THÁNH
LỄ
Theo
lời
Chúa
Giêsu
và
Mẹ
Maria
giải
thích
cho
chị
Catalina
Chị
Catalina
Rives
quê
quán
Cochabamba,
Bolivia,
hiện
nay
ở
tại
Mérida,
Yucatán,
México.
Chị
Catalina
nhận
được
Thông
điệp
từ
Chúa
Giêsu
và
Mẹ
Maria,
và
các
thiên
thần.
Giám
Mục
giáo
phận
là
Đức
GM
René
Fernández
Apaza
chấp
nhận
và
cấp
Imprimature
cho
các
thông
điệp
chị
phổ
biến.
Sau
đây
là
bản
văn
từ
tập
sách
nhỏ
tựa
đề
“THÁNH
LỄ,”
trong
sách
này
Chúa
Giêsu
và
Đức
Mẹ
giải
thích
cho
Catalina
những
sự
việc
xảy
ra
suốt
Thánh
Lễ
trong
bối
cảnh
thiêng
liêng
bao
la,
chúng
ta
cần
phải
chú
tâm
(1)
nhiều
hơn
vào
các
mầu
nhiệm
cao
cả
đang
diễn
ra.
Đức
Giám
mục
Daniel
Gagnon,
OMI,
thuộc
Ủy
Ban
Tín
Lý
Tổng
Giáo
Phận
Mexico,
viết
về
tập
sách
này
như
sau:
“Tôi
không
thấy
điều
chi
nghịch
với
đức
tin
hoặc
truyền
thống
Giáo
Hội.
Tôi
không
có
phận
sự
xác
nhận
tính
cách
siêu
nhiên
của
sách
này;
tuy
nhiên,
tôi
khuyến
khích
đọc
vì
tính
cách
thần
hướng
của
sách
này.”
Trong
bối
cảnh
Năm
Thánh
Thể,
và
Thượng
Hội
Đồng
Giám
Mục
ở
Roma
về
“Phép
Thánh
Thể,
nguồn
mạch
và
đỉnh
cao
của
đời
sống
và
sứ
mệnh
Giáo
Hội”,
thì
chúng
ta
cần
phải
đọc
những
lời
Chúa
Giêsu
nói
với
trái
tim
chúng
ta.
(1)
Chú
thích:
Chúng
ta
cần
tích
cực
tham
dự
và
lắng
nghe
Lời
Chúa
trong
các
Thánh
Thư,
Đáp
Ca
và
Phúc
Âm;
lớn
tiếng
dâng
lên
kinh
nguyện
và
dáp
ca,
tiếp
đáp
trong
Thánh
Lễ;
âm
thầm
xướng
theo
dâng
lên
những
kinh
nguyện
Giáo
Hội
quy
định
chỉ
dành
cho
linh
mục
chủ
tế;
ngoài
ra
không
nên
làm
việc
gì
khác
trong
Thánh
Lễ
(ý
kiến
thô
thiển
của
người
chuyển
ngữ).
Lời
Chứng
của
chị
Catalina
về
THÁNH
LỄ
Trong
một
bài
giáo
lý
tuyệt
vời,
Chúa
và
Đức
Trinh
Nữ
Maria
đã
liên
tiếp
dạy
chúng
tôi
trước
hết
phải
cầu
nguyện
kinh
Mân
Côi
như
thế
nào,
cách
đó
là
cầu
nguyện
bằng
trái
tim,
suy
gẫm
và
vui
hưởng
những
giây
phút
tiếp
xúc
với
Thiên
Chúa
và
Thánh
Mẫu
của
chúng
ta.
Chúa
và
Đức
Mẹ
cũng
đã
dạy
chúng
tôi
cách
xưng
tội
tốt
lành
(xưng
tội
nên)
và,
trong
tài
liệu
này,
một
giáo
huấn
về
những
gì
xảy
ra
suốt
Thánh
Lễ
và
cách
sống
Thánh
Lễ
bằng
trái
tim.
Tôi
(Catalina)
có
nhiệm
vụ
và
muốn
loan
truyền
khắp
thế
giới
lời
chứng
sau
đây,
vì
Vinh
Danh
cao
cả
của
Thiên
Chúa
và
vì
phần
rỗi
tất
cả
những
người
sẵn
lòng
mở
rộng
trái
tim
ra
cho
Chúa.
Lời
chứng
này
cũng
được
công
bố
để
nhiều
linh
hồn
đã
thánh
hiến
cho
Thiên
Chúa
sẽ
lại
cháy
lên
ngọn
lửa
yêu
mến
Chúa
Kitô,
một
số
trong
các
linh
hồn
đó
có
trong
tay
quyền
đem
Chúa
đến
cho
thế
giới
chúng
ta
ngõ
hầu
Chúa
trở
nên
lương
thực
dinh
dưỡng
chúng
ta.
Lời
chứng
này
cũng
được
trình
bày
cho
những
người
khác
để
mong
họ
từ
bỏ
“việc
rước
Chúa
theo
thói
quen”
(break
loose
of
the
“routine
practice”
of
receiving
Him),
và
làm
sống
lại
sự
lạ
lùng
tuyệt
vời
của
việc
tiếp
xúc
với
Tình
Yêu
(Chúa
trong
Nhiệm
Tích
Thánh
Thể)
hằng
ngày.
Và
lời
chứng
này
cũng
được
đưa
ra
ngõ
hầu
quí
anh
chị
em
giáo
dân
khắp
thế
giới
sống
Phép
Lạ
vĩ
đại
nhất
bằng
trái
tim:
Cử
Mừng
Mầu
Nhiệm
Thánh
Thể.
Ngày
áp
lễ
Truyền
Tin,
và
các
thành
viên
trong
nhóm
chúng
tôi
đã
đi
lãnh
Nhiệm
Tích
Giao
Hòa.
Một
số
chị
em
trong
nhóm
cầu
nguyện
không
tham
dự
được,
nên
các
chị
ấychờ
đến
trước
Thánh
Lễ
sáng
hôm
sau.
Khi
tôi
tới
thánh
đường
ngày
hôm
sau,
hơi
trễ
một
chút,
Đức
Tổng
Giám
Mục
và
các
linh
mục
đã
từ
phòng
áo
tiến
ra.
Đức
Trinh
Mẫu
Maria
nói
và
giọng
của
Người
là
giọng
nữ
dịu
dàng
âu
yếm:
“Hôm
nay
là
ngày
con
phải
học
hỏi,
và
Mẹ
muốn
con
hết
sức
chú
ý
những
gì
con
sẽ
chứng
kiến
hôm
nay.
Mọi
sự
con
trải
qua
hôm
nay,
con
sẽ
phải
chia
sẻ
với
toàn
thể
nhân
loại.”
Tôi
hết
sức
xúc
động
mà
không
hiểu
tại
sao,
như
tôi
cố
gắng
chú
ý
hết
sức.
Điều
thứ
nhất
tôi
nhận
thấy
là
một
ca
đoàn
gồm
những
giọng
hát
tuyệt
vời
đang
ca
hát
như
thể
mãi
tận
nơi
xa
xăm.
Một
lát
tiếng
nhạc
tới
gần
hơn,
và
rồi,
tiếng
nhạc
đó
lại
đi
xa
tựa
như
tiếng
gió.
Đức
Tổng
Giám
Mục
bắt
đầu
Thánh
Lễ
và,
khi
đến
phần
kinh
Thống
Hối,
Đức
Trinh
Nữ
nói:
“Từ
đáy
tâm
hồn
con,
con
hãy
xin
Chúa
tha
thứ
mọi
tội
lỗi
con
đã
xúc
phạm
đến
Ngài.
Theo
cách
này,
con
sẽ
có
thể
tham
dự
cách
xứng
đáng
vào
đặc
ân
tham
dự
Thánh
Lễ.”
Tôi
thoáng
nghĩ:
“Hẳn
là
con
ở
trong
tình
trạng
ân
sủng
của
Thiên
Chúa;
con
mới
xưng
tội
tối
hôm
qua.”
Đức
Mẹ
trả
lời:
“Con
nghĩ
rằng
từ
đêm
qua
con
đã
không
xúc
phạm
đến
Chúa
ư?
Hãy
để
Mẹ
nhắc
con
nhớ
đôi
điều.
Khi
con
ra
khỏi
nhà
đến
đây,
người
con
gái
giúp
đỡ
con
đến
hỏi
con
điều
gì
đó,
vì
con
bị
trễ
và
vội
vàng,
con
đã
không
trả
lời
cô
gái
đó
cách
nhẹ
nhàng
tế
nhị.
Đó
là
một
thiếu
sót
đức
ái
về
phần
con,
mà
con
bảo,
con
đã
không
xúc
phạm
đến
Thiên
Chúa
...?
“Trong
khi
đi
đường
đến
đây,
chiếc
xe
bus
lấn
qua
làn
xe
(lane)
của
con
và
xuýt
nữa
đụng
vào
con.
Con
bộc
lộ
giận
dữ
đối
với
người
đàn
ông
khốn
khổ
đó,
thay
vì
dâng
lời
cầu
nguyện
và
chuẩn
bị
tâm
hồn
dâng
Thánh
Lễ.
Con
đã
thất
bại
trong
việc
bác
ái
và
mất
bình
an
và
bình
tĩnh.
Thế
mà
con
nói
con
không
xúc
phạm
đến
Chúa?
“Phút
chót
con
mới
đến
khi
vị
chủ
tế
và
các
linh
mục
đồng
tế
đã
tiến
ra
để
cử
hành
Thánh
Lễ
...
con
sắp
sửa
tham
dự
mà
không
chuẩn
bị
trước
...”
Tôi
đáp
lại,
“Vâng
đủ
rồi,
thưa
Đức
Mẹ,
xin
đừng
nói
gì
thêm
với
con
nữa.
