24 GIỜ KHỔ NẠN
CỦA CHÚA GIÊSU KITÔ
Tôi tớ Chúa Luisa Piccarretta - Ái nữ thơ bé của Thánh Ý Chúa
Chuyển ngữ:
Matthias M. Ngọc Đính, CMC 2006
MỤC
LỤC:
DẫnNhập
KinhNguyện
5:00PM
6:00PM
7:00PM
8:00PM
9:00PM
10:00PM
11:00PM
12:00PM
1:00AM
2:00AM
3:00AM
4:00AM
5:00AM
6:00AM
7:00AM
8:00AM
9:00AM
10:00AM
11:00AM
12:00PM
1:00AM
2:00AM
3:00AM
4:00AM

9
GIỜ
SÁNG:
CHÚA
GIÊSU
CHỊU
ĐỘI
MÃO
GAI
“Này
là
người.”
Chúa
Giêsu
chịu
kết
án
tử
Lạy
Chúa
Giêsu
của
con,
Tình
Yêu
Vô
Biên,
càng
nhìn
ngắm
Chúa,
con
càng
hiểu
biết
Chúa
đã
đau
khổ
chừng
nào.
Lúc
này
Chúa
đã
hoàn
toàn
tan
nát.
Không
còn
một
chỗ
nào
lành
lặn
trên
con
người
của
Chúa.
Bọn
lý
hình
điên
tiết
khi
thấy
giữa
quá
nhiều
khổ
đau
như
vậy
mà
Chúa
vẫn
cứ
nhìn
chúng
tràn
trề
yêu
thương.
Ánh
mắt
trìu
mến
của
Chúa
tạo
thành
một
ngất
ngây
dịu
ngọt,
như
vô
vàn
lời
đang
cầu
xin
và
khẩn
nài
thêm
nhiều
cực
hình
và
nhiều
thống
khổ
hơn
nữa.
Mặc
dù
mất
hết
nhân
tính,
nhưng
vì
được
Tình
Yêu
mãnh
liệt
của
Chúa
cưỡng
bức,
nên
bọn
lý
hình
đã
dựng
Chúa
dậy.
Vì
không
còn
đủ
sức
đứng
nổi
nên
Chúa
lại
quị
xuống
giữa
vũng
Máu.
Chúng
tức
tối
vì
chuyện
này,
nên
đấm
đá
túi
bụi
rồi
kéo
thốc
Chúa
đến
chỗ
đội
mão
gai.
Lạy
Tình
Yêu
của
con,
nếu
như
không
được
ánh
mắt
Tình
Yêu
của
Chúa
đỡ
nâng,
có
lẽ
con
không
thể
tiếp
tục
chứng
kiến
Chúa
chịu
đau
khổ
được
nữa.
Con
đã
thấy
xương
cốt
rụng
rời;
tim
mạch
hỗn
loạn.
Con
thấy
mình
như
đã
chết!
Lạy
Chúa
Giêsu!
Lạy
Chúa
Giêsu,
xin
cứu
giúp
con!
Và
Chúa
Giêsu
khả
ái
phán
bảo:
“Con
của
Cha,
hãy
can
đảm
lên.
Đừng
bỏ
sót
bất
cứ
điều
gì
Cha
đã
chịu.
Hãy
lưu
tâm
đến
những
bài
học
của
Cha.
Cha
phải
tái
tạo
nhân
loại
hoàn
toàn.
Tội
lỗi
đã
tước
mất
vương
miện
của
họ
rồi
đội
cho
một
thứ
ô
nhục
và
hỗn
độn
khiến
họ
không
thể
đến
trước
uy
linh
của
Cha.
Tội
lỗi
đã
làm
họ
ra
đê
hèn,
mất
hết
những
quyền
lợi
đáng
được
vinh
dự
và
vinh
quang.
Vì
thế,
Cha
muốn
đội
mão
gai
để
trả
lại
vương
miện
cho
vầng
trán
nhân
loại
và
cho
họ
tất
cả
những
quyền
lợi
đáng
được
vinh
dự
và
vinh
quang.
