DẪN
NHẬP TỔNG QUÁT

Lời
Giới Thiệu
của ÐTGM J.B. Phạm Minh Mẫn
Phải mở rộng lối vào Kinh Thánh
cho các Kitô hữu (Vatican II, Mặc Khải. 22)
Ðó là trách nhiệm Hội Thánh tự đặt cho
mình như Công Ðồng Vaticanô II đã khẳng định. Tuy nhiên, nếu đây là
trách nhiệm chung cho hết mọi thành phần trong Hội Thánh, thì trước
hết là trách nhiệm của các mục tử. Chính vì vậy mà cách đây năm năm,
Ðức cố Tổng Giám Mục Phaolô Nguyễn Văn Bình, vị tiền nhiệm của tôi,
khi giới thiệu cuốn Tân Ước do Nhóm Phiên Dịch CÁC GIỜ KINH PHỤNG VỤ
thực hiện, đã bày tỏ niềm mong ước của mình là sớm thấy bản dịch Cựu
Ước được hoàn tất. Mong ước đó nay đã thành hiện thực. Và chỉ hơn một
tháng sau ngày nhận trách nhiệm tại Tổng Giáo Phận Thành Phố Saigon,
tôi hân hạnh giới thiệu trọn bộ Kinh Thánh do Nhóm Phiên Dịch CÁC GIỜ
KINH PHỤNG VỤ thực hiện. Và đây là một niềm vui không nhỏ đối với tôi.
Thiết tưởng không cần lặp lại những gì
Ðức cố Tổng Giám Mục đã nói, nhất là sau 28 năm hiện diện và hoạt
động, đặc biệt trong lãnh vực Kinh Thánh và Phụng Vụ, Nhóm Phiên Dịch
CÁC GIỜ KINH PHỤNG VỤ không còn xa lạ gì đối với giới Công Giáo Việt
Nam. Không những thế, tính nghiêm túc của các công trình do Nhóm thực
hiện cũng đã gây được sự chú ý và thiện cảm của các giới chuyên môn,
bằng chứng là từ năm 1995 Nhóm đã được nhận vào Hiệp Hội Kinh Thánh
Công Giáo Thế Giới.
Vào giai đoạn đất nước đang chuyển
mình, khi mọi người công dân đang phấn đấu làm việc sao cho dân giàu
nước mạnh, và xây dựng một xã hội văn minh, người Kitô hữu Việt Nam
chúng ta chỉ có thể góp phần độc đáo của mình nếu mỗi người cố gắng
hơn để gần gũi với Lời Chúa, thấm nhuần Lời Chúa, để cho Lời Chúa nên
sức mạnh và ánh sáng giúp chúng ta sống và hoạt động. Và làm cho Lời
Chúa trở nên gần gũi với anh chị em tín hữu Việt Nam qua những bản
dịch vừa trung thành với nội dung mặc khải, vừa trong sáng, dễ hiểu,
phù hợp với cách diễn tả của người Việt Nam hôm nay, đó là mục tiêu mà
tập thể Nhóm Phiên Dịch không ngừng đeo đuổi từ bao nhiêu năm qua. Tôi
chân thành cầu mong cho công trình tập thể đầu tiên thuộc loại này
được phổ biến rộng rãi.
Trong tư cách một người mục tử, tôi xin
được bày tỏ lòng biết ơn đối với các anh chị em đã dày công thực hiện
công trình phiên dịch này, với tất cả những người trực tiếp hay gián
tiếp đã cộng tác vào việc thực hiện, cũng như với các cơ quan đã tận
tình giúp đỡ, đặc biệt với Liên Hiệp Thánh Kinh Hội.
Nguyện xin Chúa ban phúc lành cho tất
cả những ai đã ra sức làm việc cho dân Chúa có lương thực thường tồn.
