Tải
MP3
về
máy
Nốt nhạc Pdf
HOAN CA TRÁI TIM NGƯỜI MẸ
Nhạc Cao Huy Hoàng
- Trình bày: Hồng PhúcVề Phòng Thánh Ca
Ðức
Nữ Trinh Maria Trở nên Mẹ Ta Khi Nào?
Khi Ðức Nữ Trinh Maria nên mẹ Chúa
Giêsu, ấy là chính lúc Người nên Mẹ ta.
Một lần nên Mẹ, Người vừa là Mẹ Chúa
Giêsu, vừa là Mẹ loài người, tức là phần
thân thể Chúa Giêsu, do Chúa Giêsu cứu
chuộc.
Ðức Chúa Giêsu đã được kết thai làm
Người bởi tác động Chúa Thánh Thần và sự
thỏa thuận cộng tác của Ðức Nữ Trinh.
Như vậy, cùng một lúc ấy, chúng ta đã
được kết thai làm người giáo hữu cũng
bởi hai công việc kia hiệp lại. Không có
Ðức Bà Maria, không có sự ưng thuận của
Người, Chúa Giêsu đã chẳng sinh làm
người.
Ðức Chúa Trời đã để công cuộc lớn lao
nhất của người, công cuộc Giáng sinh và
Cứu thế, tuỳ thuộc sự ưng thuận của một
loài thụ tạo thường, một nữ trinh bé
mọn. Vậy Người cũng để cho mọi hiệu lực
của công cuộc cứu thế, mọi ơn thánh ban
phát ra, mọi linh hồn được cứu chuộc,
cũng phải tùy thuộc sự ưng thuận ấy.
Ðức Nữ Trinh chí thánh không những đã
nghiễm nhiên trở nên Mẹ ta khi chịu thai
Chúa Giêsu, mà Người còn hiểu rõ việc
ấy. Có lẽ nào Ðức Chúa Trời lai giấu
Người điều mầu nhiệm ấy? Phẩm tước làm
Mẹ Chúa Giêsu và Mẹ loài người sẽ có
những hiệu quả rất vẻ vang và đồng thời
rất bi đát đối với một tâm hồn từ mẫu,
đến nỗi nếu Ðức Bà Maria chẳng rõ mọi
chi tiết, chẳng tường sau trước, âu là
Người đã chẳng được quyền tự quyết và
đồng ý ưng thuận.
Lại nữa, khi Người ngỏ lời ưng thuận
điều Thiên Thần truyền tin "Fiat" thì
chẳng những Người biết trước các hiệu
quả của lời ấy mà Người còn tình nguyện
vui nhận những hiệu quảkia cách thiết
thực, với tất cả sự hăng nồng của Trái
Tim từ mẫu Người, để giải thoát ta khỏi
hỏa ngục.
Ôi, Người biết lắm: nhận Ðức Chúa Giêsu
làm con, tức là phải nhận cả ta làm con
nữa. Nhận ta làm mất Chúa Giêsu, là giết
Chúa Giêsu. Mà cứu Chúa Giêsu thì lại
mất ta, lại đầy ta vào hỏa ngục. Vậy nên
Mẹ Maria đành lòng nhận trước một đời
sống đau đớn và khổ cực vô cùng.
Trong Sấm Truyền cũ có kể truyện của
Rêbêca mang thai hai đứa con đôi: Êsau
và Gia-cóp: bà cảm thấy chúng đánh nhau
trong bụng mình: Collidebant in utero
ejus parvuli, làm bà rất đau đớn, phải
than rằng: Nếu biết cơ sự đến thể này,
tôi còn chịu thai làm chi? Sic huc
futurum mihi erat. quid necesse fuit
concipere?
Ðức Nữ Ðồng Trinh cũng chịu thai và mang
trong lòng mình hai người con đôi là
Chúa Giêsu và loài người như thế, và hai
con cũng không thỏa thuận với nhau, vì
Chúa Giêsu công chính mà loài người tội
lỗi: collidebant in utero ejus: Sự tương
phản giữa hai con làm cho Ðức Mẹ đau đớn
vô hồi. Người biết rằng sự sống của con
này sẽ là cái chết của con kia.
Kinh Thánh kể tiếp: khi hai đứa con đôi
ra đời, thì tay Gia-cóp cầm chân Êsau.
