|
Mục Lục:
- Giới thiệu
- Nội dung
Phần 1
- Lờimởđầu
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
Phần 2
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
Phần 3
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
Phần 4
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
Phần 5
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
Phần 6
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
Phần 7
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
Phần 8
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
|
Mục Đọc Sách Trên Net:
MẸ MARIA, HIỀN MẪU CHÚA KITÔ
(hay THẦN ĐÔ HUYỀN NHIỆM)
Mẹ Bề Trên Maria d'Agreda
Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi chuyển ngữ
CHƯƠNG 2, Phần Sáu
*
CHÚA HIỂN DUNG;
*
CHÚA KHẢI HOÀN VÀO JERUSALEM
Chúa Giêsu đã dành gần ba năm ròng rã ngược xuôi
rao giảng, làm muôn vàn phép lạ cho tới thời điểm
được Thiên Chúa Cha hằng hữu ấn định để đền bù
phép công thẳng Thiên Chúa, để cứu chuộc loài
người bằng Khổ Hình Thập Giá, và trở về với Thiên
Chúa Cha. Mọi việc Chúa Cứu Thế thực hiện đều được
Thiên Chúa Cha an bài nhằm mục đích chỉ dạy và cứu
độ nhân loại. Chúa Giêsu quyết định chuẩn bị, củng
cố sức mạnh cho một số Tông Đồ trước sự nhục nhã
mà thân xác Chúa sẽ chịu trong Khổ Hình Cứu Chuộc,
cho các ông thấy trước vinh quang chính thân xác
Chúa, mà thân xác đó sẽ sớm phô bày trong hình hài
tan nát trên Thánh Giá. Như thế các ông được bảo
đảm, bằng tư tưởng, rằng các ông đã thấy thân xác
Chúa vinh hiển sáng láng trước khi bị tan nát
trong khổ hình (Mt 17:1-13). Chúa chọn một ngọn
núi cao, núi Tabor, giữa xứ Galilea, cách Nazareth
khoảng tám dặm về phía đông làm nơi hiển dung. Đi
lên đỉnh núi Tabor cùng với ba Tông Đồ ưu tuyển,
ông Phêrô và hai anh em ông Giacôbê và Gioan. Tại
đây Chúa hiển lộ Sự Uy Nghi Cả Sáng trước mắt các
ông (Mt 17:1, Mc 9:1, Lc 9:28). Ba Thánh Sử cho
biết ngoài ba Tông Đồ này, hai ông Maisen và Elias
cũng hiện diện đàm đạo với Chúa về Cuộc Khổ Hình.
Trong khi Chúa hiển dung, tiếng Thiên Chúa Cha từ
trời vang lên: “Đây là Con Yêu Dấu của Ta, Ta hài
lòng vì Con; các ngươi hãy nghe lời Ngài.”
Các Thánh Sử không nói Mẹ Maria hiện diện khi Chúa
hiển dung lần này, các ngài cũng không nói Mẹ
Maria không hiện diện tại đó vì việc này không nằm
trong mục đích của các ngài. Vì mục đích việc ghi
lại lịch sử này, tác giả được cho hiểu rằng một số
thiên thần được lệnh đem linh hồn ông Maisen và
ông Elias tới, cùng lúc đó các thiên thần khác
được chỉ định đưa Mẹ Maria tới núi Tabor để chứng
kiến Con Mẹ tỏ hiện Thiên Tính Uy Nghi Cả Sáng.
Tuy nhiên không phải cần để củng cố đức tin của Mẹ
Maria, như cần thiết đối với các Tông Đồ.
Khả năng loài người không thể mô tả những hiệu lực
thị kiến vinh hiển của Con cực thánh trong linh
hồn rất thánh Mẹ Maria. Với lòng biết ơn sâu thẳm
và hiểu biết tường tận sâu xa nhất, Mẹ suy gẫm
những điều Mẹ chứng kiến. Mẹ nhìn thấy tính chất
rực rỡ trong vinh quang thân xác đã được tạo thành
bằng chính máu Mẹ, được cưu mang trong dạ Mẹ, được
nuôi dưỡng bằng sữa Mẹ. Chính tai Mẹ đã nghe tiếng
Thiên Chúa Cha thừa nhận Con Mẹ là Con Thiên Chúa
Cha, chỉ định Ngài là Thầy Dạy toàn thể nhân loại.