Mẹ
không
phải
nhắc
con
nhớ
thêm
gì
nữa
bởi
con
sắp
chết
vì
ưu
phiền
và
xấu
hổ
đây.”
“Tại
sao
cứ
phải
vào
phút
chót
các
con
mới
đến?
Các
con
cần
phải
tới
sớm
hơn
để
có
thể
cầu
nguyện
xin
Chúa
gửi
Chúa
Thánh
Linh
của
Ngài
đến
ban
cho
các
con
tâm
hồn
bình
an
và
thanh
tẩy
tinh
thần
thế
giới,
giúp
các
con
gỡ
bỏ
những
lo
lắng,
những
khó
khăn
và
những
chia
trí
để
các
con
có
thể
sống
giây
phút
hết
sức
thánh
thiêng
này.
Tuy
nhiên,
khi
con
tới
thì
hầu
như
vị
chủ
lễ
sắp
sửa
bắt
đầu,
và
con
tham
dự
chẳng
khác
gì
Thánh
Lễ
chỉ
là
một
sự
việc
tầm
thường,
chẳng
có
chút
chuẩn
bị
tinh
thần
(tâm
hồn)
nào.
Tại
sao?
Nhiệm
tích
Thánh
Thể
là
Phép
Lạ
vĩ
đại
nhất
trong
các
Phép
Lạ.
Con
sắp
sửa
sống
giây
phút
khi
Thiên
Chúa
Tối
Cao
ban
ân
sủng
cao
cả
nhất
của
Ngài,
và
con
không
biết
phải
quí
trọng
ân
sủng
đó
thế
nào
cho
phải.”
Bấy
nhiêu
đủ
rồi.
Tôi
cảm
thấy
mình
quá
tệ
và
phải
xin
Chúa
tha
thứ.
Tôi
phải
xin
Chúa
tha
thứ
không
những
chỉ
cho
những
lỗi
lầm
ngày
hôm
đó,
nhưng
cũng
xin
tha
thứ
cho
những
lần
trước,
cũng
như
đối
với
quá
nhiều
người.
Tôi
đã
chờ
cho
tới
khi
vị
linh
mục
giảng
xong
mới
bước
vào
thánh
đường.
Tôi
cũng
xin
tha
thứ
vì
những
lần
tôi
không
ý
thức
hoặc
đã
không
muốn
hiểu
đến
thánh
đường
có
ý
nghĩa
gì,
và
vì
những
lần
mà
có
thể
linh
hồn
tôi
đầy
tội
trọng,
mà
tôi
đã
cả
gan
tham
dự
Thánh
Lễ.
Hôm
đó
là
ngày
Lễ
Trọng
có
tụng
kinh
Vinh
Danh.
Đức
Mẹ
nói:
“Con
hãy
tôn
vinh
và
chúc
tụng
Thiên
Chúa
Ba
Ngôi
Cực
Thánh
bằng
tận
tình
yêu
mến,
nhìn
nhận
mình
là
một
trong
các
thụ
tạo
của
Thiên
Chúa.”
Kinh
Vinh
Danh
đó
khác
lạ
biết
chừng
nào!
Bất
chợt
tôi
thấy
từ
một
nơi
xa
xăm
đầy
ánh
sáng,
trước
Sự
Hiện
Diện
Uy
Nghi
Cao
Cả
của
Ngai
Tòa
Thiên
Chúa.
Hết
lòng
yêu
mến
tôi
tiếp
tục
tạ
ơn
Chúa,
tôi
lặp
đi
lặp
lại:
“Chúng
con
ca
ngợi
vinh
quang
cao
cả
của
Chúa,
chúng
con
chúc
tụng
Chúa,
chúng
con
ca
ngợi
Chúa,
chúng
con
thờ
lạy
Chúa,
chúng
con
tôn
vinh
Chúa,
chúng
con
cảm
tạ
Chúa,
Lạy
Chúa,
lạy
Thiên
Chúa,
Vua
Thiên
Đàng,
Chúa
Cha
Toàn
Năng.”
Và
tôi
hồi
tưởng
khuôn
mặt
từ
phụ
của
Chúa
Cha,
đầy
nhân
lành
hiền
từ.
“Lạy
Chúa
Giêsu
Kitô,
Con
duy
nhất
của
Chúa
Cha,
Chúa
là
Thiên
Chúa,
Chiên
Thiên
Chúa,
Chúa
gánh
tội
trần
gian
...”
Và
Chúa
Giêsu
đứng
trước
mặt
tôi,
gương
mặt
Ngài
dịu
hiền
và
Thương
Xót
...”Vì
chỉ
có
Chúa
là
Đấng
Thánh,
chỉ
có
Chúa
là
Chúa,
chỉ
có
Chúa
là
Chúa
Giêsu
Kitô
Tối
Cao,
cùng
với
Chúa
Thánh
Thần
...”
Thiên
Chúa
của
Tình
Yêu
tuyệt
vời,
Chúa,
Chính
Ngài
vào
lúc
đó,
làm
cho
toàn
thân
tôi
run
lên
...
Và
tôi
xin:
“Lạy
Chúa,
xin
cứu
con
khỏi
mọi
tà
thần.
Trái
tim
con
thuộc
về
Chúa.
Lạy
Chúa
của
con,
xin
gửi
cho
con
sự
bình
an
của
Chúa
để
con
có
thể
được
mọi
ơn
phúc
cao
quí
nhất
từ
Phép
Thánh
Thể
và
để
cuộc
đời
con
có
thể
sinh
ra
hoa
trái
tốt
lành
nhất.
Lạy
Thánh
Linh
Thiên
Chúa,
xin
biến
cải
con,
xin
hành
động
trong
con,
xin
hướng
dẫn
con.
Ồ
lạy
Chúa,
xin
cho
con
những
ơn
con
cần
để
phụng
sự
Chúa
đắc
lực
hơn!
Đến
phần
Phụng
vụ
Lời
Chúa
Đức
Trinh
Nữ
Maria
bảo
tôi
nhắc
lại:
“Lạy
Chúa,
hôm
nay
con
muốn
lắng
nghe
Lời
Chúa
và
sinh
ra
nhiều
hoa
trái.
Xin
Chúa
Thánh
Linh
của
Chúa
tẩy
sạch
đáy
lòng
con
để
Lời
Chúa
mọc
và
lớn
lên
trong
đó,
xin
thanh
tẩy
trái
tim
con
để
trái
tim
con
được
sẵn
sàng.”
Đức
Mẹ
nói:
“Mẹ
muốn
con
chú
tâm
vào
những
bài
đọc
và
lời
giảng
của
linh
mục.
Con
hãy
nhớ
Sách
Phúc
Âm
dạy
rằng
Lời
của
Thiên
Chúa
không
trở
lại
mà
không
sinh
ra
hoa
trái.
Nếu
con
chăm
chú,
thì
những
điều
con
nghe
sẽ
ở
lại
trong
con.
Suốt
ngày,
con
hãy
cố
gắng
nhớ
lại
những
Lời
mà
con
chú
ý.
Đôi
khi
có
thể
là
hai
vế,
lần
khác
có
thể
là
toàn
bài
Phúc
Âm,
hoặc
có
thể
chỉ
là
một
chữ.
Suốt
ngày,
con
hãy
nhớ
những
lời
đó,
và
lời
đó
sẽ
trở
thành
sự
sống
của
con
(become
part
of
you),
vì
đó
là
cách
thay
đổi
cuộc
sống,
bằng
cách
để
cho
Lời
Thiên
Chúa
biến
đổi
con.
“Và
lúc
này,
con
hãy
nói
với
Chúa
rằng
con
đến
đây
để
lắng
nghe,
rằng
con
muốn
Ngài
nói
với
trái
tim
con
hôm
nay.”
Tôi
lại
lần
nữa
cảm
tạ
Thiên
Chúa
vì
đã
ban
cho
tôi
cơ
hội
nghe
Lời
Ngài.
Và
tôi
xin
Chúa
tha
thứ
cho
trái
tim
tôi
đã
chai
đá
suốt
bao
nhiêu
năm
dài,
và
vì
đã
dạy
các
con
tôi
rằng
chúng
phải
đi
Lễ
Chúa
Nhật
vì
Giáo
Hội
buộc,
chứ
không
phải
vì
yêu
mến
và
cần
được
hoàn
toàn
thuộc
về
Thiên
Chúa
.
Tôi
đã
dự
quá
nhiều
Thánh
Lễ
mà
hầu
hết
chỉ
vì
bắt
buộc
và,
nhờ
thế,
tôi
tin
rằng
tôi
đã
được
cứu
độ
(được
rỗi
linh
hồn).
Nhưng
tôi
đã
không
sống
Thánh
Lễ,
lại
càng
ít
để
ý
hơn
vào
các
bài
đọc
hoặc
bài
giảng
của
linh
mục!
Tôi
cảm
thấy
đau
xót
hối
tiếc
vì
quá
nhiều
năm
lãng
phí
vô
ích
vì
sự
ngu
dốt
của
tôi!
Chúng
ta
tham
dự
Thánh
Lễ
cách
hết
sức
hời
hợt
bề
ngoài
khi
chúng
ta
đến
tham
dự
Thánh
Lễ
khi
người
nào
đó
kết
hôn,
hoặc
Thánh
Lễ
an
táng,
hoặc
chỉ
để
cộng
đoàn
thấy
mình
có
đến
dự
Thánh
Lễ!
Chúng
ta
khờ
dại
chẳng
biết
gì
về
Giáo
Hội
và
các
Nhiệm
Tích!
Chúng
ta
phí
phạm
biết
bao
nhiêu
trong
việc
cố
gắng
tìm
kiếm
và
học
hỏi
về
những
thứ
ở
đời
này
là
những
thứ
mà
chỉ
trong
giây
lát
có
thể
biến
mất,
chẳng
để
lại
cho
chúng
ta
gì
cả
và,
cuối
đời
chúng
ta,
chẳng
kéo
dài
cuộc
sống
của
chúng
ta
được
lấy
một
phút!
