|
Mục Lục:
- Giới thiệu
- Nội dung
Phần 1
- Lờimởđầu
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
Phần 2
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
Phần 3
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
Phần 4
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
Phần 5
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
Phần 6
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
Phần 7
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
Phần 8
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
|
Mục Đọc Sách Trên Net:
MẸ MARIA, HIỀN MẪU CHÚA KITÔ
(hay THẦN ĐÔ HUYỀN NHIỆM)
Mẹ Bề Trên Maria d'Agreda
Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi chuyển ngữ
CHƯƠNG 8, Phần Bốn
HÀNH TRÌNH TRỐN
SANG AI CẬP
Giữa đêm khuya, các Vị Lữ Khách thiên quốc rời
khỏi Jerusalem dấn (rấn) bước lưu vong trong âm
thầm tăm tối. Mẹ Maria và thánh Giuse lo lắng ngập
lòng vì các Ngài đưa Kho Tàng thiên quốc đi vào
miền đất lạ. Chính Chúa cho Mẹ và thánh dưỡng phụ
cơ hội lo lắng để củng cố sức mạnh cho các ngài
bằng đức tin và trông cậy. Mẹ Maria và thánh dưỡng
phụ không biết những gì sẽ xảy ra suốt hành trình,
cũng không biết khi nào chấm dứt. Các ngài cũng
không biết làm cách nào sinh sống tại Ai Cập, nơi
hoàn toàn xa lạ, cũng không biết có thể tìm được
những tiện nghi gì tại đó để dưỡng nuôi Chúa Hài
Đồng. Cấp thời nhất là Mẹ Maria và thánh Giuse
không biết làm cách nào tránh cho Chúa Sơ Sinh
những khổ cực tột độ dọc đường. Trái tim Mẹ và
thánh dưỡng phụ đầy lo âu khắc khoải khi Thánh Gia
từ nơi tạm trú vội vã ra đi. Nhưng nỗi đau buồn
của Mẹ Maria và thánh Giuse được giảm nhẹ nhiều
khi các thiên thần hộ vệ lại hiện ra với muôn vẻ
rạng rỡ oai hùng biến bóng đêm thành ngày rực rỡ
nhất cho các Vị Lữ Khách. Khi Thánh Gia rời khỏi
cổng thành, các thiên thần sấp mình thờ lạy Ngôi
Lời nhập thể trên cánh tay Đức Trinh Mẫu. Các
thiên thần cũng khuyến khích Đức Hiền Mẫu, và cho
biết thánh ý Thiên Chúa muốn các ngài hướng dẫn và
hộ vệ Mẹ suốt hành trình.
Thánh Gia lưu lại thị trấn Gaza hai ngày; thánh
Giuse và con lừa đỡ chân Mẹ đều mệt nhoài. Từ đây
Mẹ Maria và thánh Giuse để người nô bộc của thánh
Elisabeth trở về, căn dặn anh ta không được nói
cho bất cứ ai biết Thánh Gia ở đâu. Nhưng Thiên
Chúa còn dự liệu cẩn thận hơn chống lại mối nguy
hiểm này, đã làm cho anh ta không nhớ chút gì về
những điều thánh Giuse căn dặn phải giữ kín, do đó
anh ta chỉ còn nhớ lời Mẹ Maria nhắn gởi bà
Elisabeth. Đức Maria phân phát cho người nghèo khó
các quà tặng do bà Elisabeth gởi tới. Mẹ dùng vải
bà Elisabeth tặng để may áo choàng mặc ấm cho Chúa
và thánh Giuse chống những rét lạnh của thời tiết
khắc nghiệt trong cuộc hành trình. Mẹ cũng dùng
những thứ khác thuộc sở hữu của Thánh Gia để làm
cho Chúa Hài Đồng và thánh dưỡng phụ bớt cơ cực.
Đức Trinh Mẫu không ỷ vào trợ giúp phép lạ khi nào
Người có thể chu tất các nhu cầu hàng ngày bằng sự
cần cù lao động, vì trong những vấn đề này Người
muốn tuân theo trật tự tự nhiên và nỗ lực của
chính mình. Trong hai ngày lưu lại thị trấn Gaza,
Mẹ Maria đã thực hiện một vài việc kỳ diệu để ban
muôn ơn phước cho thị trấn này. Mẹ cứu hai người
khỏi chết, chữa nhiều người khỏi bệnh tật đau đớn.
