|
Mục Lục:
- Giới thiệu
- Nội dung
Phần 1
- Lờimởđầu
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
Phần 2
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
Phần 3
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
Phần 4
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
Phần 5
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
Phần 6
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
Phần 7
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
Phần 8
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
|
Mục Đọc Sách Trên Net:
MẸ MARIA, HIỀN MẪU CHÚA KITÔ
(hay THẦN ĐÔ HUYỀN NHIỆM)
Mẹ Bề Trên Maria d'Agreda
Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi chuyển ngữ
CHƯƠNG 5, Phần Sáu
CHÚA GIÊSU BỊ ĐIỆU
TỚI TRƯỚC
THƯỢNG TẾ ANNAS VÀ CAIPHA
Con Chiên Giêsu hiền lành vô cùng bị bắt, bị trói
tàn bạo, bị lôi đi từ Vườn Cây Dầu tới nhà thượng
tế Annas (Gioan 18:13). Juda Iscariot khuyến cáo
đám lính cùng đầy tớ các thượng tế rằng Thầy của y
là một tay phù thủy, có thể thoát khỏi tay chúng
dễ dàng, nếu chúng không trói, xiềng xích, cẩn
thận trước khi điệu Ngài đi. Chúng đã áp dụng mọi
biện pháp đề phòng theo lời tên phản bội (Mc
14:44). Lucifer và ma quỉ xúi giục những tên đầy
tớ đó tăng thêm những hành hạ bất kính phạm thượng
đối với Chúa Giêsu vượt quá mọi mức độ về nhân đạo
và luân lý. Chúng không bỏ sót một lời nhục mạ
nào, trong phạm vi được Thiên Chúa Toàn Năng cho
phép, đối với Ngôi Vị của Đấng tạo dựng chúng.
Chúng trói Chúa bằng sợi xích sắt lớn, quấn quanh
thắt lưng, bó chặt hai cánh tay và quàng lên cổ.
Hai đầu dây xích còn thừa ra được móc vào những
chiếc vòng lớn dùng để khoá hai tay Chúa. Hai tay
Chúa bị trói, bị khóa cứng không phải ở phía
trước, mà bị bắt quặt ra sau lưng. Nhưng bọn lính
không hài lòng với cách trói tù chưa bao giờ nghe
nói này, và vì sợ rằng chưa đủ chắc, chúng tăng
cường hai sợi thừng khác nữa. Chúng quấn một sợi
quanh cổ, bắt tréo trước ngực, cột lại thành những
nút thắt lớn quanh mình Chúa, buông hai đầu dây
thòng dài ở phía trước, để dọc đường chúng có thể
lôi Chúa đi những lối khác nhau. Sợi thứ hai trói
hai cánh tay, quấn quanh thắt lưng, hai đầu dây
này buông lơi để hai lên lý hình giữ và lôi Chúa
từ phía sau.
Chúa Cứu Thế, che giấu quyền năng tiêu diệt các kẻ
thù để Công Cuộc Cứu Chuộc nhân loại được dư dật
hơn, cam chịu mọi cường độ cơn giận dữ lồng lộn
phạm thượng của những người bị Lucifer và đồng bọn
xúi giục. Chúng lôi Chúa, vẫn còn bị xiềng xích
tàn bạo, đến nhà thượng tế Annas. Tại đây, chúng
vu khống Chúa là tên bất lương gian ác đáng phải
chết. Theo phong tục Do Thái chỉ có những trọng
phạm đáng tử hình mới bị trói như thế; mà bây giờ
chúng áp dụng cách thức này đối với Chúa Giêsu để
tuyên án Chúa trước khi xét xử.
Thượng tế Annas ngồi nơi đại sảnh, ngạo nghễ hỏi
Chúa về các môn đệ và giáo lý Chúa rao giảng
(Gioan 18:19). Câu hỏi này đưa ra chỉ nhằm mục
đích bóp méo lời Chúa đáp lại, nếu Chúa nói ra bất
cứ lời nào đem lại cho chúng cơ hội như thế. Nhưng
Chúa Cứu Thế dâng lên Thiên Chúa Cha hằng hữu sự
khiêm nhượng vì được coi như một trọng phạm trước
mặt viên thượng tế, bị hạch hỏi như một kẻ nói
quanh co và giảng dạy giáo lý giả dối. Chúa Cứu
Thế, với vẻ mặt khiêm nhượng, đã bình tĩnh trả lời
câu hỏi về các giáo lý của Chúa: “Tôi giảng dạy
công khai cho mọi người, Tôi luôn giảng dạy trong
hội đường và đền thờ, nơi mọi người Do Thái lui
tới, Tôi không nói điều gì nơi kín đáo. Tại sao
ông lại hỏi Tôi? Hãy hỏi những người này, họ đã
nghe những lời Tôi nói, họ biết những điều Tôi đã
dạy.” Vì giáo lý của Chúa Kitô từ Thiên Chúa Cha
mà đến, Chúa nói và bênh vực danh dự giáo lý đó.
