|
Mục Lục:
- Giới thiệu
- Nội dung
Phần 1
- Lờimởđầu
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
Phần 2
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
Phần 3
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
Phần 4
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
Phần 5
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
Phần 6
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
Phần 7
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
Phần 8
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
|
Mục Đọc Sách Trên Net:
MẸ MARIA, HIỀN MẪU CHÚA KITÔ
(hay THẦN ĐÔ HUYỀN NHIỆM)
Mẹ Bề Trên Maria d'Agreda
Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi chuyển ngữ
CHƯƠNG 9, Phần Bốn
*
SỰ HIỆP THÔNG TUYỆT VỜI
GIỮA CHÚA GIÊSU VÀ MẸ MARIA;
* HÀNH TRÌNH TỪ AI CẬP TRỞ VỀ
Khi tròn một tuổi, Chúa Hài Đồng quyết định phá vỡ
tình trạng câm nín và nói với thánh dưỡng phụ lần
đầu tiên (Chúa đã nói với Mẹ Maria ngay từ khi
Chúa giáng sinh). Mẹ Maria và thánh dưỡng phụ đang
trao đổi về bản tính vô cùng của Thiên Chúa, lòng
Chúa nhân từ thương yêu vô cùng mà vì đó Ngài gởi
Con Một vô cùng yêu dấu đến trần gian để dạy đỗ và
cứu chuộc nhân loại; Ngôi Lời mặc hình hài nhân
loại để có thể đối thoại với loài người, gánh chịu
những hình phạt vì các bản chất sa đoạ của họ.
Thánh Giuse ngây ngất thán phục trước các kỳ công
của Chúa, ngút lửa yêu mến tri ân và chúc tụng.
Chúa Hài Đồng, trong vòng tay Đức Hiền Mẫu như
trên ngai tòa khôn ngoan, đã dùng dịp này, bằng
giọng rõ ràng nói với thánh Giuse: “Cha của Con,
Con từ thiên đàng xuống trần gian để là ánh sáng
soi thế gian, để cứu thế gian khỏi bóng tối tội
lỗi, để tìm kiếm các chiên của Con như Mục Tử tốt
lành, ban cho chúng của dinh dưỡng hằng sống, dạy
chúng đường về trời, mở cửa thiên đàng đã từng bị
đóng lại vì tội lỗi nhân loại. Con ước muốn cả cha
và Mẹ là con cái của Ánh Sáng, mà cha và Mẹ có sẵn
bên tay.”
Những lời này của Chúa Hài Đồng Giêsu, đầy sức
sống thần linh, đổ tình yêu mới, lòng tôn kính và
hoan lạc tràn đầy trái tim thánh dưỡng phụ. Thánh
Giuse quì xuống trước mặt Chúa Hài Đồng, với lòng
khiêm tốn thẳm sâu, ngài tạ ơn Chúa vì đã gọi ngài
là “cha” trong lời đầu tiên nói với ngài. Thánh
Giuse mắt đẫm lệ xin Chúa soi sáng và cho ngài đủ
khả năng chu toàn thánh ý Chúa, xin dạy ngài biết
tạ ân vì những ân sủng khôn sánh do lòng nhân từ
đại lượng của Chúa. Các cha mẹ thường xúc động,
hãnh diện khi thấy con cái tỏ ra những dấu đặc
biệt khôn ngoan đức hạnh. Các cha mẹ thường có
khuynh hướng tán dương, bắt chước những cử chỉ,
lời nói ngây thơ của con cái. Tất cả những việc
này đều do lòng trìu mến yêu thương con cái thơ
ngây của họ. Mặc dầu thánh Giuse không phải là
thân phụ, mà chỉ là dưỡng phụ của Chúa Giêsu, tình
ngài yêu Chúa vượt xa mọi tình yêu của tất cả mọi
người cha yêu con cái họ. Lòng ưu ái, ngay cả tình
yêu tự nhiên nơi thánh Giuse cũng mãnh liệt hơn
nơi mọi người khác, hơn tất cả mọi cha mẹ cộng
lại. Trong khi lắng nghe sự khôn ngoan và sự hiểu
biết đáng ca tụng vô cùng nơi Chúa Hài Đồng, thánh
Giuse nghe mình được gọi là “cha của Con Thiên
Chúa Cha hằng hữu”, thấy mình được hết sức đẹp đẽ
trong thánh sủng. Do đó niềm vui trong linh hồn
ngài phải được đo bằng tình yêu và ý thức sâu sắc
của ngài trong địa vị “dưỡng phụ của Chúa Hài Đồng
Giêsu”.