Mẹ làm cho một phụ nữ tứ chi bất toại sử dụng được
tay chân như bình thường. Mẹ ban ơn siêu nhiên
nhận biết Thiên Chúa, ơn thay đổi cuộc sống cho
nhiều người gặp và nói chuyện với Mẹ. Tất cả những
người này cảm thấy họ được thúc đẩy chúc tụng Đấng
Tạo Hoá.
Đến ngày thứ ba, các Vị Lữ Khách của chúng ta rời
khỏi thị trấn Gaza đi Ai Cập. Ngay sau khi rời
khỏi xứ Palestine, Thánh Gia vượt qua sáu mươi dặm
trên sa mạc Bersabe để tới ngụ cư tại Heliopolis,
ngày nay là Cairo, Ai Cập. Hành trình băng sa mạc
mất nhiều ngày, vì mỗi ngày Thánh Gia chỉ đi được
một đoạn đường rất ngắn, không những chỉ vì bước
đi cực khổ trên bãi cát lún sâu, mà cũng vì khổ
cực do thời tiết khắc nghiệt mà không có chỗ trú
ẩn. Để hiểu Mẹ Maria thánh Giuse và Chúa Hài Đồng
chịu khổ cực chừng nào trong chuyến đi này, cần
phải nhớ rằng Đấng Toàn Năng để cho Con Một vô
cùng yêu dấu, cùng với Đức Hiền Mẫu và thánh dưỡng
phụ phải chịu mọi thiếu thốn gian khổ đương nhiên
xảy ra khi đi qua sa mạc. Suốt hành trình qua sa
mạc, Thánh Gia chỉ có vòm trời, gió lộng, làm nơi
trú qua đêm; hơn nữa, lúc đó là giữa mùa đông.
Trong đêm thứ nhất nơi sa mạc toàn cát này, Thánh
Gia nghỉ dưới chân một đồi cát nhỏ, nơi trú ẩn duy
nhất Thánh Gia có thể tìm được. Đức Hiền Mẫu bồng
Chúa Hài Đồng ngồi ngay trên bãi cát, ăn chút thực
phẩm cùng với thánh phu quân. Mẹ Maria cũng cho
Chúa Hài Đồng bú. Chúa Hài Đồng đã làm cho Đức
Hiền Mẫu và thánh dưỡng phụ hoan hỉ bằng việc tỏ
ra sự hài lòng của Chúa. Để cung cấp cho Chúa Hài
Đồng và Đức Hiền Mẫu Maria thứ gì che sương gió,
dù nhỏ bé khiêm tốn, thánh Giuse làm cái lều bằng
chính áo choàng của ngài và vài cái que (gậy nhỏ,
ngài đem theo) chống làm khung. Trong đêm đó, muôn
ngàn thiên thần đã tạo thành hàng rào bảo vệ chung
quanh Đức Vua và Đức Nữ Vương. Mẹ Maria thấy Con
Thiên Chúa của Mẹ dâng lên Thiên Chúa Cha hằng hữu
những khổ cực vất vả của chính Chúa, của Mẹ và
thánh Giuse. Gần suốt đêm đó Mẹ Maria kết hợp
trong lời cầu nguyện và các hành động khác của
linh hồn cực thánh Chúa. Chúa Hài Đồng ngủ một
chút trong cánh tay Mẹ, nhưng Mẹ Maria vẫn thức
nói chuyện với Đấng Tối Cao và các thiên thần.
Thánh Giuse ngồi ngủ trên cát, đầu gục xuống ngực,
trước ngực ngài đeo túi y trang và các vật dụng
khác.