Cùng với các thiên thần, Mẹ sáng tác những ca khúc
tôn vinh mới để mừng biến cố chan chứa niềm vui
đối với bản tính nhân loại của Con cực thánh Mẹ và
đối với linh hồn Mẹ. Tác giả không viết nhiều về
mầu nhiệm này, cũng không bàn về những điều mà
việc Chúa hiển dung thực sự bao gồm. Điều chúng ta
biết đủ là gương mặt Chúa bắt đầu rực sáng chói
chang như mặt trời và y phục của Chúa trở nên
trắng hơn tuyết (Mt 17:2).
Sau khi Chúa hiển dung, Mẹ Maria được đưa trở về
Nazareth. Con cực thánh Mẹ xuống khỏi núi, lập tức
về thăm Mẹ và từ biệt lần chót thị trấn quê hương
để đi Jerusalem chịu Khổ Hình vào ngày Lễ Vượt Qua
sắp tới. Sau khi ở lại Nazareth vài ngày, Chúa
cùng với Mẹ Maria, các môn đệ và một số phụ nữ
thánh thiện, đi qua khắp xứ Galilea, Samaria,
trước khi vào Jerusalem. Thánh Sử Luca viết về
cuộc hành trình này: “Ngài quyết định đi
Jerusalem” (Lc 9:51). Chúa đi Jerusalem với nét
mặt hân hoan tha thiết mong chịu khổ hình vì loài
người. Trước khi rời khỏi Nazareth, Chúa tôn vinh
Thiên Chúa Cha hằng hữu, và nhân danh nhân tính
cực thánh của Chúa, dâng lời tạ ân trong ngôi nhà
Nazareth, nơi Chúa đã nhận lấy hình hài và bản
tính nhân loại mà trong ít ngày tới phải nạp mình
để chịu đau khổ và chết.
Chúa Kitô dâng lên Thiên Chúa Cha: “Lạy Cha hằng
hữu của Con, theo thánh ý Cha, Con hoan hỉ mau mắn
đền bù phép công thẳng của Cha bằng việc chịu khổ
hình cho tới chết. Nhờ đó Con làm hòa Cha với tất
cả con cháu Adong, trả hết mọi nợ nần thay cho họ
và mở cửa thiên đàng đã từng bị đóng lại không cho
họ vào. Con tìm kiếm những kẻ lạc đường hư mất,
làm cho họ có thể hồi phục nhờ sức mạnh tình yêu
của Con. Con tìm kiếm và tập hợp lại các con cái
hư mất của nhà Jacob (Is 56:8), nâng những người
sa ngã chỗi dậy, làm cho những kẻ nghèo khó nên
giàu có, cho người đói khó được no thỏa, truất phế
những kẻ kiêu căng và nâng người hèn mọn khiêm tốn
lên. Con đánh bại Lucifer (1 Gíoan 3:8), chiến
thắng các sự dữ mà Lucifer đã gieo rắc khắp thế
gian. Con phất cao cờ Thánh Giá, mà dưới bóng cờ
Thánh Giá là các thánh đức và những người phải
chiến đấu tự nguyện đặt mình dưới sự bảo trợ của
Thánh Giá. Con muốn chứa đầy trái tim Con những
lời sỉ nhục khinh miệt, những thứ đó hết sức quí
giá trước thánh nhan Cha. Con muốn hạ mình xuống
cho tới chết trong tay kẻ thù Con, để các bạn hữu
được tuyển chọn của Cha Con Ta được an ủi trong
những đau khổ của họ, được tôn vinh bằng những
phần thưởng cao quí, bất cứ khi nào họ tự hạ mình
chịu cũng những đoạ đày như thế”.
