Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Chương 9 Người mẹ, người thầy, gia đình

Chương 9: NGƯỜI MẸ, NGƯỜI THẦY, GIA ĐÌNH:

ĐẶC TÍNH VÀ VAI TRÒ CỦA GIÁO HỘI

 

Giáo Hội có những cơ cấu tổ chức bởi vì Giáo Hội phải hoạt động trong thế giới. Nhưng điều này không ảnh hưởng đến căn tính của Giáo Hội. Giáo Hội là Hiền Thê của Chúa Kitô, một nhân vị. Trong những từ ngữ của Thánh Giáo Hoàng Gioan XXIII, Giáo Hội là mẹ và là thầy của chúng ta, là người ủi an, hướng dẫn gia đình đức tin của chúng ta. Ngay cả khi những phần tử và những người hướng dẫn của Giáo Hội phạm lỗi, chúng ta vẫn cần đến sự khôn ngoan của Giáo Hội, những bí tích, sự nâng đỡ, và công bố chân lý, bởi vì Giáo Hội là hiện thân của Chúa Giêsu trên thế giới -- tài liệu phong phú của gia đình dân Chúa.

 

Giáo Hội là Mẹ chúng ta; chúng ta là con cái của Giáo Hội

 

174. Giáo Hội là Giêrusalem Thiên Quốc, “Giêrusalem ấy từ trên cao… là Mẹ chúng ta.” 161 (Gal 4:26) Giáo Hội là “mẹ của đời sống mới chúng ta.” 162 Giáo Hội, như Tân Nương Trinh Khiết của Chúa Kitô, sinh sản con cái của mình, những người con “được sinh lại từ trên cao… sinh bởi nước và Thánh Thần.” (Jn 3:3,5, NAB)

 

175. “Được sinh ra từ trên cao” nghĩa là gì? Phải chăng có nghĩa là chúng ta không còn mang bản tính trái đất này sau khi chịu phép Thánh Tẩy? Không, nhưng nó có nghĩa rằng từ giếng nước rửa tội sinh ra một Dân Thiên Chúa của Giao Ước Mới, mà nó vượt qua mọi giới hạn tự nhiên của các quốc gia, các nền văn hóa, các sắc dân, và phái tính: “Vì do một Thánh Thần chúng ta tất cả đã rửa tội thành một thân mình.” 163 Nó có nghĩa rằng, là con cái của Giáo Hội chúng ta mang một căn tính mới mà nó không bị hủy diệt, nhưng vượt trên tất cả mọi cách thế trong đó con người một cách tự nhiên kiến tạo căn tính của mình.

 

176. Như những phần tử của Giáo Hội, chúng ta là thành phần của “một thân thể”, mà nó không được định nghĩa bởi những phẩm chất con người như tuổi tác, quốc gia, hoặc thông minh, hoặc bởi sự thành công của con người như hiệu quả, tổ chức, hoặc nhân đức luân lý. Nếu Giáo Hội được định nghĩa bởi bất cứ phẩm chất con người này, chúng ta sẽ không tái sinh “từ trên cao,” nhưng từ phía dưới này, từ chính chúng ta và những khả năng giới hạn của riêng chúng ta. Vì thế, đừng kể chúng ta thông minh và đức độ như thế nào, không có gì được so sánh với sự toàn thiện của Chúa Kitô, Hiền Thê của Ngài, Giêrusalem từ trên cao, Mẹ chúng ta là Giáo Hội. Để trở thành con cái Giáo Hội, chúng ta đón nhận một hồng ân, một căn tính mới trong Chúa Kitô, mà chúng ta không thể cho chính mình.