Dẫu
vậy,
chúng
ta
chẳng
biết
gì
về
những
điều
đem
lại
cho
chúng
ta
một
chút
hạnh
phúc
thiên
đàng
ngay
ở
trần
thế
và,
sau
đó,
sự
sống
vĩnh
cửu.
Thế
mà
chúng
ta
tự
cho
mình
là
có
văn
hóa.
Một
lát
sau
đến
phần
dâng
bánh
rượu
(offertory),
Đức
Mẹ
nói:
“Con
hãy
cầu
nguyện
theo
cách
này:
(tôi
lặp
theo
lời
Đức
Mẹ)
Lạy
Chúa,
con
dâng
lên
Chúa
toàn
thân
con,
tất
cả
mọi
thứ
con
có,
và
tất
cả
mọi
sự
con
có
thể.
Con
đặt
hết
mọi
sự
trong
tay
Chúa.
Xin
Chúa
bồi
đắp
toàn
thân
con.
Lạy
Thiên
Chúa
Toàn
Năng,
nhờ
công
nghiệp
của
Con
Chúa,
xin
Chúa
biến
đổi
con.
Con
cầu
xin
Chúa
cho
gia
đình
con,
cho
những
ân
nhân
của
con,
cho
từng
thành
viên
trong
Nhóm
Tông
Đồ
của
chúng
con,
cho
tất
cả
những
người
chống
lại
chúng
con,
cho
những
người
nhờ
lời
cầu
nguyện
nghèo
nàn
khô
khan
của
con.
Xin
Chúa
dạy
con
khiêm
tốn
trước
mặt
những
người
đó
để
những
người
đó
bớt
khó
khăn
trong
cuộc
sống.
Đây
là
cách
các
thánh
cầu
nguyện;
đây
là
điều
Mẹ
muốn
tất
cả
các
con
cầu
nguyện.”
Bởi
thế,
đây
là
cách
Chúa
Giêsu
kêu
gọi
chúng
ta
cầu
nguyện,
chúng
ta
hạ
mình
xuống
tận
đất
để
trái
tim
chúng
ta
không
cảm
thấy
sự
cay
nghiệt
của
nó,
nhưng
trái
lại
chúng
ta
làm
nhẹ
bớt
(xoa
dịu)
nỗi
đau
khổ
những
bước
chân
của
họ.
Chợt
có
một
số
người,
mà
tôi
chưa
thấy
bao
giờ,
bắt
đầu
đứng
lên.
Như
thể
từ
bên
cạnh
mỗi
người
hiện
diện
trong
Vương
Cung
Thánh
Đường,
một
người
khác
đi
vào,
và
lập
tức
khắp
Thánh
Đường
đầy
những
người
trẻ
trung
xinh
đẹp.
Những
người
đó
mặc
áo
dài
trắng
tinh,
kế
đến
họ
bắt
đầu
di
chuyển
vào
lối
đi
giữa
lòng
Thánh
Đường,
rồi,
tiến
về
phía
Bàn
Thờ.
Đức
Mẹ
nói:
“Con
coi.
Những
người
đó
là
Thiên
Thần
Hộ
Mệnh
của
từng
người
hiện
diện
tại
đây.
Đây
là
thời
gian
mà
Thiên
Thần
Hộ
Mệnh
của
các
con
đem
lễ
phẩm
và
lời
cầu
xin
của
các
con
lên
trước
Bàn
Thờ
Chúa.”
Lúc
đó,
tôi
hết
sức
sửng
sốt,
vì
khuôn
mặt
các
thiên
thần
xinh
đẹp,
hết
sức
rạng
rỡ
không
thể
hình
dung.
Khuôn
mặt
các
thiên
thần
rất
xinh
đẹp
gần
như
gương
mặt
phụ
nữ;
tuy
nhiên,
dáng
vóc
thân
mình
các
ngài,
bàn
tay,
bề
cao
là
nam.
Chân
trần
của
các
ngài
không
chạm
đất,
nhưng
đúng
hơn
thì
chẳng
khác
gì
lướt
đi.
Đám
rước
hết
sức
đẹp.
Một
số
thiên
thần
mang
thứ
gì
tựa
như
chén
vàng
đựng
thứ
gì
chiếu
ánh
sáng
rực
rỡ
màu
vàng-trắng-hoàng
kim.
Đức
Mẹ
nói:
“Các
vị
đó
là
Thiên
Thần
Hộ
Mệnh
của
những
người
đang
dâng
Thánh
Lễ
này
cho
nhiều
ý
cầu
nguyện,
những
người
đó
ý
thức
ý
nghĩa
việc
cử
mừng
Thánh
Lễ.
Những
người
ấy
có
lễ
phẩm
dâng
lên
Chúa.”
“Bây
giờ
con
hãy
dâng
chính
thân
con;
dâng
những
buồn
phiền,
đau
đớn,
hy
vọng,
buồn
lòng,
niềm
vui,
những
điều
con
nguyện
xin.
Con
hãy
nhớ
Thánh
Lễ
vô
giá
(cao
quí
vô
cùng).
Bởi
thế,
con
hãy
quảng
đại
khi
hiến
dâng
và
cầu
xin.”
Phía
sau
các
Thiên
Thần
thứ
nhất
xuất
hiện
những
Thiên
Thần
khác
không
có
gì
trong
tay;
các
vị
ấy
đến
tay
không.
Đức
Mẹ
nói:
“Đó
là
các
thiên
thần
của
những
người
đến
đây
mà
chẳng
khi
nào
dâng
gì
cả.
Họ
không
chú
ý
sống
mỗi
giây
phút
phụng
vụ
Thánh
Lễ,
và
họ
chẳng
có
lễ
phẩm
gì
để
đem
tới
trước
Bàn
Thờ
Chúa.”
Lúc
cuối
nghi
thức,
xuất
hiện
những
Thiên
Thần
khác
mà
gương
mặt
rầu
rĩ,
hai
tay
chắp
lại
cầu
nguyện,
nhưng
mắt
nhìn
xuống.
“Đấy
là
Thiên
Thần
của
những
người
hiện
diện
tại
đây,
nhưng
họ
không
muốn
tới,
nghĩa
là,
Thiên
Thần
của
những
người
bị
cưỡng
bách
tới
đây,
những
người
đến
vì
bị
bắt
buộc,
nhưng
không
hề
muốn
tham
dự
Thánh
Lễ.
Các
Thiên
Thần
tiến
ra
rầu
rĩ
vì
các
ngài
chẳng
có
gì
để
đem
tới
Bàn
Thờ,
ngoại
trừ
lời
cầu
nguyện
của
chính
các
ngài.”
“Con
đừng
làm
buồn
lòng
Thiên
Thần
Hộ
Mệnh
của
con.
Con
hãy
cầu
xin
nhiều,
xin
cho
việc
cải
đổi
những
kẻ
tội
lỗi,
xin
bình
an
cho
thế
giới,
cho
gia
đình
con,
cho
những
lân
cận,
cho
những
người
xin
con
cầu
nguyện
cho.
Con
hãy
cầu
nguyện,
hãy
cầu
xin
thiệt
nhiều,
nhưng
đừng
cầu
xin
cho
riêng
con,
nhưng
cho
mọi
người
khác.
“Con
hãy
nhớ
lễ
phẩm
đẹp
lòng
Chúa
nhất
là
khi
con
hiến
dâng
chính
con
làm
của
lễ
hy
sinh
để
Chúa
Giêsu,
khi
Ngài
ngự
đến,
biến
đổi
con
bằng
công
nghiệp
của
Ngài.
Con
có
gì
để
tự
hiến
dâng
lên
Chúa
Cha?
Chỉ
có
sự
hư
không
và
tội
lỗi.
Nhưng
lễ
phẩm
của
con
kết
hiệp
với
công
nghiệp
của
Chúa
Giêsu,
lễ
phẩm
đó
đẹp
lòng
Thiên
Chúa
Cha.”
Quang
cảnh
đó,
cuộc
thiên
thần
diễn
hành
đó
hết
sức
đẹp
khó
có
gì
khác
so
sánh
được.
Tất
cả
các
thiên
thần
cúi
mình
trước
Bàn
Thờ,
một
số
vị
để
lễ
phẩm
trên
nền
đất,
những
vị
khác
quỳ
gối
sấp
mình
trán
gần
chạm
đất.
Và
ngay
khi
các
ngài
tiến
tới
Bàn
Thờ,
tôi
không
còn
nhìn
thấy
các
ngài
nữa.
Vào
cuối
Kinh
Tiền
Tụng,
và
khi
cộng
đồng
xướng
lên,
“Thánh,
Thánh,
Thánh,”
thì
thình
lình
mọi
sự
ở
phía
sau
vị
chủ
tế
biến
đi.
Phía
sau
bên
trái
Đức
Tổng
Giám
Mục,
hàng
ngàn
Thiên
Thần
xuất
hiện
theo
đường
chéo,
những
thiên
thần
bé
nhỏ,
cao
lớn,
có
cánh
lớn,
có
cánh
nhỏ
và
không
có
cánh.
Cũng
như
các
thiên
thần
trước,
tất
cả
đều
mặc
áo
dài
tựa
áo
dài
trắng
của
linh
mục
hoặc
người
giúp
lễ.
Các
thiên
thần
đều
quỳ
chắp
tay
cầu
nguyện,
và
cúi
đầu
tôn
kính.
Tôi
nghe
tiếng
nhạc
tuyệt
diệu
như
thể
gồm
nhiều
ca
đoàn
với
nhiều
giọng
điệu
khác
nhau,
tất
cả
đều
ca
hát
hợp
với
mọi
người:
Thánh,
Thánh,
Thánh.