Thánh Gia giong ruổi hành trình. Số trái cây, bánh
và nước dự trữ ít ỏi đã sớm hết; Thánh Gia phải
chịu thiếu thốn đói khát cùng cực. Cả Mẹ Maria và
thánh Giuse đều cảm thấy tình trạng thiếu thốn này
rất trầm trọng. Một trong những ngày đầu hành
trình, các ngài không ăn uống chút gì cho tới
khuya. Ít ngày sau, những thực phẩm sơ sài thanh
đạm nhất cũng không còn. Bản chất tự nhiên đòi
phải có chút gì giải khát sau những gian khổ mỏi
mệt của chuyến đi. Vì không có cách nào tiếp tế
nhu cầu của Thánh Gia bằng phương tiện tự nhiên,
Đức Nữ Vương thiên đàng cầu cứu Đấng Tối Cao: “Lạy
Thiên Chúa hằng hữu, cao cả và uy quyền, con cảm
tạ chúc tụng Chúa vì lòng nhân từ đại lượng vô
biên của Chúa. Không vì con xứng công gì mà chỉ
nhờ lòng Chúa thương đoái nhìn, Chúa cho con mạng
sống thân xác con, mặc dù con chỉ là bụi đất và
thụ tạo vô dụng, con chưa đền đáp được xứng đáng
vì các đặc ân này; làm sao con dám xin điều con
không thể đền đáp? Nhưng, lạy Chúa và Cha của con,
xin nhìn đến Con Một vô cùng yêu dấu Chúa mà ban
cho con thứ cần thiết giữ mạng sống tự nhiên của
con và phu quân con, để con có thể phụng sự Ngôi
Lời làm người cứu độ nhân loại.”
Để
những lời kêu nài của Đức Hiền Mẫu cực dịu hiền có
thể thốt ra từ những đau khổ lớn lao hơn, thêm vào
với đau khổ do vất vả cơ cực đói khát, Đấng Tối
Cao còn để cho Thánh Gia chịu đau khổ hơn vào
những dịp khác. Trận mưa bão nổi lên làm cho Thánh
Gia khổ cực và mịt mù. Gian khổ này còn làm cho
trái tim đầy yêu thương của Đức Hiền Mẫu sầu phiền
hơn nữa vì thương Chúa Hài Đồng mới chưa được năm
mươi ngày. Mặc dầu Mẹ Maria ủ bọc Chúa bằng hết
khả năng, Mẹ đã không thể giữ cho Chúa không cảm
thấy sự khắc nghiệt của thời tiết. Chúa khóc lệ
đầm đìa run rẩy vì lạnh y như các trẻ nhỏ khác.
Khi đó Đức Hiền Mẫu dùng quyền là Nữ Vương mọi tạo
vật truyền cho mưa bão không được làm đau đớn Đấng
Tạo Hoá của chúng, mà phải dâng lên Chúa nơi ở yên
tĩnh, và trút mọi ác độc của chúng trên một mình
Mẹ. Cũng như trong dịp Chúa giáng sinh và hành
trình lên Jerusalem, lần nữa gió lập tức giảm
cường độ, trận bão dịu đi, không dám tới gần Thánh
Gia nữa. Để đáp lại lòng lo lắng yêu thương này,
Chúa Hài Đồng Giêsu truyền cho các thiên thần
giúp đỡ Đức Hiền Mẫu cực nhân từ và che Thánh Gia
khỏi sự nghiệt ngã của thời tiết. Các thiên thần
lập tức tuân lệnh tạo thành một bầu tròn đẹp rực
rỡ bao quanh Thánh Gia. Việc này diễn ra nhiều lần
suốt hành trình vượt sa mạc.
Thánh Gia cơ cực vì thiếu thốn lương thực và những
thứ khác không thể nào có được theo khả năng loài
người. Thiên Chúa để cho Thánh Gia rơi vào hoàn
cảnh thiếu thốn này để khi nghe những lời cầu
nguyện đáng chấp nhận của Người Yêu Dấu, Chúa có
thể ban lương thực qua tay các thiên thần. Các
thiên thần đem tới bánh ngon và trái cây đúng mùa,
mà hơn cả là nước uống hết sức ngọt ngào do chính
các thiên thần làm ra và dâng lên. Kế đó tất cả
các thiên thần hát ca chúc tụng cảm tạ Chúa, Đấng
ban lương thực cho muôn loài vào đúng thời điểm,
để những người nghèo khó được no thoả (Tv 135:25)
những người mà mắt và lòng trông cậy gắn chặt vào
sự Quan Phòng và lòng đại lượng của Chúa. Đó là
lương thực mỹ vị Chúa thiết đãi ba Vị Khách Lưu
Vong trong sa mạc Bersabe (3 Vua 19:3), đây cũng
là sa mạc mà khi chạy trốn Jezabel, tiên tri Elias
được bổ dưỡng bằng bánh do thiên thần đem tới để
ngài có thể đi tới núi Horeb.
