Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Chương 10 Chọn lựa đời sống

X. CHỌN LỰA ĐỜI SỐNG 

 

 Thiên Chúa tạo nên chúng ta với một lý do. Tình yêu của Ngài là sứ vụ đời sống chúng ta. Sứ vụ này có thể giúp chúng ta tìm ra căn tính đích thực của mình. Nếu chúng ta chọn mang lấy sứ vụ này, chúng ta sẽ có một viễn ảnh mới về nhiều lãnh vực, không chỉ riêng gia đình. Để sống sứ vụ giáo hội tại gia cũng có nghĩa là những gia đình Công Giáo sẽ phải đôi khi sống như những thành phần thiểu số, với những giá trị khác nhau khác với nền văn hóa bao quanh chúng ta. Sứ vụ tình yêu của chúng ta sẽ đòi hỏi sự can đảm và chấp nhận hy sinh. Chúa Giêsu đang mời gọi, và chúng ta có thể đáp trả, chọn lựa sống đức tin, đức cậy, đức ái, vui mừng, phục vụ, và sứ vụ.

 

Sứ vụ của chúng ta đối với toàn bộ đời sống

 

189.  Chúng tôi bắt đầu cuốn giáo lý này bằng cách giải thích rằng Thiên Chúa tạo dựng chúng ta cho một lý do. Thiên Chúa mà chúng ta gặp gỡ trong Chúa Giêsu yêu thương chúng ta, và mời gọi chúng ta yêu thương nhau như Ngài đã yêu thương. Nếu chúng ta hiểu rằng tình yêu là sứ vụ của chúng ta trong đời sống hôn nhân chúng ta, gia đình chúng ta, con cái chúng ta, và giáo xứ chúng ta, lúc ấy chúng ta đã hiểu một sự thật căn bản mà nó sẽ hình thành nhiều khía cạnh khác trong đời sống của chúng ta.

 

190. Chẳng hạn như, nếu sự chung thủy đối với giao ước đòi hỏi tự chế, nếu thân xác chúng ta và thế giới vật chất có thể là những nguồn mạch của ân sủng thần linh, thì chúng ta có thể dẫn tới những câu hỏi về môi trường, kỹ thuật, và dược phẩm với một mức độ đổi mới. Một cách tương tự, nếu chúng ta theo đòi hỏi của Thiên Chúa đối với một giao ước tình yêu mạnh hơn đau khổ, lúc đó chúng ta có những lý do mới cho việc đứng vững với những người đau khổ hoặc sầu muộn. Nếu chúng ta hiểu hình ảnh của Thiên Chúa này, và đồng thời phẩm giá con người, được bén rễ sâu hơn bất cứ tài năng con người ngẫu nhiên nào hoặc thành qủa nào, lúc đó, chúng ta hiểu tại sao Giáo Hội có dạt dào tình yêu đối những trẻ em, người cao niên, người tàng tật, và tất cả những ai luôn cần thiết và lệ thuộc vào sự săn sóc của người khác.

 

191. Giờ đây chúng ta nhận thức tại sao một giáo lý về gia đình đã là một giáo lý sống động cho tất cả cuộc sống. Như Đức Giáo Hoàng Phanxicô nói, “Rao giảng Phúc Âm, thực ra, được thực hiện đầu tiên trong gia đình, và rồi trong những lãnh vực khác nhau của cuộc sống mỗi ngày.” 170     

Nếu chúng ta học biết để nghĩ về gia đình chúng ta như những giáo hội tại gia, nếu chúng ta học biết tại sao luân lý cá nhân không phải là ngữ cảnh đúng cho việc đón nhận lời giảng huấn Công Giáo, lúc đó chúng ta đã đón nhận một cái nhìn mới mà nó sẽ thay đổi toàn thể căn tính của chúng ta.

 

Sống như một thiểu số sáng tạo

 

192. Người Công Giáo nhận thức về ý nghĩa của cuộc sống và sống tốt như thế nào sẽ không chinh phục mọi người trong thời đại này. Kỷ nguyên của “thế giới Kytô giáo,” khi những người Tây phương đã có thể tưởng chừng ít nhất một số những liên kết bền bỉ giữa các giá trị chung và các giá trị Kitô giáo đang lu mờ. Những người Công Giáo hậu Kitô Giáo Tây Phương đang học để sống như những người Kitô hữu trong nhiều phần đất trên thế giới, những nơi ở Phi Châu hoặc Á Châu, ở đó người Kitô hữu không bao giờ chiếm đa số.

