|
Mục Lục:
- Giới thiệu
- Nội dung
Phần 1
- Lờimởđầu
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
Phần 2
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
Phần 3
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
Phần 4
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
Phần 5
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
Phần 6
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
Phần 7
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
Phần 8
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
|
Mục Đọc Sách Trên Net:
MẸ MARIA, HIỀN MẪU CHÚA KITÔ
(hay THẦN ĐÔ HUYỀN NHIỆM)
Mẹ Bề Trên Maria d'Agreda
Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi chuyển ngữ
CHƯƠNG 6, Phần Sáu
*
CHÚA GIÊSU
BỊ GIẢI NẠP CHO PHILATÔ;
*
CHÚA GIÊSU
BỊ ĐÁNH ĐÒN VÀ ĐỘI MÃO GAI
Theo lời các Thánh Sử (Mt 27:1, Mc 15:1, Lc 22:66,
Gioan 11:47), sáng sớm ngày thứ Sáu, các kỳ lão,
trưởng giáo và ký lục tụ họp để chung quyết án tử
hình Chúa Giêsu. Tất cả những người đó đều muốn
Chúa Giêsu phải chết; họ mưu mô làm cách nào cho
có vẻ công lý trước mắt dân chúng. Hội đồng này tụ
họp tại nhà thượng tế Caipha, nơi Chúa Giêsu bị
giam giữ. Lần nữa họ cho lệnh điệu Chúa từ hầm tù
dưới đất lên hội đường để chịu xét xử. Bọn lính
lôi Chúa lên, vẫn còn bị trói và bị hành hạ như
trước. Họ lại bắt Chúa nói cho họ biết Chúa có
phải là Chúa Cứu Thế, là Đấng Được Xức Dầu không
(Lc 22:67). Cũng y như lời chất vấn trong đêm thứ
Năm, lời chất vấn hôm nay được đưa ra với ý định
hiểm độc: không phải để nghe hoặc nhận biết sự
thực, mà để vu khống và thêu dệt tội trạng chống
lại Chúa. Nhưng Chúa Giêsu đã không chối cãi điều
đó. Đồng thời Chúa không muốn tuyên bố theo cách
mà họ có thể khinh thị lời Chúa, hoặc mượn từ đó
ít màu mè cho lời họ vu khống. Chúa trả lời theo
cách mà nếu các người biệt phái chọn chịu khuất
phục cho dù đối với tình cảm ít tử tế nhất, hẳn họ
có thể tìm ra được mầu nhiệm tàng ẩn trong lời
Chúa. Nếu họ không có được tình cảm như thế, thì
hiển nhiên qua lời họ: tội ác họ gán cho Chúa là
kết quả những ý định ác độc của họ chứ không nằm
trong lời Chúa đáp lại. Vì thế Chúa nói với họ:
“Nếu Tôi nói với các ông (rằng) Tôi là Đấng Mà các
ông hỏi, các ông cũng không tin lời Tôi; và nếu
Tôi hỏi các ông, các ông cũng không trả lời, cũng
không tha Tôi. Nhưng từ giờ phút này Con Người sẽ
ngự bên hữu Đấng Toàn Năng”. Mọi người đồng thanh:
“Vậy Ông là Con Thiên Chúa?” Chúa Giêsu đáp: “Các
ông nói đó: Chính Là Tôi.” Lời này như là Chúa
nói: Các ông suy diễn chính xác, Tôi là Con Thiên
Chúa; vì mọi việc Tôi làm, các giáo lý của Tôi, và
chính Sách Thánh, cũng như những điều các ông đang
làm đối với Tôi, chứng minh sự thực Tôi là Chúa
Cứu Thế, Đấng đã được hứa trong Sách Lề Luật.
Nhưng hội đồng những người ác độc này không có
thiện chí nghe và hiểu lời chân lý Chúa nói, mặc
dầu chính họ có thể suy luận rất đúng về sự thực
đó rút từ Sách Thánh, và có thể dễ dàng tin lời
Chúa. Họ không đồng ý, cũng không tin; nhưng thích
gọi đó là lộng ngôn phạm thượng đáng phải chết. Vì
lúc này Chúa Giêsu tái xác nhận những lời Chúa đã
nói chiều hôm trước, họ đồng thanh kêu lên: “Chúng
ta còn cần thêm chứng cớ gì nữa, vì chính miệng Nó
xác nhận điều đó?” Họ lập tức đồng thanh kết luận
rằng Chúa đáng phải chết, phải bị giải nạp cho
Pontiô Philatô, đại diện Hoàng Đế La Mã làm Tổng
Trấn xứ Judea.
