Thiên Chúa đã dạy dỗ tôi làm con của
Người trong đời sống hôn nhân
Một
khởi đầu hôn nhân lãng mạn
Cách đây 34 năm, tôi đã kết hôn. Cuộc
tình của chúng tôi thật thơ mộng : chàng
đã yêu và từ bỏ cuộc sống tu sĩ, sau đó
được huấn luyện tại trường Sĩ Quan Thủ
Đức, ra trường khoác áo Biệt Động Quân
và đóng ở Chân Thành – An Lộc là một
vùng chiến tranh sôi động hàng ngày …Đám
cưới chúng tôi được cử hành trước khi
anh ấy nhận nhiệm vụ Tiểu đoàn trưởng
quân y thuộc Tiểu đoàn 31 Biệt Động
Quân.
Cưới xong, tôi ở tại nhà chồng còn anh
thì phải ở đơn vị lâu lâu mới về thăm
“chớp nhoáng“. Thế là chúng tôi cùng
quyết định …khoan có con ! Hai năm sau,
chúng tôi lại mong muốn có con và khi có
thai được 04 tháng thì … “giải phóng
mìền Nam“ ! chúng tôi bỗng chốc biến
thành “kẻ có nợ máu“ rât đáng khinh ghét
của chế độ mới ! … Anh phải đi học tập
gần 03 năm, khi anh về đứa con đầu lòng
đã gần 3 tuổi …
Từ trại cải tạo về, anh được nhận làm
việc ở nông trường Gò Xoài, rồi sau đó
là nông trường Lê Minh Xuân, với chức vụ
y sĩ nông trường, phục vụ thanh niên
xung phong . Nơi ấy trên phương diện
chuyên môn, anh được làm y sĩ điều trị,
còn về phương diện lý lịch bản thân :
anh là một sĩ quan chế độ cũ còn chưa
được phục hồi quyền công dân …
Cuộc sống vợ chồng tôi đã bị những khúc
quanh lịch sử dẫn đường nhưng lúc nào
chúng tôi cũng vẫn thương yêu nhau và
rất hạnh phúc. Có lúc lại được tô đậm
thêm tình chồng nghiã vợ trong những
lần chùng tôi phải cùng hi sinh quyết
định bán dần hết sạch từng kỷ niệm ngày
cưới để sống qua ngày, đặc biệt là cái
áo cưới bằng gấmThượng hải của tôi để
mua một đôi lốp xe đạp cho chồng đạp đi
làm ở tận nông trường . Mỗi ngày anh
mỗi đạp xe 50 km từ nông trường về nhà
và từ nhà đến nông trường trong nhiều
năm trời để được tối đến nhìn thây tôi
và con và cùng ăn cơm chung với gia
đình. Trong cảnh khổ cực vật chất, tình
yêu hôn nhân thật là thắm thiết và êm
đềm. Thời gian này, do thời thế đổi
thay, tôi đã nếm trải nhiều công việc
vất vả : buôn bán chợ trời , bán bún
riêu lề đường, dạy kèm tại gia …
Để “đổi đời“, tôi tình nguyện đi học lắy
bằng cấp làm cô nuôi dạy trẻ và đã làm
việc tại một nhà trẻ lớn ở TP HCM, tôi
còn được cấp một căn phòng nhỏ ở ngay
tại nơi công tác để cả gia đình tạm trú
: một mơ ước về nơi ở của bao nhiêu
người đi làm công nhân viên thời ấy !
Điều ghi nhớ của tôi là tôi đã bắt đầu
cuộc “hoà nhập“ của mình bằng một hành
động “chối Chuá“ : trong tờ khai lý lịch
tôi đã khôn khéo để trống nơi hàng chữ
khai tôn giáo nào … đó là dụng ý từ
chối “không có đạo“ để đánh đổi lấy
cái “được tin, được dùng“ . Và tôi đã
được tin – dùng như tôi mong muốn. Trên
bước đường công tác : tôi đã gặt hái khá
nhiều thành công nhưng đáng thương là
tôi cứ tưởng những cái đạt được là do
sức mình. Tôi còn được dạy nhận thức
rằng: “có sức người sỏi đá cũng thành
cơm” (trích thơ Tố Hữu) và tôi đã sống
nhiều cho những mục tiêu rất lý trí, rất
con người. Tôi nghĩ rằng : Chúa không
có thực, Ngài cao xa quá, trong khi
những mục tiêu đời thường của tôi và gia
đình lại là “rất thực“ nên tôi đã kết
luận: mình đã nghĩ đúng và làm đúng .
