|
Mục Lục:
- Giới thiệu
- Nội dung
Phần 1
- Lờimởđầu
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
Phần 2
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
Phần 3
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
Phần 4
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
Phần 5
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
Phần 6
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
Phần 7
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
Phần 8
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
|
Mục Đọc Sách Trên Net:
MẸ MARIA, HIỀN MẪU CHÚA KITÔ
(hay THẦN ĐÔ HUYỀN NHIỆM)
Mẹ Bề Trên Maria d'Agreda
Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi chuyển ngữ
CHƯƠNG 1, Phần Bốn
THÁNH GIUSE QUYẾT
ĐỊNH
RỜI XA HIỀN THÊ
Đức Maria cưu
mang Con Thiên Chúa làm người đã tới tháng thứ năm
khi đức phu quân Giuse trinh khiết bắt đầu nhận
thấy hoàn cảnh của Người. Một hôm thánh Giuse thấy
Đức Trinh Nữ từ trong phòng cầu nguyện bước ra,
ngài thấy nơi Người sự thay đổi rất khác thường,
không thể nào giải thích cho xuôi điều hiển nhiên
trước mắt. Người của Chúa bị thương tận đáy lòng,
linh hồn ngài bị thương tổn vì không thể gạt bỏ sự
thực hiển nhiên. Lý do sự phiền sầu này là sự
trinh khiết, tình yêu mãnh liệt tột độ và tuyệt
đối trung thành mà ngay từ thuở ban đầu thánh nhân
đã trao trọn vẹn cho hiền thê. Hơn nữa, vẻ duyên
dáng diễm kiều và thánh thiện của Đức Maria cột
chặt linh hồn thánh Giuse với hiền thê. Vì Đức
Maria toàn hảo khôn ngoan thận trọng khiêm tốn nhu
mì ít nói, nên ngoài sự lo lắng băn khoăn phục vụ
Đức Maria, thánh Giuse tự nhiên nuôi ước vọng tình
yêu của ngài được đáp ứng từ phía hiền thê. Điều
này được Thiên Chúa an bài, để do lòng ước ao trao
đổi tình yêu, thánh Giuse có thể được thúc đẩy
phục vụ Đức Trinh Mẫu trung thành hơn.
Thánh Giuse không
dính líu chút gì tới việc Đức Trinh Nữ mang thai,
mà những kết quả việc đó hiển nhiên ở trước mắt
ngài, không thể chối cãi; chắc chắn không thể
tránh được sỉ nhục khi người ta biết việc này. Ý
nghĩ này làm cho thánh Giuse lo lắng buồn phiền.
Ngài biết mức độ sự thất sủng tủi hổ về phần mình
và hiền thê yêu dấu trong hoàn cảnh mỗi người. Nỗi
ưu tư đặc biệt sâu sắc trong lòng thánh Giuse
khiến ngài đau đớn nhất là sợ phải nộp Đức Maria
cho chức quyền để Người bị ném đá chết (Lêvi
20:10), vì đây là tội ngoại tình bị kết án tử.
Thánh Giuse chìm trong lo âu đau đớn chẳng khác gì
bị ngàn lưỡi gươm bén xuyên thấu, mà không có lấy
một chỗ nào để ẩn tránh khác hơn lòng tín nhiệm
hoàn toàn nơi hiền thê Maria. Cũng vì không dám hé
răng tiết lộ sự đau trong lòng với một ai, ngài
thấy mình bị bao vây bởi những đau buồn chết người
(Tv 17:5), cảm thấy trong chính ngài lời Sách
Thánh: “Lòng ghen tương thì khốn nạn hơn hỏa ngục”
(Dc 8:6).
Giữa những lo lắng
giày vò tâm trí này, thánh Giuse kêu cầu và đặt
mình trước nhan thánh Chúa: “Lạy Thiên Chúa Tối
Cao, Chúa biết hết mọi ước nguyện và những tiếng
thở dài của con. Con thấy mình bị nhồi đập vì sự
cuồng bạo từ những cơn sóng buồn phiền (Tv 31:10)
đã làm đau đớn trái tim con. Con hoàn toàn tin cậy
nơi hiền thê được Chúa ban cho con. Con hoàn toàn
tin cậy sự thánh thiện của Người. Nhưng các dấu
hiệu của sự thay đổi bất ngờ này nơi Người không
ngừng dâng lên những hoài nghi đày đọa đáng sợ, e
rằng lòng tín nhiệm của con bị đặt lầm chỗ. Cho
tới giờ phút này con không thấy ở Người điều gì
khả dĩ giải thích cho bất cứ điểm hoài nghi nào
nơi lòng khiêm tốn và đặc biệt nhân đức của Người,
đồng thời con không thể chối cãi được Maria đang
mang thai. Chắc con chết vì phiền sầu, trừ phi có
mầu nhiệm gì che giấu mà con không đo lường được.
Lý trí cho rằng Người vô tội, trong khi đó tri
giác lại kết án Người.
Người không nói nguyên do việc thai nghén, trong
khi con thấy việc đó trước mắt. Con phải làm gì?
Cả hai chúng con cùng thề hứa giữ Đức Trinh Khiết
vì vinh danh Chúa. Giả dụ có thể Người đã vi phạm
lòng trung thành đối với Chúa và với con, con sẽ
bênh vực danh dự Chúa mà quên phần con vì yêu mến
Chúa. Nhưng làm sao Người có thể giữ được sự trinh
trắng thánh thiện nếu đã phạm đại trọng tội trong
trường hợp này? Con hoãn lại sự xét đoán của con.