Trước
nhan
thánh
Chúa
Cha,
mão
gai
của
Cha
sẽ
là
sự
đền
bồi
và
lời
cầu
xin
tha
thứ
cho
muôn
vàn
tư
tưởng
tội
lỗi,
nhất
là
tư
tưởng
kiêu
căng,
và
cũng
là
lời
cầu
ơn
soi
sáng
cho
mọi
tâm
trí,
nài
nhỉ
họ
đừng
xúc
phạm
đến
Cha
nữa.
Vì
vậy,
con
hãy
kết
hợp
với
Cha,
hãy
cùng
Cha
mà
cầu
nguyện
và
đền
tạ.”
Lạy
Chúa
Giêsu
chịu
đội
mão
gai,
bọn
địch
thù
thật
nhẫn
tâm,
họ
đè
Chúa
phải
ngồi
xuống.
Họ
phủ
lên
mình
Chúa
một
tấm
vải
điều.
Họ
lấy
mão
gai
ụp
xuống
đầu
đáng
tôn
thờ
của
Chúa
một
cách
điên
cuồng.
Họ
dùng
gậy
đập
túi
bụi
lên
mão
gai
để
gai
nhọn
xuyên
thấu
trán
Chúa;
một
số
gai
đâm
vào
mắt,
vào
tai,
vào
đầu,
và
thậm
chí
thấu
đến
tận
sau
cổ.
Lạy
Tình
Yêu
của
con,
Chúa
quằn
quại
đau
đớn!
Những
đớn
đau
không
sao
tả
xiết!
Chúa
phải
chịu
bao
nhiêu
những
cái
chết
dữ
dằn
dường
ấy!
Máu
xối
xả
chảy
xuống
trên
khuôn
mặt
của
Chúa
đến
độ
chỉ
còn
thấy
toàn
Máu
là
Máu.
Nhưng
bên
dưới
những
gai
nhọn
và
Máu
ấy,
người
ta
vẫn
thấy
Thánh
Nhan
Cực
Thánh
của
Chúa
giãi
chiếu
một
vẻ
dịu
hiền,
an
hòa
và
yêu
thương.
Và
bọn
lý
hình,
vì
muốn
làm
trọn
tấn
thảm
kịch,
nên
bịt
mắt
Chúa
lại,
đặt
cây
sậy
vào
tay
Chúa
giả
làm
vương
trượng
rồi
bày
ra
những
trò
chế
nhạo.
Chúng
chào
Chúa
là
“Vua
dân
Do
thái”;
chúng
đập
vào
mão
gai;
chúng
tạt
vả
và
thách
thức,
“Đoán
thử
xem
ai
đã
đánh
ông
đấy!”
Chúa
vẫn
nín
lặng
và
đáp
lại
bằng
việc
đền
bồi
cho
những
kẻ
dã
tâm
thèm
muốn
vương
quốc,
phẩm
chức
và
vinh
sang;
cho
những
kẻ
đã
nắm
giữ
các
địa
vị
ấy
nhưng
sống
bất
xứng,
làm
băng
hoại
các
dân
tộc
và
các
linh
hồn
được
ủy
thác
cho
họ;
và
cho
những
kẻ
gây
gương
mù,
lôi
kéo
tha
nhân
vào
đường
xấu
xa
và
làm
thiệt
hại
các
linh
hồn.
Cầm
cây
sậy
trong
tay,
Chúa
đền
bồi
cho
rất
nhiều
công
việc
tốt
lành
nhưng
thiếu
tinh
thần
nội
tâm
và
được
thực
hiện
chỉ
vì
ý
xấu.
Khi
chịu
sỉ
nhục
và
bị
bịt
mắt,
Chúa
đền
bồi
cho
những
kẻ
nhạo
báng,
gây
hại
và
báng
bổ
các
sự
thánh
thiện;
Chúa
còn
đền
bồi
cho
những
kẻ
tự
bịt
mắt
lý
trí
để
khỏi
phải
nhìn
thấy
ánh
sáng
chân
lý.
