TUẦN
TĨNH TÂM VỚI CHA CHARLES DE FOUCAULD
BÀI:
01
02
03
04
05 06
07 08
09
10 11
12 13
14 15
16 17
NGÀY KHAI MẠC TUẦN TĨNH TÂM
ĐÔI LỜI
CHÀO HỎI VÀ GIỚI THIỆU NỘI DUNG & PHƯƠNG PHÁP TĨNH TÂM
VÀI PHÚT THINH LẶNG & HÁT BÀI “XIN NGÔI BA THIÊN CHÚA”
LỜI CẦU NGUYỆN KHAI MỞ TUẦN TĨNH TÂM
BÀI 01
SỐNG VỚI CHÚA NHƯ MỘT NGƯỜI CON, NHƯ MỘT NGƯỜI BẠN
XEM
Chúng ta
nhìn vào thực tế, xem người ta thường có những thái độ khác nhau như thế nào
khi đứng trước một Tuần Tĩnh Tâm như chúng ta hôm nay?
Người ta
có thể có một trong ba thái độ sau đây:
1.
Thái độ thứ nhất là tự cao tự đại: vì người ta thấy mình đâu phải hạng
bình thường, người ta là người đi tu dâng mình cho Chúa, là người đã chọn bậc
sống trọn lành, đã làm bao việc đạo đức, tốt lành, từ thiện, bác ái… Người ta
giống như người Pha-ri-sêu lên đền thờ cầu nguyện: “Lạy Chúa, con không hề
giống thằng thu thuế tội lỗi kia… Con đã đi tu, đã dâng mình cho Chúa, đã hy
sinh hãm mình không biết bao nhiều mà kể, đã làm việc lành phúc đức ngày này
qua ngày khác, đã phục vụ tha nhân không biết tính công tính sổ… Nhưng hôm nay
con sung sướng và hành diện tính sổ và kết toán với Chúa…
Thái độ
này có đáng chúng ta noi theo hay không?
2.
Thái độ thứ hai là lo âu sợ sệt: vì người ta biết rất rõ về sự yếu hèn,
ươn lười, tầm thường và tội lỗi của mình. Nên mỗi lần phải đối mặt với Chúa,
với chính mình thì người ta run sợ, vì người ta nghĩ rằng Thiên Chúa là một Vị
Thượng Điề nghiêm khắc, không hề biết cảm thông, không bao giờ khoan nhượng…
Người ta chỉ biết cậy vào sức mình, mà sức mình thì chẳng đáng gía một gram
trước mắt Thiên Chúa!
Thái độ
này có đáng chúng ta bắt chước hay không?
3. Thái độ thứ ba là thái độ mà chúng ta có thể tìm thấy trong
Phúc Âm.
XÉT
Đọc Phúc
Âm, tôi thấy có ba câu chuyện có thể gợi cho chúng ta ba thái độ như sau:
1. Câu
chuyện thứ nhất (Ga 1,35-39) kể lại cuộc gặp gỡ giữa các môn đệ đầu tiên
và Đức Giêsu: Khi được Gioan Tẩy giả chỉ cho biết Đức Giêsu là Chiên Thiên
Chúa thì hai môn đệ đầu tiên là Phêrô và Gioan liền đi theo Người. Khi Đức
Giêsu quay lại thấy hai ông đi theo thì hỏi: “Các anh tìm gì thế?” Họ đáp:
“Thưa Rápbi có nghĩa là thưa Thầy, Thầy ở đâu? Người liền bảo họ: “Đến mà
xem”. Họ đã đến xem chỗ Người và ở lại với Người ngày hôm ấy.
Câu
chuyện trên gợi cho chúng ta một thái độ “chờ đợi, tận dụng thời cơ tốt đến
với mình, tích cực tìm kiếm và khám phá” Chúng ta có thể bắt đầu Tuần Tĩnh Tâm
với thái độ ấy không? – Các anh chị sẽ được cung cấp những cột mốc, những
dấu chỉ đường để tìm ra Chúa….Ước chi các anh chị cũng ở trong tư thế sẵn
sàng như Phêrô và Gioan để khi vừa nghe Gioan Tẩy giả giới thiệu Đức Giêsu là
bám gót theo chân Người ngay.
2. Câu
chuyện thứ hai (Mc 6,7-13.30-32 hay Lc 9,1-6.10): Để huấn luyện các tông
đồ trong Công cuộc Truyền Giáo, Chúa Giêsu sai các ông từng hai người một, đi
vào các làng mạc chữa trị bệnh tật, trừ quỷ và loan báo thời gian cứu độ. Sau
ít ngày hoạt động trở về, các ông vô cùng phấn khởi, những nóng lòng muốn kể
lại tất cả các sự kiện và từng việc, từng chuyện cho Thầy nghe. Nghe xong, Đức
Giêsu ra lệnh: “Các con hãy vào nơi yên tịnh, thanh vắng mà nghỉ ngơi” và
Người đem các ông đi riêng với mình, lui về thành kia gọi là Bétxaiđa.