Vì không thể thấu hiểu được nguyên do những gì con
thấy, con trút hết linh hồn đau đớn của con trước
nhan thánh Chúa (Tv 141:3). Lạy Thiên Chúa của
Abraham, Isaac và Jacob, xin Chúa nhận nước mắt
con làm hiến lễ đáng được chấp nhận. Nếu tội lỗi
con xứng đáng bị Chúa thịnh nộ, thì xin Chúa đại
lượng nhân từ không khinh chê sự đau buồn dữ dội
của con. Con không tin Maria yêu dấu đã xúc phạm
đến Chúa. Dẫu vậy con lại càng không thể nào cho
rằng có điều gì mầu nhiệm mà con, với tư cách là
phu quân lại không được cho biết. Xin Chúa thống
trị trí khôn và trái tim con bằng ánh sáng, để con
có thể biết hầu chu toàn thánh ý.”
Thánh Giuse kiên
trì cầu nguyện thiết tha hơn nữa. Ngài đoán chừng
phải có điều gì mầu nhiệm trong việc thai nghén
của Đức Maria mà giấu ngài, nhưng vẫn không thể
tìm được chút gì bảo đảm. Ý nghĩ này không mạnh
hơn để bào chữa cho Đức Maria so với những lý do
dựa trên sự thánh thiện của Người. Vì thế, ý nghĩ
Đức Maria có thể là Mẹ Chúa Cứu Thế đã không đến
trong trí ngài. Đôi khi ngài xua đuổi những ức
đoán đi, nhưng chúng trở lại bằng những con số
đông hơn với chứng cớ hiển nhiên hùng hồn hơn. Vì
thế, thánh Giuse bị nhồi đập giữa những cơn sóng
hoài nghi dồn dập. Từ sự đuối sức cùng cực, đôi
khi thánh Giuse rơi vào tình trạng rối vò không
thể nào tìm được sự bình an cho trái tim, cũng
không tìm được một tiêu chuẩn nào để căn cứ vào đó
để có thể lèo lái cuộc sống. Dẫu vậy sự kiên trì
chịu đựng dưới cái đọa đày này quá sức lớn lao, và
là bằng chứng hiển nhiên của đức thận trọng cao cả
thánh thiện của ngài. Điều đó làm cho ngài xứng
đáng với hồng ân vô cùng cao cả duy nhất đang chờ
đợi.
Đức Maria biết hết
mọi diễn biến trong trái tim thánh Giuse, Người đi
vào trái tim thánh Giuse bằng ánh sáng thần linh.
Mặc dầu tâm hồn Đức Maria chan chứa yêu thương đau
xót đối với những đau khổ của đức phu quân, Người
không nói một lời nào về vấn đề đó; mà chỉ tiếp
tục phục vụ thánh Giuse tận tình chu đáo. Người
của Chúa không biểu lộ điều gì bề ngoài khi nhìn
Đức Maria, nhưng nỗi lo âu của ngài lớn lao hơn
tâm trạng như thế của tất cả mọi người đã từng
sống trên đời. Việc thai nghén không nặng nề đau
đớn gì đối với Đức Maria; nhưng vì Người phục vụ
thánh Giuse tại bàn ăn hoặc việc nội trợ, hẳn
không thể tránh để lộ tình trạng cơ thể ngày càng
rõ. Với tâm hồn nặng đau đớn, thánh Giuse để ý tới
những hành động cử chỉ của Đức Maria, ngài duyệt
xét lại các ý kiến của mình. Mặc dầu thánh thiện
công chính, thánh Giuse tự cho phép mình, do cuộc
hôn nhân, được Đức Trinh Nữ kính trọng và phục vụ,
được hưởng mọi điều xứng với địa vị gia trưởng và
phu quân nhưng khiêm tốn thận trọng. Bao lâu còn
chưa biết bí mật nơi hiền thê yêu dấu, thánh Giuse
xét thấy đúng rằng cần phải biểu lộ quyền hạn
trong phạm vi những giới hạn chính đáng, theo
gương các thánh Tổ và Tiên Tri. Vì biết các thánh
Tổ đòi hỏi các và vợ phục tòng tuyệt đối, ngài
không muốn bỏ không theo gương các Tổ Phụ. Hẳn
thánh Giuse đã hoàn toàn đúng trong việc này nếu
Đức Maria cũng chỉ như những phụ nữ khác. Tuy
nhiên không một phụ nữ nào đã hoặc sẽ sống, đã
hoặc sẽ hết sức vâng lời, khiêm tốn tận tụy đối
với chồng như Đức Maria đã cư xử với thánh phu
quân. Đức Maria phục vụ thánh Giuse với lòng kính
trọng ân cần. Mặc dầu biết các tư tưởng rối vò và
nhận xét của phu quân về sự thai nghén của mình,
Đức Maria không bỏ sót một săn sóc nào đối với
ngài, Người cũng không cố giấu giếm hoặc biện giải
tình trạng của mình.
Vì đức khôn ngoan
và khiêm tốn đã không cho phép Đức Maria nghĩ đến
mình, không thể tự mình làm sáng tỏ điều huyền
nhiệm nơi Người. Mặc dầu lòng trắc ẩn yêu thương
đối với phu quân làm cho Đức Maria lo lắng phải an
ủi và làm cho ngài khuây khỏa, Người không làm
điều đó bằng cách nói rõ về mình hoặc che giấu
việc thai nghén. Người phục vụ đức phu quân bằng
những biểu lộ tình yêu tận tụy hơn, ân cần hơn.
Nhiều lần Đức Maria quì gối phục vụ cơm nước cho
thánh Giuse. Việc này an ủi thánh Giuse đôi chút,
nhưng cũng gây cho ngài sự phiền muộn mới. Vì do
đó ngài chỉ nhìn thấy những động lực của tình yêu
và kính trọng được gia tăng mà vẫn chưa biết chắc
hiền thê của mình giả dối hoặc không. Đức Maria
không ngừng cầu nguyện cho thánh phu quân, xin
Đấng Tối Cao thương nhìn đến an ủi ngài; phần còn
lại Người hoàn toàn vâng phục thánh ý Thiên Chúa.