Từ
khi Chúa giáng sinh cho tới nay, Đức Hiền Mẫu
Maria bọc Chúa Hài Đồng trong khăn tã thường dùng
cho các trẻ thơ, vì Chúa muốn, trong trường hợp
này, giống như mọi hài nhi khác. Vì muốn chứng
minh nhân tính đích thực và tình yêu đối với loài
người, Chúa chịu đựng điều bất tiện mặc dầu không
đòi hỏi Chúa phải chịu. Tình yêu vô biên của Chúa
cho nhân loại làm cháy lên trong Mẹ Maria lòng cảm
tạ đầy yêu thương đối với Chúa, tạo ra trong Mẹ
nhiều hành động anh hùng thánh đức. Vì thấy Chúa
Hài Đồng Giêsu không muốn mang giày dép và chỉ cần
một tấm áo, Mẹ Maria nói với Chúa: “Con và Chúa
của mẹ, mẹ của Con không lòng nào để Con đi chân
trần lúc tuổi non nớt. Con yêu dấu của mẹ, hãy cho
phép mẹ làm thứ gì để bọc chân Con. Mẹ cũng sợ
rằng thứ vải thô cứng, mà Con xin mẹ may, sẽ làm
đau thân xác non nớt của Con, nếu Con không cho
phép mặc cho Con áo lót mềm bên trong.” Chúa nói
với Mẹ Maria: “Thưa Mẹ của Con, Con xin vui lòng
để thứ vật liệu nhẹ thông thường lót chân Con cho
tới ngày Con rao giảng công khai, vì Con phải đi
chân trần trong giai đoạn đó. Nhưng Con không muốn
mặc đồ lót mỏng, vì nó khích thích khoái lạc thân
xác, và là nguyên nhân nhiều tật xấu xa nơi nhân
loại. Con muốn, bằng gương sáng của Con, dạy mọi
người từ bỏ khoái lạc xác thịt vì yêu mến bắt
chước Con.”
Từ
khi Chúa Hài Đồng Giêsu đứng đi được, Chúa khởi sự
rút về ẩn dật, sử dụng một số giờ ban ngày trong
phòng cầu nguyện của Thánh Mẫu Maria yêu dấu. Vì
Đức Hiền Mẫu cực khôn ngoan lo lắng tìm biết những
điều Chúa muốn Mẹ đối xử với Chúa, Chúa đáp lời
cầu khẩn âm thầm của Mẹ: “Thưa Mẹ của Con, Mẹ hãy
vào và ở lại với Con luôn để Mẹ có thể bắt chước
Con trong các việc Con làm, vì Con muốn khuôn đúc
và trưng bày trong Mẹ sự trọn lành cao vời mà Con
muốn thấy được hoàn thành nơi các linh hồn. Nếu
các linh hồn không chống lại những ý định đầu tiên
của Con (1 Tim. 2:4), các linh hồn đã được ban cho
những hồng ân dồi dào nhất. Nhưng vì nhân loại cản
trở việc này, Con đã chọn Mẹ làm biển chứa mọi sự
trọn lành và mọi kho tàng quyền năng của Con mà
các người khác trong nhân loại đã sỉ nhục mà bị
mất. Vì thế, Mẹ hãy quan sát theo dõi mọi hành
động của Con để bắt chước Con.”
Mẹ
Maria đã được canh tân làm Môn Đệ của Con cực
thánh. Từ ngày đó trở đi những mầu nhiệm vĩ đại
được trao đổi giữa Chúa Hài Đồng và Mẹ Maria, mà
chỉ tới tận thế các mầu nhiệm đó mới được tỏ lộ.
