Lời
chứng của một người mẹ
CHÚA
GIÊSU LÀ CỨU CHÚA CỦA TÔI
“Ngươi phải yêu mến Đức Chúa Trời, Thiên
Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn
và hết trí khôn ngươi.”
(Mt 22, 37.) Trong những năm còn đi học
chúng ta đã tốn kém bao nhiêu là thì
giờ, tiền bạc, công sức; thức khuya dậy
sớm, nghiên cứu sách vở, để rồi nhận
lãnh mảnh bằng cấp trong tay với tất cả
niềm hãnh diện vì những thành quả mà
mình đã đạt được. Chúng ta có phải là
những Kitô hữu từng dành nhiều thì giờ,
tiền bạc, công sức, thức khuya dậy sớm,
hết lòng, hết sức …. để yêu mến, để
nghiên cứu và sống Lời Chúa chưa? Tôi tự
hỏi lòng mình và nhận biết rằng tôi quá
thờ ơ với danh phận làm con trời của
mình. Mang tên là con của Trời mà không
hiểu gì về Trời - ông Trời - Đức Chúa
Trời. Và vì thiếu hiểu biết về Lời Chúa
và không làm theo Lời Ngài dạy nên bị ma
quỉ - kẻ thù – Satan lừa bịp, khiến tôi
đã sống một đời sống thật bình thường,
nếu không nói là tầm thường, và không
mang lại bao nhiêu kết quả cho Chúa. Từ
khi Chúa mở mắt tâm linh tôi - nhờ đó
tôi muốn thay đổi, muốn yêu mến Chúa hơn
và làm theo Lời Ngài dạy - thì cuộc đời
tôi cũng bước vào một bước ngoặt mới.
-----oOo-----
Những ngày qua con gái tôi buồn hơn
thường lệ. Cháu mới 15 tuổi nhưng bỗng
trở nên ít nói và ưu tư. Vẻ nhí nhảnh
của một đứa nhỏ vừa bước vào tuổi teen
hầu như đã biến mất. Tôi không quan sát
chi li con mình đến nỗi làm cho nó mất
tự do, nhưng vẫn cố gắng làm một người
mẹ với tâm tình của một người chị và một
người bạn của con mình. Tôi không tra
hỏi con tôi vì tôi tôn trọng những suy
nghĩ của nó, và biết rằng nếu có một tâm
sự nào rất nặng nề thì nó sẽ thổ lộ cho
tôi. Tuy nhiên thời gian kéo dài, và tôi
bắt đầu thấy bất an vì sự thay đổi tính
tình đột ngột của con gái mình... Thế
nhưng tôi im lặng tự trấn an rằng không
thể nào có một chuyện gì quá bi đát xảy
ra, vì dù sao con tôi cũng sống trong
một gia đình có truyền thống đức tin.
Dù vợ chồng tôi không phải là những con
cái Chúa nổi bật, nhưng niềm tin vào
Thiên Chúa đã đi vào nếp sống từ thuở
tôi còn chưa biết nói. Trong đại gia
đình tôi có hai người dâng mình hầu việc
Chúa là mục sư, và nhiều người đang góp
phần công việc xây dựng nhà Chúa. Vợ
chồng tôi cũng được đón nhận rất niềm nở
giữa những tín hữu trong nhà thờ... Và
trong cộng đồng cũng như giữa đoàn chiên
của Chúa, chúng tôi không có gì phải gục
mặt, trái lại đội ơn Chúa, chúng tôi còn
được anh chị em xem là những người con
Chúa tốt lành. Vì thế, tôi hy vọng rằng
không có gì xảy ra cho con tôi đến độ
làm xáo trộn cuộc đời mình.
Rồi đến một hôm, sau khi gạn hỏi, con
tôi với gương mặt đầm đìa nước mắt thổ
lộ nỗi đau của mình. Con tôi nói nhiều
nhưng tôi chỉ còn nhớ có một điều: nó đã
có mang, và người cha của bào thai trong
lòng nó là một cậu bé không phải là
người Việt, chưa bao giờ nghĩ đến hôn
nhân, con cái hay gia đình là gì cả!!!
