|
Mục Lục:
- Giới thiệu
- Nội dung
Phần 1
- Lờimởđầu
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
Phần 2
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
Phần 3
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
Phần 4
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
Phần 5
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
Phần 6
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
Phần 7
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
Phần 8
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
|
Mục Đọc Sách Trên Net:
MẸ MARIA, HIỀN MẪU CHÚA KITÔ
(hay THẦN ĐÔ HUYỀN NHIỆM)
Mẹ Bề Trên Maria d'Agreda
Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi chuyển ngữ
CHƯƠNG 4, Phần Bốn
CHÚA KITÔ,
ĐẤNG CỨU CHUỘC NHÂN LOẠI,
GIÁNG SINH BỞI ĐỨC TRINH MẪU MARIA
TẠI BETHLEHEM, XỨ JUDEA
Cung điện, được Vua
Tối Cao trên hết các vua và Chúa trên hết các chúa
chọn để đón mừng Con hằng hữu nhập thể, là một túp
lều hoặc hang đá nghèo nàn hèn hạ. Đức Hiền Mẫu
Maria và thánh Giuse tới hang đá này sau khi đã bị
loài người từ chối mọi tiếp nhận cho tạm trú với
lòng hảo tâm tối thiểu. Hang đá này hèn hạ đến độ
khắp Bethlehem có vô số khách lạ thiếu chỗ trọ,
nhưng không một ai tự hạ tới mức dùng làm chỗ trú
đêm. Không một ai cho rằng nơi này thích hợp hoặc
đáng dùng làm nơi tạm trú, ngoại trừ các Bậc Thầy
đức khiêm tốn khó nghèo là Chúa Cứu Thế, Thánh Mẫu
cực trinh khiết và thánh Dưỡng Phụ Giuse. Thiên
Chúa Cha hằng hữu đã dành hang chiên bò này cho
Chúa Cứu Thế và Đức Hiền Mẫu, thánh hoá nơi đó
bằng sự trống không trơ trụi hoang vắng nghèo hèn
để làm đền thờ thứ nhất của Ánh Sáng (Malaki 4:2,
Tv 111:4), là cung điện cho Mặt Trời công chính
đích thực, Mặt Trời từ nơi Bầu Trời Hừng Đông
Maria mọc lên cho những tâm hồn ngay chính, biến
đêm tội lỗi thành ngày ân sủng.
Khi bước vào nơi
tạm trú được dành sẵn, do ánh sáng rực rỡ của muôn
ngàn thiên thần hộ vệ, Đức Maria và thánh Giuse dễ
dàng nhận thấy sự nghèo nàn quạnh hiu của hang đá,
nhưng các ngài coi trọng như đặc ân, chào đón bằng
những giọt lệ vui mừng an ủi. Không chần chờ, hai
Vị Lữ Khách thánh thiện quì gối chúc tụng, cảm tạ
Thiên Chúa vì ân huệ mà các ngài biết đã được dành
cho mình do thánh ý khôn ngoan nhiệm mầu. Công
Chúa Maria hiểu thấu đáo mầu nhiệm này hơn vì ngay
khi thánh hóa phía trong hang bằng những bước
chân, Người cảm thấy chan hòa vui mừng phấn khởi.
Đức Maria xin Thiên Chúa chúc lành dồi dào cho mọi
cư dân trong thành, vì từ chối không tiếp nhận
Người, họ đã dành cho Người cơ hội hưởng những ân
huệ vĩ đại được chờ đợi tại hang đá hoang vu này.
Hang này toàn bằng đá sần sùi, một nơi chỉ dành
làm chỗ trú cho súc vật; vậy mà Thiên Chúa Cha
hằng hữu đã chọn làm nơi Con Một Ngài giáng sinh.
Các thiên thần hợp
thành những đạo quân như các đoàn vệ sĩ bảo vệ Đức
Nữ Vương. Các thiên thần cũng hiện rõ với thánh
Giuse vì dịp này ngài xứng đáng được hưởng đặc ân
đó. Một mặt, để làm dịu bớt nỗi đau buồn của ngài
bằng cách để cho ngài thấy chỗ trú nghèo nàn này
được trang hoàng bằng sự hiện diện của các thiên
thần. Mặt khác, để tưởng lệ, chuẩn bị tinh thần
thánh Giuse đón tiếp những biến cố vĩ đại vô cùng
Thiên Chúa an bài xảy ra trong đêm nay tại hang đá
trống vắng này. Đức Maria, được thông báo đầy đủ
về mầu nhiệm xảy ra tại đây, đã khởi sự bằng chính
tay Người dọn dẹp hang đá, mà chẳng mấy chốc nữa
sẽ được dùng làm ngai tòa, là đền thờ Thiên Chúa.