Nhiều lần Chúa Hài Đồng phủ phục trên đất, những
lần khác Chúa đứng như hình thánh giá, tha thiết
khẩn nài xin Thiên Chúa Cha cho việc cứu chuộc
nhân loại. Đức Hiền Mẫu rất yêu dấu bắt chước Chúa
trong các việc này, vì mọi việc làm của linh hồn
cực thánh Chúa đều tỏ rõ cho Mẹ Maria, y như mọi
cử chỉ bên ngoài của thánh thể Chúa. Tác giả đã
nói về sự hiểu biết này của Mẹ ở nhiều phần khác
trong sách này và cần phải năng được nhắc lại, vì
đó là nguồn ánh sáng hướng dẫn Mẹ trong suốt cuộc
đời rất thánh Mẹ. Đây là ân sủng đặc biệt mà toàn
thể mọi thụ tạo chung lại cũng không thể nào hiểu
được hoặc mô tả về hồng ân đó bằng tất cả khả năng
của họ chung lại. Mẹ Maria không luôn được vui
hưởng thị kiến Thiên Chúa, nhưng Mẹ được thấy nhân
tính và linh hồn cực thánh cùng với tất cả mọi
hoạt động của nhân tính và linh hồn Chúa Giêsu. Mẹ
Maria đặc biệt chứng kiến các hiệu lực của việc
hợp nhất nhân tính với thiên tính. Mẹ thấy các
hành động nhân tính của Chúa âm thầm tôn thờ yêu
mến, tôn vinh thiên tính mà nhân tính được kết hợp
với; đặc quyền này chỉ được dành riêng cho Mẹ
Maria.
Vào các dịp này Chúa Hài Đồng thường khóc toát mồ
hôi máu trước sự hiện diện của Mẹ Maria, và xảy ra
nhiều lần trước cuộc đau đớn quằn quại trong vườn
Cây Dầu. Những dịp này Mẹ Maria lau mặt cho Chúa
và Mẹ biết nguyên nhân của sự sầu phiền này.
Nguyên do đó là sự hư mất của những kẻ bị biết
trước sẽ trầm luân vì vong ân bội bạc đối với ân
sủng của Đấng Tạo Hoá và Cứu Độ họ; nơi những
người đó các công trình của quyền năng, lòng nhân
từ vô cùng của Chúa bị lãng phí. Có những lần khác
Mẹ thấy Chúa rực rỡ trong ánh sáng thiên đàng và
các thiên thần vây quanh hát ca chúc tụng. Mẹ
Maria cũng được biết Thiên Chúa Cha hài lòng nơi
Con Một vô cùng yêu dấu (Mt. 17:5). Các việc lạ
lùng này khởi đầu từ ngày Chúa tròn một tuổi và
bắt đầu đi đứng, chỉ một mình Mẹ Maria được chứng
kiến và trái tim Mẹ là kho tàng bao la tích chứa
các kỳ công của Chúa.
Nhiều thiếu nhi ở Heliopolis tụ tập quanh Chúa Hài
Đồng Giêsu, điều đó tự nhiên đối với các trẻ nhỏ
cùng lứa tuổi và hoàn cảnh. Các trẻ nhỏ không có
lòng ác độc quyết liệt, không thắc mắc tìm biết
Chúa Hài Đồng có phải là siêu nhân hay không,
chúng tự do tiếp nhận ánh sáng thiên đàng; Thầy
dạy chân lý đã hoan hỉ đón tiếp các trẻ nhỏ này
cách thích nghi. Chúa đổ vào lòng các thiếu nhi
này sự hiểu biết Thiên Chúa và mọi thánh đức. Chúa
dạy và giáo huấn chúng theo đường lối hằng sống,
dồi dào hơn cho người lớn. Lời Chúa nói đầy sức
sống mãnh liệt, chiếm trái tim chúng, ghi khắc các
chân lý sâu xa vào lòng chúng, tất cả những trẻ
nào được diễm phúc này, về sau đều trở thành vĩ
nhân thánh thiện, vì theo thời gian các trẻ này
làm cho mình thành trái chín mùi của hạt giống
thiên đàng được gieo rất sớm vào linh hồn chúng.