 

193. Vai trò thiểu số trong một nền văn hóa không có nghĩa là một vai trò thừa thãi hoặc không đáng tôn trọng. Sách Giáo Lý Của Giáo Hội Công Giáo dậy về ơn gọi của chúng ta trong việc đóng góp vào xã hội, trích dẫn một lá thư của một Kitô hữu, được viết vào thời điểm khi Giáo Hội xa với sự xác nhận hoặc kính trọng của xã hội. Cám dỗ để rút lui là điều rõ ràng, nhưng lá thư nói: “Đừng sống hoàn toàn cô lập, rút lui vào chính mình như bạn đã hoàn toàn công chính, nhưng thay vào đó tìm kiếm sự hiệp thông với những người khác.” 171 Cái nhìn về phía trước này, tinh thần phục vụ một cách sống động đã có ngay từ nguồn gốc xa xưa. Tiên tri Jêrêmia đã nói với dân Do Thái lưu đày ở Babilon, mặc dù người Babilon đã triệt hạ Giêrusalem và bắt người Do Thái làm tù nhân: “Hãy tìm kiếm sự an sinh của thành phố ở đó Ta đã lưu đày các ngươi; cầu xin Thiên Chúa cho nó, vì sự an sinh của các ngươi tùy thuộc trên nó.” (Jer 29:7, NAB)

 

194. Sống trong thế giới như một thụ tạo, người Công Giáo thiểu số hãy sống tinh thần người môn đệ. Trong sách Daniel, Daniel và các bạn hữu Do Thái có thể phục vụ trong triều đình của vua Babilon là Nebuchadnezzar. Những người Do Thái này có thể đã đi xa hơn khi phục vụ một ông vua ngoại đạo đang chống đối chính nó. Nhưng họ đã trở nên hữu dụng một cách kính nể đối nhà vua mặc dù họ là những người Do Thái trung thành.

 

195. Lý do mà họ có sự khôn ngoan khơn những phù thủy của nhà vua là họ đã nắm giữ trong đời sống họ đức tin vào một Thiên Chúa chân thật. Họ cầu nguyện 172 và tuân giữ những lề luật Do Thái (như kiêng cữ một cách nghiêm nhặt 173). Họ đã làm dậy men trong một xứ sở ngoại bang bởi vì họ biết họ là ai. Họ biết họ ở trong một thế giới đặc biệt nhưng lại không thuộc về nó. Và họ biết khi nào không được thỏa hiệp - Họ biết bản chất tôn giáo của họ một đôi khi đòi hỏi phải trả giá - và họ chấp nhận hang sử tử và kìm kẹp tra tấn hơn là phản bội Thiên Chúa và thờ phượng các thần tượng.

 

196. Những Kitô hữu, vì thế, có những cách thức và tiên liệu cho đời sống đức tin trong một thế giới ở đó không hiểu niềm tin của họ hoặc đồng ý với họ. Nếu lối sống của chúng ta khác với lối sống của thế gian, tuy nhiên chúng ta có hy vọng vững chắc và hiểu biết rõ ràng, “một dự án lớn lao hơn những tư tưởng và những dự tính của chính chúng, một dự án mà nó bảo đảm và để chúng ta có thể phó thác hoàn toàn tương lai của chúng ta cho Đấng chúng ta yêu.” 174 Chúng ta có một nền tảng vững chãi để đứng vững khỏi những sức công phá trong xã hội và văn hóa, và cũng cùng nền tảng ấy hướng dẫn chúng ta yêu mến và tham gia với xã hội và nền văn hóa. “Tình yêu xoay vần mặt trời và các vị tinh tú,” 175 tình yêu đã tạo tác và mang lấy tất cả đó cũng giống như tình yêu mà nó tăng nghị lực cho hôn nhân của chúng ta, gia đình chúng ta, gia cư chúng ta, và Giáo Hội chúng ta. Chúng ta có thể tự tin rằng nếu chúng ta đi theo tình yêu này, ngay cả đến dưới chân thánh giá, những đau khổ của chúng ta cũng sẽ làm cho chúng ta trở nên thực tế hơn, một cách nhân bản hơn, và rằng sự sống lại và công lý đang đến, bởi vì chúng ta đang đi theo Thiên Chúa đáng tin cậy. Tình yêu này sẽ cho chúng ta cơ hội để sống một cách đặc biệt, như muối của trần gian. 176

 

 

Chúng ta tất cả là những nhà truyền giáo

 

197. Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã khuyến khích: “Gia đình hãy trở nên những gì mình là,” 177 và những lời ngài đã không vô ích qua những rung động của nó; thôi thúc của nó đã chỉ tăng thêm qua bộ mặt của những thách đố mà các gia đình đã cảm nghiệm ngày nay. Viễn ảnh của Thánh Gioan Phaolô II là sứ vụ của gia đình đi theo căn tính của nó trong dự án của Thiên Chúa: “Và từ trong dự án của Thiên Chúa, nó đã được xây dựng như một ‘một cộng đoàn rõ nét của sự sống và tình yêu’, gia đình có sứ vụ trở nên mỗi ngày một hơn, những gì nó là, hoặc nói, một cộng đoàn tình yêu trong nỗ lực mà nó sẽ tìm thấy đầy đủ … trong vương quốc của Thiên Chúa.” 178 Trong ngôn ngữ của Đức Gioan Phaolô II, nền tảng sứ vụ của gia đình vì thế, là “để bảo vệ, mặc khải, và liên đới yêu thương,” một sứ vụ mà “phản ảnh sống động và một sự chia sẻ thực tế trong tình yêu của Thiên Chúa đối với con người và tình yêu của Chúa Kitô đối với Giáo Hội, Hiền Thê của Ngài. 179 Khi gia đình mang lấy căn bản sứ vụ của nó, gia đình trở nên điều mà nó luôn luôn có ý nghĩa để trở thành.

 

198. Sứ vụ này không dành riêng cho một số ít hoặc cho những người đặc biệt. Nó cũng không có nghĩa rằng những gia đình một cách nào đó không còn phải là chính nó hoặc tìm kiếm sau một số những gì không hoàn hảo để làm chứng cho Tin Mừng. Gia đình Kitô giáo được kêu gọi để đi vào sâu, phản ảnh trên, và làm chứng cho tình yêu và sự sống mà nó đã là căn bản cho sự có mặt của gia đình.

 

199. Gia đình là một cộng đồng tình yêu, được xây dựng trên hồng ân chính tự nó qua sự hiệp thông cả hai nên một thân xác của người chồng và người vợ. Trong sự hiệp nhất bất khả phân ly của người chồng và người vợ mà nó đặt nền tảng cho toàn bộ gia đình như một cộng đồng thật sự của những con người. 180 Chính trong gia đình mà tình yêu được học hỏi như một tặng vật của bản ngã, một tặng ân trước hết được nhận lãnh bởi người con từ người cha và người mẹ và rồi trao tặng trở lại và chia sẻ với những người khác. Gia đình là nơi ở đó giá trị của hiệp nhất được học hỏi, hình thành căn bản cho sự hiệp nhất của xã hội. Trong cách này, những cuộc hôn nhân và những gia đình mà nó làm sống lại tình yêu trong sự hiệp nhất và chung thủy đem lại một dấu chứng sống động dưới những mái nhà, những xóm làng, những giáo xứ, những cộng đồng địa phương, và bất cứ họ tới đâu, bằng phục vụ, hành động, hay giải trí.

 

 

Giáo hội tại gia sẽ tìm thấy sự viên mãn của nó trong sứ vụ cho Giáo hội hoàn vũ

 

200. Giáo hội luôn luôn giống như một mái nhà. Chính Chúa Kitô đã sinh ra, được nuôi dưỡng, và hình thành “trong lòng thánh gia của Giuse và Maria.” 181 Maria như một trinh nữ và như một người mẹ, một cách cá biệt và đẹp đẽ trong cả hai ơn gọi độc thân và làm mẹ. 182 Trong đời sống gia đình với nhau, Thánh Gia Nazareth là một mẫu gương và là lời chuyển cầu cho mọi gia đình. Trong mục vụ công khai của mình, Chúa Giêsu đã thường xuyên thăm viếng và lưu lại nhà của các gia đình, đặc biệt gia đình Thánh Phêrô ở Capernaum. 183 Thánh Phaolô trong những lời chào thăm của mình cũng đã tri ân những môn đệ cách riêng của ngài, một cách đặc biệt cặp vợ chồng Prisca và Aquila, và “giáo hội tại nhà họ.” 184 như Sách Giáo Lý Của Giáo Hội Công Giáo dậy:

 

Từ ban đầu, cốt lõi của Giáo Hội đã thường xuyên được thành lập bởi những người đã trở thành những kẻ tin nhận, “họp nhau với tất cả nhà.” Khi đã được trở lại, họ đã ao ước  rằng “toàn thể gia đình họ” cũng sẽ được cứu rỗi. Những gia đình này những người trở thành những kẻ tin nhận là những hải đảo của cuộc sống người Kitô hữu trong một thế giới không tin. 185

 

 