Cuộc hành trình gian khổ kéo dài cho tới khi Thánh
Gia tới thị trấn có người cư ngụ ở Ai Cập. Khi đi
vào các thị trấn, Chúa Hài Đồng, ở trên tay Đức
Hiền Mẫu, ngước nhìn và đưa hai tay lên Thiên Chúa
Cha xin ơn cứu độ cho cư dân trong các thành đó bị
Satan khống chế. Chúa Hài Đồng dùng quyền năng vô
cùng xua đuổi quỉ ra khỏi các tượng thần và liệng
chúng xuống hoả ngục. Cùng lúc đó các tượng thần
nhào xuống đất vỡ nát, các bàn thờ vỡ ra từng
mảnh, các đền thờ tà thần sụp đổ. Mẹ Maria biết rõ
nguyên do những hiệu lực kỳ diệu này, vì Mẹ liên
kết lời cầu nguyện của Mẹ với lời cầu nguyện của
Con cực thánh trong tư cách là Đấng đồng công cứu
chuộc nhân loại. Thánh Giuse cũng biết đây là việc
Ngôi Lời nhập thể làm; ngài dâng lời chúc tụng tôn
vinh Chúa. Nhưng lũ quỉ, mặc dầu chúng cảm thấy
quyền lực Thiên Chúa, không biết quyền lực này
phát xuất từ đâu.
Dân chúng Ai Cập, cả những người uyên bác, sửng
sốt trước những việc xảy ra mà không thể giải
thích. Từ ngày tiên tri Jeremia lưu trú ở Ai Cập
tới nay vẫn còn lời truyền tụng rằng một Vị Vua
người Do Thái sẽ tới và các đền thờ ngẫu thần sẽ
bị hủy diệt. Mặc dầu có lời truyền tụng này, những
người bình dân không biết chút gì, cả những học
giả cũng không biết lời truyền tụng đó được thực
hiện cách nào. Vì thế sự kinh hoàng lan tràn khắp
nơi, như tiên tri Isaias đã báo trước (Is. 9:1).
Giữa sự hỗn loạn sợ hãi này, một số người, suy
nghĩ về các biến cố này, đã đến với những Vị Khách
Lạ mới tới, họ cũng nói với các ngài về sự sụp đổ
các đền thờ và tượng thần của họ. Nhân cơ hội này
Đức Hiền Mẫu giải phóng những người này khỏi sự
lừa dối; nói với họ về Thiên Chúa đích thực; dạy
họ biết Thiên Chúa là Đấng Tạo Hoá duy nhất của cả
trời đất, chỉ một mình Thiên Chúa phải được tôn
thờ và nhìn nhận là Thiên Chúa. Các thần khác chỉ
là tà thần dối trá, chỉ là gỗ, hoặc đất, hoặc kim
loại được người ta làm ra, không có mắt nhìn,
không tai nghe, cũng chẳng có quyền hành gì. Chính
những người đã làm ra các tượng thần, hoặc bất cứ
người nào khác, có thể tùy ý phá hủy các tượng đó.
Những lời các tượng thần đó nói ra chỉ là những
câu đối đáp ma quỉ dối trá lừa lọc nói qua các
tượng đó; và cả ma quỉ cũng không có quyền năng
gì, vì chỉ có một Thiên Chúa đích thực mà thôi.
Lời Mẹ Maria dịu dàng nhân từ, đồng thời cũng tràn
đầy sức sống và uy lực. Gương mặt Mẹ Maria hết sức
yêu kiều, các lời Mẹ nói được kèm theo những hiệu
lực hết sức tốt lành. Tin tức loan truyền về việc
hiện diện của các Vị Lữ Khách lạ lùng này mau
chóng loan truyền khắp nhiều thị trấn. Nhiều người
tụ lại để xem và nghe lời Mẹ Maria và thánh Giuse.
Những lời cầu nguyện đầy uy lực của Ngôi Lời nhập
thể đã làm thay đổi các trái tim, việc vỡ nát các
tượng thần gây ra sự chấn động khó tin giữa những
người này, cấy vào trí khôn họ sự hiểu biết về
Thiên Chúa thực và lòng hối hận tội lỗi, nhưng
không cho họ biết từ ai hoặc nhờ ai mà những hồng
ân này đến với họ. Chúa Giêsu, Mẹ Maria và thánh
Giuse giong ruổi qua nhiều thị trấn Ai Cập, làm
nhiều phép lạ khác nữa, xua đuổi ma quỉ không phải
chỉ khỏi các tượng thần, mà còn xua đuổi chúng ra
khỏi nhiều người bị chúng chiếm hữu, chữa nhiều
người khỏi bệnh nguy kịch trầm trọng, soi sáng tâm
trí người ta bằng các giáo lý về chân lý và cuộc
sống vĩnh cửu. Do các ơn lành nhất thời này và các
ân sủng khác, nhiều người tới nghe lời Mẹ Maria và
thánh Giuse chỉ dạy về đời sống tốt lành hữu ích.