Đức Hiền Mẫu Maria không muốn lỡ dịp này thi hành
đức khiêm nhượng, Mẹ cũng không muốn để Con Một vô
cùng yêu dấu Mẹ không được thờ lạy tôn thờ ám chỉ
trong việc chuẩn bị này là dọn dẹp đền thờ Chúa.
Thánh Giuse, ý thức
địa vị cao cả của Đức Maria (đối với ngài thì
dường như Người quên mất địa vị cao cả của mình
trong việc nồng nàn ước ao được khiêm nhượng), đã
nài nỉ Đức Maria đừng tước đoạt việc này, mà ngài
coi là được dành riêng cho mình. Thánh Giuse mau
mắn khởi sự lau chùi nền và các góc hang. Đức
Maria khiêm nhượng tiếp tục phụ giúp ngài. Theo
cách chúng ta nói, các thiên thần bối rối trước sự
sốt sắng thi hành đức khiêm tốn của Đức Maria, nên
đã mau mắn phụ giúp dọn dẹp hang đá. Chỉ trong
nháy mắt các thiên thần đã lau chùi dọn dẹp hang
đá gọn gàng và tỏa hương thơm thiên đàng ngào
ngạt. Bằng những vật liệu đem theo, thánh Giuse
nhóm lửa. Trời rất lạnh, Mẹ Maria và thánh Giuse
ngồi sưởi bên đống lửa. Các ngài chia sẻ thực phẩm
đem theo, dùng bữa tối thanh đạm với niềm hân hoan
vô biên. Mẹ Maria hết sức ngây ngất khi nghĩ tới
mầu nhiệm Chúa Cứu Thế Giáng Sinh sắp xảy ra, nên
không muốn dùng thực phẩm nếu không bị thúc giục
bởi đức vâng lời đối với thánh phu quân Giuse.
Bữa tối xong, Đức Maria và thánh Giuse tạ ơn Chúa
như thường lệ. Sau khi cầu nguyện và chuyện vãn về
các mầu nhiệm Ngôi Lời Nhập Thể một lát, Đức Trinh
Mẫu cảm thấy gần tới giờ Chúa Cứu Thế giáng sinh,
Người yêu cầu thánh Giuse đi nghỉ vì đêm đã khuya.
Trước khi lui về nghỉ, với mền chiếu đem theo,
thánh Giuse sửa soạn máng cỏ thành một thứ giường.
Để Đức Maria ở phần hang được chuẩn bị như thế,
thánh Giuse lui ra một góc ở gần cửa hang, ở đây
ngài bắt đầu cầu nguyện. Lập tức thánh Giuse được
Thần Linh Thiên Chúa viếng thăm, cảm thấy hết sức
ngọt ngào khác thường, được bao bọc trong Thiên
Chúa và được nâng lên ngất trí (= xuất thần).
Trong khi ngất trí, thánh Giuse thấy tất cả mọi
việc xảy ra trong đêm nay tại hang đá diễm phúc
này cho tới khi Đức Hiền Mẫu Maria gọi, ngài mới
tỉnh lại.
Đức Nữ Vương muôn
loài, từ nơi đang nghỉ, được Thiên Chúa lớn tiếng
gọi. Tiếng gọi đó đã mạnh mẽ mà dịu dàng nâng
Người lên trên mọi thụ tạo và cảm thấy những ảnh
hưởng mới của quyền năng Thiên Chúa. Đây là một
trong những lần ngất trí lạ lùng nhất Mẹ được
hưởng. Đức Maria lập tức được tràn đầy ơn soi sáng
và ảnh hưởng siêu nhiên đặc biệt, cho tới khi nhìn
rõ Thiên Chúa. Tấm màn rơi xuống và Đức Maria nhìn
trực diện chính Thiên Chúa trong ánh sáng huy
hoàng. Người được ơn khôn ngoan, mà mọi khả năng
của cả loài người và các thiên thần không thể hiểu
thấu đáo hoặc diễn tả đầy đủ. Tất cả sự hiểu biết
về thiên tính và nhân tính của Con cực thánh, Đức
Maria đã từng nhận được trong các thị kiến trước,
đều được canh tân; hơn nữa các mầu nhiệm khác về
mọi điều tích chứa vô tận trong lòng Thiên Chúa
đều được tiết lộ cho Mẹ. Chúng tôi không có ngôn
từ thích hợp đủ để diễn tả những gì được phép nhìn
thấy trong các mầu nhiệm này nhờ ánh sáng siêu
nhiên; sự phong phú và quá nhiều của các mầu nhiệm
đó làm cho chúng tôi phải nhìn nhận mình nghèo
nàn, thiếu khả năng diễn tả.