Chúa qui những lời Chúa giảng dạy cho những người
nghe Chúa. Một phần vì chính những người đó, lúc
này đang đứng vây quanh Chúa, không tin mà muốn
bóp méo lời Chúa, phần khác cũng vì chân lý, vì
sức mạnh các lời Chúa giảng dạy, bằng chính sự
tuyệt vời của các chân lý và giáo huấn đó, gợi lại
và đè nặng trên lương tâm những kẻ thù ghét Chúa
sâu đậm nhất.
Chúa không nói một lời nào về các Tông Đồ, vì
không cần thiết, vả lại các Tông Đồ không gợi lên
uy tín gì nhiều đối với Thầy các ông, do cách cư
xử của các ông lúc này. Mặc dầu lời Chúa đáp lại
quá dư đầy khôn ngoan, quá thích hợp với câu hỏi,
một trong các đầy tớ của thượng tế đã ào tới đưa
cao bàn tay, cả gan đánh vào Mặt cực thánh đáng
phải tôn thờ của Chúa, y nói: “Mày dám trả lời vị
thượng tế như thế sao?” Chúa Giêsu chấp nhận sự sỉ
nhục vô cùng này, cầu nguyện cho kẻ đã đưa ra cái
tát đó; và sẵn sàng, nếu cần, đưa má bên kia chịu
cái tát thứ nhì, theo giáo huấn Chúa đã dạy (Mt
5:39). Nhưng để cho tên đầy tớ cả gan liều lĩnh
phạm thượng đó không thể vô liêm sỉ khoác lác sự
ác độc của nó, Chúa Giêsu bình tĩnh và hiền lành
trả lời: “Nếu Tôi nói sai, hãy chứng minh điều sai
trái đó; nếu Tôi nói đúng, tại sao lại đánh Tôi?”
Ôi cảnh tượng quá sức lạ lùng đối với các thiên
thần! Vì đây chính là Chúa, mà chỉ với âm thanh
lời Chúa phán, các bầu trời rúng động!
Trong khi việc hành hạ Chúa vẫn tiếp diễn, thánh
Phêrô và người môn đệ kia, không ai khác hơn là
Gioan, tới nhà thượng tế Annas. Thánh Gioan, vì
quen biết tại đó, được nhận cho vào, trong khi
thánh Phêrô còn ở ngoài. Sau đó người nữ tì, vốn
quen biết thánh Gioan, cũng để cho thánh Phêrô vào
theo dõi những việc xảy ra (Gioan 18:16). Hai vị
môn đệ dừng lại ở chỗ cửa ra vào dinh thượng tế
Annas. Thánh Phêrô đến bên đống lửa bọn lính đốt
để sưởi ấm ở gần cửa ngõ. Một nữ tì nhận ra dáng
vẻ phiền muộn của ngài, y thị tiến lại gần và nhận
ra ngài là môn đệ Chúa Giêsu, y thị nói: “Ông
không phải là một trong các môn đệ Người này sao?”
Người nữ tì đưa ra câu hỏi này với giọng thách
thức khinh miệt. Vì yếu đuối, thánh Phêrô đầu hàng
cảm tưởng nhục nhã đó, và cũng vì sợ hãi, ngài trả
lời: “Tôi không phải là môn đệ Ông Ấy.” Sau khi
nói lời này, ông Phêrô rời khỏi nơi đó để khỏi
phải nói thêm. Nhưng liền sau đó ông Phêrô đi theo
Thầy tới nhà thượng tế Caipha, tại đó ông lại chối
Chúa vào hai dịp khác.