Tôi nghe tin ấy mà điếng người. Cả cuộc
đời tôi cố gắng sống và dạy các con sống
đẹp lòng Chúa bỗng sụp đổ. Tôi không còn
nhớ lúc ấy tôi nghĩ gì, tôi cảm gì
nữa... Vừa giận, vừa lo, vừa buồn, vừa
thương con, vừa ghét nó. Tuy không dám
trách móc Thiên Chúa, tôi vẫn than van:
“Chúa ơi, tại sao việc này lại xảy đến
cho gia đình con? Tại sao là gia đình
con!!! Một phần ngàn? Một phần trăm? Sao
con lại rơi vào một phần nhỏ nhoi đó? Vả
lại Chúa ơi, con là ai, lấy quyền gì mà
dám hỏi Chúa?” Cả một bầu trời đen tối u
ám bao phủ trên linh hồn tôi, một gánh
nặng kéo ghì thân xác tôi và điều đầu
tiên tôi thấy hiện ra, đó là con đường
mà tôi sắp phải đi qua: gập ghềnh, chông
gai và nhiều thử thách!!! Cộng đồng tín
hữu sẽ nghĩ gì về chúng tôi! Chồng tôi
sẽ đón nhận tin này như thế nào? Đại gia
đình của tôi, một gia đình đạo đức mẫu
mực, mà cha mẹ con cái luôn luôn vâng
phục Thiên Chúa và sống rất tin kính;
cha mẹ tôi, anh em tôi, bà con tôi, gia
đình chồng chưa một người tin Chúa, sẽ
đón nhận tin này như thế nào?.. Nỗi bàng
hoàng của tôi khi xem tháp đôi ở New
York sụp đổ với hàng ngàn người chết thì
không là gì cả so với nỗi kinh hoàng
trước cái tin con gái 15 tuổi của mình
mang thai!!!
Làm sao báo cho chồng tôi biết? Sẽ là
một mũi dao đâm vào lòng anh và hạnh
phúc gia đình tôi có nguy cơ đổ vỡ. Gia
đình bên chồng sẽ nghĩ sao về Chúa mà
chúng tôi phụng thờ? Vì thế tôi chưa thể
cho anh biết được. Những ngày tiếp theo
tôi không còn đủ sức đế nói với con gái
mình một lời nào dù là một lời nói bình
thường huống hồ là một lời yên ủi. Tôi
biết rằng nó đau, nhưng tôi cũng đau đến
tê liệt và nhiều khi xem nó là thủ phạm
cho nỗi đau của mình, vì thế tôi không
còn đầu óc nào để nghĩ đến nỗi đau của
nó, thậm chí tình mẫu tử dường như cũng
vơi đi nhiều, nếu không nói là cạn hẳn
trong trái tim tôi. Mỗi ngày trôi qua là
một ngày tôi đi sâu vào bóng tối, sự dằn
vặt trong tâm trí, gánh nặng trong lòng
không thể chia sẻ với ai và nỗi sợ cứ
gia tăng vì bào thai sẽ không chịu nằm
yên mà cứ tiếp tục triển nở.
Tôi trở nên ít nói hơn và sự buồn phiền
trên khuông mặt không thể giấu mẹ và các
chị em tôi... Các chị tôi gọi điện thoại
thăm hỏi và, như chạm trúng vết thương
lòng, tôi đã khóc với các chị về chuyện
con gái tôi. Mọi người khuyên là nên đem
cháu đi phá thai, và phải hành động sớm.
Chúng ta chỉ là những con người bình
thường không phải là thánh nhân nên sẽ
giải quyết như con người bình thường.
