CÔNG
ĐỒNG
VATICAN
II
QUA
BỐN
THẬP
NIÊN
Chương:
01
02
03
04
05
06
07
08
09
10
11
12
13
Hương
Vĩnh
VII
-
NHỮNG
THAY
ĐỔI
PHỤNG
VỤ
Ngày
29/11/1964
-
Chúa
nhật
đầu
tiên
Mùa
Vọng
-
bắt
đầu
một
loạt
những
thay
đổi
rộng
lớn
trong
việc
dâng
Thánh
Lễ.
Thay
vì
xoay
lưng
lại
phía
dân
chúng,
linh
mục
đối
diện
với
giáo
dân
và
không
còn
việc
“xem
Lễ”
hay
“làm
Lễ”
mà
là
“dâng
Lễ”
và
“tham
dự
Thánh
Lễ”.
Ngoài
ra
Thánh
Lễ
không
phải
hoàn
toàn
bằng
La-ngữ,
nhưng
một
phần
trong
Thánh
Lễ
bằng
tiếng
bản
xứ.
Đó
chỉ
là
bước
khởi
đầu
đưa
tới
việc
“tham
gia
trọn
vẹn,
có
ý
thức
và
tích
cực”
của
giáo
dân
trong
đời
sống
phụng
vụ
của
Giáo
Hội
như
được
ủy
thác
bởi
Hiến
Chế
về
Phụng
Vụ
Thánh
của
Công
Đồng
Vatican
II
cũng
trong
năm
đó.
Không
còn
sự
phân
biệt
giữa
“Lễ
trọng”
và
“Lễ
thường”.
Vào
năm
1970,
còn
ban
bố
“Chỉ
Thị
mới
về
Thánh
Lễ”
mang
lại
những
thay
đổi
sâu
xa
hơn
nữa.
Về
các
bài
đọc,
không
phải
chỉ
có
một
bài
“Thánh
Thư”
trước
bài
Phúc
Âm,
nhưng
còn
một
bài
đọc
về
Cựu
Ước
nữa,
cũng
như
một
bài
Thánh
Vịnh
đối
đáp
ở
giữa
hai
bài
Cựu
Ước
và
Tân
Ước,
với
một
chu
kỳ
các
bài
đọc
Chúa
nhật
trong
ba
năm
và
một
chu
kỳ
những
bài
đọc
hằng
ngày
trong
tuần
trong
hai
năm.
Được
phép
giữ
chay
một
giờ
trước
khi
rưóc
lễ.
Vào
năm
1950
việc
giữ
chay
được
rút
vắn
lại
3
giờ
(3
giờ
đối
với
thức
ăn
đặc,
1
giờ
đối
với
chất
lỏng),
thay
vì
từ
nửa
đêm
cho
đến
khi
rước
lễ.
Bắt
đầu
từ
nay,
việc
giữ
chay
được
giảm
xuống
hơn
nữa,
chỉ
còn
1
giờ
cho
hết
mọi
thức
ăn.
Tại
nhiều
thánh
đường,
những
người
rước
lễ
không
còn
quì
xuống
lan
can
rước
lễ
được
trải
lên
một
tấm
vải
trắng,
mà
chỉ
đứng
thôi.
Các
giám
mục
tại
một
số
quốc
gia,
được
sự
chấp
thuận
của
Tòa
Thánh
Vatican,
cho
phép
người
chịu
lễ
được
rước
lễ
trong
lòng
bàn
tay.
Lời
Chỉ
Dẫn
Tổng
Quát
trong
Sách
lễ
Roma
năm
1969
cho
phép
được
rước
lễ
duới
“hai
dạng
thức”,
nghĩa
là
bánh
và
rượu.
Ngày
nay
nhiều
người
đi
rước
lễ
hơn.
Đang
có
cuộc
thảo
luận
xem
kết
quả
của
luật
giữ
chay
được
nới
lỏng,
giáo
dân
cảm
thấy
họ
có
quyền
rước
lễ
hay
giảm
thiểu
cảm
thức
tội
lỗi
nhờ
đó
một
số
người
rước
lễ
mà
trước
kia
họ
không
được
rước.
Ca
đoàn
không
còn
ở
trên
bao
lơn
cao
phía
sau
nhà
thờ
mà
ở
bên
cạnh
hay
trên
cung
thánh
mà
cộng
đoàn
đều
thấy.