Khi
chịu
bịt
mắt,
Chúa
nài
xin
cho
chúng
con
ơn
được
gỡ
mình
khỏi
các
đam
mê,
tiền
của
và
lạc
thú
làm
chúng
con
mù
quáng.
Lạy
Vua
Giêsu
của
con,
các
địch
thù
vẫn
xỉ
vả
Chúa.
Máu
trên
Đầu
cực
trọng
của
Chúa
vẫn
đầm
đìa
và
chảy
vào
cả
miệng
của
Chúa,
thành
ra
con
không
còn
nghe
được
tiếng
nói
êm
ái
rõ
ràng
của
Chúa,
nên
không
thể
làm
theo
như
điều
Chúa
dạy.
Thế
là
con
sà
vào
vòng
tay
của
Chúa.
Con
muốn
ôm
lấy
Đầu
của
Chúa
đã
bị
xuyên
thấu
và
đau
buồn.
Con
muốn
đặt
đầu
con
trên
những
gai
nhọn
để
bị
chúng
đâm
thâu.
Khi
tôi
nói
những
lời
ấy,
Chúa
Giêsu
dùng
ánh
mắt
yêu
thương
của
Người
ra
hiệu
cho
tôi;
và
tôi
chạy
đến.
Tôi
níu
vào
Trái
Tim
Chúa
và
gắng
ôm
lấy
Đầu
của
Người.
Ôi,
lạy
Chúa,
được
ở
bên
Chúa
thật
tuyệt
vời
biết
bao,
dù
giữa
trăm
ngàn
cực
hình!
Chúa
phán
bảo
tôi:
“Con
của
Cha,
những
chiếc
gai
này
nói
rằng
Cha
muốn
được
tôn
nhận
làm
Vua
mọi
trái
tim.
Trọn
quyền
thống
trị
thuộc
về
Cha.
Con
hãy
nhận
lấy
những
chiếc
gai
này,
rồi
đâm
vào
trái
tim
con
để
loại
trừ
tất
cả
những
gì
không
liên
hệ
đến
Cha.
Con
hãy
giữ
lại
trong
trái
tim
của
con
một
chiếc
gai
làm
dấu
chỉ
minh
chứng
Cha
là
Vua
của
con
và
để
ngăn
không
cho
bất
kỳ
sự
gì
lẻn
vào.
Sau
đó,
con
hãy
đi
và
đâm
vào
những
trái
tim
khác
để
loại
bỏ
hết
làn
khói
kiêu
căng
và
đồi
bại
bên
trong,
hầu
tôn
nhận
Cha
làm
Vua
của
mọi
người.”
Lạy
Tình
Yêu
của
con,
trái
tim
con
tê
tái
khi
phải
rời
xa
Chúa.
Vì
vậy,
con
van
xin
Chúa
hãy
dùng
những
gai
nhọn
của
Chúa
mà
làm
điếc
đôi
tai
của
con
để
con
chỉ
còn
nghe
được
tiếng
Chúa
mà
thôi.
Xin
hãy
dùng
những
gai
nhọn
của
Chúa
mà
che
cặp
mắt
của
con
lại
để
con
chỉ
còn
thấy
được
mình
Chúa
mà
thôi.
Xin
hãy
dùng
những
gai
nhọn
của
Chúa
mà
chặn
đầy
miệng
con
để
lưỡi
con
không
thể
nói
ra
những
gì
có
thể
xúc
phạm
đến
Chúa,
nhưng
được
tự
do
ca
ngợi
và
chúc
tụng
Chúa
trong
mọi
sự.
Lạy
Vua
Giêsu
của
con,
xin
dùng
những
gai
nhọn
ấy
mà
bao
quanh
con;
và
ước
chi
chúng
giữ
gìn,
bảo
vệ
và
làm
cho
con
toàn
tâm
toàn
ý
hướng
về
Chúa.