Ở
nhiều nơi tại Ai Cập vẫn còn lưu truỵền các việc
kỳ lạ Ngôi Lời nhập thể đã làm, gợi lên những khác
biệt về ý kiến giữa các tác giả thần học và sử gia
liên quan đến thị trấn, nơi các Vị Lữ Khách trú
ngụ khi lưu vong tại Ai Cập. Một số người cho rằng
Thánh Gia ngụ tại thị trấn này, người khác cho
rằng ở thị trấn kia. Tuy vậy có thể tất cả các
người đó đều đúng, vì mỗi người đó có thể nói tới
một trong các giai đoạn khác nhau trong thời gian
Thánh Gia ngụ tại Memphis, hoặc Babylon, hoặc
Matarieh; vì Thánh Gia không phải chỉ ghé lại các
thành phố này thôi, mà còn ghé lại nhiều nơi khác
nữa. Tác giả được cho biết Thánh Gia đi qua các
thành phố này rồi tới tạm cư tại Heliopolis, ngày
nay là Cairo, thủ đô Ai cập. Các thiên thần hộ vệ
nói cho Mẹ Maria và thánh Giuse biết Thánh Gia sẽ
định cư tại Heliopolis. Ngoài những đổ nát của các
đền thờ và các tượng thần xảy ra khi Thánh Gia tới
thành phố này, cũng như tại những nơi khác, Chúa
còn làm nhiều phép lạ khác nữa vì vinh quang Chúa
và để cứu các linh hồn. Dân chúng tại Heliopolis
(sự tốt phước của thành phố này đã được tiên báo
trong tên của nó là “Thành phố Mặt Trời”) sẽ được
thấy Mặt Trời Công Chính và ân sủng mọc lên chiếu
sáng trên họ. Theo ý Chúa, thánh Giuse tìm mua một
ngôi nhà nghèo nàn khiêm tốn làm nơi cư ngụ trong
khu vực không xa thành phố, tuy nhiên thuận tiện,
đúng như ý Mẹ Maria.
Mẹ
Maria và thánh phu quân đã vui vẻ thích nghi với
sự khó nghèo nơi căn nhà nhỏ bé của các ngài. Nhà
này có ba phòng, Mẹ Maria và thánh Giuse dành một
phòng làm thánh điện cho Chúa Hài Đồng dưới sự
chăm sóc trìu mến của Đức Hiền Mẫu cực trinh
khiết; trong đó đặt nôi Chúa nằm và chiếc giường
mộc mạc gỗ trơn của Mẹ Maria. Mãi tới mấy ngày
sau, do nỗ lực của thánh Giuse và nhờ lòng hảo tâm
của các phụ nữ nhiệt thành, giường của Mẹ Maria
mới có vải phủ. Một phòng dành làm nơi ngủ và cầu
nguyện của thánh Giuse. Phòng thứ ba là xưởng mộc.
Nhìn thấy tình trạng nghèo khó của Thánh Gia, hết
sức chật vật khó kiếm đủ việc làm với nghề thợ
mộc, Mẹ Maria quyết định trợ giúp thánh Giuse bằng
thủ công để mưu sinh. Mẹ Maria tìm được việc thêu
may nhờ sự giúp đỡ của các phụ nữ đạo đức.
Để có lương thực và y phục tối cần thiết,
trang bị ngôi nhà dù hết sức khiêm tốn, trang trải
các chi phí cần thiết, dường như Mẹ Maria phải làm
việc suốt ngày và dành thời gian đêm cho việc cầu
nguyện. Mẹ Maria quyết định việc này, không phải
vì lý do lợi lộc, cũng không phải vì Mẹ không thể
tiếp tục chiêm niệm ban ngày, vì Mẹ luôn làm việc
trước sự hiện diện của Chúa Hài Đồng. Mẹ thường
dành một số tiếng đồng hồ vào việc cầu nguyện đặc
biệt. Mẹ muốn chuyển những giờ cầu nguyện đó sang
ban đêm để có thêm thì giờ lao động, mà không phải
xin hoặc trông chờ Thiên Chúa ban phép lạ trợ giúp
cho bất cứ thứ gì Mẹ có thể tìm được do nỗ lực lao
động. Mẹ Maria xin Thiên Chúa Cha hằng hữu ban trợ
giúp cho Con cực thánh; nhưng đồng thời Mẹ tiếp
tục lao động. Mẹ Maria liên kết lời cầu nguyện với
lao động, để có được những thứ cần thiết cho cuộc
sống.