Âm
nhạc
cũng
thay
đổi.
Để
theo
kịp
tiến
trình
thời
đại,
‘Thánh
lễ
dân
tộc”
cũng
được
phổ
biến,
ban
đầu
với
đàn
guitar.
Sau
đó
là
Thánh
Lễ
bằng
Phúc
Âm
của
tín
hữu
da
đen,
Thánh
lễ
theo
điệu
nhảy
pônca
của
tín
hữu
người
Mỹ
Công
Giáo
gốc
Ba-Lan
và
những
Thánh
Lễ
khác
của
các
nhóm
dân
tộc
hát
bằng
tiếng
mẹ
đẻ.
Peter
Finn,
phụ
tá
giám
đốc
Ủy
Ban
Quốc
Tế
về
Phụng
Vụ
bằng
Anh
ngữ,
đặt
căn
cứ
ở
Hoa-Thịnh-Đốn,
cho
biết:
“Nhằm
cổ
võ
sự
tham
gia
đông
đảo,
nơi
dành
cho
ca
đoàn
cũng
được
đặc
biệt
chú
ý…để
linh
động
hóa
việc
cộng
đồng
cầu
nguyện
bằng
tiếng
hát.”
Rất
nhiều
bản
nhạc
mới
được
sáng
tác
và
xuất
bản
sau
Công
Đồng
Vatican
II
dùng
trong
phụng
vụ
được
sắp
đầy
các
bàn
quì,
gồm
có
sách
lễ
với
sách
hát
nhiều
loại.
“Cử
chỉ
chúc
bình
an”
được
đưa
vào
trong
Thánh
lễ
sau
khi
đọc
kinh
“Lạy
Cha”
và
trước
kinh
“Lạy
Chiên
Thiên
Chúa”.
Peter
Finn
cho
biết:
“Đó
luôn
luôn
là
một
phần
của
phụng
vụ
Roma
từ
trước
đến
nay.
Trước
kia
chúc
bình
an
thường
được
trao
đổi
giữa
một
giám
mục
với
phó
tế
và
phụ
phó
tế.
Bây
giờ
được
áp
dụng
cho
toàn
thể
cộng
đoàn
như
là
một
cách
thức
làm
sống
lại
một
tục
lệ
cũ
lan
rộng
cho
cả
cộng
đoàn
tiếp
theo
sau
Công
Đồng
Vatican
II.”
Sự
thay
đổi
phụng
vụ
dành
cho
giáo
dân
nhiều
vai
trò.
Ngoài
việc
làm
trổi
dậy
các
ca
đoàn,
giáo
dân
còn
đọc
sách
(một
phần
vụ
trước
kia
dành
cho
chủng
sinh)
cũng
như
chuyên
viên
nghi
lễ
và
thừa
tác
viên
đặc
biệt
về
Thánh
Thể.
Ngay
cả
những
người
sắp
xếp
chỗ
ngồi
trước
kia
chỉ
có
phần
vụ
đưa
những
giỏ
xin
tiền
qua
từng
hàng
ghế
để
nhận
tiền
dâng
cúng,
bây
giờ
được
kể
như
nhân
viên
tiếp
tân,
đón
tiếp
niềm
nở
những
người
mới
đến
cũng
như
những
giáo
dân
cũ.
Thánh
Lễ
chiều
thứ
bảy
thay
thế
cho
Chúa
nhật
cũng
là
một
sự
đổi
mới
khác.
Tài
liệu
Công
Đồng
Vatican
II
vào
năm
1967
-
“Eucharisticum
Mysterium”
(Chỉ
Dẫn
về
Nghi
Thức
Sùng
Bái
Mầu
Nhiệm
Thánh
Thể)
–
đã
công
bố:
vì
“nhu
cầu
mục
vụ”,
Thánh
Lễ
Chúa
nhật
có
thể
được
cử
hành
vào
chiều
thứ
bảy.
Giáo
Hội
nghĩ
rằng
những
gia
đình
có
thể
làm
tròn
bổn
phận
xem
lễ
Chúa
nhật
như
thế
và
có
Chúa
nhật
rảnh
rỗi
dành
cho
những
sinh
hoạt
gia
đình.