Gia-cóp là em, tượng trưng loài người mà
Thiên Chúa muốn cứu chuộc, nó không thể
lìa biệt anh nó là Chúa Giêsu Cứu Thế,
và Chúa Giêsu cũng chỉ sinh ra lúc em
Chúa đã bắt đầu sinh với Chúa. Bà mẹ
đáng thương ấy nhìn hai con lớn lên,
nhưng trong lòng Người, cuộc phân tranh
vẫ? không thôi dằn vật. Chúa Giêsu là
con cả, con yêu dấu của Ðức Chúa Cha.
Người được quyền hưởng gia nghiệp vì là
con trưởng.
Mẹ yêu Chúa vì Chúa là con Mẹ, Con cả
của Mẹ, nhưng Mẹ cũng yêu Gia-cóp vì Mẹ
đã từng mang nặng Gia-cóp trong thai
cùng với Chúa Giêsu, mà Gia-cóp thì lại
giống hệt Mẹ vì cùng dòng dõi loài người
như Mẹ. Và Mẹ đứng làm trung gian can
thiệp để đứa em thứ ấy, tuy không có
tước trưởng nam cũng được dự quyền
trưởng nam với Anh Cả, được chiếm lấy
đặc ân của Chúa Giêsu, đoạt lấy gia
nghiệp Người và để phần lao khổ lại cho
Người.
Nhưng biết bao âu sầu lo lắng trong Trái
Tim hiền mẫu Mẹ Maria khi Người mưu toan
cuộc thay bậc đổi ngôi gay cấn ấy. Biết
bao điều cực lòng cho Người khi phải đặt
Chúa Giêsu yêu dấu sau con người tội
lỗi, rồi lại phải cho khéo léo mới làm
nguôi được cơn giận Thiên Chúa đối với
loài người lỗi phạm, sau cùng lại phải
bao cố gắng để hòa giải hai anh em trong
tình giao hảo muôn đời.
Ôi, lạy Mẹ yêu mến! Con đã làm Mẹ chảy
biết bao nước mắt. Nhưng đối lại, con
yêu Mẹ lắm. Con muốn ở luôn bên Mẹ như
Gia-cóp bên cạnh mẹ mình. Con không có
quyền hưởng phần gia nghiệp mà chỉ Chúa
Giêsu mới có tư cách được hưởng, nhưng
Mẹ là Mẹ chung của anh em chúng con, Mẹ
sẽ xin Ðức Chúa Cha chúc lành cho con và
Mẹ sẽ làm hòa con với Chúa Giêsu.
Ôi, lạy Mẹ nhân lành! Ðó là điều Mẹ đã
bắt đầu làm cho linh hồn con. Xin Mẹ hãy
làm tròn việc Mẹ, xin Mẹ hãy cho con
hưởng hẳn phần gia nghiệp của Chúa
Giêsu. Xin Mẹ hãy lấy những nhân đức,
những công nghiệp, những tâm tình của
Anh Cả con mà mặc cho con, như bà Rêbêca
lấy áo Êsau mặc cho Gia-cóp. Như vậy Cha
trên trời sẽ nhìn nhận con như chính
Giêsu con Người, Người sẽ chúc phúc cho
con và ban cho con dự phần gia nghiệp
Con Người.
Ðức Nữ Ðồng Trinh trở nên Mẹ ta lúc Chúa
Giêsu đầu thai làm người. Người bắt đầu
thực hành công khai thiên chức êm đềm ấy
khi Người dâng con yêu dấu trong đền
thờ. Lễ Dâng Con trong đền thờ là một
nghi lễ tượng trưng, có ý chỉ Anh Cả là
Ðấng Cứu Thế đã trở nên của Lễ Hy sinh
dâng hẳn cho Ðức Chúa Trời để giải phóng
đoàn em.
Của Lễ Hy sinh ấy, chính Ðức Mẹ hai tay
mang tới đền thờ để hiến tế cho Thiên
Chúa và Thiên Chúa chấp nhận lễ vật. Ðức
Mẹ có chuộc con về, chẳng qua cũng chỉ
giữ được ít lâu thôi, Người biết rõ lắm.
Mà giả sử Người không biết, thì lời tiên
tri Simêon đã nhắc cho Người biết mầu
nhiệm sợ hãi ấy. Ông nói: "Con trẻ này
sẽ làm cớ cho nhiều người trong dân
Ích-ra-en vấp phạm và làm bia cho miệng
người phản đối. Còn bà, một gươm sắc sẽ
thâu qua lòng bà". Làm lễ dâng Con rồi,
Ðức Mẹ lại ẵm lấy Con vô giá vào lòng,
nhưng Người biết rằng Con Giêsu không
còn thuộc về Người nữa, sau này sẽ phải
án chết, Người có gìn giữ dưỡng nuôi
chẳng qua chỉ là nuôi dưỡng một con
chiên đợi ngày sát tế.