Đấng Tối Cao thông
báo cho Đức Trinh Mẫu thời gian Chúa đến trong thế
gian đã tới và cách thức việc này bây giờ phải
được hoàn thành. Đức Trinh Mẫu nhìn thấy trong thị
kiến này mục đích cùng giá trị cao cả vô cùng các
mầu nhiệm lạ lùng liên quan đến chính Chúa Cứu Thế
và toàn thể nhân loại, vì họ mà các mầu nhiệm này
đã được ấn định từ thuở đời đời. Đức Maria sấp
mình trước thánh nhan Thiên Chúa, chúc tụng tôn
vinh, tạ ân, ca ngợi Chúa cho chính Người và thay
cho mọi thụ tạo. Đồng thời Đức Maria xin Thiên
Chúa ban ánh sáng và ân sủng mới để có thể xứng
đáng đảm đương việc phục vụ, thờ lạy, nuôi dưỡng
Ngôi Lời Nhập Thể, mà Người sẽ ẵm bồng, chăm sóc,
nuôi dưỡng bằng sữa trinh khiết. Vì hiểu rõ tính
chất cao cả của mầu nhiệm này, Đức Hiền Mẫu thiên
đàng dâng lên lời cầu xin với lòng khiêm tốn sâu
thẳm nhất. Đức Maria tự coi mình không xứng đáng
với địa vị nuôi dưỡng, đối thoại như một hiền mẫu
với Thiên Chúa nhập thể mà nhiệm vụ đó cho dù các
thiên thần Seraphim cao cấp nhất cũng không đủ khả
năng. Đức Hiền Mẫu khôn ngoan suy nghĩ cân nhắc
vấn đề này cách thận trọng và khiêm nhượng. Vì Đức
Maria hạ mình xuống tới bụi đất, nhìn nhận sự hư
vô của mình trước thánh nhan Thiên Chúa Toàn Năng,
Thiên Chúa đã nâng Người lên, tái xác nhận trên
Người tước vị MẸ THIÊN CHÚA. Thiên Chúa truyền cho
Đức Maria thi hành địa vị và chức vụ MẸ ĐÍCH THỰC
VÀ HỢP PHÁP của CHÍNH CHÚA. Đức Maria sẽ phải đối
xử với Ngôi Lời Nhập Thể là CON Thiên Chúa Cha
hằng hữu, đồng thời là CON của lòng dạ Người.
Đức Trinh Mẫu Maria
ở trong tình trạng ngây ngất thị kiến hạnh phúc
này hơn một tiếng đồng hồ trước khi sinh hạ Thiên
Chúa làm người. Khi ra khỏi thị kiến, phục hồi
việc sử dụng giác quan, Đức Maria cảm thấy và nhìn
thấy thân xác Thiên Nhi bắt đầu chuyển động trong
dạ trinh khiết của Người để rời khỏi nơi Chúa đã
cư ngụ chín tháng. Lúc này Hài Nhi Thiên Chúa
chuẩn bị để ra khỏi Phòng Cưới Thánh. Việc chuyển
động này chẳng những không gây ra một chút đau đớn
hoặc khó chịu nào như nơi các con gái khác của
Adong Evà khi sinh con, nhưng làm cho Đức Maria
chìm ngụp trong niềm vui hoan hỉ khôn sánh, tạo ra
trong linh hồn thân xác cực trinh khiết Mẹ những
hiệu lực siêu nhiên lạ lùng vượt quá mọi tư tưởng
loài người. Thân xác Đức Trinh Mẫu Maria trở nên
hết sức tuyệt vời với vẻ đẹp thiên đàng đến mức
dường như Mẹ không còn là người ta, không còn là
thụ tạo ở trần thế nữa. Mặt Đức Maria tỏa hào
quang tựa mặt trời, sắc da phơn phớt hồng, chiếu
sáng trong vẻ trang trọng uy nghi khôn tả, mọi thứ
đều bừng bừng lửa yêu mến nồng nàn. Đức Maria quì
trong máng cỏ, mắt nhìn lên trời, hai tay chắp
trước ngực, linh hồn đắm chìm trong Thiên Chúa và
chính Người được hoàn toàn thần hoá.