Chúa nói với Thánh Giá: “Thánh Giá yêu dấu! Đến
bao giờ ngươi mới đón nhận Ta trong cánh tay
ngươi? Ôi những sỉ nhục ngọt ngào! Khi nào các
ngươi mới phủ trên Ta để chiến thắng sự chết qua
những đau khổ của thân xác hoàn toàn tinh tuyền
của Ta? Hỡi những đau đớn, sỉ nhục đê hèn, đánh
đập, mão gai, hành hạ đoạ đày, sự chết, hãy đến
với Ta, Ta ước ao ôm ấp các ngươi; hãy vâng nghe
lời Ta đón mời vì Ta hiểu rõ giá trị các ngươi.
Nếu thế gian sợ ghét các ngươi, Ta trông chờ các
ngươi. Nếu thế gian khinh miệt các ngươi vì sự ngu
đần của nó, Ta, Đấng là chân lý và khôn ngoan, yêu
thương ấp ủ các ngươi. Nào các ngươi hãy đến với
Ta, vì khi hoan nghênh đón tiếp các ngươi, Ta đề
cao các ngươi trong tư cách Ta là Thiên Chúa thực,
sẵn sàng xóa mọi dấu vết tội lỗi khỏi các ngươi và
tất cả những ai ôm ấp các ngươi. Hỡi những đau
đớn, hãy đến với Ta, đừng làm Ta thất vọng; đừng
chú ý tới uy quyền Thiên Chúa toàn năng của Ta, Ta
cho phép các ngươi tác động toàn lực trên nhân
tính của Ta, các ngươi sẽ không bị Ta khước từ
hoặc khinh ghét như loài người từ chối ghét bỏ.
Nếu loài người nhìn thấy Thiên Chúa thực, Đấng tạo
dựng chúng, Thầy chí thánh và Cha của chúng, chịu
sỉ nhục cùng độ, chịu đánh đập, bị hành hạ nhục
nhã và chết trần truồng trên Thánh Giá, loài người
sẽ hiểu sự sai lầm của chúng, sẽ coi là vinh dự
được theo Thiên Chúa bị đóng đanh của họ.”
Tác giả không thể nào diễn tả xứng đáng tất cả các
tư tưởng và cảm xúc của Mẹ Maria trong buổi từ
biệt Nazareth, những lời cầu nguyện Mẹ Maria dâng
lên Thiên Chúa Cha hằng hữu, những đàm thoại yêu
thương và đau buồn với Con chí thánh. Điều làm Mẹ
đau lòng nhất là Mẹ không thể ngăn cản những đau
khổ của Chúa, hoặc ít nhất được cùng chết với
Chúa. Những đau buồn này của Mẹ Thiên Chúa vượt
quá những đau khổ tất cả các thánh tử đạo đã hoặc
sẽ chết vì yêu Chúa cho tới tận thế. Với lòng trí
cùng tâm tình như thế, Chúa Cứu Thế và Mẹ Maria
giong ruổi từ Nazareth qua Galilea tới Jerusalem.
Vì thời điểm chấm dứt những vất vả của Chúa để cứu
chuộc nhân loại đã gần tới, số phép lạ Chúa làm
gia tăng nhiều. Sau khi mừng lễ Nhà Tạm, Chúa Cứu
Thế vất vả giảng dạy ở Judea, chờ cho tới thời
điểm Thiên Chúa Cha ấn định hiến mình làm hy lễ.
Chúa Cứu Thế tiếp tục làm nhiều phép lạ ở Judea.
