SUY NIÊM LỜI CHÚA
LỄ
CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG
Anh em hãy nhận lấy Chúa Thánh Thần
Ga 20, 19-23
Chính trong ngày thứ năm
mươi sau biến cố Phục sinh, Chúa Giêsu
trao ban Chúa Thánh Thần cho các môn
đệ, đánh dấu một trang sử mới trong
công trình cứu rỗi của Thiên Chúa.
Giáo hội được khai sinh. Kể từ đây,
hành trình của Giáo hội tiến về nhà
Cha được tràn đầy ơn thánh Chúa và
rộng mở dưới sự dạy dỗ và hướng dẫn
của Chúa Thánh Thần. Chính Chúa Thánh
Thần là nguồn cảm hứng, sự bình an,
lòng hân hoan và sự mạnh mẽ làm cho
các môn đệ cũng như cho Giáo hội thời
sơ khai can đảm ra đi loan báo Tin
mừng cho mọi dân tộc.
Sách Công vụ Tông đồ ghi
lại biến cố Chúa Thánh Thần hiện xuống
nhằm vào ngày lễ Ngũ tuần của người
Dothái. Có thể nói biến cố Chúa Thánh
Thần hiện xuống cách nào đó đã làm mờ
đi ý nghĩa của ngày lễ ngũ tuần vốn
xuất phát từ ngày lễ truyền thống của
nhà nông cũng như sau này dùng để kỷ
niệm ngày Giavê ban Lề luật và thiết
lập Giao ước Xinai với dân. Bởi biến
cố hôm nay chính là ngày lễ Ngũ Tuần
mới, ngày mà sách Công vụ Tông đồ ghi
lại rất nhiều dấu lạ do Chúa Thánh
Thần mang đến.
Tiếng gió và hình lưỡi lửa
là những hiện tượng khác thường trong
ngày lễ Ngũ tuần. Tiếng gió hẳn gợi
nhớ đến thời gian lúc khởi đầu công
trình tạo dựng vũ trụ, khi mà “Thần
Khí Giavê bay lượn trên mặt nước” (St
1,2b) để tác tạo muôn loài. Chúa Thánh
Thần chính là làn gió, là hơi thở làm
bừng lên sự sống như Ngôn sứ Edêkien
xưa đã trông thấy chính Thần Khí đã
làm hồi sinh cả một thung lũng xương
khô và gầy đét (x. Ed 37, 1-14). Trong
ngôn ngữ Hípri, từ ngữ Thần Khí thuộc
giống cái, dường như có ngụ ý rằng
Thần Khí của Thiên Chúa giống như
người mẹ hiền sản sinh những người con
trong tình yêu thương từ ái của mình.
Còn hình ảnh Lưỡi Lửa, chúng ta có thể
hiểu lưỡi chính là lời nói, là lời ca
của con người. Để con người nói lời
của Thiên Chúa, truyền thông sứ điệp
của Thiên Chúa, lưỡi đó cần phải được
thanh luyện, cần thiết phải đi qua
ngọn lửa Thánh Thần để có thể đi vào
tâm trí người nghe những lời nói chân
thật nhằm đốt nóng tâm hồn mọi người
lòng yêu mến Thiên Chúa. Các môn đệ
nhờ được tôi luyện bởi ngọn lửa tình
yêu và lòng nhiệt thành của Chúa Thánh
Thần, khiến các ông hăng hái ra đi,
rao giảng Tin mừng và làm chứng cho
tình yêu Chúa Giêsu.
Đồng thời với những dấu lạ
chính là những ơn ích thiêng liêng do
Chúa Thánh Thần mang đến. Một trong số
đó chính là ơn nói “các thứ tiếng khác
nhau”. Các thứ tiếng khác nhau ở đây
cần phải hiểu thế nào? Thật thú vị là
có nhiều cách giải thích khác nhau
xung quanh vấn đề này.
Có người cho rằng các môn đệ biết nói
nhiều ngoại ngữ (Công vụ Tông đồ ghi
lại 16 thứ tiếng khác nhau)! Có lẽ
không đúng. Vì các môn đệ lúc bấy giờ
đa số là dân biển, đánh bắt cá làm sao
có thể “siêu quần bạt chúng” như vậy
được. Ngôn ngữ mẹ đẻ của các ông chính
là tiếng Aram, và cùng lắm thì các ông
nói được tiếng Hylạp chứ làm gì có
chuyện biết nói mười mấy ngoại ngữ
trên.
Có người lại cho rằng các ông nói
tiếng lạ. Thánh kinh có ghi lại ơn nói
tiếng lạ này (x. Cv 2,3-4; 10, 44-46;
1 Cr 12, 10). Ơn nói tiếng lạ tức là
một thứ ngôn ngữ chẳng ai có thể hiểu
được bởi xuất phát từ nguồn cảm hứng
của Chúa Thánh Thần và giống như tình
trạng xuất thần. Vì là thứ tiếng
“chẳng giống ai” nên cần phải có người
thông dịch lại. Chúa Thánh Thần sẽ soi
sáng cho người hiểu được loại ngôn ngữ
này để truyền đạt cho người nghe. Thế
nhưng sách Công vụ Tông đồ không ghi
lại có ai đứng ra để giải thích cho
đám đông đang nghe các môn đệ nói. Đám
đông hiểu trực tiếp tiếng nói của các
môn đệ.
Có lẽ cách giải thích sau đây dễ chấp
nhận hơn, vì nó liên quan đến câu
chuyện về tháp Baben (x. St 11). Thời
đó, con người nói cùng một thứ tiếng.
Chính vì thế sinh ra lòng kiêu ngạo,
phạm thượng đến Giavê Thiên Chúa. Họ
muốn làm một ngọn tháp cao chọc trời
và bất cần sự có mặt của Thiên Chúa.
Chính vì thế, Thiên Chúa đã khiến cho
tiếng nói của con cháu Nôe phải xáo
trộn, chẳng còn ai hiểu ai. Nay nhờ
biến cố Ngũ tuần, Chúa Thánh Thần đã
hàn gắn sự chia rẽ ngôn ngữ đó của
loài người. Các môn đệ tuy nói tiếng
mẹ đẻ của mình nhưng nhờ Chúa Thánh
Thần soi sáng khiến cho mọi dân tộc,
tuy không cùng một ngôn ngữ, đều có
thể hiểu được sứ điệp của Thiên Chúa.
Được Chúa Thánh Thần hướng dẫn, các
môn đệ hăng hái ra đi, theo chân Thầy
Chí Thánh rao giảng Tin mừng. Hoa trái
của Chúa Thánh Thần chính là bình an
và sự tha thứ. Tiếng nói của Chúa
Thánh Thần chính là ngôn ngữ của tình
yêu sẽ nối kết tất cả nên một. Từ nay,
sứ mạng của Giáo hội chính là đi đến
muôn dân để rao giảng về một Đức Kytô
chịu đóng đinh, làm chứng cho tình yêu
Thiên Chúa giữa lòng thế giới với sự
trợ giúp cách đặc biệt của Chúa Thánh
Thần.
Lạy Chúa Thánh Thần, xin ngự đến canh
tân bộ mặt thế giới, Giáo hội và gia
đình nhân loại hầu tất cả cùng chung
một tiếng nói của Tình yêu, ơn an bình
và sự hiệp nhất.
Lm
Joseph
Phạm
Ngọc
Ngôn,Csjb