Giờ
đây,
con
muốn
lau
khô
Máu
trên
thân
mình
của
Chúa
và
hôn
kính
Chúa;
vì
con
thấy
bọn
địch
thù
đang
đưa
Chúa
đến
chỗ
Philatô,
viên
quan
sẽ
kết
án
tử
cho
Chúa.
Lạy
Tình
Yêu
của
con,
xin
giúp
con
tiếp
tục
dấn
bước
trên
con
đường
đau
thương
của
Chúa
và
xin
chúc
lành
cho
con.
Chúa
Giêsu
lại
ra
trước
tòa
Philatô
Lạy
Chúa
Giêsu
chịu
đội
mão
gai,
trái
tim
mọn
hèn
của
con
được
Tình
Yêu
Chúa
đả
thương
và
những
đớn
đau
của
Chúa
làm
cho
biến
dạng,
không
thể
nào
sống
nổi
nếu
như
thiếu
Chúa.
Vì
thế,
con
đi
tìm
Chúa,
và
lại
gặp
Chúa
trước
tòa
Philatô.
Con
chứng
kiến
một
cảnh
tượng
thật
thương
tâm!
Các
tầng
trời
kinh
hãi
và
hỏa
ngục
run
giùng
vì
khiếp
sợ
và
điên
cuồng!
Lạy
Sự
Sống
của
trái
tim
con,
con
không
thể
thấy
Chúa
như
vậy
mà
không
cảm
thấy
như
chết
đi
được.
Nhưng
thần
lực
cuốn
hút
của
Tình
Yêu
Chúa
buộc
con
phải
nhìn
vào
Chúa
để
cho
ý
chí
của
con
hiểu
biết
những
thống
khổ
của
Chúa.
Con
chiêm
ngắm
Chúa
với
nước
mắt
chứa
chan
và
những
tiếng
nỉ
non.
Lạy
Chúa
Giêsu
của
con,
Chúa
đang
trần
trụi!
Thay
vì
trang
phục,
con
thấy
Chúa
nhầy
nhụa
trong
Máu.
Thịt
da
tan
nát…
xương
khớp
phơi
trắng.
Người
ta
không
còn
nhận
ra
Thánh
Nhan
cực
trọng
của
Chúa
được
nữa.
Những
chiếc
gai
đâm
thủng
đầu
cực
trọng
của
Chúa,
thấu
đến
tận
mắt
và
mặt
của
Chúa.
Con
chỉ
toàn
thấy
Máu
ròng
ròng
chảy
xuống
đất
và
tạo
nên
một
vũng
dưới
chân
Chúa.
Lạy
Chúa
Giêsu
của
con,
con
không
còn
nhận
ra
được
Chúa
nữa!
Chúa
tàn
tạ
thê
lương
quá!
Tình
trạng
của
Chúa
đã
đến
mức
tột
cùng
của
nhục
nhã
và
cực
hình!
Thương
ôi,
con
không
thể
chịu
nổi
cảnh
Chúa
chịu
tang
thương
như
thế!
Con
như
chết
lặng!
Con
muốn
giằng
Chúa
ra
khỏi
chỗ
của
Philatô
để
đem
giấu
đi
và
cho
Chúa
nghỉ
ngơi
trong
trái
tim
của
con.
Con
muốn
dùng
lòng
mến
của
con
để
chữa
lành
những
thương
tích
của
Chúa.
Con
muốn
lấy
Máu
Chúa
đổ
ngập
thế
gian
và
nhận
chìm
tất
cả
các
linh
hồn
trong
đó
rồi
dẫn
họ
đến
với
Chúa
như
những
chiến
lợi
phẩm
từ
các
thống
khổ
của
Chúa.
Lạy
Chúa
Giêsu
nhẫn
nhục,
dường
như
Chúa
nhướng
nhìn
con
một
cách
khó
nhọc
qua
những
chiếc
gai,
rồi
nói
với
con:
“Con
của
Cha,
con
hãy
gieo
mình
vào
vòng
tay
bị
trăng
trói
của
Cha.