Thánh Giuse không
thể hoàn toàn giấu kín sự đau lòng dữ dội, thường
tỏ ra tư lự bơ phờ. Đôi khi quên lãng vì ưu phiền,
ngài đã nói với hiền thê thiên đàng bằng giọng hơi
gay gắt, mà trước kia chưa bao giờ xảy ra. Đây là
ảnh hưởng tự nhiên của sự đau đớn nơi trái tim
ngài, chứ không do cảm giác tức giận hóa ra trả
thù; vì ý nghĩ trả thù không bao giờ đến với thánh
Giuse. Dẫu vậy, Đức Nữ Vương không bao giờ thiếu
vẻ ngọt ngào, mà chỉ gia tăng nỗ lực làm nhẹ bớt
tâm tư của thánh phu quân. Đức Trinh Nữ phục dịch
ở bàn ăn, kéo ghế mời thánh Giuse ngồi, dâng thức
ăn, nước uống. Nhưng nếu sau khi Đức Maria chu
toàn tất cả những việc phục dịch này, thánh Giuse
nài Đức Maria ngồi xuống, ngài lại càng tin hơn
rằng Người đang mang thai.
Cho dù sự đau buồn
của Đức Trinh Nữ vượt mọi giới hạn, nhưng khả năng
của tâm hồn đại lượng nhân từ của Người còn cao cả
hơn nhiều, nhờ đó có thể che giấu sự buồn phiền
hoàn toàn hơn, và dành hết khả năng vào việc săn
sóc yêu thương thánh phu quân Giuse. Tâm tư buồn
phiền của Người chỉ làm tăng thêm việc tận tụy lo
lắng cho sức khỏe và hạnh phúc của thánh Giuse. Vả
lại, vì nguyên tắc hành động bất khả vi phạm của
Đức Maria là phải thi hành mọi sự cách cẩn trọng
hoàn hảo, Người tiếp tục không nói đến mầu nhiệm
Ngôi Lời nhập thể vì không nhận được chỉ dạy nào
về việc tiết lộ. Mặc dầu chỉ một mình Người có thể
giải tỏa đức phu quân bằng một lời giải thích,
Người giữ lại điều đó vì kính trọng và trung thành
với bí tích của Vua trên trời (Tôbia 13:7). Đức
Maria nói với thánh Giuse về sức khỏe của ngài, vì
ngài bị suy nhược trầm trọng. Đức Trinh Nữ khuyên
ngài nghỉ ngơi dưỡng sức, vì cần phải bồi dưỡng
sức khỏe đã bị hao mòn để có thể phục vụ Chúa lâu
dài.
Đức Maria buồn rầu vô hạn vì biết thánh Giuse
quyết định rời bỏ Người, tự mình vắng mặt. Người
nói với các thiên thần: “Hỡi các thiên thần đặc sứ
của Đức Vua Tối Cao, Đấng nâng quí vị lên bậc diễm
phúc, và do Ơn Quan Phòng nhân từ của Chúa, tháp
tùng bảo vệ tôi, xin các thiên thần, quí bạn hữu
của tôi, trình lên trước thánh nhan Chúa nhân từ
những đau buồn của phu quân Giuse. Tôi nhờ các
thiên thần khẩn khoản xin Thiên Chúa đoái nhìn và
với tư cách Người Cha đích thực, xin Chúa an ủi
Giuse. Và cả các thiên thần nữa, hằng hết lòng tận
trung vâng lời Chúa, cũng xin nghe lời cầu nguyện
của tôi, nhân danh Chúa, Đấng hằng hữu, mà tôi
dâng cho Ngài thân xác loài người trong lòng tôi,
tôi khẩn khoản xin các thiên thần đừng chần chờ,
hãy giúp cho phu quân tôi bớt đau đớn nơi trái tim
ngài, xua đuổi khỏi tâm trí ngài quyết định rời bỏ
tôi.” Các thiên thần đã lập tức vâng lời, trút vào
trái tim thánh Giuse nhiều tư tưởng tốt lành, lại
thuyết phục ngài rằng hiền thê Maria của ngài
thánh thiện hoàn toàn nhất, ngài không thể tin có
điều gì sai trái nơi Người. Các thiên thần cũng
nhắc thánh Giuse nhớ rằng Thiên Chúa quá sức cao
siêu, không ai lường được các việc Chúa làm, các
phán xét của Chúa bí ẩn vô cùng (Tv 33:19), Thiên
Chúa luôn trung thành đối với những ai trông cậy
Ngài, không bao giờ khinh miệt hoặc bỏ rơi những
người đó trong mọi khổ não của họ.
Nhờ những soi dẫn thánh thiện này và nhiều chỉ dạy
khác, tinh thần bối rối của thánh Giuse được tương
đối lắng dịu, mặc dầu ngài không biết các điều đó
từ đâu tới. Nhưng vì nguyên do nỗi lo âu không
được dứt đi, chẳng mấy chốc ngài lại bị các tư
tưởng đó giày vò. Vì không tìm được điều gì bảo
đảm làm cho trái tim nguôi ngoai, ý định rút lui
bỏ hiền thê lại xâm chiếm tâm trí ngài. Đức Maria
biết điều này và kết luận là cần phải phá tan điều
nguy hiểm này nên đã khẩn khoản hơn xin cách cứu
chữa và cầu cứu Con cực thánh. Mẹ Maria cầu xin:
“Lạy Chúa và Thiên Chúa linh hồn con, với điều
Chúa cho phép, mặc dầu con chỉ là bụi tro (Stk
8:27), con sẽ nói trước thánh nhan Chúa và giãi
bày những thở dài con không thể nào giấu Chúa được
(Tv 37:19). Con không được bất cẩn trong việc giúp
đỡ phu quân con đã nhận từ tay Chúa. Con thấy
Giuse bị những khổ tâm áp đảo mà Chúa đã gởi tới
cho người, con không thể nào nhẫn tâm để người
trong hoàn cảnh đó. Nếu con được đẹp lòng Chúa,
con tha thiết xin Chúa, lạy Thiên Chúa hằng hữu,
vì tình yêu mà Chúa đến ngự trong lòng nữ tì của
Chúa để cứu độ nhân loại, xin vui lòng an ủi tôi
tớ Giuse của Chúa và sắp đặt cho nguời giúp đỡ con
trong việc chu toàn các công trình vĩ đại của
Chúa. Con, nữ tì của Chúa, rất cần có một đấng phu
quân bảo vệ và giám hộ. Lạy Chúa và Thiên Chúa,
xin đừng để Giuse thi hành quyết định rút lui khỏi
đời con.”