Sau khi thánh Phêrô chối Chúa lần thứ nhất, Chúa
Kitô cầu nguyện xin Thiên Chúa Cha cho ngài, và
nhờ Mẹ Maria cầu bầu, ngài được ơn tha thứ mặc dù
sau ba lần chối Chúa. Từ phòng cầu nguyện, Mẹ
Maria chứng kiến mọi việc. Vì Mẹ Maria chứa trong
Trái Tim Mẹ khả năng đền tội và sự hy sinh của Con
cực thánh Mẹ trong Nhiệm Tích Thánh Thể, Mẹ Maria
hướng các lời cầu xin và khát vọng đầy yêu thương
trực tiếp tới Chúa Giêsu, dâng lên những hành động
anh hùng nhất về lòng trắc ẩn, tạ ân, tôn thờ. Mẹ
Maria đã đau đớn khóc việc ông Phêrô chối Chúa, và
không ngừng khóc cho tới khi Mẹ thấy rõ là Chúa
Giêsu ban cho ngài ơn cứu giúp cần thiết để từ chỗ
vấp ngã chỗi dậy cách kết quả.
Toàn thể ma quỉ và các kẻ thù độc ác của Chúa Kitô
đã rời khỏi nhà thượng tế Annas, chúng lôi Chúa
Cứu Thế qua các đường phố tới dinh thượng tế
Caipha. Chúng trút trên Thánh Thể Chúa tất cả sự
ác độc cuồng nộ đê tiện. Các thượng tế và phụ tá
lớn tiếng nhạo báng giễu cợt khi thấy Chúa Giêsu
bị điệu đến trước mặt họ giữa tiếng ồn ào huyên
náo, thấy Chúa lúc này bị khuất phục quyền xét xử
của họ mà không hy vọng trốn thoát. Ôi nhiệm mầu
khôn ngoan đáng ca tụng của thiên đàng! Ôi sự điên
khùng, ngu dốt của hoả ngục, sự ngu dại mù quáng
của loài người! Ôi khoảng cách xa khôn lường giữa
các việc làm của Đấng Tối Cao đối với các việc làm
của hỏa ngục và loài người!
Thượng tế Caipha, lòng đầy đố kị chết người thù
ghét Thầy Dạy Lời Hằng Sống, ngồi trên ngai của
ông ta. Kế bên Caipha là Lucifer và lũ quỉ từ nhà
thượng tế Annas kéo tới. Các ký lục, biệt phái,
tựa như đàn sói khát máu, vây quanh Con Chiên hiền
lành. Bọn này hả hê khi thấy đối tượng lòng đố kị
của chúng bị thất bại, bị hạ nhục. Chúng thoả
thuận tìm những người làm chứng gian vu khống Chúa
Cứu Thế (Mt 26:59). Những lời cáo buộc do nhân
chứng đưa ra không ăn khớp nhau, cũng không thể
kết án Chúa, Đấng mà bản chất hoàn toàn vô tội và
thánh thiện (Mc 25:26, Dt 7:26).
Chúa Giêsu không một lời đáp lại những vu khống
dối trá đó. Tức giận vì sự im lặng kiên nhẫn của
Chúa Giêsu, Caipha đứng dậy nói: “Tại sao Ông
không đáp lại các nhân chứng cáo buộc Ông?” Nhưng
Chúa Giêsu vẫn không nói một lời. Caipha và đồng
bọn đều không muốn tin lời Chúa, nhưng dùng lời
Chúa đáp lại để vu khống và thoả mãn dân chúng
trong những hành động chống lại người Galilea, để
họ không bị qui trách là kết án tử cho Chúa mà
không có lý do. Sự im lặng khiêm nhượng của Chúa
Cứu Thế, đáng lẽ ra làm nguôi lòng vị thượng tế ác
độc, đã chỉ làm cho ông ta tức giận hơn nữa vì mục
đích quỉ quyệt của ông ta bị đảo lộn. Lucifer
khích thích thượng tế Caipha và những người khác,
chăm chú quan sát cách Chúa Cứu Thế cư xử. Nhưng ý
định của Lucifer khác với ý định của vị thượng tế.
Lucifer chỉ muốn chọc khuấy Chúa để nghe được lời
nào mà do đó nó có thể xác định được Chúa Giêsu có
phải là Thiên Chúa thực hay không.