Trong số các phép lạ này là Chúa được hai chị em
bà Martha và Maria mời tới Bethania cho ông Lazaro
sống lại. Vì phép lạ này xảy ra quá gần Jerusalem,
lời tường thuật về phép lạ này được loan truyền
mau lẹ khắp thành phố này. Các tư tế và biệt phái,
tức tối khó chịu vì phép lạ này, đã họp hội đồng
(Gioan 9:17) quyết định cái chết của Chúa Cứu Thế
và truyền cho bất cứ ai biết Chúa ở đâu phải báo
cáo với họ; vì sau khi ông Lazaro sống lại, Chúa
Giêsu tạm nghỉ tại thị trấn Ephrem, chờ tới ngày
Lễ Vượt Qua. Khi thời điểm mừng lễ Vượt Qua bằng
chính Cuộc Khổ Nạn tới gần, Chúa xuất hiện công
khai cùng với mười hai Tông Đồ. Chúa nói riêng với
các ông rằng lúc này các ông phải chuẩn bị sẵn
sàng để đi Jerusalem, nơi đó Con người (chính
Chúa) sẽ bị nộp cho các trưởng giáo và biệt phái,
bị bắt trói như kẻ tội tù, bị đánh đập, bị hành hạ
cho tới chết trên Thánh Giá (Mt 20:18). Trong khi
đó các tư tế canh xét cẩn mật để tìm Chúa trong số
những người đến mừng Lễ Vượt Qua. Sáu ngày trước
đó Chúa lại viếng Bethania, nơi Chúa đã cho ông
Lazaro sống lại, và được hai chị em bà Martha và
Maria thết đãi. Trong số những người ngồi cùng bàn
với Chúa, với Mẹ Maria và các môn đệ, là ông
Lazaro, người đã được Chúa cho sống lại vài ngày
trước đó.
Lúc bình minh ngày thứ Năm, áp ngày Khổ Hình Tử
Nạn, theo lời Chúa Cứu Thế mời, Đức Hiền Mẫu Maria
rất thánh tới quì nơi chân Chúa, Mẹ nói: “Chúa và
Thầy của mẹ, xin hãy nói đi, tôi tớ Chúa đang lắng
nghe.” Nâng Mẹ Maria lên, Chúa nói với Mẹ: “Thưa
Mẹ của Con, bây giờ đã tới thời điểm được sự khôn
ngoan của Thiên Chúa Cha hằng hữu ấn định để hoàn
thành công cuộc cứu chuộc và phục hồi cho nhân
loại, mà do ý muốn cực thánh của Ngài ấn định đặt
trên vai Con phải vác. Thật là chính đáng Chúng
Ta, Mẹ và Con, vâng phục thánh ý Thiên Chúa Cha,
như Mẹ Con Ta vẫn hằng tận hiến thi hành. Mẹ là Mẹ
thực của Con, xin Mẹ cho phép Con chịu khổ hình và
chết. Xin Mẹ bằng lòng cho phép Con nạp mình cho
kẻ thù Con để tuân theo thánh ý Thiên Chúa Cha.
Con đã nhận được từ Mẹ hình hài con người biết đau
khổ và chết mà qua đó Con sẽ chịu khổ hình, chịu
chết để cứu chuộc thế giới, đền bù phép công thẳng
Thiên Chúa, Con xin Mẹ vui lòng đồng công với Con
trong công trình cứu độ đời đời. Mẹ đã tự nguyện
ưng thuận nhận việc nhập thể của Con, bây giờ Con
ước muốn Mẹ cũng bằng lòng việc Con chịu Khổ Hình
và Chết trên Thánh Giá. Bây giờ Mẹ tự nguyện hy
sinh hiến dâng Con, mà theo thánh ý Thiên Chúa Cha
hằng hữu, đây sẽ là phần đền đáp mà Con xin nơi Mẹ
vì đã làm cho Mẹ trở nên Mẹ Con. Thiên Chúa Cha đã
phái Con, để qua những đau đớn nơi thân xác Con,
cứu vớt những con chiên lạc của Ngài là mọi con
cái Adong” (Mt 18:11).
Những lời Chúa Cứu Thế xuyên thấu trái tim tột
đỉnh yêu thương của Mẹ Maria, đẩy Mẹ vào niềm đau
đớn dữ dội, đau đớn quá sức Mẹ từng chịu đựng.