Khi con gái vua Pharaon cứu được con trẻ
Maisen khỏi chết đuối dưới giòng sống
Nilô, nàng liền tìm một bà vú để nuôi
cậu bé Do thái ấy. Bà mẹ Maisen liền đến
trình diện dể nhận nuôi, dầu biết rằng
khi con khôn lớn sẽ phải dâng trả công
chúa. Cứu được con thoát chết, bà mẹ kia
vui mừng xiết bao, nhưng sự vui mừng ấy
lại hòa lẫn với mối buồn man mác khi
thấy con không thuộc về mình nữa, và
mình phải trả cho triều đình vô đạo.
Mẹ cũng vậy, hỡi Mẹ Maria, Mẹ nhận Con
yêu dấu của Mẹ ở tay ông già Simêon
nhưng Con Trẻ ấy không còn hoàn toàn là
của Mẹ nữa: Mẹ sẽ phải phó Con cho kẻ
thù, kẻ vô đạo và chúng sẽ giết Con Mẹ.
Thực ra với điều kiện ấy, Mẹ sẽ cứu sống
được tất cả những con khác của Mẹ, nhưng
đau đớn thay cho Mẹ vì phải mất người
Con Cả, người con ưu tuyển ấy.
Nỗi khổ tâm này sẽ không bao giờ thôi
xâu xé lòng Ðức Mẹ. Từ nay điều gì cũng
sẽ nhắc cho Ðức Mẹ nhớ rằng con Trẻ
Giêsu kia không thuộc về Người nữa. Trí
Người sẽ liên tưởng đến cảnh con bị nộp
cho quân dữ, bị xỉ vả, bị khổ hình đến
nỗi chết.
Ðôi khi chính Chúa Giêsu cũng nhắc cho
Ðức Mẹ nhớ rằng Chúa không thuộc hẳn về
Ðức Mẹ nữa, như khi Chúa lạc Ðức Mẹ và ở
lại ba ngày trong đền thờ, và khi ở
Nagiarét, những lúc mẹ con trò truyện,
thỉnh thoảng Chúa cũng dẫn câu truyện về
cái cảnh tượng đau đớn ấy, cảnh tưởng hy
sinh tử nạn cuối cùng sẽ đến.
Nhưng Chúa Giêsu cũng cho Ðức Mẹ biết
Chúa có chịu chết, bao người trần thế
mới được cứu rỗi, nên Ðức Mẹ lại vui
mừng vì các con cái khác của Người sẽ
được hạnh phúc. Hết lo sợ, phiền não,
lại hy vọng, vui mừng: trong bao năm
trường, Ðức Mẹ phải sống vật vờ giữa
những tình cảm mâu thuẫn ấy.
Ôi, Người đã chịu chết biết bao đau khổ
vì tôi trong suốt cuộc đời Người, thế mà
tôi lại vô tình chẳng biết những đắng
cay tôi đã gây nên cho Người. Ðức Nữ
Ðồng Trinh đã chịu thai ta lúc Chúa Ngôi
Hai nhập thể: Người mang ta trong lòng
khi Người dâng Chúa Giêsu trong đền thờ
và hằng dâng liên tiếp trong lòng Người
cho tới ngày Chúa chịu nạn: sau cùng
Người sinh hạ ta trong cơn đau đớn dưới
chân Thánh Giá khi Chúa Giêsu tắt thở
trước mặt Người.
Sách truyện các Vua kể lại truyện rất
cảm động này: Nước Ích-ra-en mất mùa đã
ba năm, dân tình thật khốn khổ. Vua
Ðavít cầu khấn Thiên Chúa, được Thiên
Chúa cho biết: nguyên nhân bởi tội Saolê
và nhà Saolê đã giết oan nhà Gabaônít.
Vua Ðavít liền hỏi nhà Babaônít được đền
bù cách nào, nhà ấy đòi phải nộp cho họ
bảy người trong dòng dõi Saolê để xử
trên thập giá. Trong số bảy nạn nhân ấy
có hai người con bà Rết-pha, vợ Saolê.