Thành Phố Sàigòn, ngày 5 tháng 5
năm 1998
Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn
Tổng Giám Mục
Giáo Phận Thành Phố Sàigòn
MẠC KHẢI VÀ SÁCH
THÁNH
Ðể giúp độc giả, dù tin vào Thiên
Chúa hay không, biết mình đang cầm cuốn sách nào trong tay và biết
cách đọc và hiểu cuốn Sách Thánh, chúng tôi xin tóm tắt giáo huấn của
Công Ðồng Va-ti-ca-nô II về Mặc Khải và Sách Thánh (Kinh Thánh), sau
đó chúng tôi giới thiệu đại cương từng phần của Sách Thánh.
1. Ðâu là nguồn gốc
của Sách Thánh?
"Thiên Chúa nhân lành và khôn ngoan đã
muốn mặc khải chính mình và tỏ cho mọi người biết mầu nhiệm thánh ý
Người (x. Ep 1,9). Nhờ đó, loài người có thể đến cùng Chúa Cha, nhờ
Chúa Ki-tô, Ngôi Lời Nhập Thể, trong Chúa Thánh Thần, và được thông
phần bản tính của Thiên Chúa (x. Ep 2,18; 2Pr 1,4). Trong việc mặc
khải này, với tình thương chan chứa của Người, Thiên Chúa vô hình (x.
Xh 33,11; Ga 15,14-15) ngỏ lời với loài người như với bạn hữu. Người
đối thoại với họ (x. Br 3,38) để mời gọi và đón nhận họ hiệp nhất với
Người" (MK 2).
Thiên Chúa đã nói với loài người khi
nào, qua ai?
"Thuở xưa, nhiều lần nhiều cách, Thiên
Chúa đã phán dạy cha ông chúng ta qua các ngôn sứ; nhưng vào thời sau
hết này, Thiên Chúa đã phán dạy chúng ta qua Thánh Tử (Giê-su)" (Dt
1,1-2).
Thiên Chúa đã nói cách đây hàng mấy
chục thế kỷ, làm sao tôi có thể nghe được hôm nay?
"Thuở xưa" Lời Chúa phán dạy đã tạo
thành một dân tộc được tuyển chọn để nghe và giữ lời Thiên Chúa. Lời
ấy đã được lưu giữ trong giáo huấn, đời sống và phụng tự của Dân Thiên
Chúa trong thời Cựu Ước và đã được ghi chép thành Sách Thánh, tức là
sách Cựu Ước.
Còn lời Thiên Chúa đã phán qua Thánh Tử
Giê-su đã được truyền lại cho chúng ta nhờ sứ vụ của các Tông Ðồ:
"Hoặc qua lời giảng dạy, gương lành và các thể chế, các ngài đã truyền
lại những gì đã nhận lãnh từ miệng Chúa Ki-tô, khi chung sống với
Người và thấy Người hành động, hoặc đã học biết được nhờ Chúa Thánh
Thần soi sáng; một phần do chính các ngài và những người phụ tá các
ngài đã viết lại Tin Mừng cứu rỗi dưới sự linh hứng của cùng một Chúa
Thánh thần" (MK 7). Ðó là sách Tân Ước.
2. Làm sao biết được
đây là Sách Thánh?
Hàng ngày trong khi cử hành phụng vụ,
sau khi đọc Sách Thánh, người đọc hô lên: "Ðó là Lời Chúa", và toàn
thể cộng đoàn đáp lại: "Tạ ơn Chúa." Ðó là một lời tuyên xưng đức tin.
"Sách Thánh là Lời Chúa nói. Vì được ghi chép lại dưới sự linh hứng
của Chúa Thánh Thần" (MK 9). Như vậy thì chỉ có Thánh Thần mới có thể
làm cho Hội Thánh nhận ra "đó là Lời Chúa".