Vâng, sẽ là phạm tội đấy, vì không thể
nào nói dối rằng ‘giết’ một thai nhi là
một việc vô thưởng vô phạt. Nhưng đứa
trẻ sẽ ra đời khi mẹ nó chưa đầy 16 tuổi
thì tương lai của nó và mẹ nó sẽ như thế
nào? Nếu cho đứa trẻ đi thì tương lai
của nó sẽ trôi dạt về đâu? Vả lại, một
đứa bé khi chào đời mà tạo vấn đề cho mẹ
mình và cho thân nhân, thì lớn lên sẽ
trở thành một thiếu niên có vấn đề... Để
tránh sự nhục nhã, dòm ngó và tò mò của
hàng xóm, của bạn bè thì phải gửi con
gái tôi đi lánh mặt một nơi khác. Còn
thế giá của vợ chồng tôi? Còn lòng tôn
trọng mà cộng đoàn đã dành cho các thành
viên trong gia đình tôi?
Không biết phải làm gì hơn là tìm đến
với Thiên Chúa. Nhưng nói với Chúa ư?
Nói gì đây? Con tôi đã phạm một lỗi lầm
quá lớn. Trong những ngày đầu tôi đã
muốn cầu nguyện xin Chúa lấy lại mạng
sống con gái tôi vì Ngài là Đấng Thánh
Khiết không thể dung thứ tội lỗi! Nhưng
đó là trong thời Cựu Ước. Còn chúng ta
đang sống trong thời Tân Ước, thời kỳ ân
điển. Qua sự hy sinh đổ huyết của Chúa
Cứu Thế Giêsu chúng ta không phải chịu
hình phạt đó. Chúa ơi con phải làm gì
bây giờ? Giữ đứa bé ư? Con sẽ ăn nói sao
với gia đình, với mọi người? Bỏ đứa bé
ư? Con sẽ phạm tội giết người trước mặt
Chúa. Nhưng bây giờ nó vẫn còn là một tế
bào nhỏ chưa có hình dáng gì. Tôi lý
luận với Chúa. Trong tâm trí tôi trận
chiến giữa ánh sáng và bóng tối cứ dằn
vặt mãi.
Phải tìm một giải pháp cho ổn thỏa! Đối
với Chúa thì tội lớn hay nhỏ thì cũng là
tội cho nên có phạm thêm một tội nữa
cũng không sao, tôi tự lý luận như vậy.
Sự sĩ nhục nầy không phải chỉ cho gia
đình nhỏ của riêng tôi mà là cho đại gia
đình tôi và cho hai người anh đang hầu
việc Chúa. Tôi quyết định không giữ đứa
bé. Sau hai tuần ray rứt và cố gắng
thuyết phục con mình, tôi vẫn giấu chồng
và quyết định đưa con đi phá thai: tôi
sẽ giúp cho nó tránh những ngày đau đớn
sau này khi sống giữa những người không
chấp nhận mình, tôi tự cứu bản thân và
tránh được sự đay nghiến của gia đình
chồng, tôi giữ được thế giá cho gia đình
mình, cho những người mà tôi không có
quyền bôi nhọ uy tín với bất cứ giá nào.
Vâng, tôi sẽ phạm tội! Nhưng lòng tha
thứ của Chúa thì vô giới hạn, nên tôi
cậy trông rằng Ngài sẽ thông cảm và tha
thứ cho mẹ con tôi! Dù sao đi nữa, việc
đền tội nào với Ngài thì tôi cũng cảm
thấy có thể chịu đựng nổi, còn cái bào
thai trong lòng con gái tôi thì quá sức
chịu đựng của tôi; và không chỉ là chịu
đựng thôi, mà còn là vấn đề trách nhiệm
của tôi đối với cha mẹ, với chồng, với
anh chị em, với bà con của mình, một
trách nhiệm mà sức nặng vượt quá tầm vai
bé bỏng của tôi! Quyết định như vậy lòng
thấy nhẹ nhỏm hơn.
Sau khi thăm dò mọi thông tin, tôi hẹn
giờ rồi đưa con tôi đến chẩn y viện
(clinic). Suốt đường đi, mặc cảm tội lỗi
đè nặng trên quả tim, tôi không ngớt cầu
nguyện... Chúa ơi, con không biết phải
làm cách nào khác hơn, con không đủ sức
đi qua con đường mà Chúa muốn con đi.