Thời điểm khủng khiếp đã tới, thời điểm đó đã được
ấn định cho sinh mạng Con cực yêu dấu Mẹ. Mẹ Maria
nhìn Chúa Giêsu là Thiên Chúa của Mẹ: Chúa vô cùng
trong mọi phẩm chất và trọn lành, là
Thiên-Chúa-làm-người thực trong hiệp nhất với Ngôi
Lời Thiên Chúa. Mẹ thấy Chúa được thánh hóa, được
tung hô khôn tả do sự kết hợp với Thiên Chúa. Mẹ
nhớ sự vâng phục Chúa Giêsu đã biểu lộ đối với Mẹ
suốt bấy nhiêu năm, những ân sủng Chúa ban cho Mẹ
suốt thời gian dài sống bên Mẹ. Mẹ biết rõ chẳng
bao lâu nữa Mẹ sẽ bị cướp mất cuộc sống chung hạnh
phúc này, bị cướp mất sự đẹp đẽ nơi gương mặt
Chúa, mất sự dịu ngọt vô giá của những lời Chúa
nói. Mẹ biết sẽ không những chỉ mất tất cả những
thứ này cùng một lượt, mà hơn nữa Mẹ sẽ phải nộp
Chúa vào tay những kẻ thù ác độc ghê gớm, phải
trao Chúa cho những sỉ nhục hành hạ, phải dâng
hiến Hy Lễ Đẫm Máu chết trên Thánh Giá. Tất cả mọi
ưu tư và cảnh huống này sâu sắc biết chừng nào.
Lúc này tất cả đều hiện ra rõ ràng trước mắt,
xuyên thấu trái tim hiền từ đầy yêu thương của Mẹ,
làm cho trái tim Mẹ đau đớn khôn lường! Nhưng với
lòng cao thượng, Mẹ đánh bại nỗi đau thương bất
khả kháng này, quì nơi chân Con chí thánh và Thầy
của Mẹ, với lòng tôn kính sâu thẳm nhất Mẹ nói:
“Lạy Chúa và Thiên Chúa tối cao, Đấng tạo dựng
muôn loài, mặc dầu Chúa là Con lòng mẹ, mẹ là nữ
tì của Con. Tình thương vô biên của Con chiếu cố
đã nâng mẹ từ bụi đất lên địa vị mẹ của Con. Mẹ,
một con trùng hèn hạ, nhìn nhận và cảm tạ lòng
nhân từ đại lượng của Con bằng việc vâng theo
thánh ý Thiên Chúa Cha hằng hữu và của Con. Mẹ tự
hiến thân mẹ và tuân phục điều làm vui lòng Thiên
Chúa Cha, để trong mẹ, cũng như trong Con, thánh ý
đáng tôn thờ của Thiên Chúa Cha hằng hữu được chu
toàn. Hy lễ lớn lao nhất mẹ có thể dâng là mẹ sẽ
không thể chết cùng với Con, số phận đau khổ của
chúng ta sẽ không bị đảo lộn. Vì chịu đau khổ
trong việc bắt chước Con, liên kết đồng hành với
Con sẽ làm dịu bớt rất nhiều những đau đớn của mẹ,
tất cả những hành hạ sẽ trở nên ngọt ngào nếu chịu
đựng trong liên kết với những thống khổ của Con.
Việc Con sẽ chịu mọi hành hạ thống khổ này để cứu
độ nhân loại sẽ là niềm an ủi duy nhất đối với
những đau đớn của mẹ. Hỡi Thiên Chúa của mẹ, xin
hãy nhận hy lễ này của lòng mẹ ước nguyện được
chết cùng với Con, hy lễ do việc mẹ còn tiếp tục
sống, trong khi Con, Con Chiên cực tinh khiết vô
tội và là hình ảnh trung thực bản thể Thiên Chúa
Cha hằng hữu, phải chịu chết (Dt 1:3). Xin Con
cũng nhận những quằn quại buồn phiền của mẹ khi
nhìn thấy sự ác độc vô nhân đạo nơi những kẻ thù
đối với Ngôi Vị cao cả của Con.