Mặt trời đã mọc khi những việc này xảy ra, từ
phòng cầu nguyện Mẹ Maria chứng kiến mọi việc. Mẹ
quyết định rời khỏi phòng tĩnh tâm, đi theo Con
cực thánh tới dinh Philatô, cho tới khi Chúa chết
trên Thánh Giá. Khi Mẹ Maria sắp sửa rời khỏi Nhà
Tiệc Ly, thánh Gioan tới tường trình với Mẹ mọi
việc. Thánh Gioan không biết gì về các thị kiến mà
qua đó Đức Hiền Mẫu Maria thấy rõ mọi sự việc và
những đau khổ Con cực thánh Mẹ phải chịu. Sau khi
thánh Phêrô chối Chúa, thánh Gioan rút ra xa theo
dõi mọi diễn tiến. Ngài cũng nhìn nhận sự yếu đuối
của mình vì chạy trốn trong Vườn Cây Dầu. Ngay khi
gặp lại Mẹ Maria, thánh Gioan đã thú tội đó và xin
Mẹ tha thứ. Ngài kể lại mọi việc xảy ra trong vườn
Cây Dầu, các việc ngài đã làm và những điều ngài
thấy trong khi đi theo Thầy chí thánh. Thánh Gioan
nghĩ rằng cần phải chuẩn bị Mẹ Maria đau khổ cho
cuộc tương phùng Con cực thánh, để Mẹ không bị
tràn ngập bởi cảnh tượng hãi hùng trong hoàn cảnh
hiện tại của Chúa. Thánh Gioan tìm cách nói với Mẹ
Maria về một vài hình ảnh khổ hình Chúa phải chịu:
“Thưa Mẹ yêu dấu, Thầy chí thánh của chúng ta phải
chịu đau khổ biết chừng nào! Trái tim không thể
nào không tan nát khi nhìn thấy Thầy; vì những
đánh đập và đờm dãi, Khuôn Mặt cực đẹp của Thầy
sưng húp và dơ dáy đến mức Mẹ khó mà nhận được
Thầy.” Mẹ Maria lắng nghe thánh Gioan tường thuật;
Mẹ khóc cay đắng đau đớn; Trái Tim Mẹ tan nát. Các
phụ nữ thánh thiện, cùng đi với Mẹ Maria, cũng
nghe các lời thánh Gioan tường thuật, các bà đều
phiền sầu và kinh hoàng. Mẹ Maria yêu cầu thánh
Gioan cùng đi với Mẹ và các phụ nữ: “Chúng ta hãy
rảo bước, để chính mắt mẹ có thể nhìn thấy Con
Thiên Chúa Cha hằng hữu, Đấng mặc thân xác loài
người nơi lòng mẹ. Các bạn chí thiết của mẹ, các
bạn sẽ thấy Chúa bị thúc đẩy bởi tình yêu thương
nhân loại đến chừng nào, Chúa phải trả giá đắt
chừng nào để cứu chuộc nhân loại khỏi tội lỗi,
khỏi chết đời đời, và mở cửa thiên đàng cho họ.”
Mẹ
Maria đi qua đường phố Jerusalem, có thánh Gioan
và một số phụ nữ thánh thiện đi theo. Nhưng chỉ có
thánh Gioan, ba bà cùng tên Maria và một số bà rất
đạo đức khác đã theo Mẹ tới cùng. Mẹ đã nhờ các
thiên thần mở lối đến với Con chí thánh. Dọc đường
Mẹ nghe người ta diễn tả ý kiến và tình cảm khác
nhau về các việc lúc này đang xảy ra cho Chúa
Giêsu Nazareth. Rất ít người có lòng trắc ẩn khóc
thương Chúa. Những người khác nói tới việc các
người thù ghét Chúa muốn đóng đanh Chúa. Những
người khác nói lúc này Chúa đang ở đâu, bị điệu đi
qua các đường phố, bị trói như tên đại trọng phạm.
Người khác nữa nói tới những hành hạ thống khổ
Chúa đang phải chịu. Có người hỏi Chúa đã làm điều
gì tàn ác đến nỗi bị hành hạ quá sức như thế.
Nhiều người sửng sốt và hoài nghi, la lên: “Những
phép lạ Ông Ấy đã làm đem lại cho Ông Ấy đến thế
này sao! Rõ ràng những phép lạ ấy chỉ là lừa đảo,
vì Ông Ấy không tự bào chữa hoặc giải thoát!”
