TÌNH YÊU
THIÊN CHÚA
Tôi xin kể một phép lạ mà tôi
đã may mắn nhận được từ tình yêu của Thiên Chúa.
Ba mẹ tôi cưới nhau phải làm phép chuẩn, vì chỉ
có mẹ tôi theo Đạo Công Giáo còn ba tôi thì
không. Ba tôi là một người rất khó chịu với 2
chữ "Đạo Chúa". Do đó, khi lấy nhau, ba mẹ tôi
đã quyết định không cho con theo Đạo, khi lớn
lên nếu tin và muốn theo Đạo nào thì theo.
Năm tôi 5 tuổi, tôi được ba mẹ
cho vô học trường mẫu giáo do các sơ dạy, tên
ngôi trường là Mê Linh. Lúc ấy tôi cũng chỉ biết
đi học, rồi về nhà. Và thật tình tôi cũng chẳng
biết Chúa là ai, trong tư tưởng tôi lúc đó chỉ
hay đọc một câu mà lũ bạn có Đạo hay đọc "Cho lỡ
cho luôn, đòi lại có tội". Tôi thắc mắt và đã
hỏi chúng "tội đó là gì và tội với ai ?" chúng
trả lời tôi "tội với Chúa". Đó là lần đầu tiên
tôi biết ngoài ba mẹ và các Sơ dạy tôi, tôi còn
có tội với một người khác tên là "Chúa".
Rồi tôi vào lớp 1, người đầu
tiên tôi gặp là 1 người bạn học chung trường mẫu
giáo. Cậu ấy tên là Gia Thịnh, một cậu bé mà
theo tâm trí tôi còn nhớ là khá đẹp trai và cậu
ta là người có Đạo. Đó là người bạn đầu tiên tôi
tiếp xúc khi vào lớp 1. Tôi có một kỷ niệm về
người bạn này, đó là vào dịp Giáng Sinh, cậu ta
hẹn tôi ở nhà thờ Đức Bà. Tôi đã bắt ba mẹ chở
ra đó cho bằng được dù lúc ấy kẹt xe, nhưng ba
mẹ tui cũng chỉ biết chiều ý tôi. Khi đến công
viên 30/4 thì kẹt cứng, ba mẹ nói không ra trung
tâm nữa và chở tôi về (tôi nói tôi muốn ra trung
tâm ăn kem, không dám nói về buổi hẹn). Sau đó
tôi có chơi với 2 người bạn thân nữa một người
là Quang Minh và người còn lại là Sơn Trà, nhưng
họ theo Đạo Phật và không hiểu sao lúc ấy tôi và
Quang Minh cứ hay cãi nhau về Đạo. Tôi Thì nói
Đạo Chúa đúng còn cậu ấy thì nói Đạo Phật đúng
(mặt dù lúc ấy, tôi chẳng biết 1 tí gì về Đạo).
Cứ thế hai đứa con nít cự nhau đến hết cấp 1. Vì
sau cấp 1 tôi không còn gặp lại cậu ấy nữa. Cho
đến hết cấp 1 tôi cũng chưa biết tí gì về Đạo,
nhưng năm tôi học lớp 3 thì tôi biết nhà thờ là
thế nào. Vì tôi đã may mắn được mẹ dắt đi lễ
nhân dịp Giáng Sinh năm đó. Lúc lễ nghe nhạc
Thánh ca tôi khoái lắm thích nhất là lúc mọi
người cùng nhau ngân lên khúc nhạc " Đêm đông
lặng lẽ Chúa sinh ra đời...." Tôi đã cùng
ngân nga theo họ, đó là bài hát đầu tiên về Đạo
mà tôi biết, tôi may mắn có được trong lúc lục
đồ mẹ tôi đã thấy tờ giấy ghi bài hát và tôi đã
nhờ mẹ dạy tôi. Lúc đó tôi cũng chưa có chút ý
thức gì về Đạo cả.
Đến năm tôi học lớp 6, tôi lần
thứ 2 được bước vô nhà thờ, tôi không nhớ là
nhân dịp gì. Đó là ngôi nhà thờ đầu tiên tôi
được mẹ dắt đi nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp (
dòng Chúa Cứu Thế). Không hiểu sao, sau khi nghe
bài giảng, mặt dù tôi chẳng hiểu gì, nhưng trong
tôi đã nhen nhóm tiếng gọi. Ngay hôm sau, tôi
đạp xe lên nhà thờ để hỏi giờ học, tôi đã hỏi
một cách ngây thơ "chú ơi, học vô Đạo thì học
vào lúc nào ạ ?" và chú ấy nói thứ tư 6 giờ
chiều. Đến hôm đó, tôi ăn cơm thiệt lẹ và xin ba
ra khỏi nhà tôi chẳng dám nói là đi đâu. Nhưng
ba hỏi tôi đi đâu và tôi thưa là đi học giáo lý.