...
Giây
phút
Truyền
Phép,
giây
phút
xuất
hiện
những
Phép
Lạ
kỳ
diệu
nhất.
Phía
sau
bên
phải
Đức
Tổng
Giám
Mục
xuất
hiện
muôn
vàn
người
cũng
đứng
theo
đường
chéo.
Các
vị
đó
cũng
mặc
áo
dài,
nhưng
có
mầu
sác:
hồng,
xanh
lá
cây,
dương
nhạt,
màu
tía
(tím)
nhạt,
màu
vàng,
tóm
lại,
rất
nhiều
mầu
lợt
khác
nhau.
Gương
mặt
các
vị
đó
đều
rạng
rỡ,
hân
hoan.
Các
vị
ấy
dường
như
cùng
trạc
tuổi
như
nhau.
Các
bạn
có
thể
ghi
nhận
(tôi
không
thể
nói
tại
sao)
rằng
những
vị
đó
thuộc
mọi
lớp
tuổi,
nhưng
gương
mặt
trông
tương
tự
như
nhau,
không
vết
nhăn,
hạnh
phúc.
Tất
cả
các
vị
đó
đều
quỳ
gối
và
hát
“Thánh,
Thánh,
Thánh
...
“
(Holy,
Holy,
Holy
Lord
...)
Đức
Mẹ
nói:
“Đây
là
các
hiển
thánh
và
linh
hồn
thánh
trên
Thiên
Đàng,
và
trong
số
đó
có
những
linh
hồn
thân
nhân
của
con
đã
được
hưởng
Thánh
Nhan
Thiên
Chúa.”
Khi
tôi
nhìn
thấy
Đức
Mẹ,
một
bước
phía
sau
bên
phải
Đức
Tổng
Giám
Mục
chủ
lễ.
Đức
Mẹ
trên
mặt
đất
một
chút
quỳ
gối
trên
thứ
khăn
rất
đẹp,
trong
suốt,
nhưng
đồng
thời,
rực
rỡ,
tựa
như
nước
tinh
tuyền.
Đức
Mẹ,
hai
tay
chắp
lại,
chăm
chú
nhìn
cách
kính
trọng
vào
vị
chủ
lễ.
Đức
Mẹ
nói
với
tôi,
nhưng
không
thành
tiếng,
trực
tiếp
với
trái
tim
tôi,
mà
không
nhìn
tôi:
“Con
bỡ
ngỡ
khi
thấy
Mẹ
đứng
phía
sau
Đức
Cha
(Đức
Tổng
Giám
Mục),
phải
không?
Đây
đúng
là
điều
phải
như
thế
...
Với
tất
cả
tình
yêu
mà
Con
của
Mẹ
dành
cho
Mẹ,
Ngài
đã
không
cho
Mẹ
ưu
vị
Ngài
đã
cho
các
linh
mục
được
cử
hành
Mầu
Nhiệm
Lạ
Lùng
(Phép
Thánh
Thể)
bằng
đôi
bàn
tay
của
Mẹ
như
các
ngài
thực
hiện
bằng
đôi
bàn
tay
linh
mục
của
mình.
Vì
điều
này,
Mẹ
kính
trọng
cách
đặc
biệt
sâu
xa
đối
với
các
linh
mục
và
đối
với
phép
lạ
mà
Thiên
Chúa
thể
hiện
qua
các
ngài,
điều
đó
làm
cho
Mẹ
phải
quỳ
ở
đây
phía
sau
các
ngài.”
Lạy
Thiên
Chúa
của
con,
Chúa
tuôn
đổ
xuống
trên
các
linh
hồn
tư
tế
phẩm
giá
cao
quí
chừng
nào
và
biết
bao
ân
sủng,
mà
cả
chúng
con
và
có
thể
cả
đến
một
số
các
vị
đó,
không
ý
thức
được
điều
này.
Trước
Bàn
Thờ
xuất
hiện
một
số
bóng
người
mặc
áo
mầu
xám
hai
tay
đưa
lên
cao.
Đức
Mẹ
nói:
Đây
là
những
linh
hồn
thánh
trong
Luyện
Ngục,
những
linh
hồn
đó
chờ
đợi
lời
cầu
nguyện
của
(các)
con
để
được
thanh
thoát.
Con
đừng
ngưng
nghỉ
cầu
nguyện
cho
các
linh
hồn
đó.
Các
linh
hồn
ấy
cầu
nguyện
cho
(các)
con,
nhưng
các
linh
hồn
ấy
không
cầu
nguyện
cho
mình
được.
Chính
các
con
cần
phải
cầu
nguyện
cho
họ,
ngõ
hầu
giúp
giúp
họ
khỏi
Luyện
Ngục
để
được
ở
với
Thiên
Chúa
và
hưởng
Thánh
Nhan
Chúa
đời
đời.
“Bây
giờ
con
thấy
đó;
Mẹ
luôn
luôn
ở
đây.
Người
ta
đi
hành
hương,
kiếm
tìm
đến
những
nơi
Mẹ
hiện
ra.
Điều
này
tốt,
vì
mọi
hồng
ân
họ
sẽ
nhận
lãnh
tại
đó.
Nhưng
khi
Mẹ
không
hiện
ra,
thì
không
nơi
nào
Mẹ
hiện
diện
nhiều
hơn
trong
Thánh
Lễ.
Các
con
lúc
nào
cũng
tìm
thấy
Mẹ
nơi
chân
Bàn
Thờ
nơi
Mầu
Nhiệm
Thánh
Thể
được
cử
hành
(dâng
hiến);
Mẹ
ở
tại
chân
Bàn
Thờ
cùng
với
các
thiên
thần
vì
Mẹ
luôn
luôn
ở
với
Chúa.”
Nhìn
thấy
khuôn
mặt
xinh
đẹp
của
Đức
Mẹ
vào
lúc
xướng
“Thánh,
Thánh,
Thánh
...”
cũng
như
tất
cả
mọi
lúc
khác
cùng
với
những
khuôn
mặt
rạng
rỡ
hân
hoan,
những
bàn
tay
chắp
lại,
chờ
đợi
phép
lạ
tái
diễn
không
ngừng,
là
ở
chính
Thiên
Đàng.
Và
khi
nghĩ
đến
có
những
người
mà
họ
có
thể,
vào
lúc
đó,
chia
trí
vì
nói
chuyện.
Điều
đó
làm
Mẹ
đau
lòng
phải
nói
cho
con
biết,
người
nam
nhiều
hơn
phụ
nữ,
đứng
khoanh
tay,
như
thể
tôn
thờ
Chúa
cũng
chỉ
ngang
bằng
đối
xử
với
nhau.
Đức
Mẹ
nói:
“Con
hãy
nói
cho
mọi
người
biết
không
khi
nào
họ
là
con
người
cho
bằng
khi
họ
quỳ
gối
trước
mặt
Thiên
Chúa.”
Vị
chủ
tế
đọc
lời
Thánh
Hiến
(Truyền
Phép).
Ngài
cao
trung
bình,
nhưng
bỗng
nhiên,
ngài
bắt
đầu
cao
lên,
tràn
ngập
ánh
sáng,
ánh
sáng
siêu
nhiên
giữa
màu
trắng
và
hoàng
kim
bao
phủ
ngài
và
tăng
cường
độ
chung
quanh
mặt
ngài.
Và
vì
thế,
tôi
không
thể
thấy
dáng
vóc
ngài
nữa.
Khi
ngài
dâng
Bánh
Thánh
Thể
lên,
tôi
thấy
hai
bàn
tay
ngài,
và
trên
lưng
bàn
tay
ngài,
có
những
dấu
vết
mà
từ
đó
tỏa
ra
ánh
sáng
lớn
mạnh.
Chính
là
Chúa
Giêsu!
Chính
là
Chúa
Đấng
phủ
Thân
Mình
Ngài
quanh
vị
chủ
tế,
như
thể
Ngài
âu
yếm
bọc
lấy
đôi
bàn
tay
Đức
Tổng
Giám
Mục.
Lúc
đó,
Bánh
Thánh
Thể
bắt
đầu
lớn
lên
và
trở
thành
khổng
lồ,
và
trên
đó
khuôn
mặt
lạ
lùng
của
Chúa
Giêsu
xuất
hiện
đang
nhìn
xuống
dân
của
Ngài.
Giây
phút
đó,
tôi
muốn
cúi
đầu
(thờ
lạy)
thì
Đức
Mẹ
nói:
“Con
đừng
nhìn
xuống.
Hãy
nhìn
lên
để
chiêm
ngắm
Chúa.
Con
hãy
trao
đổi
ánh
mắt
của
con
với
Ngài,
và
nhắc
lại
lời
nguyện
Fátima:
Lạy
Chúa,
con
tin,
con
thờ
lạy,
con
ký
thác
(trông
cậy),
và
con
yêu
mến
Chúa.
Con
xin
Chúa
tha
thứ
cho
những
người
không
tin,
không
thờ
lạy,
không
trông
cậy,
và
không
yêu
mến
Chúa.
Lạy
Chúa
hay
tha
thứ
và
thương
xót
...
Bây
giờ
con
hãy
nói
với
Chúa
con
yêu
Chúa
chừng
nào,
và
dâng
hiến
thờ
lạy
Vua
các
Vua.”
Tôi
dâng
lên
Chúa
lời
nguyện
trên,
và
dường
như
từ
Bánh
Thánh
Thể
khổng
lồ
Chúa
chỉ
nhìn
một
mình
tôi,
Nhưng
tôi
học
được
rằng
đây
là
cách
Chúa
nhìn
mỗi
người,
với
tình
yêu
tràn
đầy.
Rồi
tôi
cúi
đầu
xuống
cho
tới
khi
trán
chạm
đất,
giống
như
các
Thiên
Thần
và
các
Thánh
trên
Thiên
Đàng.