Con
hãy
tựa
đầu
vào
lồng
ngực
của
Cha
và
con
sẽ
thấy
có
những
đau
đớn
còn
dữ
dội
và
đắng
cay
hơn
nữa;
bởi
vì
những
gì
bên
ngoài
con
nhìn
thấy
được
chỉ
là
phần
trào
ra
từ
những
thống
khổ
bên
trong
của
Cha
mà
thôi.
Con
hãy
để
ý
nhịp
đập
của
Trái
Tim
Cha;
và
con
sẽ
biết
Cha
đang
đền
bồi
cho
sự
bất
công
của
những
người
lãnh
đạo,
vì
họ
áp
bức
người
nghèo
khó,
vì
họ
ưu
tiên
cho
kẻ
có
tội
hơn
người
vô
tội,
vì
thói
kiêu
căng
của
những
kẻ
muốn
tiếm
đoạt
phẩm
chức,
địa
vị
và
tiền
của,
bất
chấp
luật
lệ,
xúc
phạm
đồng
loại,
và
nhắm
mắt
trước
Ánh
Sáng
Chân
Lý.
Cha
muốn
dùng
những
chiếc
gai
này
để
đập
tan
thói
kiêu
căng
trong
sự
cai
trị
của
họ.
Cha
muốn
dùng
những
vết
thủng
trên
đầu
Cha
để
mở
đường
đi
vào
tâm
trí
họ
mà
ổn
định
mọi
sự
cho
phù
hợp
với
Ánh
Sáng
Chân
Lý.
Cha
muốn
dùng
nỗi
nhục
nhã
Cha
phải
chịu
trước
mặt
viên
tổng
trấn
bất
công
để
làm
cho
mọi
người
hiểu
rằng
chỉ
có
nhân
đức
mới
có
thể
giúp
con
người
cai
trị
bản
thân
của
mình.
Và
Cha
dạy
cho
những
người
lãnh
đạo
biết
rằng
họ
phải
có
nhân
đức,
kết
hợp
với
kiến
thức
chân
thật,
thì
mới
xứng
đáng
và
có
khả
năng
cai
trị
hoặc
điều
khiển
người
khác;
mọi
quyền
cao
chức
cả,
nếu
thiếu
nhân
đức,
đều
nguy
hiểm
và
đáng
phải
ân
hận.
Con
của
Cha,
con
hãy
lặp
lại
những
việc
đền
bồi
của
Cha
và
hãy
tiếp
tục
lưu
tâm
đến
những
đau
khổ
của
Cha.”
Lạy
Tình
Yêu
của
con,
con
thấy
Philatô
rùng
mình
và
hết
sức
bàng
hoàng
khi
chứng
kiến
Chúa
tiều
tụy
thảm
thương
như
thế.
Ông
kêu
lên:
“Trái
tim
con
người
mà
dã
man
đến
thế
này
sao?
Ôi,
khi
truyền
đem
người
này
đánh
đòn,
ý
của
ta
đâu
phải
thế
này.”
Philatô
cảm
thấy
choáng
váng
nên
nghoảnh
mặt
đi
vì
không
thể
chịu
nổi
cảnh
tượng
Chúa
tang
thương
như
vậy.
Vì
muốn
giải
thoát
Chúa
khỏi
tay
lũ
địch
thù,
và
để
tìm
những
chứng
lý
vững
chắc
hơn,
ông
lại
hỏi
Chúa:
“Nhưng
hãy
cho
ta
biết.
Ông
đã
làm
gì?
Dân
ông
đã
nộp
ông
cho
ta.
Hãy
nói
xem.
Ông
có
phải
là
vua
không?
Nước
ông
ở
đâu?”
Lạy
Chúa
Giêsu
của
con,
trước
những
câu
hỏi
dồn
dập
của
Philatô,
Chúa
vẫn
không
trả
lời;
Chúa
trầm
lặng,
tập
trung
nghĩ
đến
ơn
cứu
độ
cho
linh
hồn
đớn
hèn
của
con
với
cái
giá
là
muôn
vàn
khổ
đau!