Nhằm mục đích này Satan xúi giục thượng tế Caipha
nổi giận bừng bừng và kiêu căng, ông ta lớn tiếng
chất vấn Chúa: “Nhân Danh Thiên Chúa hằng sống,
tôi truyền Ông nói cho chúng tôi biết Ông có phải
là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa không.” Câu hỏi này
của vị thượng tế đã làm cho ông ta cùng một lúc
phạm tội tột cùng dại dột, phạm thượng kinh khủng
nhất. Vì nếu câu hỏi đó thành thực, ông ta đã
không để Chúa Giêsu bị điệu tới trước mặt ông ta
chỉ vì nghi vấn Chúa là Thiên Chúa thực hoặc
không, mà hành động đó hẳn làm cho ông ta mắc
trọng tội ghê ghớm nhất, táo bạo nhất. Sự nghi ngờ
về trường hợp đó hẳn đã phải được giải quyết theo
cách hoàn toàn khác hẳn, phù hợp với những đòi hỏi
của lý luận ngay thẳng và công lý. Vì kính trọng
Thánh Danh Thiên Chúa, Chúa Giêsu đáp: “Ông đã nói
đúng: Tôi là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.
Nhưng Tôi nói với các ông, sau này các ông sẽ thấy
Con Người ngự bên hữu Đấng Toàn Năng, và đến từ
mây trời” (Mt 26:64).
Thượng tế Caipha giận dữ vì lời Chúa Giêsu đáp
lại. Thay vì nhìn nhận đó là giải đáp cho sự hoài
nghi của ông ta, lần nữa Caipha đứng dậy, xé phẩm
phục, lớn tiếng nói: “Nó đã nói phạm thượng. Chúng
ta còn cần thêm bằng chứng chi nữa? Đó, tất cả các
ông đều đã nghe lời phạm thượng, bây giờ các ông
nghĩ sao?” (Mt 26:65). Tuy nhiên lời phạm thượng
đích thực chính là những lời Caipha vừa mới nói,
vì ông ta từ chối sự thực Chúa Kitô là Con Thiên
Chúa do chính Bản Tính Chúa, vì ông ta gán cho Bản
Tính Thiên Chúa sự tội lỗi, mà sự tội thì trực
tiếp mâu thuẫn với bản tính Thiên Chúa. Đó là sự
điên rồ dại dột của vị thượng tế ác độc, người mà
do chức vụ đáng lẽ ra đã phải nhìn nhận, tuyên
xưng chân lý ngàn đời đó. Caipha làm cho mình
thành kẻ phạm thượng bỉ ổi bằng việc khăng khăng
cho rằng Chúa Giêsu, Đấng là chính sự thánh thiện,
đã lộng ngôn phạm thượng. Trước kia Caipha lạm
dụng địa vị cao cả của mình khi nói trước rằng cái
chết của một người thì tốt hơn sự sụp đổ toàn dân,
lúc này ông ta bị tội lỗi cản trở không hiểu được
lời tiên tri chính mình đã nói. Toàn thể đám dân
chúng tụ họp tại đó, bị khích động mãnh liệt vì
các hành động cùng ý kiến của những người có địa
vị và giáo chủ, đều khinh ghét Chúa Giêsu, đồng
thanh la lên: “Nó đáng tội chết, hãy đóng đanh Nó,
hãy đóng đanh Nó!” (Mt 26:66). Bị thúc đẩy bởi cơn
cuồng nộ ma quỉ, mọi người đều trút lòng hận thù
lên Chúa, Đấng vô cùng hiền lành. Một vài người
trong bọn chúng đánh vào Mặt Chúa. Những người
khác đạp đá Chúa. Những người khác giựt tóc và râu
Chúa. Những người khác khạc nhổ nước miếng và đờm
dãi vào Mặt Cực Thánh Chúa. Những người khác đấm
đánh vào Cổ Chúa mà đó là cách đối xử dành cho
trọng phạm hèn hạ nhất theo tục lệ Do thái.
Mẹ
Maria thấy tường tận mọi hành động sỉ nhục này,
đồng thời cảm thấy nơi xác thánh Mẹ cũng những đau
đớn đánh vào Thân Xác cực thánh Chúa. Sự khác biệt
duy nhất là, trên Thánh Thể Chúa Giêsu, những cái
tát, đấm đá, đánh đập đều do loài người gây ra;
trong khi đó trên thân thể cực trinh khiết Mẹ
Chúa, những đau đớn hành hạ được Thiên Chúa Toàn
Năng gây ra cách nhiệm mầu theo Mẹ xin. Theo tự
nhiên, sự đau buồn lo lắng tột cùng đã đủ làm cho
Mẹ chết, nhưng được sức mạnh Thiên Chúa nâng đỡ để
có thể tiếp tục chịu đau khổ cùng với Con và Chúa
của Mẹ.