Các thiên thần hướng dẫn Mẹ Maria, qua những đám
đông lũ lượt hỗn loạn, tới một góc phố, nơi đây Mẹ
gặp Con cực thánh. Với lòng tôn kính sâu thẳm, Mẹ
Maria quì sụp xuống đất thờ lạy Ngôi Vị Thiên
Chúa, dâng lên Chúa việc tôn thờ thẳm sâu và nhiệt
thành hơn như đã được hoặc sẽ được các thụ tạo thi
hành đến muôn đời. Mẹ Maria chỗi dậy; Mẹ Con nhìn
nhau vô cùng trìu mến, huyền nhiệm trao đổi sự đau
buồn khôn tả. Mẹ Maria bước sang một bên đi theo,
tiếp tục từ xa việc đàm thoại huyền nhiệm với Chúa
Cứu Thế và với Thiên Chúa Cha hằng hữu. Không ai
có thể diễn tả những lời linh hồn Mẹ Maria đối
thoại với Chúa Cứu Thế và với Thiên Chúa Cha trong
dịp này. Hình ảnh Con Thiên Chúa bị thương tích,
bị làm cho dơ bẩn, bị trói, bị hành hạ ghi khắc
vĩnh viễn không bao giờ phai mờ nơi linh hồn Mẹ,
luôn hiện lên rõ ràng trước mắt Mẹ.
Chúa Cứu Thế bị điệu tới dinh Philatô, nhiều người
trong hội đồng và vô số dân chúng đi theo. Những
người đó, vì muốn giữ mình sạch theo luật để mừng
Lễ Vượt Qua, đã cáo lỗi với Philatô, không vào
dinh Tổng Trấn để nạp Chúa Giêsu. Philatô, mặc dầu
là người ngoại giáo, đã nhượng bộ những thận trọng
quá đáng về nghi lễ của họ. Khi thấy họ ngần ngại
không vào trong dinh Tổng Trấn, Philatô đã đi ra
gặp họ. Theo tập quán nghi lễ của người La Mã,
Philatô hỏi họ: “Các ông cáo buộc Người Này tội
gì?” Họ đáp: “Nếu Nó không phải là trọng phạm,
chúng tôi đã không điệu Nó bị trói và đánh đập như
thế này đến cho ông.” (Gioan 18:28). Nhưng Philatô
gằn hỏi: “Những tội ác mà các ông cáo buộc Ông Ta
là những tội gì?” Họ đáp: “Nó bị buộc tội phá rối
công ích, Nó muốn tự mình làm vua chúng tôi và cấm
nạp thuế cho Caesa (Lc 23:2); Nó tự xưng mình là
Con Thiên Chúa, rao giảng giáo lý mới, khởi đầu từ
Galilea, qua miền Judea và Jerusalem.” Philatô
nói: “Tự các ông hãy đưa Ông Ta đi mà xét xử theo
luật của các ông; tôi không tìm thấy nguyên cớ gì
kết tội Ông Ta.” Nhưng các người đó đáp lại:
“Chúng tôi không được phép kết tội chết cho ai,
cũng không được thi hành bản án như thế.” Mẹ
Maria, cùng với thánh Gioan và các phụ nữ đi với
Mẹ, hiện diện tại cuộc đối chất này; các thiên
thần đã sắp đặt cho Mẹ và các ngài chỗ đứng để có
thể nghe và thấy mọi việc xảy ra. Mẹ Maria, núp
trong khăn choàng đầu, đã khóc huyết lệ tuôn tràn
vì nỗi đau đớn xuyên thấu Trái Tim cực trinh
khiết. Bằng những hành động thánh đức âm thầm, Mẹ
Maria đã trung thành lặp lại các hành động được
Con cực thánh Mẹ thực hiện, trong khi đó Mẹ cũng
chịu những đau đớn thống khổ y như trên Thân Xác
cực thánh Chúa Giêsu. Mẹ Maria đã xin Thiên Chúa
Cha hằng hữu cho Mẹ đặc ân luôn nhìn thấy Con cực
thánh Mẹ, càng tự nhiên càng tốt, cho tới khi Chúa
Giêsu chịu chết. Thiên Chúa Cha ban cho Mẹ đặc ân
này, ngoại trừ thời gian Chúa Giêsu ở trong hầm
tù.
Một trong những lời các người Do Thái và tư tế
hiện diện cáo buộc Chúa Giêsu trước mặt Philatô là
Chúa Giêsu đã khuấy động dân chúng bằng việc Chúa
khởi sự giảng dạy ở xứ Galilea (Lc 23:6). Lời tố
cáo này khiến Philatô hỏi có đúng Chúa Giêsu là
người xứ Galilea không. Philatô nghĩ đây là cơ may
có thể giúp ông ta giải quyết những khó khăn về
Chúa Giêsu và thoát khỏi việc chọc giận những
người Do Thái hiện diện, những người này cương
quyết đòi Chúa phải chết. Herode dịp đó đang ở
Jerusalem mừng Lễ Vượt Qua của người Do Thái.