 

 

Tại sao và như thế nào Giáo Hội là thánh

 

177. Khi chúng ta nói rằng Giáo Hội “tinh tuyền”, chúng ta không phủ nhận điều này là tất cả phần tử của Giáo Hội đều có tội, vì Giáo Hội “một mặt thánh thiện và luôn luôn cần thanh tẩy.” 164 Sự thánh thiện của Giáo Hội là sự thánh thiện của Chúa Kitô, Phu Quân của Giáo Hội. Chính tình yêu của Chúa Kitô, Tân Lang, mà tạo nên Giáo Hội trong vị trí đầu tiên. “Giáo Hội được sinh ra một cách đầu tiên do sự trao ban hoàn toàn chính mình của Chúa Kitô cho phần rỗi chúng ta, được tham dự vào nguồn mạch của Thánh Thể và hoàn tất trên thập giá… Như Evà được tạo nên từ cạnh sườn của Adam trong giấc ngủ, cũng vậy Giáo Hội được sinh ra từ cạnh sườn của Chúa Kitô chết treo trên thập giá.” 165

 

178. Chúng ta có thể nói rằng không một nhân đức, sự thánh thiện, hoặc thành quả nào chúng ta có thể đạt tới chỉ qua “tổ chức” Giáo Hội, nhưng là do tình yêu tự hiến của Chúa Kitô. Khi chúng ta được sinh ra bởi Giáo Hội như là Mẹ của chúng ta, chúng ta được sinh ra do tình yêu của Chúa Kitô. Tình yêu này cho Giáo Hội căn tính của mình, không phải như một quốc gia, hoặc một nhóm, một hội quán được thành lập do con người giữa những thứ khác, nhưng như “Tân Nương”, “Người Phối Ngẫu”, người là “một thân xác” với Chúa Kitô, và vì thế là một Thân Mình.

 

179. Tình yêu trong đó chúng ta được sinh ra trong Chúa Kitô là một tình yêu chúng ta không thể tự cho chính mình. Một khi đã lãnh nhận, nó tinh luyện, nhờ đó Giáo Hội, qua mỗi con người chúng ta phải luôn luôn biến đổi trong tình yêu Chúa Kitô cho đến khi Chúa Kitô hoàn toàn được hình thành trong tất cả chúng ta. Đây là ý nghĩa của hình ảnh Giáo Hội lữ hành, một Giáo Hội “trên cuộc lữ hành” đạt tới đích trọn hảo của mình, sự trọn hảo trong và do tất cả tình yêu mà nó định nghĩa Giáo Hội ngay trong bước đầu.

 

180. Cho đến lúc đó, Giáo Hội sẽ nhận ra rằng cuộc lữ hành của mình là một trong những cuộc lữ hành luôn luôn “theo con đường thống hối và canh tân,” 166 Và Giáo Hội không thể, và không tuyên bố sự hoàn thiện ngoại trừ trong của hồi môn của mình, máu của Chúa Kitô, đó là, tình yêu của Ngài.

 

 

Khi những người Công Giáo phạm tội, nó không tẩy xóa những gì là thánh thiện về Giáo Hội

 

181. Giáo Hội đặt nền tảng trên Chúa Kitô có nghĩa rằng tội lỗi trong Giáo Hội, ngay cả tội những mục tử của Giáo Hội cũng không vô hiệu hóa căn tính của Giáo Hội hoặc sự thánh thiện của Giáo Hội, bởi vì căn tính của Giáo Hội không đến từ bất cứ ai trong chúng ta. Căn tính ấy đến từ Chúa Kitô. Trong Thánh Kinh Cựu Ước, dân của Thiên Chúa, Israel, được định nghĩa do giao ước của họ với Thiên Chúa, và không tội lỗi nào của phía họ có thể làm giảm giá mà “sự chọn lựa” hoặc căn tính đã ban cho họ như dân của Thiên Chúa. Bất cứ nơi nào họ tới, Thiên Chúa đã không từ bỏ họ. Bất cứ ai gặp họ luôn luôn gặp dân của Thiên Chúa, không kể bất cứ thành phần nào của dân ấy tội lỗi ra sao.

 

182. Sự thành tín của giao ước Thiên Chúa cũng áp dụng cho Giáo Hội. Phép lạ của Giáo Hội là tình yêu của Chúa Kitô, nó xác định Giáo Hội không thể bị tẩy xóa bởi bất cứ tội lỗi nào do những phần tử của mình. Giáo Hội là một xã hội hữu hình trong thế giới, nhưng là một xã hội mà nó không định nghĩa bởi bất cứ cái gì mà nó là “của” thế giới. Đó là điều rất đẹp đẽ về Giáo Hội. Chúng ta không phải chờ đợi cho một xã hội của 12 người được thiết lập trước khi chúng ta có thể tuyên bố chúng ta có một Giáo Hội xứng đáng để tin tưởng. Chúng ta không đặt đức tin của chúng ta trên nhân đức con người hoặc sự hoàn thiện nhưng chúng ta tin vào Chúa Giêsu Kitô, Đấng đã chết cho chúng ta, và bằng máu của Ngài đã làm cho chúng ta “một dòng dõi tuyển chọn, tư tế vương giả, dân tộc thánh thiện,” dân riêng của Chúa, mà chúng ta có thể tuyên xưng những việc làm kỳ diệu của Ngài, Đấng đã gọi chúng ta ra khỏi tối tăm vào ánh sáng huyền diệu của Ngài. (1 Pet 2:9)

