VÀI
NÉT VỀ
CANH TÂN
ĐẶC SỦNG
CÔNG GIÁO
TÀI
LIỆU *
LỜI CHỨNG
* CẢM
NGHIỆM

Về trang Mục Lục
TÔI MUỐN
LÀM NGÔN
SỨ CHO
CHÚA
Cha
Raniero
Cantalamessa
Ngày 3
tháng 5
năm 2000,
tại Đại
Thánh
Đường
Thánh
John
Lateran,
Cha
Cantalamessa
cử hành
thánh lễ
cho 750
vị đại
diện Canh
Tân Đặc
Sủng Công
Giáo đến
từ 70
quốc gia,
tham dự
Ngày Gặp
Mặt Của
Đại Gia
Đình Canh
Tân Đặc
Sủng Công
Giáo Thế
Giới tại
Rimini,
và cuộc
Hành
Hương Năm
Thánh
2000 tại
Rôma.
Dưới đây
đây là
bài giảng
của cha
trong
Thánh Lễ.
“Thần khí
Chúa ở
trên tôi,
bởi Người
đã xức
dầu cho
tôi,
Người đã
sai tôi
đem tin
mừng cho
người
nghèo
khó,
ban bố ân
xá cho kẻ
tù đày,
cho người
đui mù
được
thấy,
cho kẻ bị
áp bức
được giải
oan;
Loan báo
năm hồng
ân của
Chúa. (Lc
4:18-19)
Với những
lời này
công bố
tại hội
đường
Nazarét
ngay sau
khi chịu
phép rửa
tại sông
Jordan,
Chúa
Giêsu đã
công bố
Năm Thánh
đầu tiên
trong
lịch sử
Kitô Giáo
– một năm
hồng ân
của Chúa.
Năm Thánh
được bắt
nguồn
trong
Chúa
Thánh
Linh. Cho
mãi đến
năm 1300,
Đức Giáo
Hoàng
Boniface
VIII mới
thành lập
Năm Thánh
theo công
thức như
ngày nay,
Lễ Hiện
Xuống
được xem
như là
năm thánh
của Giáo
Hội, bởi
vì nó xảy
ra vào
ngày thứ
năm mươi
(Origen).
Trong một
bài thánh
ca về
ngày Lễ
Hiện
Xuống có
câu: “Hãy
tìm kiếm
sự nhiệm
mầu / và
bạn sẽ
gặp được
/ đó là
đại hội
năm
thánh.”
(Adam of
St.
Victort).
Các ơn
ích chúng
ta được
hưởng
trong năm
thánh là:
được tha
tội, được
giải
phóng
khỏi sự
nô lệ,
được mở
mắt khỏi
sự mù
lòa, được
chữa lành
tâm hồn
tan vỡ,
được hòa
giải với
Thiên
Chúa -
tất cả
mọi thứ
này, sau
Lễ Phục
Sinh được
chứa đựng
trong một
danh xưng
đơn giản:
Chúa
Thánh
Linh.
Hồng ân
đích thực
là hoạt
động của
Chúa
Thánh
Linh từ
bên
trong,
làm cho
chúng ta
quan tâm
đến Thiên
Chúa. Mọi
thứ khác
đều chỉ
là phụ
thuộc và
phải được
đưa tới
mục đích
trên.
Năm thánh
trước hết
là một
hồng ân
của Thiên
Chúa, một
“năm hồng
ân của
Thiên
Chúa".
Tôi nhớ
có một
biến cố
xảy ra
khi cuộc
Thế chiến
lần thứ
hai chấm
dứt, lúc
đó quân
đội Đức
Quốc xã
bắt đầu
rút khỏi
thị trấn
tôi ở.
Người ta
loan tin
rằng các
kho chứa
của Đức
đều bỏ
ngỏ và ai
cũng có
thể tới
đó để lấy
bất cứ
thứ gì có
thể dùng
được. Hãy
hình dung
ra phản
ứng của
những
người dân
quá đau
khổ, đói
khát và
thiếu
thốn mọi
thứ! Tôi
không thể
quên được
một đoàn
người từ
các vùng
nông thôn
lũ lượt
kéo nhau
đến khuân
vác đem
về nhà từ
giường
tủ, quần
áo, chăn
mền, đến
thực phẩm
và mọi
thứ.
Đại Năm
Thánh này
cũng được
xem như
biến cố
đó! Các
kho chứa
ân sủng
và lòng
thương
xót của
Thiên
Chúa đều
mở cửa và
bỏ ngỏ!
Giáo Hội
nhắc lại
lời mời
gọi này
cho chúng
ta:
Hỡi những
ai khát,
hết thảy
hãy đến,
có nước
đây, cả
những ai
không có
tiền,
cũng hãy
đến! Hãy
mua mà
ăn!
Hãy đến
mà mua,
không
tiền
không
bạc, mà
có rượu
có sữa!
(Is 55:1)
Chúng ta
trong
Canh Tân
Đặc Sủng
đã cảm
nghiệm
được
những gì
tiên tri
Isaia đã
diễn tả
trong các
dòng chữ
nêu trên.