Cùng
với
thời
gian,
những
người
tham
dự
Thánh
Lễ
chiều
thứ
bảy
ở
Hoa
Kỳ
cũng
thay
đổi
và
cộng
đoàn
thường
gồm
những
người
lớn
tuổi
đi
lễ
vào
Chúa
nhật.
“Nghi
thức
bán
phụng
vụ”
cũng
xuất
hiện.
Đó
là
nghi
thức
cầu
nguyện
theo
khuôn
khổ
Thánh
Lễ,
nhưng
vì
sự
vắng
mặt
của
linh
mục
nên
không
có
phần
Dâng
Của
lễ
và
Đọc
Lời
Truyền.
Cộng
đoàn
được
rước
Mình
Thánh
Chúa
giữ
trong
nhà
tạm.
Những
việc
đạo
đức
quen
thuộc
như
lần
chuỗi
Mân
Côi,
làm
tuần
cửu
nhật
và
chầu
Bốn
Mươi
Giờ
cũng
biến
mất
hay
trở
nên
ít
thông
dụng
hơn
tại
nhiều
nơi.
Đức
Ông
James
Moroney,
giám
đốc
Văn
Phòng
Phụng
Vụ
của
Hội
Đồng
Giám
Mục
Hoa
Kỳ
cho
biết:
“Ở
bất
cứ
nơi
nào
trong
lịch
sử
Giáo
Hội,
khi
nhấn
mạnh
đến
sự
tham
dự
đông
đảo,
đôi
khi
phải
hy
sinh
sự
chiêm
niệm.”
Khi
bắt
đầu
Công
Đồng,
một
vài
việc
thực
hành
đạo
đức
có
tính
cách
thông
dụng
ở
vài
nơi
được
Công
Đồng
Vatican
II
làm
sáng
tỏ,
dần
dần
được
rút
ngắn
lại
hay
chấm
dứt
luôn.
Một
sự
thay
đổi
có
ý
nghĩa
khác
là
nghi
thức
xưng
tội,
nhất
là
giải
tội
chung,
còn
gọi
là
giải
tội
tập
thể.
Về
việc
giải
tội
chung,
thông
thường
lôi
cuốn
hằng
trăm
người
đến
các
nhà
thờ
để
nghe
đọc
Thánh
Kinh,
nghe
giảng,
xét
mình
và
cầu
nguyện,
tiếp
theo
là
việc
xưng
tội
riêng
và
được
giải
tội.
Có
đôi
trường
hợp
được
giải
tội
tập
thể.
Luật
Giáo
Hội
chỉ
cho
giải
tội
tập
thể
trong
những
trường
hợp
rất
giới
hạn
và
với
điều
kiện
mỗi
người
phải
xưng
tội
riêng
trong
một
thời
gian
hợp
lý.
Ở
một
số
nơi
trong
thập
niên
1970,
hôn
lễ
ở
ngoài
trời
không
được
thông
dụng.
Theo
Đức
Ông
Moroney,
hôn
lễ
ở
ngoài
trời
chỉ
được
diễn
ra
với
sự
cho
phép
của
Đức
Giám
Mục
giáo
phận,
và
những
bài
đọc
Thánh
Kinh
là
điều
bắt
buộc.
Bốn
mươi
năm
sau
khi
Công
Đồng
Vatican
II
bế
mạc,
một
số
cuộc
tranh
luận
sôi
nổi
trong
giới
Công
giáo,
từ
giáo
dân
cho
đến
các
vị
Hồng
Y,
vẫn
còn
xoay
chung
quanh
các
vấn
đề
liến
quan
tới
phụng
vụ.
Vatican
II
đã
công
bố
Thánh
Thể
là
“nguồn
gốc
và
tuyệt
đỉnh
của
đời
sống
Công
giáo”,
như
vậy
“việc
tranh
luận
hoàn
toàn
đúng
và
diễn
ra
từ
gốc
tới
ngọn.”
Đức
ông
Moroney
còn
nói
thêm:
Thánh
Thể
là
“nguồn
gốc
và
tuyệt
đỉnh
mọi
sự
và
Thánh
Thể
sẽ
là
một
nơi
mà
chúng
ta
ôm
ấp
cũng
như
xem
thường
và
mọi
sự
đều
được
tỏ
bày
một
cách
trong
sáng
như
pha
lê.”
(Phỏng
theo
Mark
Pattison
–
Washinton
–
CNS)