Con đường này là phạm tội với Chúa nhưng
con đường kia thì khó hơn; vì con đang
sống giữa loài người, nên con phải sống
theo tiêu chuẩn con người. Có quá nhiều
người nhìn vào con, nếu Chúa muốn thì
Ngài sẽ có cách can thiệp vào, không
việc gì quá khó cho Ngài.
Tôi trao con tôi cho y tá để đưa vào
phòng riêng, nỗi đau đớn hòa lẫn sự nhẹ
nhàng trong lòng. Tôi đã làm gì vậy? Tôi
miên man với những suy nghĩ lẫn lộn
trong đầu; không biết là mình đã làm
đúng hay sai. Như thế là ổn thỏa rồi.
Hai tiếng đồng hồ sau mọi việc sẽ đâu
vào đấy. Đời sống sẽ trở lại bình
thường. Mọi sự đều được giấu nhẹm... Rồi
cánh cửa phòng y viện hé mở, con gái tôi
lững thững đi ra! Tôi chỉ hỏi vắn gọn:
- Xong rồi hả con?
Con gái tôi lắc đầu.
- Nghĩa là sao?
Y tá cho biết rằng y viện chỉ can thiệp
khi bào thai nhỏ hơn 3 tháng. Bào thai
của con tôi đã quá thời hạn ấy một vài
ngày, nên nó phải trở lại sau để theo
một cách thức can thiệp khác phức tạp
hơn! Tôi sững sờ đến tê dại trước một
kết quả bất ngờ! Lạ lùng thay, một luồng
ánh sáng chợt loé lên trong tâm trí tôi,
tất cả hơi thở bị dồn nén từ những ngày
trước và mãnh liệt hơn bao giờ hết trong
những giờ phút vừa qua bỗng toát ra
thành một tiếng reo to: Chúa ơi, Ngài
quả thật là Đấng Toàn Năng, Ngài quả
thật là Đấng Diệu Kỳ. Không ai có thể so
được cùng Ngài! Trên thế gian này không
có ai như Ngài. (Oh Lord! Almighty
God! You are amazing! No one is
like You! There is none like You! None!)
Tôi cứ lặp đi lặp lại lời ca tụng này
trên suốt đường về. Lòng biết chắc rằng
Chúa đã ngăn cản ngay vào lúc mà tôi
tưởng dường như không lối thoát. “Tư
tưởng của Ta không phải là tư tưởng của
các ngươi, và đường lối các ngươi không
phải là đường lối của Ta” (Is 55,8).
Như trời xanh trổi cao hơn mặt đất, tình
Chúa thương kẻ thờ Người cũng trổi cao.”
(Tv 103,11)
Chúa đã cứu cháu tôi, mà thực sự Chúa đã
cứu tôi. Lý trí tôi bảo rằng đây chỉ là
một trùng hợp tình cờ, nhưng con tim
mình xác tín rằng Chúa đã làm phép lạ để
cho bào thai trễ hơn mấy ngày so với
thời điểm mà mẹ con tôi có quyền giết
nó! Chúa đã chứng tỏ quyền năng, tình
yêu, và ơn cứu độ của Ngài ngay vào giờ
phút mà tôi nhất quyết phạm tội, nhất
quyết quay lưng lại với Ngài, nhất quyết
giết cháu tôi và đồng thời cũng giết
linh hồn mình! “Anh em đừng sợ những
kẻ giết thân xác mà không giết được linh
hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể
tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục..”
(Mt 10,28)
Bao nhiêu hình ảnh Kinh Thánh như chạy
về trong tích tắc. Chúa đã cản tay
A-pra-ham để ông khỏi giết con mình:
A-pra-ham hôm nay là tôi, và I-sa-ac
chính là cháu tôi! Chúa đã cứu sống con
trai bà góa thành Na-in: bà góa ấy hôm
nay là tôi, và đứa con của bà chính là
cháu tôi! Ngài đã để cho quân lính cởi
trần và đóng đinh trên thập giá ô nhục
mà tỏ hiện tình yêu đối với tôi, con gái
của Ngài! Hôm nay tôi chợt hiểu rằng
Ngài cũng cho phép các biến cố cuộc đời
lột bỏ cái áo thế giá của mình, để tôi
có được một phần trái tim của Ngài mà
đón nhận con gái tôi!