Có
lẽ
trong
một
phần
giây
đồng
hồ,
tôi
ngỡ
ngàng
không
biết
cách
nào
Chúa
Giêsu
nhập
vào
thân
xác
vị
chủ
tế
và,
đồng
thời,
Chúa
ở
trong
Bánh
Thánh
Thể.
Và
khi
vị
chủ
tế
đặt
Bánh
Thánh
Thể
xuống,
thì
Bánh
Thánh
Thể
trở
lại
kích
thước
bình
thường.
Nước
mắt
tràn
xuống
hai
bên
má
tôi;
tôi
không
thể
không
ngỡ
ngàng
được.
Lập
tức,
Đức
Tổng
Giám
Mục
đọc
lời
Thánh
Hiến
(Truyền
Phép)
rượu
và,
khi
những
lời
đang
được
xướng
lên,
ánh
chớp
từ
thiên
đàng
và
từ
phía
sau
lóe
lên.
Các
bức
tường
và
trần
nhà
của
thánh
đường
biến
mất.
Tất
cả
đều
tối
đen,
ngoại
trừ
ánh
sáng
chói
chang
từ
Bàn
Thờ.
Thình
lình,
tôi
thấy
Chúa
Giêsu
trên
thánh
giá
lơ
lửng
trên
không
trung.
Tôi
thấy
từ
đầu
đến
phần
trên
ngực
Chúa.
Cánh
ngang
Thánh
Giá
được
đỡ
lên
bởi
hai
bàn
tay
lớn
mạnh.
Từ
bên
trong
ánh
sáng
huy
hoàng,
luồng
ánh
sáng
nhỏ,
tựa
như
chim
bồ
câu
rất
nhỏ,
rất
chói
sáng,
tiến
ra
bay
rất
nhanh
khắp
Thánh
Đường.
Ánh
sáng
đó
đậu
trên
vai
bên
trái
Đức
Tổng
Giám
Mục,
ngài
tiếp
tục
xuất
hiện
như
Chúa
Giêsu
vì
tôi
có
thể
nhận
ra
rõ
mái
tóc
dài
của
Chúa,
những
dấu
thánh
chiếu
sáng
và
thân
thể
vạm
vỡ
của
Chúa,
nhưng
tôi
không
thể
nhìn
được
Gương
Mặt
Cực
Thánh
của
Chúa.
Phía
trên
là
Chúa
Giêsu
chịu
đóng
đinh
trên
thánh
giá.
Tôi
có
thể
chiêm
ngắm
gương
mặt,
hai
cánh
tay
bầm
dập
và
da
thịt
nát
bấy
của
Chúa.
Phía
bên
phải
ngực
Chúa
có
thương
tích,
máu
tuôn
về
phía
cạnh
bên
trái,
và
về
phía
bên
phải
thì
thứ
gì
tựa
như
nước,
nhưng
rất
sáng
chói.
Máu
và
nước
tựa
như
những
tia
nước
mạnh
bằng
ánh
sáng
tuôn
ra
hướng
vào
phía
các
tín
hữu,
tràn
qua
bên
phải
và
bên
trái.
Tôi
ngỡ
ngàng
về
số
lượng
máu
tuôn
chảy
vào
Chén
Thánh.
Tôi
nghĩ
máu
đó
tràn
ngập
chan
hòa
khắp
Bàn
Thờ,
nhưng
không
một
giọt
nào
rơi
ra
ngoài.
Giây
phút
đó,
Đức
Mẹ
nói:
“Đây
là
phép
lạ
của
những
phép
lạ.
Mẹ
đã
nói
với
con
trước
kia
rằng
Chúa
không
bị
giới
hạn
bởi
thời
gian
và
không
gian.
Vào
giây
phút
Truyền
Phép
(Thánh
Hiến
Bánh
Rượu),
toàn
thể
cộng
đoàn
được
đem
tới
đồi
Calvary,
vào
giây
phút
Chúa
Giêsu
chịu
đóng
đinh
vào
thánh
giá.”
Có
ai
hình
dung
được
điều
đó?
Mắt
chúng
ta
không
thể
thấy,
nhưng
tất
cả
chúng
ta
đều
ở
đó
vào
chính
giây
phút
lý
hình
đóng
đinh
Chúa
vào
thánh
giá.
Và
Chúa
đang
xin
Chúa
Cha
tha
thứ,
không
chỉ
riêng
cho
những
kẻ
giết
Chúa,
nhưng
cũng
(xin
tha
thứ)
cho
tội
lỗi
mỗi
người
chúng
ta:
“Lạy
Cha,
xin
tha
cho
chúng,
vì
chúng
không
biết
việc
chúng
làm.”
Từ
ngày
đó
(trở
đi),
tôi
bất
kể
nếu
như
cả
thế
giới
đều
cho
rằng
tôi
khùng,
nhưng
tôi
xin
mọi
người
quỳ
gối
xuống
và
cố
gắng,
với
trái
tim
mình
và
với
tất
cả
cảm
giác
mà
họ
có
thể,
sống
đặc
ân
này
(tham
dự
Thánh
Lễ)
Chúa
ban
cho
chúng
ta.
Khi
chúng
tôi
sắp
sửa
cầu
nguyện
Kinh
Lạy
Cha,
lần
đầu
tiên
trong
buổi
lễ,
Chúa
nói:
“Chờ
chút,
Cha
muốn
con
cầu
nguyện
với
lòng
khiêm
tốn
sâu
thẳm
nhất
con
có
thể.
Giây
phút
này,
con
hãy
nhớ
đến
người
nào
đó
hoặc
những
người
đã
làm
tổn
thương
con
nặng
nề
nhất
trong
đời
con,
để
con
có
thể
ôm
ấp
những
người
đó
vào
lòng
con,
và
với
hết
lòng
con
hãy
nói
với
họ:
‘Nhân
danh
Chúa
Giêsu,
tôi
tha
thứ
cho
anh
(chị,
...)
và
nguyện
chúc
anh
(chị,
...)
được
bình
an.
Nhân
danh
Chúa
Giêsu,
tôi
xin
anh
(chị,...)
tha
thứ
và
chúc
lành
cho
tôi.’
Nếu
người
đó
đáng
hưởng
sự
bình
an,
thì
người
đó
nhận
được,
và
cảm
thấy
được
hưởng
sự
bình
an.
Nếu
người
đó
không
thể
mở
lòng
đón
nhận
sự
bình
an,
thì
sự
bình
an
đó
trở
lại
trái
tim
con.
Nhưng
Cha
không
muốn
con
nhận,
cũng
không
chúc
bình
an,
khi
con
không
thể
tha
thứ
và
cảm
thấy
bình
an
trong
trái
tim
con
trước
nhất.
Chúa
nói
tiếp:
“Con
hãy
cẩn
thận
đối
những
việc
con
làm,
con
nhắc
lại
trong
kinh
Lạy
Cha:
xin
(Cha)
tha
tội
chúng
con
như
chúng
con
tha
thứ
cho
những
người
xúc
phạm
đến
chúng
con.
Nếu
con
có
thể
tha
thứ
nhưng
không
thể
quên,
như
một
số
người
nói,
con
đặt
điều
kiện
trên
sự
tha
thứ
của
Thiên
Chúa.
Con
nói:
Cha
tha
thứ
cho
con
chỉ
vì
con
có
thể
tha
thứ,
nhưng
chỉ
bấy
nhiêu
thôi.”
Tôi
không
biết
cách
nào
giãi
bày
sự
đau
đớn
của
tôi,
khi
ý
thức
rằng
chúng
ta
có
thể
làm
đau
lòng
Chúa
biết
chừng
nào.
Và
cũng
biết
bao
nhiêu
chúng
ta
tự
làm
tổn
thương
chính
mình
vì
ôm
ấp
quá
nhiều
ghen
ghét
(bực
bội),
ác
cảm
và
những
thứ
xấu
xa
nảy
sinh
từ
thành
kiến
và
quá
tự
ái
của
chúng
ta.
Tôi
đã
tha
thứ;
tôi
đã
thực
tâm
tha
thứ,
và
xin
những
người
bị
tôi
xúc
phạm
(làm
hại)
tha
thứ,
để
cảm
nghiệm
sự
bình
an
của
Chúa.
Vị
chủ
tế
cầu
nguyện,
“...
xin
(Chúa)
ban
cho
chúng
con
sự
bình
an
và
hiệp
nhất
...”
kến
đến
là
“sự
bình
an
của
Chúa
ở
cùng
tất
cả
anh
chị
em.”
Thình
lình,
tôi
thấy
một
số
(không
phải
tất
cả)
những
người
đang
ôm
hôn
chúc
lành,
một
làn
ánh
sáng
rất
mạnh
ở
giữa
những
người
đó.
Tôi
biết
đó
là
Chúa
Giêsu,
và
tôi
đã
thực
tâm
ôm
hôn
người
bên
cạnh.
Tôi
có
thể
thực
sự
cảm
nghiệm
sự
ôm
hôn
của
Chúa
trong
ánh
sáng
đó.
Chính
Chúa
ôm
hôn
và
ban
cho
tôi
sự
bình
an
của
Ngài,
vì
giây
phút
đó,
tôi
(đã)
có
thể
tha
thứ
và
đẩy
ra
khỏi
trái
tim
tất
cả
mọi
bực
bội
đối
với
người
khác.
Đó
chính
là
điều
Chúa
Giêsu
muốn,
chia
sẻ
giây
phút
hân
hoan
đó,
ôm
hôn
chúng
ta
và
chúc
bình
an
của
Ngài
cho
chúng
ta.
Đã
tới
lúc
vị
chủ
tế
rước
Mình
Thánh
Chúa.
Tôi
lại
nhận
thấy
sự
hiện
diện
của
toàn
thể
linh
mục
kế
bên
Đức
Tổng
Giám
Mục.
