GIÁO LÝ KINH THÁNH
Về Mục Lục

BÀI LỜI CHÚA 61
Vu oan giá họa
Trích sách Công Vụ Tông đồ
14.8-20
Ở thành Lys-tra, nơi Thánh
Phaolô đến giảng Tin Mừng,
khi dân thành mục kích
cảnh một người bại chân
từ lòng mẹ được chữa
lành tức khắc, thì họ
cất tiếng la lên :
- Ông này là thần linh
mặc lốt người phàm đã
xuống với ta !
Và họ đem bò cùng tràng
hoa ra ngoài tam quan để
cúng tế. Phaolô và người
bạn là Ba-na-ba thấy thế
xé áo ra, nhảy vào giữa
dân chúng kêu lên rằng :
- Này các ông làm gì
thế ? Chúng tôi cũng là
người như các ông mà !
Chúng tôi đến đây chính là
để rao giảng cho các ông
phải bỏ những sự cúng
bái huyễn hoặc đó mà trở
lại nhìn nhận và thờ
phượng Thiên Chúa chân thật
và hằng sống, Đấng Tạo
dựng trời đất và biển cả
cùng muôn loài muôn vật.
Phải vất vả lắm, Phaolô
mới làm cho dân bỏ ý định
cúng tế các ông. Ấy vậy
mà mới đó là thế, nay
vừa có mấy người Do thái
từ đâu kéo đến, dèm pha,
nói xấu, vu oan cho Phaolô,
thì đã làm dân chúng thay
lòng đổi dạ. Dân chúng
quay ra ném đá Phaolô và
tưởng ông đã chết, họ lôi
ra bỏ ngoài thành. Môn đồ
hay tin, đã đến cứu chữa,
và ông đã chỗi dậy được.
Hôm sau, ông ra đi khỏi đó,
tiếp tục rao giảng nơi các
thành khác.
* Đó là Lời Chúa ! -
Tạ ơn Chúa !
Suy niệm Lời Chúa
Ghê gớm thay những lời dèm
pha, vu khống độc địa. Chỉ
cần vài lời là từ chỗ
muốn tôn lên làm thần linh
để cúng tế, loài người
đã thay lòng đổi dạ, coi
người ấy như kẻ thù phải
giết đi. Lời nói tốt, khó
khăn lắm mới đem lại chút
vinh dự, lời nói xấu, dễ
dàng phá tan danh dự và
hủy diệt mạng sống người
ta. Vì thế, hôm nay ta phải
vạch ra các lỗi phạm đến
danh dự để tránh xa.
1/ Điều trước tiên,
mọi tội bắt nguồn từ
lòng mà ra : Chúa
cũng dạy thế : “Những
điều bởi miệng ra, mới
làm cho người ta ra nhơ
uế... Vì những điều bởi
miệng ra, thì xuất từ
lòng..., từ lòng xuất ra
những suy tính xấu xa :
nào là giết người, ngoại
tình, dân bôn, trộm cắp,
chứng dối, dèm pha :
đó là những điều làm
người ta ra nhơ uế” (Mt
15.11,18-20). - Người đời
cũng có câu : “Thiện căn
là tự lòng ta”. Vậy, tội
lỗi phạm danh dự người
khác cũng xuất phát từ
trong tư tưởng : đó là khi
do trí khôn ta xét đoán
liều, giải thích bất lợi
cho đồng loại, hoặc vô cớ
ta tỏ ra nghi kỵ, xa lánh.
Rồi sau đó, miệng ta sẽ
dễ dàng nói ra lời chỉ
trích, chê bai, dèm pha,
nói xấu... Ngay chỉ khi
các ý nghĩ xấu có ở
trong trí ta, thì người đó
đã bị hạ giá, bị khinh
bỉ, bị từ rẫy trước mắt
ta rồi. Đó là ta bắt đầu
xúc phạm đến danh dự họ
rồi đó. Bao ví dụ xảy ra
cho Đức Giêsu trong Tin Mừng
cho thấy điều đó. Một lần
kia, người ta khiêng đến
trước Đức Giêsu một người
bất toại. Thấy lòng tin
của họ, Đức Giêsu bảo
người ấy : “Hãy vững
lòng, tội lỗi con đã được
tha (và tha tội, tức sẽ
được khỏi bệnh)”. Có mấy
ký lục ở đó nghĩ trong
lòng : “Y nói phạm thượng
!”. Nhưng biết được ý nghĩ
của họ, Đức Giêsu bảo :
“Vì sao các ông nghĩ những
điều ngang trái cho tôi
trong lòng vậy ?” (Mt
9.1-8). Lần khác, Đức Giêsu
được mời đến ăn cơm tại
nhà ông Biệt phái. Có cô
gái đàng điếm trong thành
ấy, nghe biết, thì đến
xức dầu, khóc lóc thống
hối tội mình. Thấy vậy,
ông Biệt phái nghĩ xấu
trong lòng : “Ông Giêsu này
chắc chẳng phải tiên tri
hoặc đạo đức gì ráo
trọi, nếu không, sao ông ta
để người con gái rờ đến
mình, mà không biết đó là
gái làng chơi ư ?” (Lc
7.36tt). Sau đó, ĐY cho ông
Biệt phái một bài học,
đến khi ông ta thấy cô gái
được tha tội và tâm hồn
bình an, ông mới sáng mắt
ra.