Trong Hội Thánh, Chúa Giê-su đã trao
cho các Tông Ðồ và các đấng kế vị quyền giáo huấn để "dạy người ta
tuân giữ mọi điều Chúa đã truyền" (x.Mt 28,20), và đã ban Thánh Thần
cho các vị này để thi hành sứ mạng (x.Ga 20,21-22). Thánh Thần đã dùng
các vị này để giúp cộng đoàn Hội Thánh dần dần xác định những sách nào
là Sách Thánh. Vào thế kỷ IV Hội Thánh Công Giáo đã có những bản kê
khai các sách được nhìn nhận là Sách Thánh: đó là quy điển, tức là
những sách được Thánh Thần linh hứng và có giá trị để Hội Thánh quy
chiếu vào đó mà biết những gì phải tin và những gì phải thực hành
trong đời sống. Ngày nay Hội Thánh Công Giáo vẫn trân trọng tôn kính,
giữ gìn và tuyên đọc Lời Chúa trong bộ Sách Thánh gồm phần Cựu Ước (46
cuốn ) và Tân Ước (27 cuốn).
3. Sách Thánh trong
đời sống của Ki-tô hữu
"Hội Thánh luôn tôn kính Sách Thánh như
chính Thân Thể Chúa. Nhất là trong Phụng Vụ Thánh, Hội Thánh không
ngừng lấy bánh ban sự sống từ bàn tiệc Lời Chúa cũng như từ bàn tiệc
Mình Chúa Ki-tô để ban phát cho các tín hữu" (MK 21).
Lời Chúa và bí tích Thánh Thể là hai
cách hiện diện của Chúa Ki-tô Phục Sinh. Tin Mừng theo thánh Lu-ca gợi
cho chúng ta điều ấy trong câu chuyện hai môn đệ trên đường Em-mau: Họ
thấy lòng mình bừng cháy khi Chúa Giê-su nói với họ và giải nghĩa Sách
Thánh cho họ trên đường, và họ nhận ra Người khi Người "cầm lấy bánh,
dâng lời chúc tụng và bẻ ra trao cho họ" (x. Lc 24,13-32).
Lời Chúa và bí tích Thánh Thể là của ăn
thông ban và nuôi dưỡng sự sống đời đời nơi chúng ta. Trong Cựu Ước,
khi dẫn dân Chúa đi trong hoang địa, Thiên Chúa nuôi họ bằng man-na và
Lời Chúa: "Người đã bắt anh em phải cùng cực, phải đói, rồi đã cho anh
em ăn man-na là của ăn anh em chưa từng biết và cha ông anh em cũng
chưa từng biết, ngõ hầu làm cho anh em nhận biết rằng người ta sống
không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn sống nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa
phán ra" (Ðnl 8,3). Trong thời của Giao Ước Mới này, Chúa Ki-tô Phục
Sinh đồng hành với dân mới. Người nuôi chúng ta bằng Lời Chúa và bằng
Mình Máu Thánh Người. - "Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ
phải chết" (Ga 8,51) - "Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn
bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là
thịt tôi đây, để cho thế gian được sống" (Ga 6,51).
"Hội Thánh luôn công bố Lời Chúa khi cử
hành các bí tích và các giờ kinh phụng vụ, vì Sách Thánh phân phát
cách bất di bất dịch Lời của chính Thiên Chúa và làm vang dội tiếng
nói của Chúa Thánh Thần qua các ngôn sứ cùng các Tôn g Ðồ. Bởi vậy,
mọi lời giảng dạy trong Hội Thánh cũng như chính đạo thánh Chúa Ki-tô
phải được Sách Thánh nuôi dưỡng và hướng dẫn. Thực tế, trong các Sách
Thánh, Cha trên trời đến gặp gỡ con cái mình và ngỏ lời với họ bằng
tất cả lòng trìu mến" (Mk 21).