Cũng trong hoàn cảnh “vươn lên và hoà
nhập“, tôi đã xin được (bằng sự quen
biết) cho chồng “nhập hộ khẩu“ về nhà
cha mẹ (vì anh đã bị cắt bỏ hộ khẩu tại
nhà mình từ ngày đi học tập cải tạo), từ
đó, anh bắt đầu có những công việc mới
khá dần hơn. Công việc khiến gia đình
tôi “đổi đời“ rõ rệt nhất là từ khi anh
làm việc cho một tổ chức xã hội nước
ngoài …
Từ đây, cuộc đời đã “đãi ngộ“ chồng tôi
với số lương của tổ chức quốc tế, chúng
tôi đã mua được nhà riêng do chính sức
mình. Anh ấy đã là một nhân vật trong
ban giám đốc…, còn tôi công tác tại một
ủy ban nhân dân phường thuộc TP HCM.
“Sự đi lên“ trong cuộc sống đã làm chúng
tôi càng đắc thắng: Chúa lại càng dần lu
mờ đi trong lòng chúng tôi để đổi lấy
những gì “mắt trông thấy được“… Cứ thế,
gia đình chúng tôi đã xa Chúa càng lúc
càng hơn. May mà cả 3 đứa con đều được
rửa tội sau khi sinh, còn các bí tích
khác thì … bỏ luôn ! Điều đó cũng là
nhờ lúc ấy chúng tôi còn ở với ông bà
nội.
Sự mai một của tình yêu vợ chồng
Khi đã bắt đầu “khá lên“ về mặt vật chất
và về công việc của cả hai vợ chồng,
thì “một kẻ thù“ đã len lỏi vào gia
đình tôi … NÓ tên là “tự tin, kiểu
ngạo, ích kỷ, tham lam, khó tha thứ …“
Nhưng chúng tôi cứ sống hồn nhiên và
không thấy “nguy cơ“ của NÓ trong gia
đình.
Riêng tôi, dần dần NÓ khiến tôi không
bằng lòng với những gì mình đang có
trong cuộc sống gia đình. Tôi muốn là
“một người phụ nữ mới“ nghiã là … cần
phải được giải phóng khỏi những ràng
buộc quá nhiều của đời sống gia đình.
Tôi đã “thoát ly“ gia đình mỗi ngày một
sâu hơn bằng cách tham gia càng nhiều
hơn các công tác bên ngoài … và rất
thích thú vì cảm giác “được giải phóng“
ấy. Mỗi lần ra khỏi nhà, tôi cảm thấy
nhẹ nhàng, quên hết những âu lo tính
toán riêng tư.
Vui với việc bên ngoài, tôi lại càng cảm
thấy sự “chôn chân“ trong nhà là phí
uổng đời và tôi biện luận rằng : tôi chỉ
làm việc xã hội, việc có ích cho bao
nhiêu người khó khăn nghèo khổ ở quanh
tôi thôi mà !.
Trong lúc đó, những va chạm và bất đồng
cứ dần “lớn lên“ giữa tôi và chồng …
Tôi chỉ cảm thấy mình đúng và tôi không
phục tòng những gì tôi cho là “áp đặt“.
Đã có lúc anh than: sao em không “giống
như trước ?“, tôi cũng bất bình : “vì
anh cũng không giống trước kia “. Chúng
tôi bắt đầu mâu thuẫn vì những khác nhau
về quan điểm sống, về tâm lý, cách sử sự
với xã hội, với người chung quanh, và
với con cái …
Kết quả là mỗi người đều nhìn thấy “cái
không hoàn hảo“ của nhau… từ đó phát
sinh ra những bực bội, chấp nhất, không
tha thứ và chán nản, thất vọng bắt đầu
nhen nhúm như ngọn lửa vậy và ngọn lửa
ấy đã lớn dần rất nhanh…
Vì thế, tôi làm sao cảm thấy hạnh phúc
và bằng lòng với những gì đang có được
?! Tôi đã “vùng vẫy“ trong niềm thất
vọng của mình. Chính lúc ấy những “cú
hích“ của nhiều xáo trộn trong gia đình
đã khiến tôi đau khổ quá, đến nỗi đã
muốn chết đi vì thấy cuộc đời sao vô
nghĩa và đáng chán quá !. Có lúc tôi đã
ước ao “ được chết “ để thoát ra
khỏi “ vũng lầy đau thương “ của
đời mình.
Thật không có gì đáng thương bằng sự
thất vọng và thất bại. Tôi không tìm
thấy “lối ra“ và vẫn sống với tâm thức
“không biết Chúa là gì“ nên tôi đã vô
cùng đau khổ.
Nhưng “Ngài đã đến với tôi“ trong lúc
tôi tuyệt vọng nhất.