Chúng ta không thể nào hình dung, đo lường các
việc Chúa Cứu Thế thực hiện âm thầm trong khi chịu
những hành hạ dã man vô tiền khoáng hậu này. Chỉ
một mình Mẹ Maria thấu triệt và bắt chước các hành
động của Chúa Cứu Thế cách trọn hảo. Chúa giành
được cho những người muốn theo thực hành giáo lý
Chúa vô cùng nhiều ân sủng và hồng phúc. Chúa dạy
những người này “con đường nhỏ tới đỉnh trọn lành”
bằng chính gương sáng. Giữa các thương tích vì
những đợt hành hạ ác độc, Chúa Giêsu thiết lập cho
các linh hồn được tuyển chọn đại hồng phúc Chúa đã
hứa.
Chúa nói với những người bắt chước Chúa trong
thánh đức khó nghèo:
“Phúc thay các con những kẻ bị lột hết mọi của cải
trần thế; vì qua Khổ Hình Tử Nạn của Cha, Cha sẽ
cho các con thừa kế nước trời làm sản nghiệp bảo
đảm chắc chắn cho sự khó nghèo tự nguyện.”
“Phúc thay các con những kẻ khiêm tốn nhẫn nhục
chịu đau khổ, chịu đựng mọi nghịch cảnh và thống
khổ, bởi không kể sự vui sướng vì bắt chước Cha,
các con sẽ chiếm được đất nơi mọi con tim và thiện
chí của mọi người qua tính cách an hòa trong việc
giao tiếp và sự ngọt ngào thánh đức của các con.”
“Phúc thay các con những kẻ than khóc khi gieo
trồng trong nước mắt; vì trong nước mắt, các con
sẽ nhận được bánh hiểu biết trường sinh, sau đó
các con sẽ gặt hái những kết quả của niềm vui và
hạnh phúc vĩnh cửu.”
“Phúc thay những người đói khát sự công chính và
chân lý; vì Cha cho các con no thoả vượt quá lòng
các con ước mong, được ngự trị trong ân sủng và
vinh quang.”
“Phúc thay những ai bắt chước Cha trong việc tha
thứ và yêu thương, xót thương những kẻ xúc phạm,
đàn áp mình; Cha hứa cho các con dồi dào tình
thương xót của Thiên Chúa.”
“Phúc thay những người trong sạch trong lòng, theo
gương Cha đóng đanh xác thịt để bảo vệ sự tinh
tuyền linh hồn. Cha hứa cho các con hoà bình và
thấy Thiên Tính của Cha, trở nên giống Cha, cùng
chia sẻ với Cha.”
“Phúc thay những người hiền lành hy sinh quyền lợi
của mình, không chống lại những kẻ ác độc mà đối
xử với chúng bằng lòng thành thực và trái tim hiền
hoà không hận thù; các con sẽ được gọi là con của
Cha, vì các con bắt chước Cha, Cha sẽ viết tên các
con trong thánh tâm Cha.”
“Những người chịu đau khổ bạc đãi vì công lý sẽ là
những thừa kế tốt phúc được hưởng nước trời của
Cha, vì các con cùng chịu đau khổ với Cha; Cha ở
đâu, các con cũng sẽ ở đó với Cha đời đời.”
“Hãy reo mừng, hỡi những người khó nghèo, hãy được
an ủi hỡi những người đang và sẽ chịu đau khổ;
vinh quang là phần của các con.”
“Hỡi những người bé nhỏ và những người bị bạc đãi
khinh miệt ở đời này, những người chịu đau khổ
cách khiêm nhượng nhẫn nại, chịu đau khổ mà trong
lòng vui mừng, vì tất cả các con đang đi theo Cha
trên đường chân lý.”