Vì cái nóng dữ dội
ở Ai Cập và nhiều bất ổn xảy ra trong dân chúng,
tình trạng hỗn loạn đáng lo ngại lan tràn khắp
nơi. Trong những năm Thánh Gia lưu lại Ai Cập,
bệnh dịch tàn phá Heliopolis và nhiều nơi khác. Vì
lời tường thuật về các việc lạ lùng của Thánh Gia,
vô số người từ khắp Ai Cập đã đến với Thánh Gia và
trở về nhà được chữa lành bệnh thể chất và linh
hồn. Để hồng ân Chúa có thể tuôn ra dồi dào hơn
nữa, để Thân Mẫu nhân từ của Chúa có thể có được
sự trợ giúp trong các việc bác ái, Thiên Chúa đã
truyền cho thánh Giuse giúp đỡ Mẹ Maria giảng dạy
và chữa lành những người tật nguyền. Thánh Giuse
được ban cho ơn soi sáng mới và quyền năng chữa
lành bệnh. Mẹ Maria khởi sự dùng việc trợ lực của
thánh Giuse vào năm thứ ba Thánh Gia ở Ai Cập.
Thánh Giuse thường xuyên chỉ dạy, chữa lành bệnh
cho nam giới, trong khi Mẹ Maria săn sóc các phụ
nữ. Kết quả do việc lao động của Mẹ Maria và thánh
Giuse nơi linh hồn người ta thiệt là khôn lường.
Lòng nhân từ thương xót và hiệu lực bao la của lời
Mẹ lôi kéo mọi người đến với Mẹ.
Sự khiêm tốn và
thánh thiện của Mẹ đổ tràn đầy tâm hồn người ta
lòng yêu mến nhiệt thành. Người ta dâng cho Mẹ
Maria nhiều quà tặng và tài sản lớn lao, mong mỏi
thấy Mẹ dùng những thứ đó, nhưng không bao giờ Mẹ
nhận một thứ gì cho Mẹ, hoặc dành riêng để Mẹ sử
dụng. Thánh Gia luôn tự túc mọi nhu cầu do sức lao
động đôi bàn tay Mẹ và thánh Giuse. Đôi khi Mẹ
nhận quà tặng để giúp người nghèo. Chỉ với ý niệm
này mà đôi khi Mẹ Maria chịu nhường trước những
lời nài nỉ trìu mến sốt sắng của các người nhiệt
tâm. Ngay cả trường hợp đó, Mẹ Maria thường tặng
lại cho họ những thứ do chính tay Mẹ làm ra. Từ
những điều chúng tôi vừa mới kể, chúng ta có thể
ước lượng được các phép lạ vĩ đại chừng nào và
nhiều chừng nào đã được Thánh Gia làm trong bảy
năm lưu vong tại Ai Cập và riêng tại Heliopolis.
Điều làm cho Mẹ
Maria xúc động dâng lòng ngưỡng phục, yêu mến,
chúc tụng lớn lao nhất lên Đấng Tối Cao là Thiên
Chúa tỏ ra vô cùng đại lượng đối với các thánh Anh
Hài. Mẹ biết rõ chẳng khác gì Mẹ hiện diện khi vô
số hài nhi bị giết. Tất cả các hài nhi này, mặc
dầu một vài bé chỉ mới được tám ngày, hai hoặc sáu
tháng, không một hài nhi nào trên hai tuổi, đã sử
dụng được lý trí, được ơn hiểu biết cao độ về
Thiên Chúa, yêu mến, tin và trông cậy toàn hảo.
Với các nhân đức này, các thánh Anh Hài thực hành
nhiều hành động anh hùng về đức tin, tôn thờ, yêu
mến Thiên Chúa; tôn kính, yêu mến cha mẹ. Các
thánh Anh Hài cầu nguyện cho cha mẹ mình, xin được
cho họ ơn soi sáng và thăng tiến trong việc thiêng
liêng. Các thánh Anh Hài sẵn lòng chịu tử đạo, mặc
dầu tuổi ấu thơ, làm cho những đau khổ của mình
trở nên hết sức vĩ đại và tăng thêm công nghiệp.