“Hỡi các tầng trời các tinh tú và mọi tạo vật tại
các nơi đó, hỡi các thiên thần trên trời, hỡi các
thánh Tổ và các Tiên Tri, xin phụ giúp tôi than
khóc Cái Chết của Con cực yêu dấu của tôi, Đấng đã
tạo dựng các người. Tất cả hãy cùng tôi than khóc
sự khốn khổ của nhân loại mà họ là nguyên nhân Cái
Chết này, khóc những người không hưởng được các
hồng ân cao cả Ơn Cứu Chuộc, nhưng bị mất sự sống
đời đời vốn được chuộc bằng giá vô cùng! Ôi bất
hạnh thay các người, những kẻ được biết trước sẽ
bị luận phạt đời đời! Và hỡi những người được tiền
định hạnh phúc, những người sẽ giặt áo trong máu
Con Chiên (Kh 7:14), cácngười, những kẻ biết cách
hưởng phúc lộc nhờ Hy Lễ cực thánh này, hãy ca
tụng Thiên Chúa toàn năng!
“Hỡi Con và niềm hoan lạc linh hồn mẹ, xin ban ơn
can đảm chịu đựng kiên trì và sức mạnh cho mẹ đau
khổ của Con. Xin thâu nhận mẹ làm môn đệ, làm bạn
đồng hành của Con, để mẹ có thể dự phần những Khổ
Hình và Thánh Giá của Con, để Thiên Chúa Cha hằng
hữu vui lòng nhận hy lễ mẹ kết hợp với Hy Lễ của
Con.”
Được Chúa Cứu Thế cho phép, Mẹ Maria xin thêm một
điều nữa: “Con cực yêu dấu của linh hồn mẹ, ánh
sáng mắt mẹ, mẹ không xứng đáng xin Con những điều
mẹ ước nguyện từ đáy linh hồn mẹ. Nhưng Con là
Chúa, là sự sống mẹ, lòng cậy trông của mẹ, trong
niềm tín thác này, nếu vui lòng Con, xin cho mẹ dự
phần Nhiệm Tích Mình và Máu thánh vô cùng cao siêu
của Con. Con đã quyết định lập Phép Thánh Thể làm
bằng chứng bảo đảm vinh quang của Con. Khi rước
Con trong Nhiệm Tích Thánh Thể, trái tim mẹ được
chia sẻ những hiệu lực Nhiệm Tích mới đáng ca ngợi
này. Lạy Chúa, mẹ biết rõ không một thụ tạo nào có
thể xứng đáng được hưởng hồng ân vô cùng cao siêu
vượt trên mọi kỳ công cao cả của Con. Để xin Con
ban ơn đó cho mẹ, mẹ không có thứ gì khác để dâng
ngoại trừ chính Con và tất cả công nghiệp vô cùng
của Con. Nếu những công nghiệp nhờ nhân tính mà
Con đã nhận từ lòng mẹ tạo cho mẹ đặc ân nào đó,
xin cho đặc ân này không cản trở việc ban chính
mình Con cho mẹ trong Nhiệm Tích Thánh Thể, làm
cho mẹ nên của Con trong sự chiếm hữu mới này;
việc này phục hồi cho mẹ tình thân ái dịu ngọt
nhất của Con. Từ khi Con cho mẹ biết quyết định
bất khả chuyển dịch việc Con ở lại trong Giáo Hội
dưới hình bánh và rượu được thánh hiến, Mẹ đã
chuẩn bị tất cả mọi ước nguyện và nỗ lực để xứng
đáng tiếp rước sự Hiệp Thông chí thánh này. Vì thế
hỡi Con, Chúa và Thiên Chúa của mẹ, Con hãy trở
lại nơi cư ngụ đầu tiên mà Con đã tìm thấy nơi mẹ
yêu dấu và nô lệ của Con, người đã được chuẩn bị
để tiếp nhận Con bằng việc giữ cho không vương một
tì vết tội lỗi. Khi đó mẹ sẽ đón rước trong mẹ
nhân tính, mà mẹ đã hiệp thông với Con từ máu mẹ,
như thế mẹ Con Ta sẽ hiệp nhất trong liên kết
khắng khít và canh tân. Viễn ảnh này đốt cháy trái
tim mẹ với tình yêu thương nồng nàn cực độ, ước
chi mẹ không bao giờ chia lìa Con, Đấng là Thiên
Chúa muôn thuở và Yêu Dấu của linh hồn mẹ.”