“Các con hãy từ bỏ phù vân, khinh chê phù hoa và
ngạo mạn của thành Babylon giả trá dối gạt; các
con hãy đi qua lửa và nước đau khổ cho tới khi nào
các con đến được với Cha, Đấng là ánh sáng, là
chân lý, là người hướng dẫn các con tới nơi nghỉ
ngơi và no thỏa đời đời.”
Do
sự hành hạ Chúa Giêsu phải chịu trước mặt thượng
tế Caipha và hội đồng, mà cơn phẫn nộ của viên
thượng tế, các phụ tá, thừa tác của ông ta được
nguôi ngoai rất nhiều mặc dầu chưa hoàn toàn thỏa
mãn. Nhưng vì lúc đó đã quá nửa đêm, toàn thể hội
đồng những người ác độc này quyết định Chúa Cứu
Thế phải bị giam giữ cẩn thận cho tới sáng, sợ
rằng Chúa trốn thoát trong khi họ ngủ. Vì thế họ
ra lệnh nhốt giam và khóa Chúa Cứu Thế, vẫn còn bị
trói như lúc đầu trong những hầm tù dưới đất, loại
phòng nhỏ hẹp nhốt tù dành riêng cho những tên
trộm cướp táo bạo nhất và những đại trọng phạm.
Hầm tù này dơ dáy hôi thối có thể làm cho dinh
thượng tế bị xú uế, nếu như căn hầm tù này không ở
sâu dưới mặt đất, cách xa nhà ở và cửa đóng kín.
LỜI MẸ MARIA
Con của Mẹ, nhờ ơn Chúa, con được mời gọi đến với
những việc trọng đại liên quan các mầu nhiệm về
các thống khổ Con cực thánh Mẹ và Mẹ phải chịu vì
loài người. Con cũng biết loài người vô tâm bội
bạc đã đền đáp quá ít đối với tình yêu vô biên và
những đau đớn của Chúa Cứu Thế. Con có biết Mẹ,
các thiên thần và các thánh nghĩ gì khi thấy thế
giới ngày nay đang lâm vào tình trạng nguy hiểm
khủng khiếp do sự cẩu thả của họ, mặc dầu họ có
Khổ Hình Tử Nạn của Con cực thánh Mẹ ở trước mắt;
có Mẹ là Mẹ và là Đấng Bầu Cử; có cuộc sống cực
trong sạch của Chúa Giêsu và của Mẹ là gương sáng?
Mẹ
nói cho con biết: chỉ có công nghiệp Con Một Chúa
Cha và lời cầu bầu mà Mẹ dâng lên Thiên Chúa Cha
hằng hữu có thể diên trì được hình phạt, làm nguôi
cơn thịnh nộ của Thiên Chúa Cha, có thể trì hoãn
việc hủy diệt thế giới và trừng phạt nặng nề các
con cái hư đốn của Giáo Hội, những người biết
thánh ý Chúa mà không thi hành (Gioan 15:15).
Nhưng Mẹ hết sức buồn vì tìm được quá ít người
chia sẻ nỗi buồn của Mẹ và cố gắng an ủi Con cực
thánh Mẹ trong những thống khổ của Ngài (Tv
68:21). Sự cứng lòng này gây ra nhiều xấu hổ cho
những người đó trong ngày chung thẩm. Khi đó với
nỗi đau đớn không thể đền bù, họ sẽ thấy không
những họ chỉ vong ân bội nghĩa, mà họ còn bất nhân
dữ dằn ác độc đối với Con cực thánh Mẹ, đối với Mẹ
và đối với chính họ nữa.
Vì
thế, con hãy cân nhắc bổn phận của con, con yêu
quí nhất của Mẹ, hãy nâng con lên vượt trên mọi
thứ trần thế này, trên chính bản thân con nữa. Mẹ
chọn gọi con bắt chước Mẹ, theo Mẹ vào cảnh cô
đơn, nơi đó Mẹ bị bỏ rơi bởi chính những người mà
Con Mẹ và Mẹ đã từng đeo đuổi kêu mời bằng quá
nhiều ân sủng đặc biệt. Con hãy cân nhắc trong
trái tim con, Chúa của Mẹ đã phải trả giá bao
nhiêu để làm hòa nhân loại với Thiên Chúa Cha hằng
hữu, giành lại cho họ tình thân hữu của Ngài (Col
1:22). Con hãy khóc thương quá nhiều người sống
bội bạc vong ân như thế cùng quá nhiều người làm
hết sức họ để tiêu diệt và làm mất đi những gì
được mua bằng Máu chính Thiên Chúa. Họ cũng bỏ mất
tất cả những gì mà, ngay từ giây phút đầu tiên bẩm
thai, Mẹ đã tìm kiếm để đạt được cho việc cứu rỗi
họ.