Vì sự ngăn trở của Chúa quá là diệu kỳ
nên tôi kính sợ Ngài (fear of The Lord).
Tôi bỏ ý định ép buộc con tôi phá thai!
Ngay từ lúc đầu con tôi không muốn phá
thai nhưng tôi đã cố gắng vẽ cho nó một
bức tranh tương lai bị khinh chê, ruồng
bỏ, tội lỗi, nhục nhã… để thuyết phục
con tôi phải vâng lời.
Bây giờ con đường tôi phải đi là vâng
phục theo ý Chúa: Giữ đứa bé. Gánh nặng
trong lòng ngỡ như đã biến mất bỗng trở
lại như tảng đá khối đè bẹp con người
tôi. Con đường trước mắt vẫn còn quá
nhiều chông gai: bây giờ tôi phải đương
đầu với những con người bằng xương bằng
thịt và phải tiếp xúc với họ thường
xuyên. Mỗi sáng đưa các con đi học xong,
tôi trở về nhà và nằm dài trên mặt đất
để cho nước mắt liên tục tuôn chảy, chảy
để vơi đi gánh nặng trong lòng không thể
chia sẻ cùng ai ngoài Cha Từ Ái... Nhớ
tới câu Kinh Thánh trong Mat-thêu 11,28
“Hỡi tất cả những ai đang vất vả mang
gánh nặng nề, hãy đến cùng Tôi, Tôi sẽ
cho nghỉ ngơi bồi dưỡng…” Tôi mang
gánh nặng của mình đặt dâng dưới bệ chân
của Thiên Chúa. Chúa ơi, con đường mà
con phải đi qua cũng là con đường mà
ngày xưa Ngài đã đi qua, nhục nhã đớn
đau, người đời khinh chê, phỉ báng. Con
là loài người tội lỗi, Ngài là Đấng
Thánh Khiết làm sao so với Ngài được
nhưng con cảm thông được phần nào những
gì Ngài chịu vì tội lỗi chúng con. Con
đội ơn Chúa. Con yêu Chúa quá, Chúa
Giêsu ơi! Trên đời này có nhiều người
thương chó như bạn, có bệnh viện chó,
hotel chó, áo quần đặt biệt cho chó,
thức ăn đặt biệt cho chó, chổ cắt lông,
cắt móng chân, đồ chơi cho chó… thật
sướng như vậy nhưng có mấy ai muốn làm
thân chó, ăn đồ ăn của chó, ngửi những
gì chó ngửi? Thế mà Chúa Giêsu đang ở
trên thiên đàng cao sang kia lại bằng
lòng hạ mình thật thấp mang thân phận
con người, sống ở giữa loài người ăn
uống với loài người, để cùng chia sẻ
những cảm xúc của loài người là loài thọ
tạo của Ngài. Tình yêu của Thiên Chúa
đối với loài người chúng ta thật không
gì tả xiết. Có tình yêu nào lớn hơn?
Ngài gọi chúng ta là bạn! Tôi là bạn của
Thiên Chúa Toàn Năng! Thật là diệu kỳ!
Chị tôi đem vấn đề đau khổ này trình bày
với một người anh của tôi đang là mục
sư. Anh gọi điện thoại mong được đến
thăm và hiệp ý cầu nguyện xin Thiên Chúa
thêm sức, nâng đỡ và soi sáng cho những
quyết định của tôi và anh hứa sẽ tiếp
tục cầu nguyện cho tôi, cho con tôi.
Thỉnh thoảng anh gọi điện thoại, đến
thăm và cùng cầu nguyện với tôi. Còn một
người anh nữa là mục sư đang ở xa, sau
này anh mới được cho biết.