Vậy, Kitô hữu hãy kiểm
soát và tự chủ tâm tư
mình, làm chủ những khó
chịu mơ hồ, những nghi kỵ
vô căn cớ và quá đáng.
Hãy lấy chân lý soi rọi
vào chúng mà làm tan rã
chúng đi. Đành rằng một
sự khôn ngoan dè dặt tối
đa sẽ giữ ta khỏi nhiều
vỡ mộng, hoặc tỉnh ngộ
đau đớn, giúp ta tránh
khỏi bị mắc lừa, khỏi
nhiều thiệt hại ; song
ngược lại, quá khôn ngoan,
quá dè dặt và nghi kỵ
cũng đóng kín cửa lòng,
không làm cho người khác
phát triển nhiều khả năng,
không cho đua nở bao niềm
vui sáng tạo do một tình
yêu cởi mở và đôi chút
liều lĩnh. Sự quá dè
dặt, nghi kỵ giống như khí
lạnh mùa đông, làm co rúm
người ta lại, làm cho không
khí gia đình và cộng đoàn
nên khô khan, tẻ lạnh...
2/ Điều thứ hai : Về
nói xấu nói hành :
Đó là tội nói điều xấu
của người khác, dù điều
ấy đã có phạm thật, hoặc
tính xấu người ấy có
thật. Những kẻ thèo lẻo,
lắm miệng, những kẻ có
tính bất cẩn, hoặc muốn
khoe mình biết nhiều
chuyện... thường hay phạm
tội này. Đó là những sự
truyền miệng, rỉ tai lỗi
kín ẩn, hoặc hành động tư
riêng, kín đáo của người
khác... Rồi người ta dễ
dàng vẽ rắn, thêm chân, ít
xít ra nhiều, đi từ cái
mới chỉ có vẻ là tội,
thành ra đã chắc chắn
phạm rồi, hoặc nói về kẻ
mới lỡ nói dối một lần,
thành kẻ chuyên môn nói
dối...
Chúa dạy : “Giữa anh em là
Kitô hữu, đừng để có sự
nói hành, nói xấu nhau”
(Gc 4.11). “Kẻ che phủ lỗi
lầm người ta, sẽ gây tình
bằng hữu, còn kẻ thèo
lẻo, chia rẽ cả bạn thân
tình” (Cn 17.9; 16.28).
Lưu ý : Nói lỗi của
người khác khi không cần
thiết là có tội nói xấu,
nói hành. Nhưng khi cần
thiết thì không, mà đôi khi
còn cần nữa: đó là khi
vì ích lợi cho đương sự,
hay ích chung trong cộng
đồng. Chính Chúa còn bảo
phải có bổn phận nói ra
nữa. Nhưng nói thế nào,
cách nào ? Hãy nghe Chúa
dạy : “Nếu trong anh em, có
ai trót phạm tội gì đó,
mà ngươi biết được, thì
ngươi hãy đến cùng người
đó, nhẹ nhàng, khéo léo
tìm cách sửa lỗi nó,
riêng ngươi và nó thôi. Nếu
nó nghe ngươi, thế là ngươi
đã lợi được anh em ngươi,
tức là đã cứu được họ,
đã làm ích lợi cho họ.
Nếu nó không nghe, hãy đi
mời thêm một hai người
nữa, để có lời thuyết
phục mạnh mẽ hơn. Còn
cuối cùng, nếu nó vẫn
không nghe, lúc ấy mới
trình thưa lên các đấng có
quyền trong cộng đoàn...”
(Mt 18.15tt).
3/ Điều thứ ba : Lời
vu oan giá họa : Đó
là nói những điều người
ta không có, không làm,
không phạm. Nhiều khi những
lời này đã đi đến chỗ
giết người. Người ta kể
truyện rằng có anh thanh
niên không mấy đàng hoàng
kia phải lòng một cô thiếu
nữ, và đến xin cưới nàng
làm vợ. Dĩ nhiên, chàng ta
nhận được một câu từ chối
đích đáng. Để trả thù,
hắn bịa ra một chuyện hết
sức bỉ ổi và phao tin ấy
ra. Tin đồn lan ra nhanh
chóng, có những cái tai
dễ dàng đón nghe và tin
ngay, rồi đem truyền ra
khắp thành, đến nỗi chẳng
bao lâu, cô gái không còn
dám thò mặt ra đến đâu
nữa. Càng ngày, nghĩ đến
thân phận mình bị oan ức,
cô càng tủi phận, hổ
ngươi, càng bị cô lập và
thần kinh cô đâm rối loạn ;
nhục nhã đã đưa cô đến
chỗ nhảy xuống nước tự
vận. Hậu quả của một lời
vu khống có thể là thế
đấy : giá của một mạng
người ! Xem thế, kẻ bị
mất thanh danh, đó là kẻ
đã chết. Kẻ làm mất thanh
danh thật là kẻ sát nhân.