Chúa Giêsu đã tròn bảy tuổi, mà đây cũng là kỳ hạn
được Đấng Khôn Ngoan hằng hữu ấn định cho cuộc lưu
đày huyền nhiệm của Chúa ở Ai cập. Để các lời tiên
tri được hoàn tất, Chúa Cứu Thế cần phải trở lại
Nazareth. Thiên Chúa Cha thông báo cho Con cực
thánh vào một ngày có Đức Thánh Mẫu hiện diện cầu
nguyện chung với Chúa. Mẹ Maria thấy quyết định
của Thiên Chúa Cha phản chiếu trong linh hồn cực
thánh Chúa, Mẹ thấy Chúa vâng lệnh Thiên Chúa Cha.
Trong trường hợp này Mẹ kết hợp với thánh ý Chúa,
mặc dầu Chúa và Mẹ đã quen với nơi cư ngụ hiện tại
hơn là tại thị trấn quê nhà Nazareth. Cả Mẹ Maria
và Chúa đều không nói cho thánh Giuse biết quyết
định mới này của Thiên Chúa Cha. Nhưng trong chính
đêm đó thiên thần Chúa nói với thánh dưỡng phụ khi
ngài đang ngủ, như thánh Mátthêu kể lại, truyền
cho ngài đem Chúa Giêsu và Đức Hiền Mẫu trở lại
đất Do Thái, vì Herode và đồng bọn, những người
từng tìm giết Chúa, đều chết cả rồi (Mt 2:19).
Đấng Toàn Năng ban giá trị hết sức lớn lao trên
trật tự chính đáng của các thụ tạo. Vì thế, cho dù
Chúa Giêsu là Thiên Chúa thực và Mẹ Maria có địa
vị hết sức cao vượt trên thánh Giuse về sự thánh
thiện, Thiên Chúa không để Chúa Con hoặc Đức Hiền
Mẫu đưa ra những sắp đặt cho hành trình này, mà
chính thánh Giuse đảm trách vì ngài là gia trưởng.
Thiên Chúa muốn dạy nhân loại biết Chúa muốn mọi
thứ được quản trị theo trật tự tự nhiên mà Sự Quan
Phòng của Chúa sắp đặt, các người bề dưới, những
người trong nhiệm thể Giáo Hội có bổn phận phải
tuân phục, vâng lời bề trên và các vị chủ chăn
theo trật tự hữu hình, cho dù những người đó có
thể trội vượt hơn các bề trên về nhân đức và trong
một số lãnh vực khác.
Thánh Gia lên đường trở về Palestine có các thiên
thần hộ vệ như ngày trốn đi. Mẹ Maria ngồi trên
lưng lừa bồng Chúa Con trên gối, thánh Giuse đi bộ
kề bên Thiên Chúa Con và Đức Hiền Mẫu. Những người
quen biết và bằng hữu của Thánh Gia rất buồn trước
tin Thánh Gia lên đường hồi hương vì họ mất đi các
Vị Đại Ân Nhân. Nếu quyền năng Thiên Chúa không
can thiệp, Thánh Gia hẳn đã khó lòng rời khỏi
Heliopolis, vì dân chúng tại đây bắt đầu cảm thấy
bóng đêm thống khổ âm thầm trùm lên trái tim họ
khi Mặt Trời đã đánh tan bóng tối của màn đêm
(Gioan 1:9) ra đi. Khi đi qua các thị trấn Ai Cập,
Thánh Gia ban phát muôn ân sủng cho mọi người tại
các vùng có dân cư. Tin tức về Thánh Gia lên đường
hồi hương được loan truyền khắp nơi, những người
đau ốm, tật nguyền bất hạnh tụ tập đón Thánh Gia
đi ngang qua. Nhiều người bệnh tật được chữa lành,
ma quỉ bị xua trừ ra khỏi người ta nhưng không
biết Ai đã liệng chúng trở lại hoả ngục mặc dầu
chúng cảm thấy quyền lực Thiên Chúa khống chế
chúng và ban muôn ơn lành cho người ta.