Trong tư thế này,
lúc nửa đêm, vào cuối thị kiến của Đức Maria, Mặt
Trời Công Chính đã giáng sinh rực rỡ xinh đẹp
tuyệt vời, Đấng là Con Một Thiên Chúa Cha hằng hữu
và Con Đức Maria vô nhiễm nguyên tội cực trinh
khiết. Đức Maria được bảo toàn nguyên vẹn tinh
tuyền trong trắng, được làm cho giống Thiên Chúa
hơn và thánh đến muôn đời; vì Chúa Giêsu đã không
chia cắt, nhưng thấm qua cung lòng trinh khiết Đức
Maria như những tia sáng mặt trời thấu qua pha lê
tinh tuyền làm cho nó trở nên rực rỡ toàn diện.
Chúa Hài Đồng đã ra khỏi lòng Mẹ Maria mà không bị
cản trở bởi bất cứ thứ gì về thể xác và vật chất.
Chúa tiến ra vinh quang sáng ngời. Thiên Chúa khôn
ngoan vô cùng đã ấn định rằng sự vinh quang linh
hồn cực châu báu Chúa trong ngày Chúa giáng sinh
sẽ thông cho thân xác cực thánh Chúa những vinh
quang cùng cách như xảy ra về sau trong ngày Chúa
hiển dung trước mặt ba Tông Đồ trên núi Tabor (Mt
17:2). Phép lạ này không cần thiết để thấu qua
lòng Mẹ Maria và giữ cho sự trinh khiết của Mẹ
nguyên vẹn không bị suy suyển; vì nếu không có
phép lạ Biến Hình này, Thiên Chúa cũng đã làm cho
việc này xảy ra bằng những phép lạ khác.
Chính thánh ý Chúa
muốn Đức Trinh Mẫu nhìn xuống thân xác Con của
Người, Thiên Chúa làm người, lần đầu tiên trong
trạng thái được vinh quang vì hai lý do. Một là để
qua thị kiến này Đức Hiền Mẫu nhận thức được lòng
tôn kính cao cả nhất đối với sự Uy Nghi của Đấng
mà Người phải đối xử là Con của mình, đích thực là
Thiên Chúa làm người. Mặc dầu Đức Maria đã được
cho biết về hai bản tính của Chúa Cứu Thế, Chúa
định rằng do việc hiển lộ mà mắt thấy rõ ràng, Đức
Trinh Mẫu được ban tràn đầy ân sủng xứng hợp với
sự cao cả của Con cực thánh. Lý do thứ hai là để
qua sự lạ lùng này thưởng công lòng trung tín
thánh thiện của Mẹ Thiên Chúa. Cặp mắt trinh trắng
của Mẹ, đã vì tình yêu đối với Con cực thánh mà
tránh xa mọi thứ ở trần thế, phải được nhìn thấy
Chúa ngay khi Giáng Sinh trong vinh quang này, để
do đó được vui mừng, được thưởng công vì tình yêu
thương tuyệt vời và trung thành.
Thánh sử Luca kể
rằng Đức Trinh Mẫu, sau khi sinh Con Đầu Lòng, đã
bọc Con cực thánh trong khăn và đặt trong máng cỏ.
Hai Tổng Lãnh Thiên Thần Michael và Gabriel là phụ
tá cho Đức Trinh Mẫu trong dịp này. Khi Ngôi Lời
Nhập Thể, do quyền năng Thiên Chúa của mình, thấu
qua lòng dạ trinh khiết của Đức Hiền Mẫu đã đến
trong ánh sáng, hai Tổng Lãnh Thiên Thần đón rước
Chúa trong tay các ngài với lòng tôn kính cao cả.