Chúng ta
đã biết ý
nghĩa
“không
tiền
không
bạc” là
gì dối
với những
người
nghèo
khổ, khốn
cùng,
chẳng có
gì xứng
đáng, thế
mà có
được nước
hằng
sống,
được rượu
mới, được
sữa và
mật của
Chúa
Thánh
Linh.
Cuộc qui
tụ lần
này của
Canh Tân
Đặc Sủng
Công Giáo
Thế Giới
tại Rôma
có liên
hệ mật
thiết với
cuộc qui
tụ năm
1975 cũng
tại nơi
đây, mà
cao điểm
là gặp gỡ
Đức Thánh
Cha tại
Công
Tường
Thánh
Phêrô.
Như vậy,
bây giờ
là lúc
chúng ta
tự kiểm
điểm để
xét xem
từ đó đến
nay chúng
ta dã đi
được bao
xa – đây
chính là
thời gian
biện
phân.
Nguyện
vọng của
chúng ta
đã được
Giáo Hội
thừa
nhận. Đức
Thánh Cha
Phaolô VI
đã xác
định rằng
Canh Tân
Đặc Sủng
là “cơ
hội tốt
cho Giáo
Hội".
Ngài đã
đưa ra
cho Canh
Tân một
khẩu hiệu
và một
chương
trình
được diễn
tả bằng
một ngôn
ngữ rất
phổ thông
mà tôi đã
nhắc lại
tại
Rimini:
Laeti
bibamus
sobriam
profusionem
Spiritus,
chúng ta
hãy uống
giòng
nước dạt
dào của
Chúa
Thánh
Linh.
Giờ đây,
hai mươi
lăm năm
sau,
chúng ta
đang ước
mong gì?
Chúng ta
đang tìm
kiếm gì?
Canh Tân
Đặc Sủng
chẳng
những đã
được Giáo
Hội chính
thức chấp
nhận mà
còn được
thực hành
khắp nơi.
Phong
trào này
càng ngày
càng được
tín
nhiệm,
được
chỉnh
đốn, và
lan tràn
đến mọi
tầng cấp
Giáo Hội.
Đã đến
lúc chúng
ta phải
tự hỏi:
chúng ta
được kêu
gọi để
làm gì
cho Giáo
Hội? Lý
do tại
sao Chúa
làm chỗi
dậy Canh
Tân Đặc
Sủng
trong
Giáo Hội
Công
Giáo? Ở
đây tôi
phải nói
thực tự
đáy lòng
như một
người anh
em của
quý vị.
Tôi sợ
rằng tất
cả sự
thừa nhận
này đang
làm chúng
ta quên
mất một
điều cần
thiết, …
Lòng
trung
thành của
chúng ta
đối với
Giáo Hội
không còn
là câu
hỏi phải
đặt ra.
Tất cả
chúng ta
đều yêu
mến Giáo
Hội và
ước mong
được phục
vụ Giáo
Hội: ở
điểm này
chúng ta
chẳng cần
phải thảo
luận.
Nhưng câu
hỏi được
đặt ra
là: Chúng
ta được
kêu gọi
để phục
vụ công
việc gì
cho Giáo
Hội? Đó
là “lo
giúp việc
bàn ăn”,
như sách
Tông Đồ
Công Vụ
đề cập,
hay là
“chuyên
lo cầu
nguyện và
phục vụ
Lời”? (Cv
6:2-4)
Rất nhiều
người tín
hữu giáo
dân ngay
từ những
ngày đầu
bước vào
Canh Tân
Đặc Sủng
đã sung
sướng đem
hết tâm
lực ra
xây đắp
Giáo Hội,
họ làm
nhiều hơn
cả những
công việc
giống như
là giúp
cha xứ
điều hành
xứ đạo,
hay tổ
chức xổ
số gây
quỹ cho
xứ đạo.
Công việc
chúng ta
được kêu
gọi để
phục vụ
Giáo Hội
là ơn
tiên tri.
Ngoài sứ
mệnh đó,
chúng ta
không có
lý do để
tốn tại.
Có rất
nhiều
công việc
khác để
cho người
khác làm,
và họ làm
tốt. Công
việc của
chúng ta
là phục
vụ khiêm
tốn,
nhưng
không thể
miễn trừ.
Không có
ơn tiên
tri, Giáo
Hội sẽ úa
tàn và sứ
điệp của
Giáo Hội
không thể
xuyên
thấu tim
lòng
người ta.
Ơn tiên
tri có
nghĩa gì?
Tôi muốn
nói đến ý
nghĩa mà
Thánh
Phaolô đã
viết
trong thư
Cô-rin-tô
1: “Nhưng
nếu mọi
người đều
được ơn
tiên tri,
và có
người
ngoại
hoặc phàm
nhân tục
tử đi
vào, ắt
người ấy
bị mọi
người
cảnh
giới, mọi
người xét
xử. Những
ẩn khúc
trong
lòng
người ấy
sẽ lô ra,
và như
thế người
ấy sẽ sấp
mặt xuống
mà thờ
lạy Thiên
Chúa, và
tuyên bố
rằng: Hẳn
thật
Thiên
Chúa ở
giữa anh
em" (1Cr
14:24-25).