Đấng Tối Cao đáp
lời Đức Maria: “Người Yêu vô cùng dấu ái của Ta,
ngay bây giờ Ta sẽ đến thăm và an ủi Giuse tôi tớ
Ta. Sau khi Ta đã tỏ hiện cho Giuse, qua thiên
thần, mầu nhiệm mà tới nay Giuse không biết, Người
có thể nói cho Giuse biết tất cả mọi điều Ta đã
làm cho Người, không cần phải giữ kín từ nay trở
đi về các vấn đề này. Ta sẽ đổ tràn đầy Thần Linh
Ta trên Giuse, cho Giuse đủ khả năng chu toàn phần
mình trong các mầu nhiệm này, giúp đỡ Người trong
các mầu nhiệm đó và trong tất cả mọi việc sẽ xảy
ra.” Nhờ lời Thiên Chúa hứa, Đức Maria được khuây
khỏa an ủi và dâng lời tạ ân nồng nàn.
Trong khi đó thánh
Giuse lo lắng suy nghĩ về cách hành động sao cho
chính đáng. Ngài đã mang nỗi thống khổ này ròng rã
hai tháng rồi, và bây giờ, bị sức nặng lớn lao của
nỗi khổ tâm chế ngự, ngài tự nhủ: “Tôi không thể
tìm được cách nào tốt đẹp để thoát khỏi những khó
khăn này hơn là tự tôi vắng mặt. Tôi thú nhận rằng
hiền thê của tôi toàn hảo, không tỏ ra điều gì sai
lỗi, trái lại Người hiển nhiên là một đấng thánh;
nhưng Người mang thai mà tôi không thể đo lường
được mầu nhiệm. Tôi không muốn làm tổn thương danh
giá thánh thiện của Người bằng việc làm cho Người
chịu hình phạt theo luật, đồng thời tôi không thể
đứng bên và chứng kiến những hậu quả việc Người có
thai. Bây giờ tôi rời xa Người, trao phó chính tôi
cho sự quan phòng của Thiên Chúa, Đấng quản trị
tôi.” Thánh Giuse quyết định ra đi đêm đó. Để
chuẩn bị hành trình, ngài gói ghém vài y trang và
các thứ lặt vặt. Ngài cũng đã đòi tiền công các
dịch vụ đã làm, và đi ngủ với ý định ra đi lúc nửa
đêm. Theo thói quen dâng mọi ý định lên Thiên
Chúa, khi đã tới quyết định này, ngài nói với
Thiên Chúa: “Lạy Thiên Chúa tối cao hằng hữu của
tổ phụ Abraham, Isaac và Jacob của chúng con, Chúa
thực sự là nơi nương náu duy nhất cho kẻ nghèo khó
đau khổ. Mọi nỗi buồn phiền khổ tâm của con đều
quá rõ ràng đối với lòng nhân hậu Chúa. Lạy Chúa,
Chúa cũng biết, mặc dầu con không xứng đáng, con
vô tội vì những gì gây ra sự đau buồn của con, hơn
nữa Chúa cũng biết sự bất hạnh ô nhục và nguy hiểm
đem lại cho trường hợp hiền thê của con. Con không
tin Người ngoại tình, vì con chỉ thấy ở Người nhân
đức và hoàn toàn cao cả; nhưng rõ ràng con thấy
Người đang mang thai. Con không biết do ai hoặc
cách nào việc đó xảy ra, vì thế con không thể nào
duy trì được bình an tâm hồn. Để chọn cái ít xấu
nhất, con sẽ rút lui khỏi hiền thê của con, tìm
một nơi mà không ai biết con và hoàn toàn ký thác
thân con cho sự Quan Phòng của Chúa, con sẽ sống
trọn đời ở sa mạc. Lạy Chúa và Thiên Chúa hằng
hữu, xin đừng bỏ con, vì con chỉ ước nguyện làm
vinh danh và phụng sự Chúa mà thôi.”
Thánh Giuse phủ
phục dưới đất cầu nguyện và hứa lên đền thờ
Jerusalem dâng một phần số tiền nhỏ mọn ngài dành
cho cuộc hành trình, để xin Thiên Chúa gìn giữ
hiền thê Maria của ngài khỏi mọi tai họa, giải
thoát Người khỏi mọi bất hạnh. Sau khi cầu nguyện,
thánh Giuse ngả mình ngủ một lát, định âm thầm ra
đi lúc nửa đêm.
Nhờ lời Thiên Chúa
hứa, Đức Maria được an tâm. Thiên Chúa Toàn Năng
cho Đức Maria thấy mọi việc thánh Giuse chuẩn bị
thi hành. Khi nghe lời thánh Giuse khấn hứa vì sự
an toàn hạnh phúc của Người, nhìn thấy gói nhỏ và
phần lương thực nghèo nàn ngài chuẩn bị cho cuộc
hành trình, Đức Trinh Nữ lòng tràn đầy thương xót
yêu mến và lại cầu xin cho ngài, tạ ân và chúc
tụng Chúa vì ơn quan phòng hướng dẫn mọi hành động
của nhân loại vượt trên khả năng hiểu biết của
loài người. Thiên Chúa cao cả sắp đặt các biến cố
như thế để cả Đức Maria và thánh Giuse được đưa
tới đỉnh xa nhất của nỗi thống khổ bề trong nhưng
đầy công phúc.