…
Ngài đã ra tay can thiệp
Mới đầu Ngài nhắc nhở : tôi có một Đức
Chúa quyền năng có thể giải cứu được tôi
và gia đình tôi. Hãy đến với Ngài vì “Ách
của Ta thì êm ái, gánh của Ta thì nhẹ
nhàng“. Tôi còn đang ngỡ ngàng chưa
tin hẳn thì Ngài lại ban cho tôi cả “Đức
Tin“, điều mà tôi đã bị mất từ lâu lắm
rồi …
Thế rồi Đức Tin ấy cứ lớn dần lên từng
ngày theo cấp số cộng (chứ không phải
cấp số nhân) … Trong lúc đó Ngài còn cho
tôi thêm những “tình cờ dun dủi“ :
- Làm quen được những người bạn “có
Chúa“ là niềm tin.
- Được giới thiệu đến với luồng gió
Canh Tân Đặc Sủng…
- Tôi dần được biết và nhận ra: tôi có
một Người Cha nhân lành đầy yêu thương,
đã biết rõ mọi sợi tóc trên
đầu tôi và lại chỉ muốn mọi điều tốt cho
tôi…
- Tôi có một Đức Giêsu đã hi sinh thân
mình làm giá cứu chuộc mọi tội của tôi,
ở nơi Ngài có “Lời Hằng Sống“. , thế
mà tôi lại phản bội Ngài…
- Tôi có một Đức Chúa Thánh Thần là
ngọn lửa của bình an, yêu thương, quyền
năng, hoan lạc và chữa lành hồn và xác
cho tôi cũng như mọi người…
Vậy thì : tôi phải về, về với Đức Chúa
mà tôi đã bỏ Ngài ra khỏi đời mình từ
rất lâu rồi.
Cuộc trở về cũng có nhiều gian nan. Vì
“bộ nhớ“ của tôi đã bị nhiều lằn roi của
cuộc đời và những khó quên, khó thứ tha
làm chủ… Tôi đã vật lộn thường xuyên với
những ký ức, và Thánh Linh đã dắt đìu
tôi từng bước “trở về nhà Cha“. Căn bệnh
“dây chuyền“ khó tha thứ - không thể
quên mọi chuyện - không thể nhẹ lòng -
không được giải thoát đeo đuổi tôi ! Mà
có được giải thoát thì tôi “mới gặp
được Ngài, Chúa của tôi !“. Chính lúc
này Chúa Thành Thần đã đến ủi an, nâng
đỡ tâm hồn tôi trong từng “cơn đau” tôi
gặp khi chưa thể “vượt lên chính mình“…
Tôi đã được Ngài lột dần từng lớp vỏ !
Ngài còn dạy tôi nhiều điều :
- Khi nhớ lại ký ức không tốt, khi đau
khổ, khi buồn giận : tôi chỉ cần đắm
chìm vào “ngôn ngữ của Ngài“, tôi liền
nhận được bình an và hoan lạc, yêu
thương...
- Khi ai đó xúc phạm đến tôi, tôi liền :
“Xin Chúa chúc lành cho họ“. Thế là nhẹ
lòng !
- Tôi chấp nhận một cách hoàn toàn : Đầu
phục Đức Chúa và không đòi phải làm chủ
chính mình nữa cho dù chuyện nhỏ chuyện
lớn…
Đạt được tất cả những điều đó, tôi đã
phải “vật lộn“ với chính mình từ dễ cho
đến khó, trong từng phút từng giây để
được Ngài biến đổi. Và Ngài đã giúp tôi
vượt qua tất cả !
Từ khi đi trong Chúa, tôi đã nhận được
quá nhiều điều tốt đẹp. Ký ức hồi tưởng
của tôi không còn để hờn giận, oán
trách nữa, nhưng để được Ngợi khen và
Tri ân Thiên Chúa và đó là tâm tình
thường trực nhất trong tôi.
Giờ đây, nhớ lại khúc phim đời mình và
cuộc sống gia đình đã trải qua, tôi đã
nhận ra và so sánh được về cuộc sống hôn
nhân của mình như sau :
NHỮNG TRẢI NGHIỆM CUỘC SỐNG HÔN NHÂN,
GIA ĐÌNH
Lúc không có Chúa trong gia đình
(khi tôi và gia đình loại bỏ Ngài)
Tôi và gia đình tôi đã đi trong ảo tưởng
về cuộc sống con người, về quan điểm
hạnh phúc, sự bền vững và những ước mơ
của mình.
Chúng tôi không thực sự yêu thương nhau
mà chỉ là mỗi người đã “tự yêu chính
mình“. Cái TÔI đã làm chủ tất cả !
Tôi và gia đình tôi không có Bình an –
Hạnh phúc.