Khi
thấy
Chúa
không
đáp
lại,
Philatô
hỏi
thêm:
“Ông
không
biết
rằng
ta
có
quyền
thả
ông
ra
mà
cũng
có
quyền
kết
án
ông
hay
sao?”
Ôi
Tình
Yêu
của
con,
vì
muốn
chiếu
giãi
ánh
sáng
chân
lý
cho
tâm
trí
của
Philatô,
nên
Chúa
đáp:
“Nếu
như
trên
cao
không
ban
cho
quan,
thì
quan
chẳng
có
quyền
gì
trên
Tôi
cả.
Vì
vậy,
những
người
đã
nộp
Tôi
cho
quan
thì
nặng
tội
hơn
quan.”
NÀY
LÀ
NGƯỜI
Philatô
cảm
thấy
xúc
động
vì
giọng
nói
hiền
từ
của
Chúa,
nhưng
vì
đang
phân
vân,
tâm
hồn
lại
bấn
loạn,
nên
ông
quyết
định
đưa
Chúa
ra
ngoài
với
hy
vọng
người
Do
thái
sẽ
động
lòng
khi
thấy
Chúa
thê
thảm
đến
thế,
nhờ
vậy,
ông
có
thể
tha
bổng
cho
Chúa,
vì
đinh
ninh
rằng
lòng
dạ
người
Do
thái
dễ
cảm
động.
Lạy
Chúa
Giêsu
thống
khổ
của
con,
trái
tim
con
nhức
nhối
khi
nhìn
thấy
Chúa
đi
theo
Philatô.
Chúa
đội
mão
gai
trên
đầu,
quằn
quại
lê
bước
thật
khó
nhọc,
để
lại
phía
sau
một
vệt
Máu.
Khi
ra
đến
nơi,
Chúa
nghe
đám
đông
huyên
náo
đang
sốt
ruột
chờ
đợi
bản
án
tử
hình
của
Chúa.
Philatô
truyền
mọi
người
im
lặng
để
nghe
ông
nói.
Ông
rờn
rợn
gỡ
hai
mép
của
tấm
vải
điều
phủ
trên
ngực
và
lưng
của
Chúa,
nhấc
ra
cho
mọi
người
trông
thấy
Chúa
tan
nát
như
thế
nào,
rồi
nói
lớn
tiếng:
“Ecce
Homo!
Các
ngươi
hãy
nhìn
mà
xem!
Người
mà
không
còn
hình
tượng
con
người!
Hãy
nhìn
các
vết
thương
của
ông
ấy
đi.
Không
thể
nhận
ra
ông
ấy
được
nữa.
Giả
như
ông
ấy
có
làm
gì
sai
trái
đi
nữa,
thì
như
thế
này
là
đủ
quá
rồi.
Ta
hối
hận
vì
đã
để
ông
ấy
phải
chịu
khổ
sở
thế
này.
Thôi,
chúng
ta
hãy
tha
bổng
cho
ông
ấy
đi!”
Lạy
Chúa
Giêsu,
Tình
Yêu
của
con,
xin
cho
con
được
dìu
đỡ
Chúa,
bởi
con
thấy
Chúa
lảo
đảo,
không
thể
đứng
vững
dưới
gánh
nặng
của
ngần
ấy
khổ
đau.
Thương
ôi,
số
mệnh
của
Chúa
sẽ
được
định
đoạt
trong
giây
phút
hệ
trọng
này.
Trước
những
lời
của
Philatô,
một
bầu
khí
tịch
mịch
bao
phủ
cả
thiên
đàng,
trần
gian,
và
hỏa
ngục!
Thế
rồi,
con
nghe
mọi
người
nhất
tề
gào
lên,
“Đóng
đinh;
đóng
đinh;
chúng
tôi
muốn
nó
phải
chết
với
bất
cứ
giá
nào!”