(Trong tiến trình này, lý do sau cùng luôn luôn là
chính thánh ý Chúa, công chính, thánh thiện và
trọn hảo. Tuy nhiên một vài lý do khác có thể được
dùng để giải thích:
Lý do thứ nhất là
thánh Giuse công chính khôn ngoan dè dặt cao độ,
được tràn đầy ân sủng thiên đàng, có quan niệm hết
sức cao về Đức Maria. Đức Maria, Đấng đầy ơn phúc,
không cần phải làm cho thánh Giuse tin bằng những
chứng cớ hùng hồn, đoan chắc với ngài về địa vị
của Người và các mầu nhiệm Ngôi Lời Nhập Thể; vì
nơi những trái tim ngay lành thì ơn soi sáng từ
thiên đàng dễ dàng chiếu soi.
Lý
do thứ hai là sự bối rối của thánh Giuse khởi đầu
bằng tri giác, khi thấy hiền thê của mình mang
thai. Đây chỉ là sự báo thù, vì các tri giác, đã
bị lừa dối hoặc bị làm cho nghi ngờ, có thể là bị
làm cho u mê hoặc bị ngăn chặn vì thiếu thị kiến
siêu nhiên.
Lý
do thứ ba có thể là thánh Giuse, mặc dầu không mắc
tội gì, chịu ảnh hưởng sự đau khổ và các tri giác
của ngài, có thể nói, đã bị làm chết đi, bị làm
cho bất khả đối với trực giác bén nhạy và việc
tiếp xúc của thiên thần. Vì thế thiệt là thích
hợp, thiên thần thông báo sứ điệp này cho ngài khi
các tri giác đã bị trì trệ ngưng hoạt động. Vì thế
khi thánh nhân khôi phục được việc sử dụng đầy đủ
các tri giác, tự mình tẩy sạch và sắp đặt bằng
nhiều hành động nhân đức để đón nhận hoạt động của
Ơn Chúa Thánh Thần, mà trước kia đã bị những bối
rối làm cho hoàn toàn gián đoạn.)
Thánh Giuse thức
dậy ý thức hoàn toàn rõ rệt rằng hiền thê của ngài
đích thực là Mẹ Thiên Chúa (Mt 1:18-25). Hết sức
vui mừng vì ơn hiểu biết cao cả này và niềm hạnh
phúc khôn tả, thánh Giuse xúc động đau buồn vì
những gì ngài đã làm. Với lòng khiêm tốn kính
trọng và vui vẻ, thánh Giuse quì sấp mình xuống
đất nồng nàn tạ ân Chúa. Ngài tạ ơn Chúa đã cho
biết mầu nhiệm này và đã chọn ngài làm phu quân
của Đức Maria, Đấng mà Thiên Chúa đã chọn làm Mẹ,
mặc dù ngài không đáng là nô lệ của Người. Khi
tuyên xưng, nhìn nhận và thi hành các việc nhân
đức này, tinh thần thánh Giuse được bình yên, sẵn
sàng đón nhận những hồng ân mới của Chúa Thánh
Thần. Những hoài nghi lo âu trong vài tháng vừa
qua đã xây dựng trong ngài nền móng kiên cố về Đức
Khiêm Tốn cần thiết để “người được ký thác những
mầu nhiệm cao cả vô cùng của Thiên Chúa”.
Hồi tưởng những sự việc trải qua là bài học ngài
nhớ suốt đời. Thánh Giuse kết tội chỉ một mình
ngài về tất cả mọi việc đã xảy ra và thốt lên: “Ôi
hiền thê trên trời của tôi, Chim Bồ Câu hiền lành
nhất của tôi, được Đấng Tối Cao chọn làm nơi Ngài
ngự và là Mẹ Ngài, làm sao tên nô lệ bất xứng này
dám hoài nghi lòng chung thủy của Người? Làm sao
tấm thân tro bụi này dám để cho Người hầu hạ?
Người là Nữ Vương trời đất, là Bà Chúa vũ trụ. Làm
sao tôi còn chưa hôn đất nơi gót ngọc Người chạm
vào? Tại sao tôi lại chưa lo lắng quì mà hầu hạ
Người? Làm sao tôi dám ngước mắt lên trước sự hiện
diện của Người và dám là bạn đồng hành với Người,
hoặc mở miệng nói với Người? Lạy Chúa và Thiên
Chúa của con, xin ban cho con hồng ân và sức mạnh
để xin Người tha thứ; xin Người rủ lòng thương
xót, không khinh miệt tên đầy tớ đau buồn vì lỗi
của nó.”
Thánh Giuse lúc này
rời khỏi căn phòng nhỏ của ngài, quá sức sung
sướng thấy mình thay đổi tình cảm từ lúc ngả lưng
ngủ. Đức Maria luôn luôn giam mình trong phòng,
thánh Giuse không muốn khuấy động sự chiêm niệm
ngọt ngào của Người. Trong khi chờ đợi, “người của
Thiên Chúa” mở cái gói nhỏ đã chuẩn bị, vừa mở vừa
nhỏ lệ mà cảm giác hoàn toàn khác với lúc sửa
soạn. Mắt đẫm hoan lệ, ngài tỏ lòng tôn kính đối
với hiền thê thiên đàng yêu dấu bằng cách sắp xếp
các căn phòng gọn gàng, lau chùi nền nhà đã được
gót ngọc Đức Maria chạm tới. Thánh Giuse cũng làm
nhiều việc lặt vặt khác trước kia vốn thường để
cho Đức Maria làm. Thánh Giuse quyết định thay đổi
hoàn toàn mối liên hệ đối với Đức Trinh Nữ, tự
giành cho mình vị thế người nô bộc và dành cho
Người địa vị Bà Chủ. Đức Maria thấy hết mọi điều
xảy đến cho thánh Giuse, không một tư tưởng hoặc
một cử chỉ nào của ngài thoát khỏi sự chú ý của
Người. Khi tới giờ, thánh Giuse tới phòng Đức
Maria, Người đang âu yếm chờ ngài.