Do đó, cả Thiên Chúa lẫn
loài người đều ghét ! Kinh
Thánh nói : “Có sáu điều
Thiên Chúa gớm ghét, đó
là kẻ làm chứng gian, vu
oan giá họa, đặt điều,
dối trá” (Cn 6.16,19). Cũng
giống hạng này là kẻ
phóng đại lỗi lầm kẻ
khác, hoặc trình bày lỗi
lầm dưới màu sắc đầy đen
tối. Cho tất cả các hạng
trên, Kinh Thánh kết án :
“Đồ khốn kiếp cái lưỡi
mách lẻo, vì nó hại biết
bao nhiêu người... Nó phá
hủy cả thành trì kiên cố,
đã lật nhào bao lâu đài
người lớn, đã đuổi đi
những người vợ hiền
thục... Nhiều người chết
gục vì gươm, nhưng cũng
chẳng bằng chết vì đầu
lưỡi !”. Rồi Kinh Thánh
kết luận : “Nơi miệng con
hãy có cửa đóng then cài
! Hãy đề phòng kẻo sa ngã
về đầu lưỡi !” (Hc
28.13-18,25b-26; x. Gc 3.1tt).
Đến đây, tạm ngưng, lần sau
sẽ nói tiếp bài học.
Vừa nghe Lời Chúa dạy và
suy niệm, gia đình ta phải
thú nhận với lòng khiêm
nhường rằng : mỗi người
từ lớn chí bé đã phạm
tội này, và phạm dễ dàng
như một thói quen, không
còn mấy khi để ý mà sửa,
cho dù bao lần đi xưng tội
rồi, và bao lần đọc câu :
“Con sẽ dốc lòng chừa cải
và làm việc đền tội cho
xứng”. Vậy gia đình ta hãy
làm việc đền tội cho xứng
như thế này : là từ nay,
không để tai nghe nói xấu,
nói vu oan..., là từ nay
dốc lòng luôn nói tốt cho
người khác. Hễ không có
gì tốt để nói về người
khác, thì đừng nói gì
cả. Nói chuyện trời mưa,
trời gió, chuyện chợ búa,
quần áo, chuyện đá banh,
cờ tướng...
Tích truyện
Thời Tam Quốc bên Tàu, có
hai tên nghịch tặc, may mắn
cướp được quyền cao chức
trọng trong triều đình,
một tên là Lý Thôi, tên kia
là Quách Dĩ. Chúng lộng
quyền đến nỗi bức bách
Vua phải nghe lời chúng sai
khiến. Vua buồn lắm, muốn
giết hai đứa. Có người
hiến kế :
- Thần nghe nói vợ
Quách Dĩ rất hay ghen, nay
sai người đến dèm pha
chồng nó gian dâm với vợ
Lý Thôi, hai đứa tất sẽ
giết lẫn nhau.
Vua khen phải, sai quan Dương
Bưu thi hành kế ấy. Bưu về
sai vợ vào thăm vợ Quách
Dĩ mà nói :
- Tôi nghe chồng chị
thường vào phủ Lý Thôi,
nói là mưu việc lớn, kỳ
thực là tư tình với vợ
ông ấy. Chị nên giữ gìn
đừng cho đi lại nữa !
Vợ Quách Dĩ tin ngay, đem
lòng ngờ vực chồng :
- Thảo nào, mấy đêm nay
nhà tôi không về, hóa ra đi
làm việc vô liêm sỉ ấy.
Xin cám ơn chị đã cho tôi
biết, để tôi cản chồng
tôi.
Từ đó, vợ Quách Dĩ cản
chồng. Lý Thôi mời sang
uống rượu, bà không cho đi.
Lý Thôi đem biếu một mâm
rượu thịt, bà bỏ thuốc
độc vào rồi cho chó ăn
thử. Chó ăn chết liền. Từ
đó, Quách Dĩ tin vợ và
có bụng nghi ngờ Lý
Thôi... Cứ thế, dần dà hai
tên nghịch thần ấy từ chỗ
nghi kỵ, đâm ra chém giết
lẫn nhau. Cũng chỉ do một
lời vu khống !
Lm Phêrô Hoàng Minh Tuấn, CSsR
Về Mục Lục