Lạy
Chúa
Giêsu,
Sự
Sống
của
con,
con
thấy
Chúa
run
cầm
cập.
Tiếng
gào
thét
đòi
giết
chết
lắng
xuống
tâm
hồn
Chúa;
và
từ
giữa
những
náo
động
ấy,
Chúa
nhận
ra
giọng
nói
của
Chúa
Cha
nhân
ái
phán
rằng:
“Hỡi
Con
Cha,
Cha
muốn
Con
chết,
và
chết
trên
Thập
Giá!”
Thương
ôi,
Chúa
còn
nghe
cả
tiếng
nói
của
Người
Mẹ
thân
thiết
đang
chịu
đâm
thâu
và
cô
độc
của
Chúa,
làm
vọng
lại
tiếng
nói
của
Chúa
Cha
dấu
yêu:
“Hỡi
Con
của
Mẹ,
Mẹ
cũng
muốn
Con
chết!”
Các
thiên
thần,
các
thánh,
và
cả
hỏa
ngục,
tất
cả
đồng
thanh
kêu
lên,
“Đóng
đinh!
Đóng
đinh
vào
Thập
Giá!”
Không
một
ai
muốn
để
cho
Chúa
sống.
Và
thương
ơi…
Con
xấu
hổ
tột
cùng,
đau
đớn
và
kinh
sợ,
con
thấy
mình
bị
một
Sức
Mạnh
Tối
Thượng
thúc
ép
phải
kêu
lên,
“Đóng
đinh,
đóng
đinh
Người
đi!”
Lạy
Chúa
Giêsu
của
con,
xin
Chúa
tha
thứ
cho
con,
vì
con,
một
linh
hồn
tội
lỗi,
khốn
nạn,
cũng
muốn
Chúa
phải
chết!
Nhưng
xin
Chúa
thương
cho
con
được
cùng
chết
với
Chúa.
Lạy
Chúa
Giêsu
thương
đau
của
con,
xúc
động
trước
nỗi
đau
buồn
của
con,
Chúa
thủ
thỉ
với
con:
“Con
của
Cha,
con
hãy
nép
sát
vào
Trái
Tim
Cha
và
chia
sẻ
những
thống
khổ
cũng
như
những
hành
vi
đền
bồi
của
Cha.
Thời
khắc
này
thật
nghiêm
trọng
và
đã
được
quyết
định…
hoặc
Cha
phải
chết,
hoặc
mọi
thụ
tạo
phải
chết.
Trong
thời
khắc
này
có
hai
dòng
chảy
trút
đổ
vào
Trái
Tim
Cha.
Dòng
chảy
thứ
nhất
có
các
linh
hồn,
nếu
họ
muốn
Cha
chết,
là
vì
họ
muốn
gặp
được
Sự
Sống
nơi
Cha.
Như
thế,
khi
Cha
đón
nhận
cái
chết
thay
cho
họ,
họ
được
xá
tội,
được
miễn
án
phạt
muôn
đời;
và
cửa
thiên
đàng
sẽ
mở
ra
để
tiếp
nhận
họ.
Dòng
chảy
thứ
hai
có
những
kẻ
cũng
muốn
cho
Cha
phải
chết,
nhưng
vì
họ
uất
hận
và
tự
muốn
định
đoạt
bản
án
trầm
luân
của
họ;
Trái
Tim
Cha
nát
tan
và
cảm
nhận
cái
chết
cũng
như
những
cực
hình
nơi
hỏa
ngục
của
từng
người
trong
số
này!
“Trái
Tim
Cha
không
thể
chịu
nổi
những
đớn
đau
nghiệt
ngã
này.
Cha
thấy
như
phải
chết
trong
từng
nhịp
tim
và
từng
hơi
thở.
Và
Cha
lặp
lại:
‘Tại
sao
quá
nhiều
Máu
phải
đổ
ra
luống
công
thế
này?
Tại
sao
những
đớn
đau
của
Cha
lại
hóa
ra
vô
ích
cho
quá
nhiều
người
như
vậy?