Cùng một thể thức khi linh mục dâng Bánh Thánh lên
để mọi người thờ lạy, hai Tổng Lãnh Thiên Thần đã
dâng Thiên Chúa Con vinh hiển sáng chói lên Đức
Hiền Mẫu Maria rất thánh. Toàn thể việc này xảy ra
trong khoảng thời gian ngắn. Khi hai Tổng Lãnh
Thiên Thần dâng Chúa Hài Đồng cho Đức Hiền Mẫu
Maria, hai Mẹ Con nhìn nhau. Trong cái nhìn này,
Đức Trinh Mẫu yêu mến Hài Nhi hiền dịu này đến
chết được, đồng thời được nâng cao phẩm giá, biến
dạng trong Chúa Hài Đồng. Từ tay các Tổng Lãnh
Thiên Thần, Chúa các tầng trời nói với Đức Hiền
Mẫu rất thánh: “Hỡi Mẹ, hãy nên giống Con, vì từ
nay trở đi, do thân xác nhân loại Mẹ đã cho Con,
Con sẽ cho Mẹ sự hiện hữu trong ân sủng đáng ca
tụng hơn nữa, đồng hoá sự hiện hữu của Mẹ vốn chỉ
là một thụ tạo nên giống sự hiện hữu của Con, Đấng
là Thiên Chúa và là người ta.” Đức Hiền Mẫu cực
khôn ngoan đáp lời: “Lạy Chúa, xin hãy nâng tôi
dậy, hãy nâng tôi lên, tôi sẽ chạy theo Ngài vì
mùi dầu thơm Ngài xức” (Dc 1:3). Cùng thể thức đó
nhiều mầu nhiệm bí ẩn trong các Diệu Ca đã được
hoàn tất.
Những lời Đức Hiền Mẫu Maria nghe từ miệng Con chí
thánh cho Mẹ hiểu các hành động bên trong của linh
hồn cực thánh Chúa Cứu Thế kết hợp với Thiên Tính,
để do việc bắt chước các hành động đó Mẹ có thể
nên giống Chúa. Đây là một trong những đặc ân cao
cả nhất mà Đức Hiền Mẫu hạnh phúc cực kỳ trung tín
nhận được từ Con cực thánh, Đấng là Thiên Chúa
thực và người thực. Đặc ân này không những chỉ
liên tiếp từ ngày đó cho tới hết cuộc đời Đức
Trinh Mẫu, mà chính đặc ân đó cung cấp cho Mẹ
phương tiện rập khuôn cuộc sống thiên tính của
Ngôi Lời Nhập Thể cách trung tín có thể được đối
với một thụ tạo. Cùng lúc đó Đức Maria thấy và cảm
được sự hiện diện của Thiên Chúa Ba Ngôi cực
thánh, Người nghe tiếng Thiên Chúa Cha hằng hữu
phán: “Đây là Con Yêu Dấu của Ta, nơi Con, Ta rất
hài lòng và hoan hỉ” (Mt 17:5). Đức Maria, đã được
làm cho hoàn toàn giống Thiên Chúa, được đầy tràn
hết sức nhiều bí tích, đáp lời: “Lạy Thiên Chúa
Cha hằng hữu, là Thiên Chúa cao cả, là Chúa và là
Đấng tạo thành vũ trụ, xin cho con lại được phép
và chúc lành của Chúa để tiếp nhận trong cánh tay
con Đấng muôn dân ước ao trông chờ (Agg. 2:8); xin
dạy con chu toàn thánh ý Chúa trong tư cách một
người mẹ bất xứng và nô lệ hèn hạ của Chúa.” Đức
Hiền Mẫu nghe tiếng Thiên Chúa Cha: “Hãy nhận lấy
Con Một Yêu Quí của Người, hãy nuôi dưỡng và bắt
chước Chúa Con. Hãy nhớ Người phải hiến dâng Chúa
Con khi nào Ta đòi hỏi việc đó ở Người.” Đức Hiền
Mẫu thiên đàng đáp: “Xin Chúa hãy đoái nhìn thụ
tạo của tay Chúa, xin trang điểm con bằng ân sủng
Chúa để Con của Chúa và là Thiên Chúa của con nhận
con là nô lệ; nếu Chúa giúp con bằng Quyền Năng Vô
Biên, con sẽ trung thành phụng sự Con Chúa; xin
Chúa đừng kể đến lòng tự phụ nơi thụ tạo hèn hạ
này, vì nàng ẵm trong cánh tay, nuôi Chúa và Đấng
Tạo Hóa bằng sữa của mình.”