 

Trách nhiệm và quyền giáo huấn của Giáo Hội

 

183. Giáo Hội là Mẹ chúng ta, chuyển cho chúng ta một phẩm tính mới trong tình yêu và sự thánh thiện mà từ đó Giáo Hội được hình thành, đồng thời có trách nhiệm dậy dỗ chúng ta, uốn nắn chúng ta trở nên hoàn thiện hơn trong căn tính mới chúng ta đã lãnh nhận, không phải từ mặt đất, nhưng từ “trên cao”. Không có quyền lực trần tục nào có thể phá hủy nhiệm vụ này bởi vì căn tính Giáo Hội nhận lãnh và chuyển giao không đến từ những thành quả của thế giới, như chúng ta thấy, nhưng chuyển đến chúng ta, làm hoàn thiện tất cả. Hơn nữa, “bổn phận mục vụ của Mẹ Hội Thánh,” hoặc quyền giáo huấn của Hội Thánh, “là nhắm tới việc Dân Thiên Chúa sống trong chân lý mà nó được giải thoát.” 167

 

184. Quyền giáo huấn của Giáo Hội phục vụ toàn dân Thiên Chúa bằng cách bảo vệ chân lý của toàn thể Tin Mừng, cùng với tất cả những lời dậy dỗ luân lý được trình bày, một cách đầy đủ và rõ ràng trong Tin Mừng, để nuôi dưỡng sự tự do của con người. Những điều này bao gồm những sự thật như phẩm giá của con người, sự tốt lành của tạo dựng, sự cao cả của tình trạng hôn nhân, và tình trạng nguyên thủy của việc hiệp thông hy sinh sự sống vì tình yêu. Những sự thật không thể mất đi giá trị do tội lỗi trái ngược lại với phẩm tính chúng nói lên. Hơn thế nữa, những tội lỗi như thúc đẩy gọi Giáo Hội công bố những sự thật này một cách trung thành hơn nữa, ngay cả khi Giáo Hội tìm kiếm cuộc canh tân trong những điều rất thật này, và trong tình yêu từ đó mà ra.

 

 

Những cặp vợ chồng và các gia đình trở nên nhân chứng của Giáo Hội như thế nào

 

185. Những cặp vợ chồng Kitô hữu có một vai trò chính trong việc rao truyền những chân lý này, bằng cách mà thế gian thấy thuyết phục nhất - đó là, trong các cuộc sống một cách tiếp tục được chuyển đổi bởi tình yêu đã được chuyển cho các cặp phu thê qua Bí Tích Hôn Phối và xác nhận mối hiệp thông của họ như vợ chồng. Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã trình bày một cách cảm động, làm chứng về sự thật mà những người phối ngẫu Kitô hữu có thể mang lại, đã được nâng đỡ bằng những ân huệ của Bí Tích Hôn Phối:

 

Những cặp vợ chồng Kitô hữu không ngây ngô; họ biết những vấn nạn và những cám dỗ của đời sống. Nhưng họ không sợ hãi đáp lại trước Thiên Chúa và xã hội. Họ không tháo chạy, họ không lẩn trốn, họ không làm giảm giá sứ mạng tạo lập một gia đình và đem những con cái vào thế giới. Nhưng ngày nay, thưa Cha, nó khó khăn… Dĩ nhiên, là khó khăn! Đó là lý do tại sao chúng ta cần ơn sủng, ân sủng đến từ bí tích! Những bí tích không phải là những trang điểm cho cuộc đời - hôn nhân đẹp đẽ biết bao, một cuộc cử hành đẹp đẽ dường nào, một yến tiệc sang trọng biết bao… Nhưng đó không phải là Bí Tích Hôn Phối. Đó là một sự trang điểm! Ân sủng không được ban cho để trang điểm đời sống nhưng hơn thế để giúp chúng ta mạnh mẽ trong đời sống, ban cho chúng ta sự can đảm để đi tới! Và nếu không tự cô lập, nhưng luôn luôn liên kết với nhau, những người Kitô hữu cử hành Bí Tích Hôn Nhân bởi vì họ biết họ cần nó! 168