Thánh Giuse, lúc
này biết rõ mọi chuyện, đã chờ đợi cho tới khi
hiền thê của ngài chiêm niệm xong. Tới giờ mà ngài
biết, ngài mở cửa căn phòng khiêm tốn nơi Mẹ của
Đức Vua thiên quốc ở. Vừa mới bước chân vào, thánh
Giuse lập tức quì sụp xuống, nói bằng giọng kính
cẩn sùng bái: “Thưa bà chủ và hiền thê của tôi,
Hiền Mẫu đích thực của Ngôi Lời Hằng Sống, tôi đây
là nô lệ quì phục nơi chân của lòng nhân từ độ
lượng của Người, vì Chúa và Thiên Chúa, Đấng (mà)
Người cưu mang trong dạ trinh khiết, xin Người tha
thứ cho sự táo bạo liều lĩnh của tôi. Tôi biết
chắc không một ý nghĩ nào của tôi giấu được sự
khôn ngoan minh mẫn trên trời của Người. Tôi ý
thức đã lầm lỗi hết sức lớn lao do lòng kiêu căng
quyết định rời bỏ Người, sự vô lễ của tôi trong
việc cư xử với Người cho tới lúc này như là kẻ bề
dưới, thay vì tôi phải phục vụ Người là Mẹ Chúa và
Thiên Chúa của tôi. Nhưng Người cũng hiểu tôi đã
phạm những lỗi đó vì không biết, vì tôi không được
biết các mầu nhiệm của Vua thiên đàng và địa vị
cao cả của Người, mặc dầu tôi tôn kính nơi Người
những hồng ân khác của Đấng Tối Cao. Thưa bà chủ,
xin đừng khiển trách sự ngu đần của một thụ tạo
thấp hèn như tôi, kẻ mà lúc này được chỉ dạy tường
tận hơn. Tôi xin dâng hiến trái tim và toàn thể
sinh mạng tôi để phục vụ giúp đỡ Người. Tôi sẽ
không đứng dậy, trước khi chắc chắn được Người xót
thương. Tôi cũng sẽ không đứng lên cho tới khi đã
được Người tha thứ, được hảo ý của Người và được
Người chúc lành.”
Nghe những lời
khiêm nhượng của thánh Giuse, Đức Maria đã trải
qua nhiều cảm nghĩ khác nhau. Với niềm vui yêu mến
trong Chúa, Người thấy thánh Giuse được ký thác
các mầu nhiệm Thiên Chúa cách khôn ngoan như thế
nào, vì ngài nhìn nhận và tôn kính các mầu nhiệm
với đức tin vững chắc và lòng khiêm tốn sâu thẳm.
Đức Trinh Nữ hơi lúng túng vì thánh Giuse quyết
định từ nay trở đi đối xử với Người cách kính
trọng và tự hạ ám chỉ trong lời ngài. Đức Maria
khiêm tốn e rằng do việc đổi mới này Người mất cơ
hội vâng phục và hầu hạ đức phu quân. Như một
người bất chợt thấy mình lâm nguy bị cướp mất đồ
tế nhuyễn hoặc kho tàng quí giá, Đức Maria buồn
rầu vì tư tưởng là thánh Giuse không còn coi Người
là bề dưới phải vâng phục ngài trong mọi sự, vì
lúc này ngài nhận ra nơi Người địa vị Mẹ Thiên
Chúa.
Đức Trinh Nữ nâng phu quân thánh thiện đứng dậy
và, mặc dầu thánh Giuse cố cản, Người quì phục
xuống chân ngài, nói: “Thưa chủ nhân và phu quân
của thiếp, chính thiếp phải xin phu quân tha thứ
vì những đau buồn đắng cay thiếp đã gây ra; vì thế
thiếp quì đây xin phu quân tha thứ, cũng xin phu
quân quên đi những lo lắng, vì Thiên Chúa Tối Cao
đã vui lòng đoái nhìn đến những ước vọng và đau
buồn của thiếp.”
Đức Maria an ủi phu
quân là việc chính đáng. Vì thế, không phải để bào
chữa cho mình, Đức Trinh Nữ nói thêm: “Thiếp hằng
ước ao, nhưng không thể tự mình cho phu quân biết
một điều nào về bí tích nhiệm mầu ẩn náu trong
mình thiếp do quyền phép Đấng Toàn Năng. Là nữ tì
Thiên Chúa, thiếp có bổn phận phải chờ sự tỏ hiện
thánh ý toàn hảo của Chúa. Không phải thiếp không
kính trọng phu quân là chủ nhân của thiếp, mà
thiếp đã nín thinh. Thiếp đã và sẽ luôn luôn là nữ
tì trung tín, tha thiết đáp ứng những ước vọng
thánh thiện và lòng yêu mến của phu quân. Từ đáy
trái tim thiếp và nhân danh Chúa, Đấng thiếp cưu
mang trong dạ, xin phu quân đừng thay đổi cách
xưng hô nói chuyện, tiếp xúc. Thiên Chúa không làm
cho thiếp trở thành Mẹ Ngài để được phục vụ và ra
lệnh ở đời này, nhưng để là tôi tớ tất cả, là nô
lệ tuân phục ý phu quân trong mọi sự. Thưa chủ
nhân của thiếp, đây là bổn phận thiếp, nếu không
như vậy, hẳn thiếp sẽ sống cuộc sống không vui vẻ
mà tràn đầy đau buồn. Điều chính đáng là nếu phu
quân cho thiếp cơ hội chu toàn bổn phận đó, vì
Đấng Tối Cao đã sắp đặt như thế. Chúa đã ban cho
thiếp sự bảo vệ giúp đỡ tận tình và sống an toàn
dưới bóng sự ân cần lo lắng của phu quân, nhờ phu
quân trợ giúp dưỡng nuôi Con của lòng thiếp, Đấng
là Thiên Chúa và Chúa của chúng ta.” Thánh Giuse
nâng Đức Trinh Nữ lên để bàn với Người về mọi điều
cần thiết đối với mầu nhiệm này.