Herode này là con của Herode I, người đã tàn sát
các Thánh Anh Hài để mưu giết Chúa Giêsu ngay sau
khi Chúa giáng sinh (Mt 2:16). Tên hôn quân sát
nhân Herode I là người tòng Do Thái giáo khi cưới
một phụ nữ Do Thái. Vì thế con ông ta, Herode
(thứ) đã từ Galilea, nơi ông ta là Toàn Quyền, tới
Jerusalem mừng Lễ theo luật Maisen. Philatô thù
nghịch với Herode vì hai người cai trị hai miền
chính của nước Palestine là Judea và Galilea, và
trước đó không lâu Philatô, vì nhiệt thành với
quyền tối thượng của đế quốc La Mã, đã tàn sát một
số người Galilea khi họ thi hành phận sự chung
trong đền thờ. Herode hết sức tức giận vì hành
động phạm thánh này. Philatô, để làm hài lòng
Herode một chút mà không mất mặt gì nhiều, đã
quyết định gởi Chúa Giêsu tới cho Herode xét xử vì
Chúa Cứu Thế là người thuộc vùng ông ta quản trị.
Philatô cũng hy vọng Herode phóng thích Chúa Giêsu
vì Chúa là Nạn Nhân của ác tâm đố kị của các tư tế
và ký lục.
Herode rất hoan hỉ khi được thông báo Philatô sẽ
gởi Đức Giêsu Nazareth tới cho ông ta. Herode biết
Chúa Giêsu là bạn chí thiết của thánh Gioan Tẩy
Giả, người mà Herode đã ra lệnh chặt đầu (Mc
6:27), và ông ta đã nghe nói nhiều về việc Chúa
giảng dạy. Vì tò mò và điên khùng, Herode nuôi ảo
vọng được thấy Chúa Giêsu làm phép lạ để thoả mãn
lòng hiếu kỳ của ông ta (Lc 23:8). Vì thế, Đấng
tạo dựng muôn loài đã đến trước mặt tên sát nhân
Herode. Nhưng tên hôn quân bất hạnh đó, không biết
được sự phán xét kinh sợ của Đấng Toàn Năng, đã
đón Chúa bằng tiếng cười lớn ngạo nghễ chẳng khác
gì Chúa là thầy bùa làm trò ảo thuật. Herode hạch
hỏi Chúa, y tin chắc có thể bắt Chúa làm phép lạ
để thoả mãn hiếu kỳ của y. Nhưng Chúa sự khôn
ngoan thận trọng, đứng đó với thái độ kín đáo
khiêm tốn trước mặt viên quan toà bất xứng nhất,
đã không nói một lời. Vì những việc ác độc ông ta
đã làm, ông ta đáng bị hình phạt không đáng được
nghe lời hằng sống.
Các chức sắc và tư
tế Do thái hiện diện không ngừng nhắc lại cũng
những lời cáo buộc họ đã nói với Philatô. Nhưng
Chúa vẫn im lặng trước những vu khống này, càng
làm cho Herode thất vọng. Chúa Giêsu không hề hé
môi trả lời các câu hỏi của ông ta, Chúa cũng
không hé môi bác bỏ những lời cáo buộc. Herode
hoàn toàn không xứng đáng nghe chân lý, đây là
hình phạt nặng nhất dành cho ông ta và là hình
phạt đáng kinh sợ nhất đối với các thế lực trần
gian. Herode lúng túng bực bội vì sự im lặng hiền
lành của Chúa Cứu Thế và thất vọng vì tính hiếu kỳ
hão huyền của ông ta. Nhưng viên quan toà bất công
đó cố gắng che giấu sự bối rối bằng cách đã cùng
với đám lính hầu giễu cợt, chế nhạo, đánh đấm, cho
khoác áo lụa trắng lên mình Chúa, rồi cho điệu trả
lại cho Philatô.