Muôn vàn thiên thần đưa linh hồn các thánh Anh Hài
xuống lâm bô. Khi tới nơi, các thánh sơ sinh này
làm cho các thánh tổ hân hoan, làm cho các ngài
tin tưởng hơn, hy vọng ngày giải phóng mau tới.
Tất cả những việc này là hiệu lực của lời cầu
nguyện của Chúa Hài Đồng và Đức Hiền Mẫu. Vì biết
mọi việc kỳ diệu này, Mẹ Maria cháy lửa yêu mến
nhiệt thành đã kêu lên: “Hỡi các con, hãy chúc
tụng Chúa”. Hợp với các thánh Anh Hài, Mẹ chúc
tụng Đấng là tác giả các kỳ công này, hết sức xứng
hợp với Lòng Nhân Từ và Quyền Năng Vô Cùng của
Chúa.
LỜI MẸ MARIA
Con của Mẹ, trong những điều con đã viết, Mẹ ước
mong con học được từ chính sự lo buồn và sợ hãi mà
với các điều đó con thi hành nhiệm vụ này. Con
phải phiền sầu khi thấy một thụ tạo cao quí như
loài người, được tạo dựng giống hình ảnh Chúa,
được phú cho các tính chất linh thiêng cao quí,
được ban cho khả năng hiểu biết, yêu thương, chiêm
ngưỡng và vui hưởng Thiên Chúa hằng hữu, lại có
thể tự để cho mình bị hạ giá, bị ô uế vì những
tham vọng ác độc ghê tởm đến mức làm đổ máu các
hài nhi vô tội. Con phải khóc vì sự suy vong của
rất nhiều linh hồn, đặc biệt trong thời đại con
sống, khi cũng tham vọng, đã xúi giục Herode, lại
gây ra lòng ghen ghét thù hận lớn lao giữa con cái
Giáo Hội, gây ra việc hư mất của vô số linh hồn,
làm hư phí máu cực châu báu Con cực thánh Mẹ đổ ra
để cứu chuộc nhân loại. Con hãy cay đắng phàn nàn
về việc hư mất này.
Tuy nhiên con phải cảnh giác bởi những điều con đã
thấy nơi người khác. Con hãy cân nhắc những hiệu
lực của tham vọng thấm nhập các trái tim. Một khi
tham vọng làm chủ trái tim, chúng sẽ đốt cháy trái
tim bằng ham muốn khát vọng muốn đạt được kết quả,
hoặc làm cho trái tim ngút lửa hận thù khi đối đầu
với bất cứ chống đối nào. Con của Mẹ, con phải sợ
hãi điều nguy hiểm này, không phải chỉ vì các kết
quả con thấy nơi cao vọng của Herode, nhưng cũng
vì những điều con thấy xảy ra từng giờ phút nơi
người khác. Con phải cẩn trọng không để con bị bất
cứ thứ gì, dù nhỏ mọn đến đâu, làm chủ con, vì chỉ
một tia lửa nhỏ đủ để gây ra một đám cháy lớn. Mẹ
vẫn thường nhắc lại với con cũng lời cảnh cáo này,
Mẹ sẽ năng nhắc lại nữa cho con trong tương lai,
vì khó khăn lớn lao nhất trong việc thực hành
thánh đức là chết đi đối với tất cả những thứ gì
làm thỏa mãn ngũ quan. Con không thể là dụng cụ
thích hợp trong tay Chúa như Ngài muốn nếu con
không tẩy sạch mọi quan năng của con khỏi hình ảnh
mọi thụ tạo, để chúng không thể tìm được lối vào
các ước vọng của con. Mẹ muốn cho con một luật
không lay chuyển là, ngoài Thiên Chúa, tất cả mọi
thứ, kể cả các thiên thần các thánh, phải như là
không hiện hữu đối với con. Chúa đã mở cho con các
bí mật thiên đàng, làm vinh hạnh cho con bằng sự
thân mật yêu thương của Ngài, vì mục đích này Mẹ
cũng làm vinh danh con với lòng yêu thương thân
thiết của Mẹ, để con không sống cũng không muốn
sống nếu không có Chúa.
|