Được ơn soi sáng
đặc biệt và muôn vàn ơn thánh, được hoàn toàn đổi
mới trong tinh thần yêu mến sốt sắng, thánh Giuse
nói: “Thưa Quí Nương, Người được chúc phúc hơn mọi
phụ nữ, hạnh phúc và được sủng ái trước muôn dân
và muôn thế hệ. Xin cho Đấng tạo thành trời đất
được ca tụng đời đời. Từ ngai tòa cao sang, Chúa
đã đoái nhìn đến Người và chọn làm nơi Chúa ngự,
chỉ nơi một mình Người mà thôi các lời hứa xưa với
các thánh Tổ Phụ và Tiên Tri đã được hoàn tất. Xin
muôn thế hệ chúc tụng Thiên Chúa. Chúa không tỏ lộ
danh Chúa nơi một ai khác như Ngài đã thực hiện
nơi lòng khiêm tốn của Người. Phần tôi, kẻ hèn hạ
nhất trong các sinh linh, trong tình thương chiếu
cố, Chúa đã chọn tôi làm nô bộc của Người.” Trong
những lời chúc tụng và cầu xin này, thánh Giuse
được Chúa Thánh Thần soi sáng cùng cách như thánh
Elisabeth, khi bà đáp lời Đức Maria chào. Ơn soi
sáng và cảm hứng mà thánh phu quân nhận được đã
hết sức thích hợp với địa vị và chức vụ của ngài.
Nghe lời thánh Giuse, Đức Maria đã đáp lại bằng
những lời trong kinh Magnificat, như trong cuộc
viếng thăm thánh Elisabeth, và thêm nhiều ca khúc
khác nữa. Đức Maria được bốc cháy trong ơn ngất
trí, được cất lên khỏi mặt đất trong bầu ánh sáng
bao phủ làm cho Người biến hình trong vinh quang.
Với thị kiến thiên
đàng này, thánh Giuse ngỡ ngàng hoan hỉ khôn tả.
Chưa bao giờ ngài thấy hiền thê tột đỉnh phước đức
của ngài trong sự cao sang vinh quang lạ lùng
tuyệt vời như thế. Lúc này thánh Giuse nhìn Đức
Maria với sự hiểu biết đầy đủ rõ ràng vì toàn thể
sự toàn vẹn trinh khiết của Đức Maria và mầu nhiệm
về địa vị của Người đã tỏ hiện cho ngài tường tận.
Thánh Giuse thấy và nhận ra nơi lòng dạ trinh
khiết Đức Maria nhân tính của Thiên Nhi và sự kết
hợp hai bản tính của Ngôi Lời. Với lòng khiêm tốn
tôn kính thẳm sâu, thánh Giuse thờ lạy Ngôi Lời,
nhận Ngài là Chúa Cứu Chuộc, tự hiến thân mình cho
Thiên Chúa Cao Sang. Chúa đoái nhìn thánh Giuse
cách nhân từ âu yếm đặc biệt khác với mọi người,
vì Chúa chấp nhận ngài là Dưỡng Phụ và ban cho
ngài tước hiệu đó.
Thánh Giuse đã
không thẹn mà hết sức vui mừng vì niềm vui bất ngờ
của việc tiết lộ mầu nhiệm đích thực liên quan đến
hiền thê Maria. Trong trường hợp thứ nhất, thánh
Giuse chứng tỏ sự thánh thiện của mình. Trong
trường hợp thứ hai, ngài cho thấy mình xứng đáng
với những đặc ân đó. Nếu Thiên Chúa không mở rộng
trái tim thánh Giuse, hẳn ngài đã không thể nào
tiếp nhận hoặc có thể sống để hưởng niềm vui trong
tâm hồn. Trong mọi sự, thánh Giuse đã được canh
tân và nâng lên cao, để có thể cư xử cách xứng
đáng với Đức Maria, Đấng là Mẹ Thiên Chúa và là
hiền thê của ngài; bảo vệ mầu nhiệm Nhập Thể và
săn sóc Ngôi Lời làm người. Để thánh Giuse có thể
xứng đáng hơn và nhìn nhận nhiều hơn nữa nhiệm vụ
giúp đỡ Đức Maria, ngài được biết mọi đặc ân và
thánh sủng ngài được ban cho đều nhờ hiền thê của
ngài: những ơn trước ngày thành hôn, được tuyển
chọn làm phu quân Đức Trinh Mẫu, và những ơn về
sau.
Thánh Giuse ý thức
Đức Maria cao cả đã hành động khôn ngoan cẩn thận
thế nào đối với ngài, không phải chỉ trong việc
phục dịch với lòng vâng phục hiền hoà khiêm nhượng
sâu thẳm, mà cả trong việc an ủi khi đau khổ, xin
cho ngài được ân sủng trợ giúp của Chúa Thánh
Thần, trấn an và làm nhẹ bớt nỗi buồn phiền, chuẩn
bị ngài lãnh nhận ảnh hưởng Thần Linh Thiên Chúa.
Đức Maria đã là công cụ cho việc thánh hóa thánh
Gioan Tẩy Giả và mẹ ngài, Người cũng là máng
chuyên ân sủng dồi dào gấp bội cho thánh Giuse.
Thánh Giuse, tốt phước và trung thành nhất, hiểu
và tận lực tận sức tạ ân vì mọi điều này.
LỜI MẸ MARIA
Con của Mẹ, mục
đích việc Mẹ tiết lộ cho con quá nhiều bí tích và
mầu nhiệm, con đã viết về cả hai thứ đó và nhiều
thứ khác nhưng không có khả năng làm sáng tỏ, là
để con dùng Cuộc Đời Mẹ như tấm gương sáng cho
nguyên tắc bất khả vi phạm cho các hành động của
con. Tất cả những điều đó cần được ghi khắc trong
trái tim con, Mẹ gợi lại trong trí khôn con các
giáo huấn về cuộc sống đời đời, như thế Mẹ làm
đúng bổn phận là Thầy của con. Con phải sẵn sàng
tuân theo, chu toàn mọi lệnh truyền như một người
học trò thiện chí và chuyên cần. Hãy lấy sự lo âu
và cẩn thận của thánh phu quân Giuse của Mẹ, việc
ngài phục tùng các lời chỉ dạy thánh thiêng, kính
trọng ơn thiên đàng soi sáng, làm gương cho con.