Philatô lại phải đối diện với Chúa Giêsu, lại bị
áp lực buộc kết án Chúa chết trên thập giá. Tin
chắc Chúa Cứu Thế vô tội nhưng bị giới lãnh đạo Do
Thái thù ghét, Philatô bối rối vì Herode trao lại
việc phán quyết bất công cho ông ta. Thấy mình
phải xét xử và đưa ra phán quyết, Philatô tìm
nhiều cách làm nguôi lòng hận thù của những người
đó. Một trong những cách đó là tiếp xúc riêng với
một số tay chân, bạn bè của các thượng tế và biệt
phái. Philatô thúc giục những người này thuyết
phục chủ và bạn hữu của họ đừng xin tha tên bất
lương Barabas nữa mà xin tha Chúa Cứu Thế; và
thuyết phục họ bằng lòng với hình phạt nào đó mà
Philatô sẵn sàng cho áp dụng trước khi phóng thích
Chúa Cứu Thế. Philatô đưa ra đề nghị chọn lựa
phóng thích hoặc Barabas hoặc Chúa Giêsu, không
phải chỉ một lần, mà tới hai hoặc ba lần. Lần thứ
nhất trước khi gởi Chúa tới cho Herode, lần thứ
nhì sau khi Chúa bị điệu trở lại; các Thánh Sử
tường thuật sự kiện này hơi khác đôi chút, tuy
nhiên không trái với sự thực (Mt 27:17). Philatô
nói với những người tố cáo Chúa Giêsu: “Các người
đưa Vị Này đến trước mặt tôi, cáo buộc Ông Ấy đưa
dân chúng vào con đường lầm lạc vì những giáo lý
mới; tôi đã xét xử trước mặt các người, tôi không
tìm thấy sự thực trong lời các người cáo buộc. Tôi
đã gởi Vị Này tới cho Herode. Các người lặp đi lặp
lại cũng những lời tố cáo đó, nhưng Herode đã từ
chối không kết tội Vị Này. Hẳn là đủ nếu sửa phạt
Ông Ta lần này để Ông Ta có thể sửa đổi. Vì một
đại phạm nhân sẽ được phóng thích dịp Lễ Vượt Qua,
tôi sẽ phóng thích Ông Kitô, các người có bằng
lòng phóng thích Ông Ấy và xử Barabas không?”
Nhưng những người hiện diện, vì bị xúi bẩy, đồng
thanh la lên: “Không phải, không phải, không phải
Kitô, mà hãy phóng thích Barabas cho chúng tôi.”
Trong khi Philatô đang nói với dân Do thái ở tiền
đường, vợ ông ta, bà Procula, nhắn nói với ông ta:
“Ông làm gì với Vị Này vậy? Hãy để cho Ngài đi tự
do; vì hôm nay tôi có nhiều giấc mơ về Ngài!” Bà
Procula hết sức sợ hãi vì những điều thấy trong
giấc mơ. Ngay khi nghe biết các việc đang xảy ra
giữa người Do thái và chồng bà, bà gởi đến ông
chồng lời cảnh cáo: “Đừng dính líu gì tới Vị Này,
cũng đừng kết án Ngài phải chết” (Mt 27:19).
Philatô bắt đầu cuộc mặc cả lần thứ ba, khẳng định
Chúa Kitô vô tội và nhấn mạnh nhiều lần rằng ông
ta không tìm thấy nơi Chúa lỗi lầm nào để đáng
phải chết, vì thế ông ta sẽ cho đánh đòn rồi phóng
thích (Lc 23:22). Philatô đã thực sự trừng phạt
đánh đòn Chúa Kitô để xem những người Do Thái hiện
diện đó có hài lòng không. Nhưng những người đó
nhất quyết đòi Chúa Kitô phải chịu đóng đanh thập
giá. Vì thế Philatô sai lấy nước rửa tay và phóng
thích Barabas. Philatô rửa tay trước mặt mọi người
và nói: “Tôi không dính dáng gì tới cái chết của
Người Công Chính Này do các ngươi kết án. Các
ngươi phải chịu trách nhiệm mọi việc các ngươi
đang làm. Tôi rửa tay để các ngươi hiểu rằng tôi
không bị dơ vì máu Người Vô Tội.” Philatô nghĩ
rằng với nghi thức rửa tay, ông ta có thể hoàn
toàn được xá miễn, có thể trút trách nhiệm tội ác
đó lên đầu các chức sắc và người Do Thái đòi giết
Chúa Cứu Thế. Những người hiện diện quá sức mù
quáng điên khùng dại dột, đến mức để đạt được việc
Chúa Giêsu chịu đóng đanh trên thập giá, họ đã
thoả thuận với Philatô, tự nhận lấy cho mình và
cho con cháu trách nhiệm về tột độ đại trọng tội
này.
Trong dinh Philatô, các thiên thần sắp đặt để Mẹ
Maria đứng tại địa điểm mà từ đó có thể nghe những
lời thương lượng của viên quan tòa bất công bất
lực Philatô với các ký lục và tư tế liên quan đến
sự vô tội của Chúa Cứu Thế, về việc họ muốn phóng
thích Barabas hơn Chúa Kitô. Y hệt Con chí thánh,
Mẹ Maria đã im lặng nhẫn nhục nghe tất cả những
tiếng gầm rống giận dữ của lũ cọp người này. Mặc
dầu Mẹ bình tĩnh, khiêm tốn, mọi lời nói ác độc
của những người đó đã đâm thủng trái tim đau khổ
Mẹ. Những tiếng nói của nỗi thống khổ không cất
thành lời của Mẹ Maria được Thiên Chúa Cha hài
lòng âu yếm lắng nghe hơn lời than khóc của mỹ
nhân Rachael không ngừng khóc các con bà vì chúng
không được hồi sinh (Jer. 31:15). Mẹ Maria,
Rachael tuyệt vời của chúng ta, đã không oán hận,
nhưng xin ơn tha thứ cho các kẻ thù, bọn này đã
cướp đi Con Một vô cùng yêu dấu Thiên Chúa Cha và
của Mẹ. Mẹ Maria bắt chước mọi hành động của linh
hồn cực thánh Chúa Kitô, theo Chúa trong các việc
làm cực kỳ thánh thiện trọn lành. Những đày đọa
thống khổ Mẹ phải chịu không thể cản trở lòng Mẹ
yêu thương. Sự đau đớn không làm giảm bớt lòng
nhiệt thành của Mẹ. Sự bối rối không thể làm Mẹ
bớt chú ý. Những hành hạ tàn bạo của đám đông cũng
không cản được Mẹ tập trung nội tâm. Dưới bất cứ
hoàn cảnh nào Mẹ cũng thực hành các thánh đức cao
cả nhất với mức độ siêu việt nhất.