Con
ơi,
hãy
cứu
giúp
Cha
vì
Cha
không
thể
chịu
nổi
được
nữa.
Hãy
san
sẻ
những
thống
khổ
của
Cha
và
hãy
biến
cuộc
sống
của
con
thành
một
hiến
tế
liên
lỉ
để
cứu
vớt
các
linh
hồn,
có
như
vậy
thì
những
đớn
đau
khủng
khiếp
của
Cha
mới
được
nguôi
ngoai
phần
nào.”
Lạy
Chúa
Giêsu,
trái
tim
của
con,
những
thống
khổ
của
Chúa
cũng
là
những
thống
khổ
của
con;
và
con
xin
lặp
lại
việc
đền
bồi
của
Chúa.
Con
thấy
bấy
giờ
Philatô
sững
sờ
cả
người
và
hỏi
vội:
“Cái
gì?
Ta
phải
đem
Vua
các
ngươi
đi
đóng
đinh
hay
sao?
Ta
thấy
người
này
có
sai
lỗi
nào
đâu
để
mà
kết
án!”
Người
Do
thái
thét
to,
náo
động
khắp
không
gian:
“Ngoài
Caesar,
chúng
tôi
không
có
một
vua
nào
khác,
nếu
tổng
trấn
không
kết
án
nó,
thì
tổng
trấn
không
xứng
là
bạn
thân
của
Caesar.
Khử
nó
đi!
Khử
đi
cho
rồi!
Đóng
đinh!
Đóng
đinh
nó
đi!”
Philatô
không
biết
phải
làm
sao,
lại
sợ
bị
cách
chức,
nên
truyền
lấy
một
chậu
nước
cho
ông
rửa
tay,
rồi
nói,
“Bổn
chức
vô
can
trong
vụ
đổ
Máu
người
công
chính
này.”
Và
ông
tuyên
án
tử
hình
cho
Chúa.
Người
Do
thái
còn
rống
lên,
“Cứ
để
cho
Máu
nó
đổ
trên
chúng
tôi
và
con
cháu
chúng
tôi!”
Khi
thấy
Chúa
đã
bị
án
tử,
bọn
họ
hí
hửng,
vỗ
tay,
huýt
sáo
và
reo
hò.
Trong
khi
đó,
lạy
Chúa
Giêsu,
Chúa
đền
bồi
thay
cho
những
kẻ
quyền
cao
chức
trọng,
nhưng
vì
lo
sợ
viễn
vông
và
bám
víu
địa
vị,
nên
liều
phạm
những
luật
lệ
thánh
thiêng
nhất,
nể
vì
những
hạng
gian
ác
và
kết
án
những
người
vô
tội,
không
màng
đến
sự
thiệt
hại
của
toàn
thể
các
dân
tộc.
Chúa
cũng
đền
bồi
cho
những
kẻ
sau
khi
đã
phạm
tội
còn
cả
gan
khích
bác
phép
Công
Thẳng
Thiên
Chúa
hãy
trừng
phạt
họ.
Nhưng
khi
đền
bồi
cho
những
điều
đó,
Trái
Tim
đau
thương
của
Chúa
đã
phải
rướm
máu
khi
nhìn
thấy
dân
riêng
của
Chúa
bị
trừng
trị
vì
án
nguyền
của
trời
cao
được
niêm
ấn
bằng
Máu
Thánh
Chúa,
Máu
mà
họ
đã
cố
tình
muốn
đổ
xuống
trên
họ.
Ôi,
Trái
Tim
Chúa
đã
ngất
đi!
Xin
cho
phép
con
được
dùng
đôi
tay
mà
đỡ
nâng
Chúa
bằng
việc
đón
nhận
những
đền
bồi
và
khổ
hình
của
Chúa
như
của
chính
con.
Nhưng
Tình
Yêu
còn
nâng
Chúa
lên
cao
hơn
nữa,
và
Chúa
vẫn
nao
nức
tìm
kiếm
Thập
Giá!