Tôi không thể làm gì thành công thực sự
nhưng lại cứ tưởng “mình giỏi và mình
thành công“.
Tôi đã càng lúc càng lún sâu vào tội lỗi
… từ nhẹ đến nặng hơn và tôi đã bị những
tội lỗi ấy chi phối mọi chuyện.
Lúc có Chúa trong gia đình
(từ khi trở về nhận Chúa là CHA)
- Mọi thành viên đều được Bình an và
Hạnh phúc.
- Gia đình tôi sống yêu thương, hi sinh,
nhường nhịn nhau dễ dàng .
- Cảm nhận “cho nhau“ những điều người
thân yêu mình muốn tựa như chính mình
“đã được“ vậy.
- Mọi công việc từ bé đến lớn, đều “Dâng
lên Đức Chúa và phó thác hoàn toàn“,
không tự mình quyết định.
- “Quả ngọt là Giêsu Cứu Chúa“ được cả
gia đình tôi trải nghiệm và mọi người
chúng tôi khi được Thánh Thần đốt nóng
Lửa Tỉnh Yêu, đã không thể không tìm mọi
dịp để làm chứng, để tuyên xưng, để mời
gọi người khác… cuối cùng, chính chúng
tôi lại được thêm cảm nghiệm khi thấy họ
cũng được ghi khắc những “dấu ấn” tuyệt
vời của Thần Khí Chúa và cũng đón nhận
mọi ân huệ từ CHA ban cho bản thân họ và
cho cả những người thân yêu của họ…
Riêng tôi, từ khi đầu phục Ngài, tôi đã
được “nhẹ nhàng thênh thang“. Tôi luôn
cảm nhận Bình an – Hạnh phúc. Tôi cảm
thấy luôn mãn nguyện mọi điều, kể cả
những khổ đau trong dĩ vãng …vì hôm nay
tôi hiểu ra rằng : Cha đã “thanh luyện“
tôi, Cha đã thương yêu tôi nên mới cho
tôi được thông chia phần “Thập giá Chúa
Giêsu con Ngài“, và chính Cha đã ban
Thánh Thần cho tôi, ngay cả khi tôi đang
“từ chối Thiên Chúa“ … Giờ phút này
“nghiệm ra Chúa“, tôi mới hiểu : tôi vẫn
luôn được Ngài yêu thương, chở che, chứ
không “bị Chúa phạt“, vì Ngài đã “biết
trước” sẽ có ngày “tôi đầu phục trước
lòng nhân hậu vô bờ bến của Ngài“…
Chính Chuá Giêsu cho tôi thêm cảm nghiệm
rằng : nếu tôi sống với người thân yêu
của mình chỉ thuần tuý là “ Tình yêu rất
con người “ thì sẽ có ngày tôi thất vọng
não nề …mà tôi phải “ Nhìn thấy Chúa
trong anh em mình “ để sống thì mọi cay
đắng, bất đồng sẽ bị triệt tiêu và lại
còn được “ thăng hoa “ khi mình sống
với “ Giêsu trong anh em “ …
Đồng thời Ngài cũng dạy tôi thêm rằng :
nếu tôi không đặt Ngài làm chủ cuộc đời
tôi và gia đình tôi thì … chỉ cần một
lúc lơi tay bám víu vào Ngài là tôi có
thể chìm nghỉm như ông Thánh Phêrô xưa
đi trên biển mà đến với Chúa …
Thiên Chúa đã dẫn tôi đi vào niềm tin
như thế đó. Hôm nay, “Tôi coi tất cả
mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi
tuyệt vời là được biết Đức Kitô Giêsu“.
( Pl 3,8 ).
……………………..
Lạy CHA nhân lành và đầy lòng thương
xót, con cám ơn Cha vì Cha đã không bỏ
rơi con. Cha đã luôn quan phòng mọi điều
tốt đẹp cho cuộc đời con…
Con cám ơn Chúa Giêsu đã chết vì tội lỗi
chúng con, cám ơn Chúa Giêsu đã dạy con
bằng Lời Chúa. Giờ đây, con đã hiểu ra
rằng : cứ sống với những điều dạy dỗ ấy
là đã đang đi trên đường về nhà Cha rồi,
mặc dù thực hiện LỜI CHÚA có những lúc
“thật khó khăn vất vả “.
Con cám ơn Chúa Thánh Thần đã luôn đồng
hành với con. Ngài đã luôn chở che, an
ủi và ban những hoa trái ân huệ của Ngài
: Bình an – hoan lạc – chữa lành nội tâm
cũng như thân xác của con…
Maria Vũ Kim Hồi
kimhoi@email.viettel.vn