Khi
Đức
Tổng
GM
rước
Lễ,
Đức
Mẹ
nói:
“Giây
phút
này
là
lúc
cầu
nguyện
cho
vị
chủ
tế
và
các
linh
mục
đồng
tế
với
ngài.
Con
hãy
nhắc
lại
cùng
với
Mẹ:
‘Lạy
Chúa,
xin
Chúa
chúc
lành
cho
các
ngài,
thánh
hóa
các
ngài,
giúp
đỡ
các
ngài,
thanh
tẩy
các
ngài,
yêu
thương
các
ngài,
săn
sóc
các
ngài,
và
nâng
đỡ
các
ngài
bằng
Tình
Yêu
của
Chúa.
Con
hãy
nhớ
tất
cả
các
linh
mục
khắp
hoàn
cầu,
cầu
nguyện
cho
các
linh
hồn
đã
được
thánh
hiến
...”
Thưa
quí
anh
chị
em,
đó
là
giây
phút
chúng
ta
cần
cầu
nguyện
cho
các
linh
mục
(hàng
giáo
phẩm)
vì
các
ngài
là
Giáo
Hội
cũng
như
chúng
ta,
các
tín
hữu
(giáo
dân)
là
Giáo
Hội.
Nhiều
lần
chúng
ta,
giáo
dân,
đòi
hỏi
quá
nhiều
nơi
các
linh
mục,
nhưng
chúng
ta
lại
không
thể
cầu
nguyện
cho
các
ngài,
hiểu
biết
rằng
các
ngài
cũng
là
con
người,
thông
cảm
và
coi
trọng
sự
cô
đơn
rất
nhiều
khi
các
linh
mục
gặp
phải.
Chúng
ta
cần
hiểu
các
linh
mục
là
người
như
chúng
ta
và
các
ngài
cần
được
thông
cảm
và
giúp
đỡ.
Các
ngài
cần
được
chúng
ta
quí
mến
và
chăm
sóc
vì
các
ngài
đã
tận
hiến
cuộc
đời
cho
từng
người
chúng
ta,
như
Chúa
Giêsu
đã
tận
hiến,
bởi
được
thánh
hiến
cho
Ngài.
Chúa
muốn
dân
trong
đoàn
chiên
mà
Thiên
Chúa
ký
thác
cho
linh
mục
hãy
cầu
nguyện
và
giúp
đỡ
sự
thánh
hiến
của
linh
mục
đó.
Ngày
nào
đó,
khi
chúng
ta
ở
đời
sống
bên
kia,
chúng
ta
sẽ
hiểu
những
sự
lạ
lùng
Chúa
đã
làm,
khi
ban
cho
chúng
ta
các
linh
mục
là
những
người
giúp
đỡ
phần
rỗi
chúng
ta.
Giáo
dân
bắt
đầu
lên
rước
Lễ.
Giây
phút
gặp
gỡ
trọng
đại
nhất
đã
đến.
Chúa
nói
với
tôi:
“Con
chờ
chút;
Cha
muốn
con
quan
sát
một
chút
...”
Ơn
thúc
đẩy
bề
trong
khiến
tôi
ngước
mắt
nhìn
lên
phía
những
người
sắp
sửa
há
miệng
rước
Lễ
từ
tay
vị
linh
mục.
Tôi
cần
phải
thanh
minh
rằng
người
này
là
một
trong
các
bà
trong
nhóm
chúng
tôi
mà
tối
hôm
trước
đã
không
xưng
tội
được,
nhưng
đã
xưng
tội
sáng
nay
trước
Thánh
Lễ.
Khi
Linh
Mục
đặt
Bánh
Thánh
Thể
trên
lưỡi
bà
ấy,
một
tia
chớp,
tựa
như
luồng
ánh
sáng
bạch
kim,
xuyên
thấu
toàn
thân
bà
đó,
trước
tiên
suốt
lưng,
rồi
từ
lưng
vây
bọc
toàn
thân,
qua
hai
vai,
rồi
đến
đầu.
Chúa
nói:
“Đây
là
cách
Chính
Cha
hân
hoan
ấp
ủ
một
linh
hồn
đón
rước
Cha
mà
trái
tim
thanh
sạch.”
Giọng
nói
của
Chúa
Giêsu
là
giọng
của
một
người
sung
sướng
hạnh
phúc.
Tôi
sững
sờ
thấy
bà
bạn
của
tôi
trở
lại
ghế
quỳ
mà
ánh
sáng
Chúa
bao
bọc
ấp
ủ
bà.
Tôi
ngỡ
ngàng
rằng
chúng
ta
bỏ
lỡ
quá
nhiều
lần
đến
rước
Chúa
Giêsu
mà
có
mang
những
lỗi
lầm
nhỏ
hoặc
lớn,
trong
khi
việc
rước
Lễ
phải
là
đại
tiệc
cực
trọng.
Nhiều
khi
chúng
ta
nói
không
có
linh
mục
để
vào
lúc
nào
đó
đến
xưng
tội.
Nhưng
vấn
đề
không
phải
là
xưng
tội
mỗi
lần,
nhưng
vấn
đề
nằm
sẵn
trong
tình
trạng
chúng
ta
dễ
dàng
lại
sa
vào
lỗi
lầm.
Mặt
khác,
cũng
như
khi
chúng
ta
cố
gắng
tìm
đến
mỹ
viện,
hoặc
tìm
các
ông
thợ
hớt
tóc
mỗi
khi
có
tiệc
tùng,
chúng
ta
cũng
phải
cố
gắng
tìm
kiếm
linh
mục
khi
cần
tẩy
rửa
linh
hồn
chúng
ta.
Chúng
ta
không
được
phép
cả
gan
(liều
lĩnh)
rước
Chúa
Giêsu
bất
cứ
khi
nào
trái
tim
(tâm
hồn)
chúng
ta
đầy
dẫy
những
điều
xấu
xa.
Khi
tôi
lên
rước
Lễ,
Chúa
Giêsu
bảo
tôi:
“Tiệc
Ly
là
giây
phút
hiệp
thông
thân
mật
vĩ
đại
nhất
với
Chính
Cha.
Trong
giờ
yêu
thương
đó,
Cha
thiết
lập
điều
có
thể
bị
cho
là
hành
động
cao
cả
tột
cùng
của
sự
điên
khùng
trong
mắt
người
đời,
khiến
chính
Cha
trở
nên
tù
nhân
của
Tình
Yêu.
Cha
đã
thiết
lập
Nhiệm
Tích
Thánh
Thể.
Cha
muốn
ở
lại
với
các
con
cho
tới
tận
thế
vì
Tình
Yêu
của
Cha
không
thể
chịu
đựng
được
nếu
để
các
con
mồ
côi,
các
con
là
những
người
Cha
yêu
thương
hơn
sinh
mạng
Cha.”
Tôi
rước
Bánh
Thánh
Thể
mà
hương
vị
khác
hẳn.
Hương
vị
đó
lẫn
lộn
máu
và
trầm
hương
tràn
ngập
toàn
thân
tôi.
Tôi
cảm
thấy
quá
sức
yêu
mến
đến
độ
nước
mắt
tuôn
tràn
xuống
hai
bên
má
nhưng
tôi
không
cầm
lại
được.
Khi
trở
lại
ghế
quỳ,
Chúa
nói:
“Con
hãy
lắng
nghe
...”
Một
lát
sau,
tôi
bắt
đầu
nghe
những
lời
cầu
nguyện
của
một
phụ
nữ
ngồi
ghế
trước
tôi,
bà
ấy
vừa
mới
rước
Lễ.
Bà
âm
thầm
cầu
nguyện
đại
khái
như
sau:
“Lạy
Chúa,
xin
Chúa
nhớ
cuối
tháng
đến
rồi
mà
con
không
có
tiền
trả
tiền
mướn
nhà,
tiền
xe,
tiền
học
của
con
cái.
Chúa
cần
giúp
con
...
Xin
Chúa
vui
lòng,
cho
chồng
con
hết
uống
rượu
quá
nhiều.
Con
không
chịu
đựng
nổi
thêm
chút
nào
nữa
anh
ấy
thường
say
sưa,
và
đứa
con
trai
út
của
con
lại
không
được
lên
lớp,
nếu
Chúa
không
giúp
nó.
Tuần
này
nó
thi
...
Và
xin
Chúa
đừng
quên
người
hàng
xóm
của
chúng
con
phải
đổi
chỗ
ở.
Xin
Chúa
cho
chị
ấy
đi
ngay
đi.
Con
không
thể
chịu
đựng
chị
ấy
thêm
chút
nào
nữa,
v.v.”
Kế
đến
Đức
Tổng
Giám
Mục
nói:
“Chúng
ta
hãy
cầu
nguyện,”
và
hiển
nhiên
cả
cộng
đoàn
đứng
lên
hiệp
lời
cầu
nguyện
kết
thúc.
Chúa
Giêsu
nói
mà
giọng
buồn
buồn:
“Con
có
ghi
chép
lời
chị
ấy
cầu
nguyện
không?
Không
lấy
một
lần
chị
ấy
nói
với
Cha
rằng
chị
ấy
yêu
mến
Cha.
Không
một
lần
nào
chị
ấy
cám
ơn
Cha
vì
hồng
ân
Cha
đã
ban
cho
chị
bằng
việc
ngự
vào
con
người
nghèo
nàn
của
chị
(đem
Thần
Tính
của
Cha
đến
với
nhân
tính
nghèo
hèn
của
chị),
để
nâng
chị
ấy
lên
tới
Cha.
Không
lấy
một
lần
chị
ấy
nói:
Lạy
Chúa,
tạ
ơn
Chúa.