Bà mẹ đáng thương kia đã bằng lòng hiến
mạng hai con với một lòng nhẫn nại phi
thường. Khi hai con đã bị đóng vào thập
giá dựng trên núi, bà liền mặc áo nhặm,
đi đến pháp trường, giải áo tang ra trên
tấm đá dưới chân thập giá, rồi can đảm
ngồi đợi giờ chết của hai con. Và khi
hai con đã tắt thở, lòng đau xắt lại, bà
vẫn ngồi đó, canh giữ kẻo muông dữ ăn
thịt con.
Hỡi Mẹ Maria chí ái! Bà Rết-pha trong
Cựu ước ấy chính là Mẹ. Theo mệnh lệnh
của Thiên Chúa, người ta đến bắt con Mẹ
để đền tội cho toàn dân người ta đem con
Mẹ đi đóng đinh, mà Mẹ chẳng một lời kêu
trách. Không những thế, khi Chúa Giêsu
vác thập giá lên núi Gôn-gô-tha, Mẹ còn
theo sau, ảo não trong bộ tang phục.
Chân Mẹ giẫm lên máu Chúa chảy xuống dọc
đường. Và khi người ta đóng đinh Chúa
vào Thập giá, Mẹ đứng đó, nghe rõ những
tiếng thở dài từ ngực Chúa phát ra, nhìn
rõ những gân Chúa con lại dưới sức búa
đập mạnh, chứng kiến cái thảm cảnh Chúa
bị treo lơ lửng giữa trời với đất lòng
đau như cắt, mắt không rời con, Mẹ đứng
đó, lấy sự có mặt của Mẹ và cái uy thế
của nỗi đau khổ mà bênh vực con trước
những lời phỉ báng của bọn lang sói đóng
đinh Chúa.
Rồi, giữa cái lúc bi thảm và long trọng
ấy, trước khi tắt thở một vài phút, Chúa
Cứu Thế đã tuyên bố lời mầu nhiệm: Hỡi
Bà, đây là Con bà đoạn nghoảnh nhìn
người tông đồ yêu dấu, Chúa nói tiếp:
Ðây là Mẹ em.
Trong giây phút quan trọng nhất này của
đời Chúa cũng như của muôn đời, Chúa
Giêsu không chỉ giải quyết riêng một vấn
đề gia đình Chúa mà còn muốn làm một
việc can hệ hơn nhiều, là giải quyết vấn
đề cứu chuộc nhân loại. Những lời Chúa
phán đây cũng như tất cả những lời Chúa
giảng dạy trong suốt cuộc đời Chúa, đều
có một ý nghĩa thiêng liêng, một ý nghĩa
cứu thế. Ðức Mẹ đã nên Mẹ Chúa Giêsu và
Mẹ ta ngay từ lúc truyền tin. Người đã
hiểu rõ đặc ân và thiên chức của Người
là Mẹ loài người. Nhưng giờ đây là lúc
hoàn tất công cuộc Cứu thế, Chúa Giêsu
lại muốn, trước mặt các môn đệ, công
khai phong cho Ðức Mẹ tước phẩm làm Mẹ
loài người, và Chúa đã làm việc ấy cách
trịnh trọng, bi ai, như dối một lời di
chúc.
Ngày ấy Chúa đã dùng miệng thiên thần mà
đề nghị cùng Nữ Trinh bà muốn làm mẹ tôi
chăng? Muốn vậy thì Bà hãy làm mẹ cả
những người có tội là anh em tôi, sau
này sẽ giết tôi trước mặt bà, và Nữ
Trinh đã không ngần ngại trả lời: Tôi
xin vâng "Fiat".
Giờ đây là màn chót tấn bi kịch đãm máu,
Chúa Giêsu muốn nói tiếp cùng Ðức Nữ
Ðồng Trinh: Bởi vì bà đã không tiếc giữ
con một bà để cứu chuộc kẻ có tội, thì
này đây tôi giao phó hết thảy những kẻ
ấy cho bà: họ là sở hữu của bà. Chính
lúc này là lúc Ðức Mẹ bắt đàu chấp hành
quyền trực tiếp làm Mẹ loài người. Từ
trước đến giờ, Người vẫn tập trung tình
thương yêu ta trong Trái Tim Người Người
âm thầm mang ta trong lòng từ mẫu Người,
Người giấu kín mối tình bí nhiệm ấy,
nhưng bây giờ là lúc Người đã sinh hạ ta
cách thiết thực trong đời sống siêu
nhiên, nên Người bắt đầu chu toàn nghĩa
vụ êm đều ấy cách công khai.