Công Ðồng Va-ti-ca-nô II đã nhắc lại
lời thánh Giê-rô-ni-mô: "Không biết Sách Thánh là không biết Chúa
Ki-tô" rồi khuyến khích các tu sĩ "hăng hái tiếp xúc với chính bản văn
Sách Thánh" và khẳng định: "Các giám mục có phận sự dạy dỗ cách thích
hợp cho các tín hữu đã được trao cho mình biết sử dụng đúng đắn Sách
Thánh, nhất là Tân Ước và trước tiên là các sách Tin Mừng, nhờ các bản
dịch. Các bản dịch này phải được kèm theo những lời giải thích cần
thiết và đầy đủ, để con cái Hội Thánh có thể sử dụng Sách Thánh cách
bảo đảm và ích lợi, và được thấm nhuần tinh thần Sách Thánh" (MK 25).
Hội Thánh muốn trao Sách Thánh vào tay
mỗi người tín hữu và cả những người ngoài Ki-tô giáo, bởi vì "cũng như
đời sống Hội Thánh được tăng triển nhờ năng lãnh nhận bí tích Thánh
Thể thì cũng có thể hy vọng đời sống thiêng liêng sẽ có một đà tiến
mới nhờ gia tăng lòng sùng kính Lời Chúa", là lời "hằng tồn tại muôn
đời" (x. MK 25-26).
4. Làm thế nào để hiểu
Sách Thánh?
Sách Thánh là Lời Chúa đã thành lời
người, cũng như Ðức Ki-tô là Lời Chúa đã thành người phàm và cư ngụ
giữa chúng ta. Cả hai là công trình của Thánh Thần: Lời Chúa thành lời
người do Thánh Thần linh hứng cho các tác giả viết ra; Lời Chúa thành
người phàm do Thánh Thần tạo dựng tác động trong lòng Trinh Nữ
Ma-ri-a. Công Ðồng khẳng định: "Lời của Chúa diễn tả qua ngôn ngữ của
loài người, được đồng hoá với tiếng nói loài người, cũng như xưa Lời
của Chúa Cha hằng hữu đã trở nên giống loài người, sau khi nhận lấy sự
yếu đuối của xác phàm" (MK 13).
Tính cách "nhập thể" này khiến người ta
phải nhờ đến các phương pháp nghiên cứu lịch sử, ngôn ngữ, xã hội, các
phương pháp phân tích văn chương để "tìm hiểu điều các tác giả Sách
Thánh thực sự có ý trình bày và điều Thiên Chúa muốn diễn tả qua lời
lẽ của họ" (x.MK12). Công việc này Công Ðồng kêu gọi các nhà chuyên
môn thực hiện để giúp những người có nhiệm vụ rao giảng Lời Chúa
"truyền đạt kho tàng bao la của Lời Chúa cho các tín hữu". Còn chính
"những người có bổn phận phục vụ Lời Chúa? phải gắn bó với Sách Thánh
nhờ chăm đọc và ân cần học hỏi? để khỏi trở thành kẻ huênh hoang rao
giảng Lời Thiên Chúa ngoài môi miệng bởi không lắng nghe Lời Thiên
Chúa trong lòng" (x. MK 23-26).
"Nhưng Sách Thánh đã được viết ra bởi
Chúa Thánh Thần, nên cũng phải được đọc và chú giải trong Chúa Thánh
Thần." Muốn thế, phải tôn trọng toàn thể hoạt động của Thánh Thần,
nghĩa là "phải ân cần lưu ý đến nội dung, và sự thống nhất toàn bộ
Kinh Thánh, dựa trên truyền thống sống động của toàn Hội Thánh và trên
sự tương hợp toàn bộ đức tin" (MK 12).