201. Để nói về gia đình như một giáo hội tại gia, có nghĩa là những gì nói về chính Giáo Hội thường xuyên cũng có thể nói một cách so sánh về gia đình Kitô giáo, và rằng gia đình Kitô giáo đóng vai trò chính bên trong Giáo Hội và thế giới. Đức Gioan Phaolô II đã nói về “vai trò giáo hội đặc thù và căn bản” của gia đình Kitô giáo: “Gia đình Kitô giáo được kêu gọi trở nên một phần tử sống động và có trách nhiệm trong sứ vụ của Giáo Hội qua cách thức tự nhiên và căn bản do vị trí của chính nó trong cái nó là và trong cái nó làm như một ‘cộng đoàn gắn bó của đời sống, và tình yêu’ do những phục vụ của Giáo Hội và của xã hội.” 186

 

202. Trong Bản Tóm Lược của Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo diễn tả Bí Tích Hôn Nhân cùng với Bí Tích Truyền Chức như “ở phục vụ của hiệp thông và sứ vụ.” 187 Hôn nhân và gia đình phục vụ và xây dựng sự hiệp thông của Giáo Hội và đóng góp vào và làm triển nở sứ mạng Giáo Hội để công bố Tin Mừng và tình yêu như Chúa Kitô đã yêu. Đôi khi ở đó có thể là một ràng buộc giúp suy nghĩ một cách nghiêm chỉnh để cho Giáo Hội làm thế nào (và làm thế nào một giáo phận và một giáo xứ) phục vụ những cuộc hôn nhân và những gia đình. Thật ra, đây là một phần sống động trong công tác tông đồ vươn xa của Giáo Hội.

 

203. Nhưng như nó quan trọng và có lẽ còn cấp bách hơn, là suy nghĩ làm cách nào gia đình Kitô giáo yêu thương và phục vụ giáo xứ, giáo phận, Giáo Hội hoàn vũ. Mục vụ nhắm tới việc giúp đỡ các gia đình để chính họ trở nên những nhà truyền giáo. Đó là một ý nghĩa, một mô phạm chuẩn mực mà nó mong chờ tuôn tràn trong Giáo Hội: mở rộng giới hạn gia đình Kitô giáo đối với công việc phổ biến Tin Mừng. Gốc rễ của nó là không gì hơn việc tái khám phá ơn gọi hôn nhân như một ơn gọi trở thành giáo hội tại gia.

 

204. Giáo hội tại gia không phải là ý tưởng trừu tượng. Nó là một thực tại, một ơn gọi, và một sứ vụ, được tìm thấy trong Bí Tích Hôn Phối, và được nhiều người sống. Chúa Kitô vẫn đang tiếp tục mời gọi: những gia đình Kitô giáo, Giáo Hội cần các con, thế giới cần các con.

 

205. Gia đình, hãy trở nên những gì là mình. 188 Chọn lựa cuộc sống, do đó, để bạn và con cái bạn có thể sống, bởi tình yêu của Chúa, Thiên Chúa của bạn, vâng theo tiếng Ngài, và nắm chặt lấy Ngài. 189 Sứ vụ này đôi khi làm cho bạn như khác biệt với những người khác trong xã hội của bạn. Để sống chứng nhân tình yêu của mình đòi hỏi kỷ luật và lời hứa tinh thần, nhưng đừng sợ. Giáo Hội ở với bạn. Chúa ở với bạn. Thiên Chúa đã thiết lập giao ước với bạn. Thiên Chúa đang mời gọi. Ngài sẽ trung thành, và giao ước của bạn sẽ mang lại hoa trái. Tình yêu là sứ vụ của bạn, căn bản của tất cả sự hiệp thông, sự tiến bộ vững chắc trong phục vụ, vẻ đẹp, và sự thật.

 

 

NHỮNG CÂU HỎI ĐỂ THẢO LUẬN ____________________________    

 

a)      Bằng cách nào giáo lý về gia đình trở thành một giáo lý cho toàn bộ đời sống? Những giáo huấn Công Giáo về con người tự nhiên, tính dục, hôn nhân, và gia đình liên kết với những khía cạnh khác của đời sống như thế nào?

 

b)      Những giá trị và thói quen trong cộng đồng của bạn làm cho dễ dãi hoặc khó khăn hơn để trở là người Công Giáo? Trong văn hóa của bạn, bạn là người Công Giáo hoàn toàn tự do, hoặc có bất cứ sức ép nào để dung hòa với đức tin? Bạn làm thế nào để có thể tham dự vào văn hóa của mình trong khi vẫn giữ được đức tin?

 

c)      Gia đình của bạn có nghĩ rằng nó là một giáo hội tại gia không? Những giá trị nào được nhìn thấy trong cung cách sống của gia đình bạn? Những bước kế tiếp nào bạn có thể xử dụng để trở nên những nhà truyền giáo tốt hơn?

 

d)     Những sự nâng đỡ nào gia đình bạn cần từ Giáo Hội? Giáo Hội có thể giúp gì cho bạn? Bạn có thể giúp gì cho Giáo Hội và những gia đình khác?