Sau những lời trao đổi hết sức mầu nhiệm này, Chúa
Hài Đồng ngưng phép lạ hiển dung. Chúa khởi sự một
phép lạ khác là ngưng các hiệu lực vinh hiển trong
thân xác cực châu báu, chỉ để các hiệu lực vinh
hiển trong linh hồn và mặc lấy vẻ bề ngoài của một
người có thể chịu đau khổ. Lúc này Đức Hiền Mẫu
Maria nhìn Chúa Con dưới hình hài con người bình
thường. Vẫn còn khiêm tốn thẳm sâu tôn kính quì
thờ lạy Chúa, Đức Maria đón ẵm Chúa Hài Đồng từ
tay hai Tổng Lãnh thiên thần. Khi ẵm Chúa trong
tay, Đức Hiền Mẫu rất thánh nói với Chúa: “Tình
Yêu ngọt ngào nhất của mẹ, Ánh Sáng mắt mẹ, Linh
Hồn mẹ, Con đã đến thế gian này sớm giờ, như Mặt
Trời Công Chính (Malaki 4:2), để xua đuổi bóng tối
tội lỗi và sự chết! Lạy Thiên Chúa thực của các
thần thánh, xin cứu các tôi tớ Chúa, cho muôn dân
được nhìn thấy Chúa, Đấng đến cứu độ muôn dân (Is.
9:2). Xin Chúa nhận mẹ làm nữ tì của Chúa, làm nô
lệ của Chúa, xin bù đắp sự thiếu thốn của mẹ, để
mẹ có thể xứng đáng phụng sự Chúa. Con của mẹ, xin
làm cho mẹ trở nên như Con muốn trong việc phụng
sự Con.” Kế đó, Đức Hiền Mẫu ngước nhìn và dâng
lên Thiên Chúa Cha: “Lạy Đấng Tạo Hóa cả vũ trụ
đáng chúc tụng, đây là Bàn Thờ và Lễ Vật đáng chấp
nhận trong mắt Chúa (Malaki 3:4). Từ giờ phút này
trở đi, lạy Chúa, xin đoái nhìn nhân loại với lòng
thương xót; vì chúng con đã đáng chịu cơn thịnh nộ
của Chúa, bây giờ là lúc Chúa được làm cho khuây
khỏa trong Con của Chúa và của con. Xin Chúa ngưng
phép công thẳng, xin để cho lòng thương xót Chúa
được tôn vinh; vì Ngôi Lời đã mặc lấy thân xác kẻ
tội lỗi (Rom 8:3), trở nên Anh Em của loài người
và những kẻ tội lỗi (Philip 2:7). Với tước vị này,
con nhìn nhận tất cả những người đó là anh em, con
cầu xin cho họ từ đáy linh hồn con. Lạy Chúa, mặc
dầu con không xứng đáng, Chúa đã làm cho con nên
mẹ của Con Một Chúa, địa vị này vượt trên mọi xứng
đáng của một thụ tạo. Nhưng con cũng mắc nợ một
phần đối với nhân loại vì cơ hội hạnh phúc tốt
lành khôn sánh này; chính vì họ mà con là mẹ của
Ngôi Lời làm người, Đấng là Chúa cứu chuộc cả loài
người. Con sẽ không từ chối họ tình yêu của con;
con sẽ ân cần lo lắng cho việc cứu chuộc họ. Lạy
Thiên Chúa hằng hữu, xin Chúa nhận những ước
nguyện và lời con cầu xin theo sự hài lòng và
thánh ý Chúa.”
Đức Hiền Mẫu hay thương xót cũng nói với các thiên
thần và mọi người trần thế: “Xin cho những người
đau khổ được an ủi, người phiền muộn được vui
mừng, người gục ngã chỗi dậy, những người bứt rứt
lo âu được yên nghỉ. Xin cho các người công chính
và các thánh vui mừng hoan hỉ; các thiên thần trên
trời vui mừng; các thánh Tiên tri các thánh Tổ nơi
lâm bô đón lấy niềm hy vọng mới; muôn thế hệ phải
chúc tụng tôn vinh Chúa, Đấng canh tân mọi kỳ công
của mình. Hỡi những người nghèo khó hãy đến; đến
gần đây hỡi những người bé nhỏ, đừng sợ hãi chi
cả, vì trong tay tôi, tôi bồng ẵm Sư Tử được làm
cho trở nên Con Chiên, Đấng Toàn Năng trở nên yếu
đuối, Đấng Vô Địch đã bị chinh phục. Mọi người hãy
đến rút lấy sự sống, mau mắn đạt lấy Ơn Cứu Độ,
đến để được an nghỉ đời đời, vì tôi có sẵn mọi thứ
này cho tất cả mọi người, được ban cho mọi người
cách 'nhưng không' và truyền thông với mọi người
mà không đố kỵ. Đừng chậm chạp hững hờ, hỡi con
cái loài người.”