Vậy phải chăng người Ki-tô hữu giáo dân
(không phải là giáo sĩ, tu sĩ, nhà nghiên cứu?) đành chỉ chờ nghe
giảng dạy chứ không được cầm Sách Thánh trong tay mà đọc? Công Ðồng
Va-ti-ca-nô II đã ra lệnh: "Phải mở rộng lối vào Kinh Thánh cho các
Ki-tô hữu" (MK 22). Trách nhiệm của các giám mục là "dạy các Ki-tô hữu
biết sử dụng đúng đắn Sách Thánh? nhờ các bản dịch" (MK 25). Như vậy
Công Ðồng khuyến khích mọi Ki-tô hữu trực tiếp tiếp xúc với Sách
Thánh.
5. Làm thế nào để được
Lời Chúa nuôi dưỡng như lương thực?
Công việc của các nhà nghiên cứu và các
người rao giảng là giúp người Ki-tô hữu hiểu Lời Chúa trong Sách
Thánh. Nhưng sự hiểu biết đó không sinh ích gì nếu mỗi người không trở
thành mảnh đất tốt đón nhận hạt giống Lời Chúa, nghĩa là "những kẻ
nghe Lời Chúa với tấm lòng cao thượng và quảng đại, rồi nắm giữ và nhờ
kiên trì mà sinh hoa kết quả" (Lc 8,15).
Thánh Phê-rô tuyên xưng: "Thầy mới có
những lời đem lại sự sống đời đời" sau khi Chúa Giê-su tuyên bố: "Thần
Khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Lời Thầy nói với
anh em là Thần Khí và là sự sống" (Ga 6,63.68). Chính vì "tất cả những
gì viết trong Sách Thánh đều do Thiên Chúa linh hứng" (2 Tm 3,16) và
"chính nhờ có Thánh Thần thúc đẩy mà có những người nói theo lệnh của
Thiên Chúa" (2Pr 1,21), nên Lời Thiên Chúa có sức thông ban Thần Khí
cho chúng ta tương tự như các bí tích, nhất là bí tích Thánh Thể. Do
đó điều trước tiên là chúng ta phải cung kính đọc hoặc nghe với đức
tin cũng như khi lãnh nhận các bí tích.
Khung cảnh thuận lợi nhất để đón nhận
Lời Chúa là khi cử hành các giờ kinh phụng vụ và các bí tích, vì những
lúc ấy tâm hồn chúng ta được chuẩn bị, và phụng vụ nâng đỡ chúng ta.
Ngoài khung cảnh phụng vụ, chúng ta có
thể đọc và suy niệm chiêm ngắm Lời Chúa. Ðây là hình thức đón nghe Lời
Chúa trong cầu nguyện đã có từ thời Dân Chúa bị lưu đày ở Ba-by-lon
(thế kỷ VI trước CN). Khi không còn phụng vụ tế tự tại đền thờ
Giê-ru-sa-lem, Dân Chúa mới chú ý đến lời ông Mô-sê và các ngôn sứ. Họ
tụ họp nhau trong Hội đường (ngày sa-bát) để nghe lại Lời Chúa đã phán
dạy qua ông Mô-sê và các ngôn sứ. Họ lắng nghe và nghiền ngẫm, đối
chiếu với những gì họ đang sống. Nhờ đó họ hiểu được nguyên nhân cuộc
sống hiện tại là do tội lỗi của họ gây ra, đồng thời họ tìm được niềm
hy vọng vì khi các ngôn sứ răn đe thì cũng công bố lời hứa cứu độ. Như
thế Lời Chúa dạy cho họ biết hoán cải và hy vọng. Từ đó họ ăn năn
thống hối, cầu xin ơn tha tội, ơn giải phóng, ơn cứu độ?