Chỉ ít phút trước giờ ngọ ngày thứ Năm Tiệc Ly,
Chúa Cứu Thế, cùng với Mẹ Maria cực yêu dấu và
sầu bi, ra đi đem theo các Tông Đồ tới Jerusalem.
Ngay lúc khởi đầu, Chúa ngước mắt nhìn lên Thiên
Chúa Cha hằng hữu dâng lời cầu nguyện: “Lạy Thiên
Chúa Cha hằng hữu và Thiên Chúa của Con, vâng theo
thánh ý Cha bây giờ Con đi chịu khổ hình và chết
để giải phóng nhân loại, anh em Con và thụ tạo của
tay Cha. Con nạp mình để cứu chuộc họ để qui tụ
những người đã bị phân tán chia ly vì tội Adong.”
LỜI MẸ MARIA
Con của Mẹ, vì linh hồn con đã được trang bị những
ơn soi sáng đặc biệt, Mẹ kêu gọi và mời con lần
nữa đắm mình trong biển mầu nhiệm gồm trong Khổ
Hình và Tử Nạn của Con chí thánh Mẹ. Con hãy vận
dụng mọi khả năng trái tim và linh hồn con để xứng
đáng hiểu biết tối thiểu, suy gẫm những khổ nhục
và buồn phiền Con Thiên Chúa Cha hằng hữu phải
chịu trên Thánh Giá; suy gẫm những hành động và
những đau đớn của Mẹ liên kết với Thống Khổ Cay
Đắng của Chúa. Con của Mẹ, Mẹ ước ao con nghiên
cứu, học hỏi sự khôn ngoan này, vốn từng bị loài
người quá sức dửng dưng, để có thể theo Đấng Yêu
Dấu của con, bắt chước Mẹ và Thầy của con. Con hãy
ghi chép lại và cảm hiểu thiệt sâu xa tất cả những
điều Mẹ dạy con về các mầu nhiệm này. Con phải tự
mình xa lánh mọi tình cảm loài người, thế tục và
của riêng con, để con hoàn toàn tự do theo chân
Chúa Cứu Thế và Mẹ.
Mẹ
cũng ước mong con đánh giá đúng mức việc người ta
khinh thường chểnh mảng không năng rước Thánh Thể,
rước Thánh Thể mà thiếu chuẩn bị và thiếu lòng mộ
mến nồng nàn là tội ác kinh khủng đối với Chúa,
đối với Mẹ và các thánh. Mẹ đã cho con thấy các
việc Mẹ làm trong dịp này, Mẹ chuẩn bị ròng rã bao
nhiêu năm để rước Con cực thánh Mẹ trong Nhiệm
Tích Thánh Thể và các Nhiệm Tích khác, để con ghi
lại lời cảnh cáo, lời giáo huấn và gương cho nhân
loại soi mà xấu hổ vì cách họ cư xử.
Mặc dầu Mẹ không vương một chút dấu vết tội lỗi
nào và tràn đầy mọi ân sủng, Mẹ đã bằng những hành
động yêu mến nồng cháy, khiêm nhượng và biết ơn,
tìm kiếm để gia tăng sự xứng đáng đối với Ơn trọng
đại này. Phần con và các con cái khác của Giáo
Hội, những người hàng ngày hàng giờ mắc thêm tội
lỗi mới, phải thi hành những nỗ lực nào để xứng
đáng với vẻ đẹp của Thiên Tính và nhân tính của
Con cực thánh Mẹ? Trong ngày chung phán, những
người đam mê tìm kiếm phù vân trần thế có thể đưa
ra lời bào chữa nào vì tội đã khinh miệt tình yêu
khôn sánh và hồng ân này luôn hiện diện trong Giáo
Hội, sẵn sàng tuôn tràn đầy cho họ muôn vàn ân
sủng của Chúa? Con cũng hãy sửng sốt vì sự điên
khùng này của loài người như các thiên thần đã
sửng sốt ngỡ ngàng, và con hãy tự giác để khỏi vấp
phạm cũng điều sai lầm đó.
|