Thánh Gia về tới quê nhà Nazareth, vì Chúa Cứu Thế
phải được gọi là Người Nazareth. Thánh Gia thấy
ngôi nhà khiêm tốn cũ được người bà con phía thánh
Giuse coi sóc cẩn thận, người bà con này đã giúp
đỡ thánh Giuse trong khi Mẹ Maria ở lại nhà bà
Elisabeth. Người bà con giữ nhà hết sức vui mừng
chào đón Thánh Gia; bà rất yêu mến Mẹ Maria, mặc
dầu lúc đó bà không biết chút gì về địa vị Mẹ. Mẹ
Maria dắt Chúa Hài Đồng đi vào trong nhà cùng với
thánh Giuse. Lập tức Mẹ Maria quì phục xuống đất
thờ lạy cảm tạ Chúa đã hướng dẫn Thánh Gia an toàn
thoát khỏi lòng ác độc của Herode và an toàn trở
lại ngôi nhà này, đã gìn giữ Thánh Gia thoát khỏi
mọi nguy hiểm trong cuộc lưu vong và suốt các hành
trình dài gian khổ. Hơn hết tất cả là Mẹ cảm tạ
Chúa vì đã được trở về cùng với Con cực thánh, lúc
này trưởng thành cả về tuổi tác, về ân sủng và
thánh đức (Lc. 2:40).
Theo lời cố vấn của Chúa Con, Mẹ Maria đặt ra qui
luật cho cuộc sống, sắp đặt các việc thực hành đạo
đức của Mẹ. Mẹ đã luôn giữ kỷ luật tột đỉnh trọn
hảo tùy theo mọi hoàn cảnh để bắt chước Con cực
thánh. Lúc này yên lành ổn cư, Mẹ Maria muốn làm
nhiều việc thực hành tu đức mà đã không thể nào
thực hiện được trong cuộc hành trình. Lòng khao
khát lớn lao nhất của Mẹ là luôn kết hợp với Con
cực thánh trong việc cứu vớt các linh hồn; việc
này đã được Thiên Chúa Cha hằng hữu truyền cho Mẹ
cách cực kỳ khẩn cấp. Nhắm mục đích tối thượng
này, Mẹ kết hiệp tất cả mọi thực hành của Mẹ với
Chúa Cứu Thế, đây là việc làm không khi nào ngưng
của Chúa và Mẹ Maria. Thánh Giuse tận tụy làm mọi
việc và nghề nghiệp của ngài. Những điều mà các
con cháu khác của Adong cho là hình phạt và khổ
cực lại là niềm hạnh phúc cao cả đối với thánh
Giuse. Thánh Giuse được chọn để bằng sức cần lao
và mồ hôi nuôi dưỡng chính Thiên Chúa làm người và
Đức Hiền Mẫu, Đấng mà cả trời đất và mọi sự trong
trời đất đều thuộc sở hữu (Est. 13:10).
Mẹ
Maria đích thân thi hành việc đền đáp công ơn
thánh Giuse vì những vất vả lo lắng của ngài. Mẹ
lo lắng bữa ăn, chăm sóc an ủi ngài với lòng quan
tâm ân cần, biết ơn và yêu thương chí tình. Mẹ
Maria vâng phục thánh Giuse trong mọi sự, khiêm
tốn đối với ngài chẳng khác gì Mẹ là nữ tì chứ
không phải hiền thê, hoặc, hơn nữa, Mẹ tự coi
không phải là Mẹ Đấng Tạo Thành và Chúa muôn loài.
Mẹ Maria coi mình không xứng đáng hiện hữu và bị
đau khổ phải bước đi trên đất. Mẹ nghĩ Mẹ phải
được để cho thiếu thốn mọi thứ. Mẹ xây đắp trong
Mẹ lòng khiêm tốn lạ lùng, tự coi mình hèn kém và
không xứng đáng hòa lẫn với bụi đất. Mẹ Maria dâng
lên Chúa lời tạ ân chân thành vì những ơn dù nhỏ
nhặt nhất, vì Chúa là nguyên nhân chính và nguồn
gốc mọi ân sủng. Mẹ cũng cám ơn toàn thể thụ tạo
vì chúng là dụng cụ của lượng từ bi hải hà. Mẹ
Maria cám ơn những người đã làm ơn cho Mẹ. Mẹ cám
ơn những người đã từ chối giúp đỡ Mẹ. Mẹ cũng cám
ơn những người kiên nhẫn chịu đựng Mẹ. Mẹ Maria
nhìn nhận Mẹ mắc nợ tất cả mọi người, mặc dầu Mẹ
ban cho họ muôn ân sủng, và Mẹ tự đặt mình dưới
chân mọi người. Mẹ tìm các phương cách khôn ngoan
giữ không để mất một giây phút hoặc cơ hội nào
thực hành sự trọn lành tột đỉnh và các thánh đức
cao cả trước sự thán phục của các thiên thần và
làm hài lòng Đấng Tối Cao.
