đạo đức thì chúng ta sẽ mất cả hạnh phúc đời này và đời sau. Điều quan yếu trong cuộc sống là hạnh phúc chứ không hệ tại bởi danh vọng, tiền tài . . .Có danh vọng mà không có hạnh phúc thì cũng như cây xanh thiếu lá nó rất trơ trụi. Hạnh phúc nó có ở trong danh vọng, tiền tài, tình yêu nhưng hạnh phúc sẽ mất khi chúng ta vì nó mà làm những chuyện sai với luân thường đạo lý.

 

            Ta vẫn có thập giá trong đời nhưng người treo trên thập giá không phải là Chúa Giêsu mà thập giá đó ta treo tiền, ta treo danh, ta treo vật chất, ta treo cái tôi của ta lên đó để ta thờ. Và như thế, ta đã loại Thiên Chúa ra khỏi đời của ta và ta hành xử theo cách nhìn của ta. Bi đát nhất là ta đã đánh mất niềm tin của ta vào Thiên Chúa, vào Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ trần gian, đấng cứu độ đời ta.

 

            Vẫn biết rằng tiền của thế gian rất cần và thật cần cho đời sống của ta. Ngay cả bản thân ta, đôi khi ta làm được chuyện này chuyện kia và ta nghĩ ta là nhất và ta tôn sùng cái tôi của ta thật lớn. Thế nhưng, đáng tiếc thay khi ta sống như thế, ta tôn thờ của cải thế gian thì khi đó ta đánh mất Chúa khỏi đời ta.

 

            “Được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì người ta nào có lợi gì ?” (Mc 8, 36).

 

            Tất cả những đam mê quyền lực, thế gian ... chỉ chữa được duy nhất bằng phương thuốc độc nhất đó chính là "thuốc rắn", là Đấng Cứu Độ trần gian bị người ta treo trên thập giá.

 

            Xin Chúa thêm ơn cho ta để ta chân nhận và tin rằng chỉ mình Đấng Cứu Độ trần gian treo trên thập giá mới là nguồn sống, nguồn hạnh phúc đích thực của đời ta.