Một trận quát um sùm diễn ra và tôi không được
đi học giáo lý. Từ đó tôi cũng bỏ ý định học
giáo lý. Nhưng nếu lúc đó ai hỏi tôi theo Đạo
gì, tôi cũng dõng dạc nói "tôi theo Đạo Chúa".
Sau này tôi cũng may mắn được mẹ dẫn đi lễ 3 hay
4 lần gì đó, chủ yếu là Fatima và Đức mẹ Hằng
Cứu Giúp.
Thiên Chúa đã mỉm cười với tôi
năm tôi học 12. Tôi may mắn quen được một người
bạn, cậu ấy tên là Thượng. Có lần tôi thấy cậu
ta làm dấu khi ăn, tôi đã hỏi có phải cậu ta
theo Đạo không, và cậu ta nói cậu ta là người có
Đạo. Tôi bắt đầu theo và hỏi cậu ta về Đạo. Cậu
ta giải thích nhưng tôi nghe chẳng hiểu gì hết.
Thấy vậy cậu ta nói: "Về nhà
ông hỏi mẹ ông cho ông mượn Kinh Thánh, đọc xong
sẽ hiểu liền".
Tôi hỏi lại: "Đó là sách gì, có thể cho tôi
mượn đọc chơi được không?".
Cậu ta chỉ cười không trả lời
thêm. Hôm sau đi học tôi đã được cậu ta cho một
cuốn sách, bìa ghi là "sống Đạo". Tôi hỏi cậu
ta: "Đây là Kinh Thánh hả ?" Cậu ta nói: "Không
phải, nhưng đọc nó thì ông sẽ hiểu hơn"
Vậy là tôi cầm về nhà đọc, và
đọc đến đâu tôi hiểu ngay đến đó (Sau này tôi
mới biết đó là sổ để thiểu nhi lớp khai tâm và
rước lễ đọc). Sau đó vài hôm, Thượng hỏi tôi có
đi nhà thờ chung không. Lần đầu tiên có người
mời tôi đi nhà thờ, tôi đã cùng cậu ta đi lễ.
Tôi nghe bài giảng một cách hứng thú, trong lòng
tôi nôn nao muốn vô Đạo. Đó cũng là lần đầu tiên
tôi biết Cha cũng mặt áo sơmi quần tây, trước
kia tôi nghĩ Cha thì lúc nào cũng mặt áo tu. Tôi
đã chào Cha, và Cha cũng chào lại tôi, lúc ấy
tôi thấy Cha cũng như bao người khác, cũng bình
dân, cũng lái xe máy, cũng nói chuyện, cũng biết
cười, .....
Vậy là từ đó, sáng chủ nhật
nào tui cũng lặng lặng mỡ cửa với bộ đồ thể dục
bước đến nhà thờ Phú Hiền, lúc đầu thấy hơi sợ,
nhưng riết rồi quen. Tôi cảm thấy những Kitô hữu
cũng như mọi người, có những người dễ thương,
nhưng cũng có những người dễ ghét. Sau đó tôi có
nói với Thượng là tôi muốn vô Đạo, cậu ta nói sẽ
hỏi ý Cha xem sao. Một tuần sau, tôi cùng
Thượng đến nhà thờ Gia Định, ở đó tôi đã gặp Cha
Gio-an Gioan và được Cha đồng ý sẽ dạy 1 mình
tôi vào mỗi thứ 5 lúc 2 giờ chiều. Vậy là tôi
học chung với cha gần 1 năm. Trong thời gian đó,
tôi đã học được về Chúa, về Giáo Hội, .....
Sau này Cha có việc, nên Cha
giao tôi lại cho Cha Tùng, một cha khác. Sau 2
tháng, tôi vô cùng sung sướng khi nghe Cha Tùng
đồng ý cho tôi lãnh Bí Tích. Lúc ấy tôi mới về
nhà và trình bày với mẹ là tôi cần một người đỡ
đầu đứng ra bảo lãnh cho tôi nhận Bí Tích. Mẹ
tôi bất ngờ khi nghe tin này, và mẹ tôi hứa là
sẽ chỉ có 2 người biết chuyện này. Nhưng sau đó
1 tuần ba tôi thấy mẹ tôi và tôi nói chuyện lạ
nên hỏi, tôi nói và ý như dự đoán, ba tôi bực
mình ngay, nhưng không la vì ba tôi có hứa sau
khi nói ra ba không được la tôi. Sau đó ông miễn
cưỡng cho tôi theo Đạo. Và ngày 29/5/2005 tôi đã
chính thức được gọi là rửa tội, thêm sức và rước
lễ lần đầu.
Tạ ơn Chúa vì chúng ta là
người được biết về Chúa và được làm con Chúa,
xin Thiên Chúa hãy cho mọi người cũng được biết
đến Chúa như Chúng ta.
Phaolô Đoàn Huy Hoàng