Chỉ vì trái tim thánh Giuse đã được sắp đặt và
chuẩn bị kỹ càng để thực thi thánh ý Chúa, ngài đã
được thay đổi và tái tạo hoàn toàn nhờ muôn vàn ân
sủng dành cho nhiệm vụ được Đấng Tối Cao ủy thác.
Vì thế, hãy để cho ý thức các lỗi lầm của con phục
vụ con như nguyên cớ để qui phục với tất cả lòng
khiêm nhượng đối với mọi việc Thiên Chúa làm, chứ
không phải là cớ để rút lui không thi hành các
điều Chúa muốn.
Mẹ
muốn nhân dịp này cho con biết lời quở trách
nghiêm khắc và sự phẫn nộ của Đấng Tối Cao đối với
loài người, để, nhờ ơn Chúa, con có thể so sánh
cách cư xử của nhân loại với lòng khiêm tốn hiền
lành Mẹ đã dành cho thánh Giuse. Lý do lời quở
trách này, Chúa và Mẹ phải đưa ra đối với loài
nguời, là vì nhân loại tàn ác vô nhân đạo trong
việc ngoan cố đối xử với nhau quá thiếu sót lòng
khiêm nhượng và yêu thương. Trong trường hợp này
người ta phạm ba tội, những tội này làm buồn lòng
Thiên Chúa rất nhiều, làm cho Thiên Chúa Toàn Năng
và Mẹ giữ lại rất nhiều lòng thương xót.
Tội thứ nhất là người ta biết mình cùng là con một
Cha trên trời (Is. 64:8) mà cư xử với nhau như thù
địch. Mọi người đều là công trình của Cha trên
trời tạo dựng từ cùng một bản chất; được nuôi
dưỡng và giữ cho sống cách bao dung do sự quan
phòng của Chúa; được nuôi ăn cùng một bàn các Mầu
Nhiệm Thánh, nhất là bằng chính Mình Máu Chúa. Thế
mà người ta quên và khinh miệt mọi ơn ích này; tập
trung mọi chú ý vào những việc trần thế tầm
thường; tự khích động vô cớ, điên cuồng giận dữ;
tạo ra bất hòa cãi cọ; nuôi lòng phỉ báng và ngôn
từ hằn học, đôi khi lên tới độ trả thù vô nhân đạo
ác độc nhất hoặc thù hằn không đội trời chung.
Thứ hai là, khi vì
yếu đuối và thiếu hãm mình, bị ma quỉ cám dỗ,
người ta thường sa ngã xích mích bất hòa, người ta
không lập tức từ bỏ lỗi lầm, cũng không cố gắng
làm hoà lại, như phải thi hành giữa anh em với
nhau trước mặt vị quan toà công chính. Vì thế
người ta chối bỏ Thiên Chúa là Cha nhân từ, bắt
buộc Thiên Chúa trở thành quan toà nghiêm khắc đối
với tội lỗi họ; không có tội nào thúc đẩy Chúa mau
chóng thi hành phép công thẳng bằng tội thù hằn và
khinh ghét.
Tội thứ ba là khi
một người anh em đến làm hoà, thì người kể như bị
xúc phạm không thèm chấp nhận người đến làm hòa,
nhưng đòi hỏi sự đền bù lớn lao hơn số lượng, mà
người đó biết rằng có thể được Thiên Chúa chấp
nhận khi chính người đó dâng để đền bù phép công
thẳng của Chúa. Tất cả mọi người đều ước ao Thiên
Chúa, Đấng bị xúc phạm nặng nề vô cùng, nhận và
tha thứ bất cứ khi nào họ đến với Chúa bằng lòng
khiêm tốn thống hối. Trái lại, người ta chỉ là bụi
tro, đòi trả thù anh em, không bằng lòng với phần
đền bù mà Đấng Tối Cao sẵn sàng chấp nhận đối với
tội lỗi của họ.
Trong tất cả mọi tội lỗi mà con cái Giáo Hội phạm,
trước thánh nhan Thiên Chúa không có tội nào kinh
khủng bằng tội nuôi hận thù. Con sẽ hiểu điều này
nhờ ánh sáng thánh sủng và trong uy lực Lề Luật
Chúa truyền dạy người ta phải tha thứ cho anh em
mình, cho dù chúng đã xúc phạm tới bảy mươi lần
bảy lần. Nếu người anh em phạm lỗi nhiều lần trong
một ngày, ngay khi người phạm lỗi nói ân hận về
điều đó, Thiên Chúa dạy chúng ta tha thứ bấy nhiêu
lần mà không kể, không đếm số lần. Những người nào
không sẵn sàng tha thứ, Thiên Chúa đe dọa hình
phạt nặng nề nhất vì điều ô nhục chúng gây ra.
Điều này có thể được gom lại từ những lời đe dọa
chính Thiên Chúa phán: Khốn thay cho kẻ nào là
nguyên cớ cho tội lỗi sinh ra và nó gây ra tội
lỗi. Thà rằng nó rơi xuống đáy biển với cối đá
buộc vào cổ còn hơn. Điều này được Chúa nói ra để
cho thấy sự nguy hiểm của tội thù hằn, khinh ghét,
và sự khó lòng được tha thứ khỏi tội đó, đến mức
được so sánh với một người rơi xuống biển với cối
đá cột vào cổ. Lời này cũng cho thấy hình phạt tội
này là nơi tối tăm đau khổ đời đời (Mt 8:9). Vì
thế, giới răn của Con Cực Thánh Mẹ là lời khuyên
tốt lành cho các tín hữu, thà rằng họ để mắt bị
móc đi, tay bị chặt đi, còn hơn để cho mình mắc
phải trọng tội làm hư các trẻ nhỏ.
|