 

186. Các Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II và Bênêđíctô XVI cả hai đã có cơ hội để trích dẫn từ tông thư Evangeli Nuntiandi của Đức Phaolô V: “Con người văn minh lắng nghe các chứng nhân một cách tự nguyện hơn đối với các bậc thầy, và nếu họ lắng nghe các bậc thầy, bởi vì họ là những chứng nhân.” 169 Đức Giáo Hoàng Phanxicô đang kêu mời những cặp vợ chồng Kitô hữu trở nên một loại thầy dậy mà con người thời nay lắng nghe, những bậc thầy họ dậy bằng những chứng nhân của họ, và bằng cách đó chứng minh chân lý và trình bày sức thuyết phục của nó trong việc cởi mở của họ với đời sống mới, bằng sự ấm áp của họ trong tình yêu hỗ tương, và trong sự sẵn sàng của lòng hiếu khách của họ, như những ốc đảo của tình yêu và lòng thương xót trong một nền văn hóa thường xuyên bị ghi dấu bởi nghi ngờ, sự chai cứng của trái tim, và sự nhát đảm.

 

187. Chứng cứ của những người phối ngẫu Kitô giáo có thể mang lại ánh sáng vào trong thế giới đem lại ảnh hưởng đạo đức trên những con người, và “cái có” trên “cái là” - và vì thế đã quên sót giá trị “những con người” và “loài người” cùng với nhau. Nhiều người kết hôn trong Chúa Kitô là những chứng nhân trung thành cho người mình yêu, và vì thế trở nên những bậc thầy của chân lý, mà nó luôn luôn và bất cứ ở đâu cũng chinh phục một cách tự nhiên.                                                  

 

188. Giáo Hội là một tổ chức, nhưng lúc nào cũng hơn một tổ chức. Giáo Hội là mẹ, là hiền thê, là thân mình, là gia đình, và là một giao ước. Tất cả những ai đã chịu phép Thánh Tẩy đều là con cái Giáo Hội, phẩm tính chính thức và căn bản nhất được ban cho chúng ta là những Kitô hữu. Giống như tình trạng tội lỗi của chính chúng ta không bao giờ xóa khỏi tình trạng tạo dựng chúng ta trong hình ảnh Thiên Chúa và tình trạng thành viên của chúng ta trong gia đình của Thiên Chúa. Khi những người Công Giáo phạm tội, điều này không xóa đi sự thánh thiện của Giáo Hội. Căn tính của Giáo Hội dựa trên Chúa Giêsu, một nền tảng mà trên đó chúng ta được kể tới, nhưng cũng sâu thẳm hơn và bảo đảm hơn bất cứ sự thành công hay thất bại nào của con người. Mặc dù Giáo Hội có nhiều khuyết điểm, Giáo Hội không thể thiếu sót bổn phận rao giảng Tin Mừng, và do đó, chúng ta tiếp tục sứ mạng tình yêu của Giáo Hội.

 

NHỮNG CÂU HỎI ĐỂ THẢO LUẬN __________________________

 

a)      Tại sao giao ước của Thiên Chúa che chở chúng ta, ngay cả khi chúng ta có tội?

 

b)      Tất cả mọi người đều phạm tội, bao gồm những nhà lãnh đạo Công Giáo. Tại sao chúng ta nói rằng Giáo Hội vẫn luôn thánh thiện?

 

c)      Chúa Giêsu muốn chúng ta làm gì khi Giáo Hội không sống với những tiêu chuẩn của mình?

 

d)     Tại sao Chúa Giêsu yêu mến Giáo Hội? Điều gì Giáo Hội làm vui lòng Người? Điều gì khiến Ngài thất vọng?