Trong các văn kiện gần đây, Ðức Gio-an
Phao-lô II đã đề cao việc suy niệm chiêm ngắm Lời Chúa (xem Tông huấn
về "đào tạo linh mục" số 47; "Ðời sống thánh hiến" số 94; sứ điệp nhân
"ngày quốc tế giới trẻ" 1997 tại Paris, số 6). Chúng tôi xin giới
thiệu với độc giả vài nét về cách suy niệm chiêm ngắm Lời Chúa này,
dựa theo cách giải thích của Ðức Hồng Y Carlo Maria Martini. Có thể
phân biệt ba bước trong tiến trình suy niệm chiêm ngắm Lời Chúa:
a. Ðọc
Bắt lấy những yếu tố quan trọng của bản
văn bằng cách chú ý đến các động từ, các chủ từ, các tình cảm, tính
cách của hành động, các sự việc nối tiếp nhau vì lý do nào. Nếu chịu
khó đọc đi đọc lại, sẽ luôn thấy mới mẻ. Liên tưởng đến những đoạn
tương tự trong Sách Thánh giúp ta chuyển từ mạch văn trước mắt đến
những viễn tượng rộng lớn hơn, vì toàn Sách Thánh là một cuốn sách duy
nhất. Ðây là việc khảo sát bản văn, ai cũng có thể làm được. Có thể
nói đọc là tra vấn bản văn.
b. Suy niệm
Khi đọc ta mới chỉ chú ý đến ý nghĩa
của các từ ngữ. Suy niệm là nghiền ngẫm về những tình cảm, những hành
động, những thái độ do kết cấu của các từ ngữ gợi lên: có thể là thái
độ của Thiên Chúa đối với con người: lòng thương xót, sự thành tín, sự
công chính; hoặc thái độ của con người đối với Thiên Chúa và với nhau:
ngợi khen, cảm tạ, thống hối - phản bội, dối trá, hèn nhát? .
Nghiền ngẫm giúp ta nhận ra những giá
trị thường hằng hàm chứa trong bản văn. Sau đó ta đối chiếu với tình
trạng bản thân: tôi đảm nhận những giá trị thường hằng đó như thế nào?
Ðó là để cho Lời Chúa tra vấn, dạy dỗ, an ủi, mời gọi ta.
Việc suy niệm như thế khơi dậy trong
chúng ta những tâm tình, những ước nguyện để thân thưa với Thiên Chúa:
ngợi khen, cảm tạ, thống hối, cầu xin, dâng hiến? Lời Chúa đưa ta đến
chỗ đáp lại, đối thoại với Người. Ðó là cầu nguyện, như Công Ðồng nói:
"Cầu nguyện phải đi đôi với việc đọc Sách Thánh, để có sự đối thoại
giữa Thiên Chúa và con người, vì chúng ta ngỏ lời với Thiên Chúa khi
cầu nguyện và chúng ta nghe Người nói lúc chúng ta đọc các sấm ngôn
của Chúa" (MK 25).
c. Chiêm ngắm
Việc nghiền ngẫm và cầu nguyện dần dần
tập trung lại trong việc chiêm ngắm chính mầu nhiệm Chúa Giê-su hiện
diện trong mọi trang Sách Thánh và nhất là trong sách Tin Mừng. Thánh
Thần đưa chúng ta vượt qua bản văn để cảm nghiệm và sống với sự hiện
diện của Thiên Chúa đang hành động trong mọi biến cố Sách Thánh kể
lại.
Như vậy chúng ta đi từ bản văn đến
những giá trị bản văn nêu lên và cuối cùng đến với chính Ðấng hành
động trong các biến cố và đang nói với ta.
Bước thứ nhất (đọc) có thể nhờ người
giải thích, giúp đỡ. Bước thứ hai (suy niệm chiêm ngắm) mỗi người phải
đích thân đi vào với ơn Chúa giúp. Bước thứ ba hoàn toàn do Thánh Thần
khơi dậy trong chúng ta.
Nhờ suy niệm chiêm ngắm Lời Chúa, mỗi
người sẽ được Thiên Chúa đưa vào một kinh nghiệm đích thân gặp gỡ
Thiên Chúa, vì Thiên Chúa ngỏ lời với chúng ta cốt để đưa chúng ta vào
mầu nhiệm của Người, chia sẻ cho chúng ta sự sống của Người.