Kế đó, Đức Trinh
Mẫu nói với Chúa Hài Đồng: “Lạy Chúa, niềm vui
ngọt ngào nhất linh hồn mẹ, xin cho mẹ được phép
nhận từ Chúa nụ hôn mọi thụ tạo ước ao.” Với lời
đó Đức Hiền Mẫu áp làn môi cực trinh khiết để nhận
nụ hôn của Chúa Hài Đồng, mà về phần Chúa, vì là
Con đích thực của Mẹ Maria, đã ao ước được Đức
Hiền Mẫu rất thánh hôn.
Ẵm
Chúa Hài Đồng trong tay, Mẹ Maria phụng sự như bàn
thờ và thánh điện, nơi muôn ngàn thiên thần dưới
hình người ta thờ lạy Đấng Tạo Thành nhập thể làm
người. Thiên Chúa Ba Ngôi tham dự cách đặc biệt
việc Ngôi Lời Giáng Sinh, thiên đàng hầu như không
còn một ai, vì cả triều đình thiên đàng đã đến
hang đá đáng chúc tụng của thành Bethlehem để thờ
lạy Đấng tạo thành trời đất mặc lấy hình thể phàm
nhân (Philip 2:7). Trong hợp tấu chúc tụng, các
thiên thần hát ca khúc mới: “Vinh Danh Thiên Chúa
trên các tầng trời, bình an dưới thế cho người
thiện tâm” (Lc 2:14). Trong hoà âm dịu dàng vang
dội, các thiên thần lặp lại ca khúc đó và sững sờ
kinh ngạc trước những phép lạ mới được hoàn thành,
vì sự khôn ngoan, vẻ kiều diễm, khiêm nhượng, sắc
đẹp tuyệt vời khôn tả của Xuân Nữ mười lăm tuổi,
Người đã trở nên Người Thụ Thác và Quản Lý những
bí tích bao la cao cả như thế.
Bây giờ đã đến lúc
gọi thánh Giuse, vị phu quân trung tín. Thánh
Giuse hết sức xứng đáng được nhìn thấy trước mọi
người khác, với mọi cảm quan thân xác, ngài được
hiện diện và tham dự, thờ lạy tôn kính Ngôi Lời
mặc thân xác loài người; vì ngài, duy nhất trong
muôn người, đã được tuyển chọn làm người trung
thành bảo vệ bí tích vĩ đại này. Do sự ước ao của
Đức Hiền Mẫu Maria, thánh Giuse ra khỏi cơn ngất
trí (xuất thần). Khi hồi tỉnh, mắt ngài nhìn thấy
trước tiên là Chúa Hài Đồng trong tay Đức Trinh
Mẫu, đang nằm áp vào mặt và tựa vào ngực thánh Mẹ.
Thánh Giuse thờ lạy Chúa Hài Đồng với lòng khiêm
tốn nhất, mắt đẫm hoan lệ. Thánh Giuse hôn chân
Chúa Hài Đồng với niềm vui mừng kính trọng sâu
thẳm, đến mức chắc là ngài đã chết hoặc mất đi
hoàn toàn việc sử dụng các giác quan nếu quyền
năng Thiên Chúa không bảo vệ. Khi thánh Giuse thờ
lạy Chúa Hài Đồng, Mẹ Maria xin phép Con Cực Thánh
để đứng lên.
Sau khi đã bọc Chúa Hài Đồng trong khăn, Đức Hiền
Mẫu rất thánh đặt Chúa trong máng cỏ, như thánh
Luca kể lại (Lc 2:7). Do thánh ý Chúa, một con bò
đực từ cánh đồng lân cận vội vàng chạy vào trong
hang. Mẹ Maria ra lệnh cho con bò này và con lừa
đã đỡ chân Mẹ từ Nazareth tới đây, bằng cử chỉ tỏ
lòng tôn kính thích hợp có thể được, nhận biết và
thờ lạy Đấng tạo dựng chúng. Hai con vật khiêm
tốn, vâng lệnh Đức Nữ Vương, quì phục thở hơi sưởi
ấm Chúa Hài Đồng, dâng lên Chúa việc phụng thờ mà
loài người từ chối. Như thế Thiên Chúa Làm Người
được đặt nằm giữa hai con vật, bọc trong khăn và
hoàn tất cách kỳ lạ lời tiên tri: “con bò biết chủ
của nó, con lừa biết máng cỏ của chủ nó; nhưng dân
Israel không nhận biết Ta, dân Ta không hiểu” (Is.
13).