Lời
cầu
nguyện
chỉ
là
chuỗi
những
yêu
cầu,
và
hầu
như
tất
cả
mọi
người
rước
Cha
cũng
đều
cầu
xin
như
thế.”
“Cha
đã
chết
vì
yêu,
và
Cha
đã
phục
sinh.
Vì
yêu
thương,
Cha
chờ
đợi
từng
người
các
con,
và
vì
yêu
thương
Cha
ở
lại
với
các
con.
...
Nhưng
các
con
không
ý
thức
rằng
Cha
cần
tình
yêu
của
các
con.
Con
hãy
nhớ
Cha
là
Người
Ăn
Xin
Tình
Yêu
trong
giờ
phút
cực
trọng
đối
với
các
linh
hồn.”
Tất
cả
quí
bạn
có
ý
thức
rằng
Chúa,
Tình
Yêu,
đang
van
xin
tình
yêu
của
chúng
ta,
mà
chúng
ta
lại
chẳng
trao
tặng
tình
yêu
của
chúng
ta
cho
Ngài,
hay
không?
Hơn
nữa,
chúng
ta
tránh
không
đến
gặp
Đấng
Tình
Yêu
của
Mọi
Tình
Yêu,
với
tình
yêu
duy
nhất
tự
hiến
trong
lễ
phẩm
vĩnh
cửu.
Khi
vị
chủ
tế
sắp
sửa
ban
phép
lành,
Đức
Mẹ
nói:
“Con
hãy
chú
ý,
cẩn
thận
...
Con
làm
thứ
dấu
gì
cũ
kỹ
thay
vì
Dấu
Thánh
Giá.
Con
hãy
nhớ
phép
lành
này
có
thể
là
cuối
cùng
con
nhận
được
từ
tay
vị
linh
mục.
Con
không
biết
khi
nào,
khi
rời
khỏi
đây,
con
sẽ
chết
hoặc
không.
Con
không
biết
con
có
còn
cơ
hội
nhận
lãnh
phép
lành
từ
linh
mục
khác
nữa
không.
Những
bàn
tay
được
thánh
hiến
ban
phép
lành
cho
con
nhân
Danh
Chúa
Ba
Ngôi
Cực
Thánh.
Vì
thế,
con
hãy
làm
Dấu
Thánh
Giá
với
lòng
kính
trọng,
chẳng
khác
gì
đó
là
lần
cuối
cùng
trong
đời
con.”
Chúng
ta
bỏ
lỡ
biết
bao
vì
không
hiểu
và
không
tham
dự
Thánh
Lễ
hằng
ngày!
Tại
sao
lại
không
cố
gắng
bắt
đầu
một
ngày
sớm
hơn
nửa
giờ
để
chạy
tới
tham
dự
Thánh
Lễ
và
lãnh
nhận
tất
cả
mọi
ơn
lành
Chúa
muốn
tuôn
đổ
trên
chúng
ta?
Tôi
biết
rằng,
vì
công
việc
theo
phận
sự
hằng
ngày,
không
phải
tất
cả
mọi
người
đều
có
thể
tham
dự
Thánh
Lễ
ngày
thường,
nhưng
ít
ra
hai
hoặc
ba
lần
mỗi
tuần.
Quá
nhiều
người
tránh
bỏ
Lễ
Chúa
Nhật
chỉ
với
những
lý
do
tối
thiểu,
rằng
họ
có
con
nhỏ,
hai
đứa,
hoặc
mười
đứa,
và,
bởi
thế,
họ
không
thể
tham
dự
Thánh
Lễ.
Vậy
người
ta
thu
xếp
cách
nào
khi
người
ta
có
những
thứ
việc
quan
trọng
khác?
Họ
đem
theo
tất
cả
con
cái,
hoặc
thay
phiên
nhau,
ông
chồng
đi
vào
giờ
này
và
bà
vợ
đi
vào
giờ
khác,
nhưng
họ
chu
toàn
được
bổn
phận
đối
với
Thiên
Chúa.
Chúng
ta
đều
có
thì
giờ
học
hành,
làm
việc,
giải
trí,
nghỉ
ngơi,
nhưng
CHÚNG
TA
KHÔNG
CÓ
THÌ
GIỜ,
ÍT
RA
LÀ
CHÚA
NHẬT,
ĐỂ
THAM
DỰ
THÁNH
LỄ.
Chúa
Giêsu
xin
tôi
ở
nán
lại
với
Ngài
một
vài
phút
sau
Thánh
Lễ.
Chúa
nói:
“Con
đừng
vội
vã
ra
về
ngay
sau
khi
Thánh
Lễ
xong.
Con
hãy
ở
lại
một
chốc
lát
với
Cha
và
tận
hưởng
giây
phút
đó,
và
để
Cha
vui
với
sự
hiện
của
con
...”
Khi
còn
nhỏ,
tôi
nghe
nói
Chúa
ở
với
chúng
ta
năm
hoặc
mười
phút
sau
khi
Rước
Lễ.
Tôi
hỏi
Chúa
về
giây
phút
này:
“Chúa
ơi,
thực
sự,
Chúa
ở
với
chúng
con
bao
lâu
sau
khi
chúng
con
Rước
Lễ?”
Tôi
nghĩ
Chúa
hẳn
phì
cười
vì
sự
ngờ
nghệch
của
tôi,
bởi
Chúa
trả
lời:
“Tất
cả
mọi
thời
gian
mà
con
muốn
có
Cha
ở
với
con.
Nếu
con
nói
với
Cha
suốt
cả
ngày,
dâng
cho
Cha
một
đôi
lời
trong
suốt
cả
mọi
việc
(lặt
vặt)
hằng
ngày
của
con
(con
nói
với
Cha
một
vài
lời
trong
khi
con
làm
mọi
việc
hàng
ngày),
Cha
sẵn
sàng
lắng
nghe
lời
con.
Cha
hằng
ở
với
con.
Chính
con
bỏ
Cha.
Con
rời
khỏi
Thánh
Lễ,
thế
là
bổn
phận
ngày
lễ
buộc
đã
xong
(chấm
dứt).
Con
đã
giữ
ngày
của
Chúa
(Chúa
nhật),
và
bây
giờ
việc
ấy
xong
rồi
đối
với
con.
Con
không
nghĩ
rằng
Cha
muốn
chia
sẻ
sự
sống
trong
gia
đình
với
con,
ít
ra
là
ngày
hôm
đó,
sao?”
“Trong
nhà
các
con
(các
gia
đình),
các
con
có
chỗ
cho
mọi
thứ
và
phòng
cho
từng
sinh
hoạt:
phòng
ngủ,
bếp,
phòng
ăn,
v.v.
Các
con
dành
chỗ
nào
cho
Cha?
Không
phải
chỉ
là
chỗ
con
treo
ảnh
(tượng)
để
bụi
bám
ngày
qua
tháng
lại,
nhưng
là
chỗ
mà
ít
ra
năm
phút
mỗi
ngày
gia
đình
tập
họp
lại
để
tạ
ân
vì
mọi
ơn
lành
trong
ngày
và
ơn
sự
sống,
cầu
xin
cho
những
nhu
cầu
hăng
ngày,
xin
ơn
lành,
ơn
bảo
vệ,
ơn
sức
khỏe.
Mọi
thứ
đều
có
chỗ
trong
nhà
các
con,
ngoại
trừ
Cha.”
“Người
ta
hoạch
định
chương
trình
hằng
ngày,
hằng
tuần,
tam
cá
nguyệt,
nghỉ
hè,
v.v.
Họ
biết
ngày
nào
họ
nghỉ,
ngày
nào
họ
đi
xinê
hoặc
tiệc
tùng,
hoặc
thăm
viếng
bà
nội/ngoại
hoặc
cháu
chắt,
con
cái,
bạn
bè,
và
giải
trí.
Được
mấy
gia
đình
ít
ra
mỗi
tháng
một
lần
nói:
‘Hôm
nay
là
ngày
đến
phiên
chúng
ta
đến
Nhà
Chầu
viếng
Chúa
trong
Phép
Thánh
Thể,’
và
cả
gia
đình
đến
truyện
trò
với
Cha?
Được
mấy
người
đến
ngồi
trước
mặt
và
chuyện
trò
với
Cha,
nói
cho
Cha
biết
mọi
việc
từ
khi
viếng
Cha
lần
trước,
nói
cho
Cha
biết
những
vấn
đề,
những
khó
khăn
họ
gặp
phải,
xin
Cha
cho
những
gì
họ
cần,
đặt
Cha
vào
những
sự
việc
hằng
ngày
của
họ?
Được
mấy
lần?
“Cha
biết
mọi
sự.
Cha
đọc
thấy
tất
cả
những
bí
mật
sâu
thẳm
nhất
trong
tâm
trí
các
con.
Nhưng
Cha
vui
khi
thấy
các
con
nói
cho
Cha
biết
về
cuộc
sống
của
các
con,
các
con
để
cho
Cha
tham
gia
như
là
thành
viên
gia
đình,
như
người
bạn
chí
thiết
của
các
con.
Oh,
con
người
bỏ
mất
biết
bao
ân
sủng
bởi
không
dành
cho
Cha
một
chỗ
trong
cuộc
đời
của
họ!”
Tôi
ở
lại
với
Chúa
hôm
đó
và
nhiều
ngày
khác,
Chúa
tiếp
tục
dạy
bảo
chúng
ta.
Hôm
nay
tôi
muốn
chia
sẻ
với
quí
bạn
sứ
mệnh
Chúa
trao
cho
tôi.
Chúa
Giêsu
nói:
“Cha
muốn
cứu
độ
các
thụ
tạo
của
Cha,
vì
giây
phút
mở
cửa
Thiên
Đàng
đã
bị
bão
hòa
bởi
quá
nhiều
đau
đớn
...”
“Con
hãy
nhớ
rằng
không
hề
có
bà
mẹ
nào
đã
nuôi
con
bằng
chính
thịt
của
mình.