Con hãy làm thức dậy trong tim con sự buồn phiền
sâu thẳm nhất vì trong Giáo Hội có quá nhiều người
theo các linh mục phạm thánh, dưới lớp áo đạo đức
giả, vẫn còn lên án Chúa Kitô. Sự kiêu căng, xa
hoa cùng với những thói xấu nặng nề khác được nâng
lên hàng chức quyền và được ca tụng, tính tham lam
và phù vân giả tạo thắng thế. Trái lại sự khiêm
nhượng, chân lý, sự công chính và tất cả các thánh
đức bị đàn áp sỉ nhục. Ít người biết đến đức khó
nghèo của Chúa Kitô, số người yêu mến thánh đức
này càng ít hơn. Đức tin thánh thiện bị cản trở
không được loan truyền giữa các dân tộc vì tham
vọng vô bờ của những người quyền thế. Nơi nhiều
người Công Giáo, đức tin thánh thiện trở nên thụ
động và chết; dầu chút nào đức tin còn sót lại thì
cũng hầu như chết và hư mất đời đời. Những lời
Phúc Âm khuyên răn chỉ dạy bị quên lãng. Giáo huấn
Phúc Âm bị chà đạp dưới chân. Đức bác ái hầu như
tắt hẳn. Con của Mẹ là Thiên Chúa đích thực đã
bình tĩnh nhẫn nhục đưa má ra để bị đánh đập và
làm thương tổn (Thren. 3:30). Có ai chịu sỉ nhục
vì bắt chước Chúa? Chỉ có sự đối nghịch được làm
thành luật lệ ở thế giới này, không phải chỉ do
những kẻ bất trung, mà còn do cả chính những con
cái đức tin và ánh sáng nữa.
Khi thấy những tội lỗi này, Mẹ ước ao con bắt
chước các việc Mẹ thi hành trong Cuộc Khổ Hình của
Chúa và suốt đời Mẹ, đó là thực hành các thánh đức
chống lại những thói xấu này. Để đền bù tội những
người đó phạn thượng, Mẹ chúc tụng Thiên Chúa. Để
đền bù lời thề của họ xúc phạm Thánh Danh Chúa, Mẹ
ca ngợi Chúa. Để đền tạ tội họ không tin, Mẹ thi
hành các hành động đức tin, và cũng như thế đối
với mọi thứ tội lỗi khác của loài người. Đây là
điều Mẹ ước mong con thi hành khi còn ở trần gian.
Con hãy cao bay xa chạy việc tiếp xúc nguy hiểm
với các thụ tạo. Con hãy học gương thánh Phêrô vì
con không vững mạnh hơn ngài, vị Tông Đồ của Chúa
Kitô. Nếu con ngã vì yếu đuối, con hãy khóc tội
con và lập tức xin Mẹ cứu giúp. Con hãy đền bù các
tội lỗi và sự yếu đuối thông thường của con bằng
việc kiên nhẫn chịu đựng, vui vẻ bình tĩnh chấp
nhận mọi nghịch cảnh, bất kể nghịch cảnh đó là gì,
có thể là bệnh tật hoặc những phiền nhiễu do tạo
vật đưa tới, hoặc đó là những chống đối của xác
thịt đối với linh hồn, hoặc từ những xung đột với
kẻ thù hữu hình hoặc vô hình. Con có thể chịu đau
khổ trong mọi thứ này, con phải chống đỡ bằng đức
tin, đức cậy và tình yêu cao thượng. Mẹ nhắc con
nhớ không có việc thực hành nào ích lợi cho các
linh hồn bằng việc chịu đau khổ, vì chịu đau khổ
đem lại ánh sáng, giải thoát khỏi sự lừa dối, tách
rời trái tim ra khỏi những vật hữu hình, nâng trái
tim lên với Thiên Chúa. Chúa sẽ đến gặp những
người đau khổ, Chúa luôn ở với những người lâm
cảnh buồn phiền đau khổ, gởi tới cho họ ơn bảo vệ
và giúp đỡ của Ngài (Tv 40:15).
|