Anh chị
em chúng đây cũng giống heat như các môn đệ xưa, chúng ta cũng được Thiên
Chúa, Giáo hội sai chúng ta đến các thôn, xóm xa xôi hẻo lánh, để phục vụ an
hem chúng ta, để loan báo cho họ biết có Thiên Chúa là Cha, có Chúa Cứu Thế là
Đức Giêsu Nadarét là Thiên Chúa đã xuống trần …..Hôm nay chúng ta cũng muốn kể
hết cho Chúa nghe những việc chúng ta làm, những người chúng ta gặp, những
lời chúng ta rao giảng… Và Chúa cũng nói lại với chúng ta lời Người đã nói với
các môn đệ: “Các con hãy vào nơi yên tịnh, thanh vắng mà nghỉ ngơi” Và Người
cũng đem chúng ta đi riêng với Người, lui về nơi này gọi là Tu Viện Châu Sơn,
Huyện Đơn Dương, Tỉnh Lâm Đồng, một khung cảnh tĩnh mịch với cảnh thiên nhiên
tuyệt đẹp.
3. Câu
chuyện thứ ba (Lc 10,38-42): Trong cuộc sống công khai rao giảng Nước
Thiên Chúa, “lang thang nay đây mai đó như một nhà Truyền Giáo không có chỗ ở
cố định, Đức Giêsu có những người bạn chí thân, có những mái ấm luôn mỡ rộng
cửa đón Chúa đến nghỉ ngơi. Một ngày kia Chúa ghé Bêtania ở đó có mái ấm gia
đình Mátta, Maria và Ladarô. Mátta với tư cách của người chị cả, lon xon chuẩn
bị cho Chúa một bữa ăn nóng hổi và ngon miệng. Còn cô em, Ma-ria, không hề bận
tâm đến chuyện bếp núc và đồ ăn thức uống thết đãi Chúa. Cô ngồi bên chân
Chúa, nuốt từng câu từng lời nói của Chúa vào lòng…
Tuần này
Chúa cũng ghé nhà, tức tâm hồn mỗi anh chiọ em chúng ta. Chúng ta có lăng xăng
bận rộn như Mátta hay chúng ta vô tư tĩnh lặng như Maria? Cả hai thái độ đều
là dấu chứng của lòng yêu thương. Nhưng rõ ràng là thái độ của Maria làm Chúa
Giêsu hài lòng hơn, vui hơn. Chúng ta hãy sống như Maria. Hãy bắt chước chị
trong cách tinh tế ngồi đàm đạo với Chúa, chia sẻ với Chúa, xin Chúa nói cho
mình nghe.
LÀM
Chúng ta
hãy bước vào Tuần Tĩnh Tâm:
(a) Với
thái độ của những người con đang trông chờ và tìm kiếm Chúa như Phêrô và
Gioan.
(b) Với
thái độ của các môn đệ trở về sau một thời gian công tác được cùng Chúa lánh
xa đám đông, cảnh ồn ào để rút vào chỗ thân mật trầm lắng sống kề bên Thầy,
đưọc nghỉ ngơi bồi dưỡng cả về tinh thần, cả về thể xác.
(c) Với
thái độ của Maria khát khao Lời Chúa: hễ Chúa đến nhà là chị đến ngồi bên chân
Chúa, gác bỏ ra ngoài tất cả mọi bận rộn để tập trung vào việc sống với Chúa,
sống bên Chúa, sống trước con mắt của Chúa và lắng nghe tiếng Người.
(d) Với
thái độ của Cha Charles de Foucauld mà chúng ta gọi cách thân thương là Anh
Charles: Những ai đọc tiểu sử của Cha Charles de Foucauld thì thấy ngay rằng
ngài đúng là một người con, một người bạn của Chúa. Ở đan viện khổ tu cũng như
ở Nadarét hoặc Bénis-Abbès hay Tamanrasset cha Foucauld đều sống với Chúa,
nhất là Chúa Giêsu Thánh Thể, một cách thân tình, gắn bó và lắng nghe như thế.
Ngài đã ngồi hàng giờ, đã thức trắng nhiều đêm bên cạnh Chúa Giêsu Thánh Thể
trong nhà ngôi nhà nguyện mà ngài đã tự tay xây cất trong khu vực “ẩn cư”
(ermitage) của ngài, đúng như cha René Voillaume đã viết:
“Ở
Tamanrasset cũng như ở Bénis-Abbès, cả khi còn ở Nadarét, cha thường quỳ gối
lâu giờ trước Thánh Thể Chúa Giêsu. Trong căn nhà làm bằng đất và bằng lá, cha
chỉ biết sinh sống , truyện vãn đối thoại với Chúa Giêsu liên lỷ ngày đêm.
Tiếp xúc với dân bản xứ, săn sóc các bệnh nhân, làm phúc bố thí, tất cả cha
đều làm trong mối thân tình này để bắt chước Chúa Giêsu, hành động như Người,
hiệp thông với Người. Cuộc đối thoại ấy không vì các hoạt động này làm gián
đoạn. Đối thoại tiếp diễn liên hồi, kéo dài ra thâu đêm và ngay cả suốt các
cuộc lữ hành trong sa mạc, từ Bénis-Abbès tới Tamanrasset hay từ Tamarasset
tớiu Bénis-Abbès” (1).
VÀI PHÚT THINH LẶNG
HÁT BÀI: XIN CHO CON BIẾT LẮNG NGHE
Chú
thích:
(1)
Charles de Foucauld, SỐNG ĐỨC ÁI, Đức tin – Văn hóa (44 Tú Xương, Sàigòn 3),
xuất bản, 1973, Lời nói đầu của cha René Voillaume, trang 10.
Tu Viện
Châu Sơn (Đơn Dương)
Ngày
05.06.2000
Giêrônimô Nguyễn Văn Nội.