Lucifer xúi giục các tư tế và biệt phái bằng tất
cả mưu mô ác độc kinh khủng dã man tàn ác. Philatô
bị đặt giữa chân lý và các nhận xét có tính cách
nhân loại của mình đã chọn theo những chỉ dẫn lầm
lạc của loài người. Ông ta ra lệnh Chúa Giêsu phải
chịu đánh đòn hết sức dã man, mặc dầu chính ông ta
đã từng tuyên bố Chúa không có tội tình gì (Gioan
19:1). Bọn tay sai của Satan cùng với nhiều người
khác đưa Chúa Giêsu tới nơi hành hình tra tấn. Đây
là cái sân dành riêng cho việc tra tấn trọng phạm
để bắt thú nhận tội trạng. Sân này có tường thấp
vây quanh, có lối ra vào để ngỏ, có những trụ đá,
một số cột cao chống đỡ mái nhà, và một vài cột
thấp hơn rải rác.
Trước hết chúng lột áo dài màu trắng, hành động
này cũng sỉ nhục không kém khi chúng khoác lên
mình Chúa áo lụa này tại dinh của tên hôn quân sát
nhân Herode (thứ). Khi cởi dây thừng và xích sắt
trói tay Chúa liên tục từ lúc khởi đầu trong vườn
Cây Dầu, bọn lý hình đã ác độc mở rộng các thương
tích do dây trói tạo ra nơi cánh tay và cổ tay
Chúa. Sau khi đã thả lỏng hai bàn tay Chúa, chúng
hỗn hào ra lệnh cho Chúa tự mình lột áo dài không
có đường may Chúa mặc lót bên trong. Đây chính là
chiếc áo Mẹ Maria đã mặc cho Chúa ở Ai Cập ngày
Chúa chập chững biết đi.
Bọn lý hình ác độc trói Chúa trần truồng vào một
trong các trụ đá và đánh vô cùng tàn nhẫn. Cặp lý
hình thứ nhất khởi sự đánh Chúa bằng roi tua gồm
những sợi dây thừng to cứng, có nhiều nút thắt.
Với thú tính tột cùng man rợ, chúng dồn hết sức
lực vào những roi đòn giáng xuống Thánh Thể Chúa.
Trận đánh đầu tiên này tạo ra trên Thánh Thể Chúa
những lằn roi lớn chằng chịt, những chỗ sưng vù
bầm tím; máu thánh tụ lại dưới làn da làm biến thể
toàn thân Chúa. Rồi máu từ các vết thương vọt ra.
Sau khi đánh Chúa một lúc lâu, cặp lý hình thứ
nhất ngừng tay. Cặp thứ nhì tiếp tục trận đánh còn
dữ dội dã man hơn nhiều. Chúng quất ngọn roi tua
bằng da cứng trên khắp những nơi đã bị thương làm
cho những chỗ máu tụ vỡ tung ra; máu thánh Chúa
tuôn xối xả bắn tung tóe làm ướt sũng áo quần bọn
lý hình phạm thánh, chảy xuống đất như suối. Cặp
lý hình thứ nhì nhường chỗ cho cặp thứ ba. Hai tên
này đánh Chúa bằng roi da sống thật cứng, khô cứng
như những cành liễu gai. Cặp thứ ba này đánh Chúa
còn dữ dằn ác độc hơn hai cặp trước, vì chúng
không gây ra thương tích trên thân xác tinh tuyền
của Chúa nhưng xoáy vào các vết thương do hai cặp
trước tạo ra. Hơn nữa hai tên này còn bị bọn quỉ
dữ âm thầm xúi giục làm cho căm tức dữ dội hơn
nữa, lũ ác quỉ vô cùng căm tức vì đức nhẫn nhục
của Chúa Cứu Thế.