Tôi dùng dầu để thánh hóa phòng và những
đồ dùng trong phòng con gái tôi. Tôi đến
với Chúa mỗi sáng, tôi mở nhạc lớn tôn
vinh Chúa, có lúc trong phòng con gái
tôi, có lúc ngoài phòng khách. Dòng nhạc
đưa tôi đến càng gần với tấm lòng yêu
thương bao la, vòng tay rộng mở vỗ về
của Cha Từ Ái. Chúa nhắc tôi câu chuyện
của sứ đồ Phao-lô và Si-la trong Công-Vụ
16, 22-34. Hai ông bị bắt, đánh đòn và
bỏ vào ngục. Tối đó, mặc dầu mình mẩy
đầy thương tích đau đớn toàn thân, hai
ông vẫn cầu nguyện và hát ngợi khen Đức
Chúa Trời – có lẽ với giọng thều thào,
không đủ hơi và phải nằm liệt dưới đất
như tôi đây. Một trận động đất lớn xảy
ra khiến nền ngục rúng động, các cửa mở
ra, tất cả xiềng đều được tháo mở. Hai
ông được cứu ra sau đó, cả gia đình
người cai ngục trở lại tin Chúa. Phép lạ
sẽ xảy ra khi chúng ta ca chúc tụng
Thiên Chúa. Trong cơn đau đớn, không
biết phải làm gì thì chỉ cần ca ngợi
Thiên Chúa. “Hãy suy tôn ĐỨC CHÚA
TRỜI là Thiên Chúa chúng ta, phủ phục
trước bệ chân Người, bởi Người là Đấng
Thánh” (Tv 99,5) “Chúa ngự nơi
đền, vinh quang của Ít-ra-en là Ngài
” (Tv 22,3). Khi chúng ta
ca ngợi chúc tụng Thiên Chúa thì Ngài sẽ
ở giữa chúng ta. Trận chiến không thuộc
về chúng ta nữa mà nó thuộc về Ngài.
Ngài sẽ đánh trận cho chúng ta. Khi Ngài
ra trận thì ai có thể địch lại cùng
Ngài? Hãy ngợi khen Chúa vì bây giờ
chiến trận thuộc về Chúa! Hãy tiếp tục
ca hát chúc tụng danh Chúa. Và tôi đã
biết đây là bí quyết để mời sự hiện diện
của Chúa đến với tôi.
Vâng phục theo ý Chúa thật khó quá Chúa
ơi! Chúa nhắc tôi: dân Ít-ra-en, thay vì
chỉ mất 40 ngày để đến đất hứa Ca-na-an;
họ đã mất 40 năm đi lẩn quẩn trong hoang
địa vì họ thấy dân Ca-na-an to lớn và sợ
không đánh nổi; mặc dầu có lời hứa của
Chúa là sẽ thắng. Tâm linh tôi bừng thức
tỉnh. Tôi biết Chúa muốn dạy tôi điều gì
rồi. Tôi phải đương đầu, chấp nhận những
gì sẽ xảy ra vào những ngày sắp đến. Hãy
nhìn vào Chúa chứ đừng nhìn vào hoàn
cảnh, hãy nghĩ về Chúa hơn là nghĩ về
hoàn cảnh thì gánh nặng sẽ không còn là
gánh nặng nữa. Tôi đã mạnh dạn tuyên bố
với kẻ thù của tôi là Satan rằng: “Ta sẽ
như ông Gióp, ta sẽ luôn tin cậy vào
Chúa của ta. Ta sẽ ca ngợi Chúa của ta.
Tương lai ta nằm trong tay Thiên Chúa.
Ta chỉ có thể thấy trong hiện tại nhưng
Ngài thấu suốt tương lai ta. Ngươi là
kẻ trộm chỉ đến để cướp, giết và hủy
diệt; còn Chúa Giêsu đến để cho chúng ta
sự sống và sự sống dồi dào. (cf. Ga
10,10). Ngươi đã cướp đi tuổi thơ của
con gái ta, hạnh phúc của gia đình ta,
tiếng cười, niềm vui của gia đình ta.