LỜI MẸ MARIA
Con của Mẹ, trong khi Mẹ phải lưu vong từ nước
này tới nước khác và trong mọi việc Mẹ làm, trái
tim Mẹ không bao giờ bối rối, tinh thần Mẹ không
bao giờ sa sút, Mẹ luôn sẵn sàng chu toàn mọi
thánh ý Thiên Chúa. Chúa cho Mẹ biết các mục đích
cao cả của Ngài, tuy nhiên việc này không phải
luôn được thực hiện ngay từ lúc khởi đầu vì Chúa
muốn Mẹ chịu đựng nhiều đau khổ lớn lao hơn nữa;
và vì trong việc vâng lời Chúa, không lý do nào
cần thiết hơn là chính Chúa Đấng Tạo Thành an bài
mọi sự. Các linh hồn phải tập cho quen việc chỉ
tìm kiếm nguyên do duy nhất này, chỉ tìm làm vui
lòng Chúa, mà không phân biệt cơ hội may mắn hoặc
rủi ro, cũng không để ý tới ý thích riêng của
mình. Mẹ muốn con tiến tới trong việc khôn ngoan
này. Trong việc bắt chước Mẹ chu toàn mọi bổn phận
đối với Con cực thánh Mẹ, con hãy đón nhận sự sung
túc hoặc bất hạnh trong cuộc sống trần thế này
cách bình tĩnh, với sự điềm đạm và bình an trong
trí khôn. Con đừng để người này làm cho con đau
lòng, cũng đừng để người khác làm cho con vui mừng
cách vô ích; nhưng chỉ chăm chú làm những điều
Chúa muốn và vui lòng Chúa.
Đời sống nhân loại trộn lẫn muôn thứ khác nhau
thuộc cả hai trường hợp; họ ưa thứ này, nhưng ghét
thứ kia; họ ghê tởm thứ này, lại ước ao thứ khác.
Trái tim nhân loại hữu hạn hẹp hòi hướng về các
cực đoan cách thái quá, tham lam vô bờ điều nó ưa
thích, trái lại họ kêu ca khó chịu trước những thứ
trái tim không ưa. Những tâm trạng hay thay đổi,
dao động bất thường này tạo ra những nguy hiểm đối
với tất cả hoặc nhiều nhân đức. Tình yêu không
chính đáng đối với một tạo vật mà không đạt tới
lập tức hướng linh hồn ước ao thứ khác, trông chờ
niềm an ủi bù đắp nỗi thất vọng nơi ước mơ trước.
Nếu thành công, linh hồn bị dính líu và bối rối vì
khát vọng duy trì được thứ nó sở hữu, do đó những
khát vọng mới chớm này đẩy linh hồn vào những xáo
trộn và đam mê còn lớn lao hơn nữa.
Con yêu dấu của Mẹ, con hãy đề phòng mối nguy hiểm
này, hãy tấn công tận gốc rễ của nó bằng việc giữ
trái tim con độc lập, chỉ bám chặt vào Ơn Chúa
Quan Phòng, không khi nào để cho trái tim con
hướng về thứ gì nó ước muốn hoặc khát vọng, hoặc
để nó ghê tởm điều làm đau đớn trái tim. Con hãy
để cho thánh ý Chúa là nguồn hoan lạc và vui sướng
duy nhất của con. Đừng để các ước vọng lôi kéo
con, cũng đừng để cho những sợ hãi làm con nản
lòng. Đừng để cho những việc làm bề ngoài của con
và sự chú ý tới tạo vật cản trở con, hoặc làm con
xao nhãng việc thi hành các nhân đức. Con hãy luôn
noi gương Mẹ, yêu mến và chuyên cần dõi theo gót
Mẹ.
|