Vì
các mạch máu trên Thánh Thể Chúa lúc này đã bị mở
ra hết, khắp châu thân Chúa là một khối thương
tích liền không nơi nào lành, cặp lý hình thứ ba
không tìm được điểm nào để chúng tạo ra thương
tích mới. Những roi đòn dã man ác độc chúng liên
tiếp trút xuống đã xé da thịt tinh tuyền không tì
vết của Chúa Cứu Thế, làm cho nhiều mảnh da thịt
lớn bằng bàn tay bắn tung tóe rải rác trên đất để
lộ xương vai, xương sườn. Vì không còn một chỗ nào
để chúng có thể phát tiết con giận dữ hận thù đối
với Con Chiên vô cùng thanh khiết này, và để hủy
hoàn toàn vẻ đẹp tuyệt vời hơn hết cả loài người
(Tv 44:3), chúng đánh trên hai bàn tay, hai bàn
chân và mặt Chúa. Trận đánh vào mặt, hai bàn tay
và hai bàn chân làm cho Chúa đau đớn khôn tả.
Khuôn mặt cực thánh Chúa sưng vù, cặp mắt sưng húp
không mở ra được. Ngoài những roi đòn đánh, bọn lý
hình còn khạc nhổ đờm dãi vào Chúa và lăng nhục
Chúa (Thren. 3:30). Chúa, Đấng tạo thành muôn loài
bị hạ xuống thành một người đầy đau khổ như đã
được tiên báo, phải mang những yếu nhược của chúng
ta, trở nên chót cùng trong loài người (Is. 53:3),
một người đầy những đau đớn, bị ruồng bỏ giữa muôn
người.
Đám đông đi theo Chúa đứng đầy sân dinh Philatô và
các đường phố chung quanh, họ ngóng chờ kết quả
biến cố này, trao đổi về biến cố này theo quan
điểm từng người. Giữa những rối loạn này, Mẹ Maria
cực trinh khiết phải nghe những lời sỉ nhục tột
cùng, những lộng ngôn phạm thượng chồng chất trên
Con cực thánh. Khi chúng điệu Chúa tới nơi tra
tấn, Mẹ Maria, các bà cùng tên Maria và thánh
Gioan rút vào đứng tại một góc sân; tại đây Mẹ,
được thị kiến linh thánh trợ giúp, chứng kiến mọi
tra tấn hành hạ Chúa Cứu Thế.
Chúng ta không thể nào hiểu những đau đớn buồn
phiền Mẹ Maria phải chịu lớn lao và gồm nhiều loại
khác nhau, Mẹ Maria cảm thấy nơi thân xác Mẹ những
hành hạ đau đớn nơi thánh thể Chúa Kitô, Con Mẹ.
Khi Chúa Cứu Thế chịu cực hình tra tấn đánh đòn,
Mẹ Maria cảm thấy những đau đớn khắp châu thân
cùng một cường độ như Chúa Giêsu cảm thấy trên
thánh thể Chúa. Mặc dầu trên xác thánh Mẹ không có
máu chảy ngoại trừ huyết lệ từ cặp mắt Mẹ trào ra,
không có thương tích da thịt rách nát trên thân
xác cực trinh khiết Mẹ. Những đau đớn cũng đã làm
cho khuôn mặt Mẹ bị méo mó, đến độ thánh Gioan và
các phụ nữ thánh thiện không thể tìm được trên mặt
Mẹ chút nào hình dáng lúc bình thường.
Bọn lý hình đưa Chúa Giêsu trở lại sân dinh tổng
trấn, tại đây, cũng mức độ ác độc tàn bạo và khinh
miệt như trước, chúng lại lột áo Chúa ra, rồi
khoác lên mình Chúa tấm áo choàng mầu tím rách
rưới dơ bẩn để nhạo báng là vua giả. Chúng đặt
trên đầu Chúa cái vương mão giả bằng gai sọng
(Gioan 19:2). Chúng chủ tâm hướng hầu hết các gai
lớn cứng vào phía trong để đâm vào đầu Chúa, một
số gai đâm vào hai bên thái dương và trán Chúa.
Khổ hình đội mão gai làm cho Chúa Giêsu đau đớn vô
cùng. Chúng đặt vào tay Chúa khúc sậy dơ bẩn làm
vương trượng hoặc phủ việt gỉa. Chúa, Đấng từ
chính bản tính và quyền năng của mình là Vua các
vua, Chúa trên hết các chúa, đã bị hóa trang trong
y phục vua giả (Kh 19:16). Kế đó, trước mặt các tư
tế và biệt phái, tất cả các tên lính hiện diện đã
chồng chất lên Chúa những lời chế giễu phạm thượng
và trò hề của chúng. Một vài đứa quì gối trước mặt
Chúa chế nhạo: “Xin Thiên Chúa bảo vệ Ngài, muôn
tâu Vua Do Thái.” Một số đứa đấm đánh Chúa, nhiều
tên lính khác giựt lấy khúc cây trong tay Chúa và
đánh trên mão gai, những tên khác khạc nhỗ đờm dãi
vào mặt và miệng Chúa. Tất cả bọn lính, bị ma quỉ
xúi giục, đã sỉ nhục hành hạ Chúa bằng nhiều cách
khác nhau.