LỜI MẸ MARIA
Con của Mẹ, nếu
loài người giữ trái tim thanh thản và suy nghĩ
cách ngay thẳng chính đáng về lòng nhân từ của
Đấng Tối Cao đối với họ, thì điều này là phương
tiện hữu hiệu mạnh mẽ hướng dẫn người ta trong
cuộc sống, khiến họ qui phục tình yêu của Đấng tạo
dựng và cứu độ họ. Nếu người ta dùng khả năng suy
nghĩ và sự tự do mà tôn kính đối xử thích đáng với
nhiệm tích vĩ đại này, hỏi ai có thể quá sức cứng
cỏi không cảm động mềm lòng khi thấy Thiên Chúa
của họ trở nên người trần gian, bị sỉ nhục trong
sự nghèo hèn, bị khinh miệt, ẩn dật vô danh, sinh
xuống trần gian trong hang bò lừa, nằm trong máng
cỏ, được những thú vật vây quanh, chỉ được bảo vệ
bởi một bà mẹ nghèo nàn, bị loài người kiêu căng
điên khùng xua đuổi? Ai dám yêu những thứ phù du
và kiêu căng, điều bị Chúa Tể Tạo Thành trời đất
khinh ghét và kết án? Không ai dám khinh chê sự
khiêm nhượng nghèo hèn cần cù mà Thiên Chúa yêu
thích đã tự chọn cho Mình làm chính phương tiện
giảng dạy đường tới phần rỗi đời đời. Một số người
bỏ không suy nghĩ về chân lý và gương sáng này, mà
vì bội bạc khốn nạn, chỉ có ít người gặt hái được
hoa trái của những huyền nhiệm cao siêu này.
Nếu sự hạ cố của
Con cực thánh Mẹ quá sức vĩ đại khi Chúa rộng
lượng ban cho con ơn soi sáng và hiểu biết liên
quan đến những hồng ân bao la này, con hãy suy xét
cẩn thận: con có bổn phận phải cộng tác với ơn soi
sáng này thế nào. Để con có thể đáp ứng đòi hỏi
này, Mẹ nhắc và khuyến khích con quên đi mọi thứ
thuộc về thế gian, gạt chúng ra khỏi ánh mắt;
không tìm kiếm thứ gì, không dính líu đến một thứ
gì ngoài những thứ có thể giúp rút con ra, tách
con khỏi thế gian và những kẻ ở trong đó. Để với
trái tim không vương mắc một chút lưu luyến trần
tục, con tôn vinh các mầu nhiệm đức khó nghèo
khiêm tốn và yêu thương của Ngôi Lời Nhập Thể. Con
hãy học ở Mẹ lòng tôn thờ kính úy mà theo đó con
phải cư xử với Chúa. Con hãy nhớ Mẹ đã hành động
thế nào khi bồng ẵm Chúa. Hãy theo gương Mẹ bất cứ
khi nào con rước vào lòng con Chúa trong Phép
Thánh Thể đáng tôn thờ, mà trong Phép Thánh Thể
cũng chính là Thiên Chúa làm người, Đấng đã do
lòng Mẹ sinh ra. Trong Phép Thánh Thể, con rước
Chúa và chiếm hữu Chúa cách đích thực, Chúa ở lại
trong con đích thực, như Mẹ đã chiếm hữu Chúa và
nói chuyện với Chúa, mặc dầu theo cách khác.
Mẹ
ước ao con đạt tới cực điểm trong việc tôn thờ
kính úy này. Mẹ ước ao con chú ý và tin rằng khi
Chúa trong Phép Thánh Thể ngự vào lòng con, Thiên
Chúa khuyến khích con cũng bằng những lời Chúa nói
với Mẹ mà con đã ghi: “Hãy nên giống như Cha”.
Việc Chúa từ trời xuống thế, sinh ra, sống và chết
khiêm tốn khó nghèo, là gương sáng đặc biệt hiếm
có về bỉ ổi trần thế và những lừa dối của nó. Tất
cả những thứ này phải là những tiếng nói sống động
con phải nghe theo, phải ghi khắc trong tim. Tất
cả những đặc ân này được ban cho con để con khôn
ngoan tận dụng các ơn thông thường, để con hiểu
phải biết ơn chừng nào đối với Con cực thánh và
Chúa của Mẹ. Con phải tận lực cố gắng đáp lại lòng
nhân lành Chúa, chẳng khác gì Chúa từ thiên đàng
xuống trần gian chỉ để cứu chuộc một mình con, và
chẳng khác gì Chúa lập ra các Bí Tích lạ lùng và
giáo lý trong Giáo Hội không phải cho ai khác mà
chỉ cho một mình con (Galata 7:12).
|