Bước kế tiếp là muốn dùng tay ta để giết
cháu ta, để máu nó đổ trên đầu ta. Sau
đó là muốn hủy diệt linh hồn ta, để linh
hồn ta xa cách đời đời với Thiên Chúa –
là Cha ta! Ngươi là một kẻ nói dối và
luôn luôn nói dối! Ở trong ngươi hoàn
toàn không có lẽ thật! Ngươi đã đánh ta
ngã nhào xuống đất, ngươi muốn ta nằm
liệt không ngóc đầu lên đuợc, ngươi muốn
chà đạp, giẫm lên ta nhưng ta quyết sẽ
đứng dậy, sống trở lại và sẽ chà đạp lên
ngươi trong danh Chúa Giêsu. Ta sẽ lấy
lại những gì ngươi đã cắp của ta và
Thiên Chúa sẽ bù đắp lại cho ta gấp bảy
phần. Vì ý muốn tốt lành của Thiên Chúa
là ban cho ta sự sống, sự sống sung mãn
với tất cả niềm vui, hạnh phúc…”
Chúa cũng nói với tôi: “Ta biết. Con
đường con đi qua không phải dễ, nhưng sẽ
có Ta ở cùng con. Từng bước, từng bước
một Ta sẽ ở cùng con.” Có lời hứa
nào chắc chắn hơn? Với đức tin, tôi nắm
chặt lời hứa đó và từng bước từng bước
một tôi đi tới…
Nhờ những lời hứa của Chúa, tôi đã đủ
bình an và ân điển để trình bày cho
chồng và các con mình thập giá mà Chúa
đã giao cho đại gia đình tôi. Nhờ sự
thêm sức của Thánh Linh tôi đã chịu được
tất cả những mũi tên, những viên đá của
người chung quanh dành cho tôi. Mặc cho
những lời cáo trách của người chung
quanh, tôi nhất định giữ và nuôi cháu
tôi. Tôi cũng đã có dịp chia sẻ với họ
những gì Chúa đã làm cho tôi.
Chúa đã cứu tôi! Chúa đã cứu tôi khỏi
cái vỏ ‘đạo đức’ mà tôi đã mặc lên mình
như một chiếc áo giáp để vênh vang giữa
thế gian. Chúa cho tôi cảm được điều mà
thánh Gioan đã đem trọn cuộc đời mình ra
làm chứng: Chúng tôi đã biết
được tình yêu Chúa dành cho chúng tôi,
và tin tưởng vào tình yêu đó.
Chúa là Tình yêu! (1Ga 4,16). Từ bao
nhiêu năm qua, tôi ngỡ rằng mình biết
Chúa và tìm kiếm Chúa, nhưng thực ra,
dưới những hành vi đạo đức, tôi chỉ tìm
kiếm một cái vỏ để tự đánh bóng chính
mình, chứ ít khi hoàn toàn quên mình mà
đi tìm kiếm Ngài. Thế rồi, khi tôi không
còn biết bám víu vào đâu thì Ngài đã
xuất hiện, cởi bỏ con người cũ của tôi,
và mở mắt cho tôi nhìn thấy tình yêu cứu
độ của Ngài. Bây giờ, tôi có thể nói
bằng từng tế bào của con người mình:
Chỉ có Chúa Giêsu là Cứu Chúa của tôi!
Chúa cho tôi một đứa cháu trai. Giờ đây,
cháu là niềm vui của đại gia đình chúng
tôi. Nhìn cháu ngoại của tôi trong vòng
tay thương mến của những người thân, tôi
vui mừng âm thầm đọc lại cùng nhịp với
thánh Phao-lô, để cảm tạ cho sự ra đời
của cháu tôi và cũng là sự tái sinh của
bản thân tôi trong ân điển của Chúa
Giêsu: “Phàm ai ở trong Đức Ki-tô đều
là thọ tạo mới. Cái cũ đã qua, và cái
mới đã có đây rồi” (2 Cr 5,17).
Trái tim tan vỡ của tôi đã được Ngài
chữa lành vì Ngài là Đấng Chữa Lành.
Ngài sẵn sàng đến với những ai cần được
chữa lành. Hãy để Chúa Giêsu chữa lành
bạn.
Halleluia! Tạ ơn Chúa Giêsu, Cứu Chúa
của con!
Một Người Mẹ
Viết phối hợp với Trần Duy Nhiên