Philatô nghĩ rằng hình ảnh một người bị hành hạ
quá sức tàn nhẫn như Đức Giêsu Nazareth hẳn làm
cảm động và trút đầy sự xấu hổ vào trái tim bọn
người bội bạc đó. Ông ta cho lệnh đưa Chúa Giêsu
từ công đường ra một cửa sổ ngỏ, nơi mọi người có
thể thấy Chúa với mão gai trên đầu, không còn
nguyên vẹn hình hài vì trận đòn đánh và y phục vua
giả nhục nhã. Philatô nói với đám đông: “Ông Ta
đây!” (Gioan 19:5). Lời này của Philatô có thể
được hiểu: “Các ngươi hãy nhìn xem Người Này,
Người mà các ngươi coi là thù địch của các ngươi!
Tôi có thể làm gì cho Ngài hơn là đã phạt theo
cách khốc liệt như thế này. Hẳn các ngươi không
còn gì phải sợ gì nữa.”
Mẹ
Maria, Đấng được chúc phúc hơn hết mọi phụ nữ,
nhìn thấy Con của Mẹ khi Philatô đưa Chúa ra cho
dân chúng thấy và nghe ông ta nói: “Ông Ta đây!”,
đã quì xuống công khai thờ lạy Chúa là Thiên Chúa
thực và người thực. Thánh Gioan, các phụ nữ thánh
thiện, cùng với các thiên thần hộ vệ Mẹ Maria cũng
quì xuống công khai thờ lạy Chúa; vì các ngài thấy
không phải chỉ riêng Mẹ Maria, Mẹ Chúa Cứu Thế, mà
chính Thiên Chúa Cha cũng muốn mọi người hành động
như thế.
LỜI MẸ MARIA
Con yêu quí của Mẹ, con hãy nghĩ kỹ xem con muốn
chọn phần nào trong những phần này trước mặt Con
Mẹ và Mẹ. Nếu con thấy Chúa Cứu Thế, Đức Phu Quân
và Chúa của con, bị hành hạ, đánh đập, đội mão gai
và phủ ngập những lời chửi rủa, đồng thời con muốn
dự phần với Chúa, là thành phần trong nhiệm thể
Chúa, thì hẳn là không xứng hợp chút nào nếu con
sống miệt mài trong khoái lạc xác thịt. Con phải
là người bị hành hạ chứ không thể là kẻ hành hạ,
người bị đàn áp chứ không thể là kẻ đàn áp; là
người vác thánh giá, người đương đầu chịu đựng mọi
sỉ nhục, nhưng không phải là người sỉ nhục; là
người chịu đau khổ chứ không làm cho người khác
đau khổ.
Đây là phần dành cho các bạn hữu của Thiên Chúa và
là phần gia tài của con cái Chúa trong đời sống
trần gian. Trong phần gia nghiệp này có sự tham dự
vào ân sủng, vinh quang, mà Con và Chúa của Mẹ đã
mua cho họ bằng những hành hạ nguyền rủa sỉ nhục,
bằng cái chết trên Thánh Giá. Cả Mẹ nữa, Mẹ cũng
đã cộng tác trong việc này và phải trả bằng những
thống khổ đau đớn như con đã hiểu, Mẹ muốn không
bao giờ con để cho bị xoá đi trong ký ức của con.
Dĩ nhiên Chúa có đủ quyền năng làm vẻ vang những
người được tuyển chọn ngay khi họ còn ở trần thế,
ban cho giàu sang của cải, những đặc ân vượt trên
mọi người khác, làm cho dũng mãnh như sư tử để đặt
các người khác dưới quyền lực vô địch của họ.
Nhưng Thiên Chúa không làm vẻ vang những người
Ngài yêu thương theo cách này, để nhân loại khỏi
rơi vào lầm lạc, khi nghĩ rằng sự cao cả vĩ đại
gói ghém trong các thứ hữu hình và hạnh phúc nơi
của cải trần thế; để họ khỏi bị xúi giục bỏ đường
thánh đức và làm mờ vinh quang Thiên Chúa; để họ
được nếm hiệu lực ân sủng Thiên Chúa, không ngừng
khao khát hướng về những thứ siêu nhiên vĩnh cửu.
Đây là khoa học Mẹ muốn con không ngừng nghiên cứu
học hỏi, suốt đời con phải mỗi ngày mỗi thăng
tiến, thực hành các điều con học hiểu và biết
được.
|