Cha
đã
đi
quá
mức
cực
độ
Yêu
Thương
là
thông
ban
mọi
công
nghiệp
của
Cha
cho
tất
cả
các
con.
“Thánh
Lễ
là
Chính
Cha
kéo
dài
sự
sống
của
Cha
và
hiến
tế
của
Cha
trên
Thánh
Giá
giữa
các
con.
Nếu
không
có
công
nghiệp
của
Cha
và
Bửu
Huyết
của
Cha,
các
con
có
gì
để
đem
đến
trước
mặt
Thiên
Chúa
Cha?
Không
gì
hết,
chỉ
có
khốn
nạn
và
tội
lỗi
...
“Các
con
phải
vượt
hơn
các
thiên
thần
và
tổng
lãnh
thiên
thần
về
thánh
đức,
bởi
các
vị
ấy
không
được
vui
hưởng
rước
Cha
làm
lương
thực
như
các
con
được
hưởng.
Các
thiên
thần
uống
từ
dòng
suối,
nhưng
các
con
được
đặc
ân
rước
Cha,
các
con
có
toàn
thể
đại
dương
để
mà
uống.”
Chúa
đau
đớn
nói
về
những
người
rước
Chúa
theo
thói
quen,
những
người
mất
lòng
kính
trọng
mỗi
khi
rước
Chúa.
Thói
quen
đó
khiến
nhiều
người
trở
nên
ấm
ấm
họ
chẳng
có
gì
mới
để
nói
với
Chúa
khi
họ
rước
Chúa.
Chúa
cũng
nói
rằng
có
quá
nhiều
linh
hồn
được
thánh
hiến
đã
mất
lòng
sốt
sắng
yêu
mến
Chúa,
và
biến
ơn
gọi
của
các
vị
ấy
trở
nên
một
thứ
nghề
nghiệp
chuyên
môn
mà
chẳng
có
gì
hơn
để
hiến
dâng,
ngoại
trừ
bổn
phận
đòi
hỏi,
mà
lại
chẳng
có
cảm
giác
gì
(mà
dửng
dưng,
hững
hờ)...
Rồi
Chúa
nói
với
tôi
về
những
kết
quả
phải
đến
mỗi
lần
chúng
ta
Rước
Lễ.
Điều
xảy
ra
là
có
nhiều
người
rước
Chúa
hằng
ngày
nhưng
đời
sống
họ
không
thay
đổi.
Họ
dành
nhiều
giờ
để
cầu
nguyện
và
làm
nhiều
việc,
v.v.,
nhưng
cuộc
sống
của
họ
không
thay
đổi,
và
một
đời
người
mà
không
thay
đổi
thì
không
thể
sinh
hoa
trái
đích
thực
cho
Chúa.
Những
công
nghiệp
chúng
ta
nhận
được
trong
Phép
Thánh
Thể
phải
sinh
hoa
trái
hoán
cải
trong
chúng
ta
và
hoa
trái
bác
ái
đối
với
anh
chị
em
chúng
ta.
Chúng
ta,
giáo
dân,
có
vai
trò
rất
quan
trọng
trong
Giáo
Hội.
Chúng
ta
không
có
quyền
nín
thinh,
vì
Chúa
đã
gửi
chúng
ta,
với
tư
cách
những
người
chịu
Phép
Rửa,
đi
ra
rao
giảng
Tin
Mừng.
Chúng
ta
không
có
quyền
tiêu
hóa
tất
cả
những
hiểu
biết
này
mà
không
chia
sẻ
với
người
khác,
và
để
cho
anh
chị
em
chết
đói
trong
khi
trong
tay
chúng
ta
có
dư
thừa
bánh.
Chúng
ta
không
thể
đứng
nhìn
Giáo
Hội
của
chúng
ta
tiêu
dần
trong
khi
chúng
ta
vẫn
thoải
mái
trong
giáo
xứ
và
gia
đình,
đón
nhận
và
đón
nhận
quá
nhiều
ơn
Chúa:
Lời
Chúa,
những
lời
giảng
huấn
từ
các
linh
mục,
các
cuộc
hành
hương,
Lòng
Thương
Xót
Chúa
trong
Nhiệm
Tích
Giao
Hòa
(Xá
Giải),
sự
kết
hiệp
lạ
lùng
với
lương
thực
Thánh
Thể,
những
lời
thuyết
giảng.
Nói
cách
khác,
chúng
ta
liên
tiếp
nhận
được
quá
nhiều
mà
chúng
ta
lại
không
có
cam
đảm
rời
khỏi
vùng
tiện
nghi
thoải
mái
để
đến
nhà
giam,
viện
trừng
huấn,
đến
với
những
người
nghèo
khó
nhất.
Đến
và
khuyên
họ
đừng
bỏ
cuộc,
rằng
họ
sinh
ra
là
tín
hữu
Công
Giáo
và
Giáo
Hội
muốn
họ
ở
đó,
chịu
đau
khổ,
vì
đau
khổ
sẽ
cứu
độ
họ,
vì
hy
sinh
của
họ
sẽ
giành
cho
họ
sự
sống
vĩnh
cửu.
Chúng
ta
không
thể
đến
với
những
người
nguy
tử
trong
bệnh
viện,
nhưng
bằng
cầu
nguyện
Chuỗi
Lòng
Thương
Xót
Chúa,
giúp
họ
bằng
lời
cầu
nguyện
của
chúng
ta
trong
lúc
họ
chiến
đấu
giữa
thiện
và
ác
và
giải
thoát
họ
khỏi
nanh
vuốt
và
cám
dỗ
của
ma
quỉ.
Mỗi
người
đang
hấp
hối
đều
có
sự
sợ
hãi,
chúng
ta
chỉ
cầm
tay
họ,
nói
với
họ
về
tình
yêu
Thiên
Chúa
và
những
sự
lạ
lùng
đang
chờ
đợi
họ
trên
Thiên
Đàng
bên
Chúa
Giêsu
và
Mẹ
Maria,
bên
cạnh
những
người
thân
yêu
đã
ra
đi
trước,
đem
lại
cho
họ
sự
an
ủi.
Giờ
phút
chúng
ta
đang
sống
không
cho
phép
chúng
ta
hững
hờ.
Tất
cả
chúng
ta
phải
là
bàn
tay
nối
dài
của
các
linh
mục
và
đến
bất
cứ
nơi
nào
các
ngài
không
thể
đến.
Tuy
nhiên
để
làm
việc
này,
chúng
ta
cần
can
đảm.
Chúng
ta
cần
phải
rước
Chúa
Giêsu,
sống
với
Chúa
Giêsu,
nuôi
dưỡng
chúng
ta
bằng
chính
Chúa
Giêus.
Chúng
ta
sợ
không
dám
dấn
thân
thêm
chút
nữa,
và
khi
Chúa
nói,
“Trước
hết
các
con
hãy
tìm
kiếm
Nước
Thiên
Chúa,
và
mọi
thứ
khác
sẽ
được
ban
cho
các
con.”
Chúa
nói
điều
đó
với
tất
cả
mọi
người,
anh
chị
em.
Lời
Chúa
nói
trên
có
nghĩa
là
bằng
mọi
phương
cách
có
thể
phải
tìm
kiếm
Nước
Thiên
Chúa,
và
rộng
mở
đôi
bàn
tay
để
đón
nhận
MỌI
SỰ
được
ban
cho!
Bởi
Chúa
là
Chúa
Tể,
Ngài
trả
lại
cho
chẳng
những
đầy
đủ
mà
còn
dư
thừa
nhất,
bởi
chỉ
một
mình
Ngài
là
Đấng
chăm
sóc
mọi
nhu
cầu
nhỏ
nhặt
nhất
của
anh
chị.
Thưa
quí
anh
chị,
xin
cám
ơn
quí
anh
chị
đã
cho
phép
chúng
tôi
thi
hành
sứ
mệnh
Chúa
ký
thác
cho
chúng
tôi,
gửi
những
trang
này
tới
quí
anh
chị.
Lần
sau
khi
anh
chị
tham
dự
Thánh
Lễ,
xin
sống
lời
Chúa
và
Mẹ
Maria
trong
thông
điệp
này.
Chúng
tôi
biết
Chúa
sẽ
hoàn
tất
lời
Ngài
hứa
với
anh
chị
rằng
“Thánh
Lễ
các
con
tham
dự
sẽ
không
khi
nào
lại
nhạt
nhẽo
như
trước
nữa.”
Khi
anh
chị
rước
Chúa,
xin
anh
chị
hãy
yêu
mến
Ngài.
Anh
chị
hãy
sống
cảm
giác
ngọt
ngào
dựa
đầu
vào
thương
tích
nơi
cạnh
sườn
Ngài,
đã
bị
đâm
thủng
vì
anh
chị,
để
lại
cho
anh
chị
Giáo
Hội
và
Thánh
Mẫu
của
Chúa,
mở
cho
anh
chị
cửa
Nhà
Thiên
Chúa
Cha
của
Ngài.
Anh
chị
hãy
cảm
nghiệm
điều
này
ngõ
hầu
có
thể
cảm
thấy
được
Tình
Yêu
Thương
Xót
của
Ngài
qua
lời
chứng
này,
và
cố
gắng
hòa
hợp
với
tình
yêu
như
trẻ
thơ
(của
anh
chị).
Xin
Thiên
Chúa
chúc
lành
cho
anh
chị
trong
Mùa
Phục
Sinh
này.
Em
gái
của
anh
chị
trong
Thiên
Chúa
hằng
sống.
Catalina
Rives
Lay
Missionary
of
the
Eucharistic
Heart
of
Jesus.
NN
LÂN
chuyển
ngữ
từ
“THE
HOLY
MASS,
Explained
to
Catalina
by
Jesus
and
Mary”
www.thanhlinh.net