Tất cả
chúng ta
nhớ lại
ngày Canh
Tân Đặc
Sủng mới
bắt đầu
qui tụ
lại để
cầu
nguyện,
ngay cả
khi có sự
hiện diện
của những
người
ngoại
cuộc -
những
người
chụp
hình,
phóng
viên báo
chí, các
chuyên
viên đài
truyền
hình –
ngay cả
sỏi đá
cũng bị
chinh
phục bởi
những
việc siêu
nhiên! Và
bây giờ?
Các cuộc
hội nhóm
của chúng
ta càng
lúc càng
trở nên
như là
các cuộc
hội họp
thường
tình của
những tín
hữu
thường
tình!
Chúng ta
muốn
Phong
Trào Canh
Tân này
chỉ như
là một
phong
trào khác
trong
Giáo Hội
hay sao?
Chúng ta
đã được
thừa nhận
và có một
chỗ đứng
vững chắc
trong bộ
luật Giáo
Hội như
rất nhiều
phong
trào khác
của Giáo
Hội hoàn
vũ. Điểm
nêu ra ở
đây là,
liệu
chúng ta
có dứt
khoát
nghĩ rằng
Phong
Trào Canh
Tân Đặc
Sủng, một
lực lượng
mạnh mẽ
của Giáo
Hội đã
hoàn
thành sứ
mệnh của
mình để
rồi biến
thành một
phong
trào
khác?
Kinh
nghiệm
trong quá
khứ của
Giáo Hội
chứng tỏ
rằng đã
có nhiều
phong
trào,
Dòng Tu
xẹp dần,
mất dần
các đặc
sủng và
rồi cũng
mất đi sự
hăng say
nhiệt
thành.
Trở lại,
vấn nạn
không
phải là
vì chúng
ta đang
lớn lên
trong sự
hiệp
thông và
hợp tác
với các
phong
trào khác
trong
Giáo Hội.
Điều này
đã được
Đức Thánh
Cha
khuyên
nhủ, và
bản chất
của các
đặc sủng
là chấp
nhận nhau
trong
cùng một
Chúa
Thánh
Linh.
Nhưng
chúng ta
phải bảo
tồn lâu
dài tinh
thần và
sự đổi
mới của
Canh Tân
Đặc Sủng,
vì phong
trào Canh
Tân này
không
xuất hiện
trong
Giáo Hội
như các
phong
trào khác
với một
vị sáng
lập, một
Quy Luật,
và một
lối sống
tinh thần
riêng cho
mình,
nhưng
đúng hơn,
là một
giòng
thác ân
sủng canh
tân của
toàn thể
Giáo Hội.
Riêng cá
nhân tôi,
tôi chân
thành
biết ơn
tất cả
những
người anh
em đã
cùng làm
việc
trong
nhiều năm
qua để
thực hiện
mối liên
hệ trong
sự tin
tưởng, và
cộng tác
với các
cơ quan
của Tòa
Thánh để
có được
những kết
quả tốt
đẹp như
ngày hôm
nay. Đây
là một ơn
quý báu
và không
ai có thể
phủ nhận
được.
Câu hỏi
được nêu
ra là:
chúng ta
sẽ làm gì
với sự
thừa nhận
của Giáo
Hội?
Chúng ta
sẽ để cho
mình bị
ru ngủ
trong
thành
công để
rồi làm
mất dần
mục đích
của Chúa
đã làm
cho Canh
Tân Đặc
Sủng chỗi
dậy?
(Nguy
hiểm là ở
chỗ đó).
Hay là
chúng ta
sẽ làm
cho Canh
Tân Đặc
Sủng ngày
càng trở
nên một
thứ men
ngôn sứ,
một đặc
sủng hiện
hữu trong
Giáo Hội?
Trong
những
ngày đầu
của Canh
Tân Đặc
Sủng, một
người nào
đó đã
định
nghĩa
phong
trào này
với một
câu đơn
giản:
“Trả lại
quyền
năng cho
Chúa!” Đó
là một
định
nghĩa mà
ngày nay
chúng ta
phải nhớ
hơn bao
giờ hết.
Năm 1992,
tại
Monterrey,
Mexico,
có tổ
chức một
khóa tĩnh
tâm kỷ
niệm 500
năm khám
phá ra
Châu Mỹ,
số người
tham dự
gồm 1700
linh mục
và 70
giám mục
của các
quốc gia
Châu Mỹ
La Tinh.
Trong
Thánh Lẽ,
sau phần
Rước Mình
Thánh
Chúa, mọi
người
cùng cầu
nguyện,
xin Chúa
Thánh
Linh xức
dầu. Đó
là giây
phút thực
sự của Lễ
Hiện
Xuống.Các
giám mục
và linh
mục cũng
quỳ xuống
để được
cầu
nguyện,
và xin
mọi người
giáo dân
hiện diện
cùng cầu
nguyện
cho mình.