Trước
Là
Con,
Sau
Mới
Là
Người
Tội
Lỗi
Lời
chứng
của Lm Fio Mascarenhas
www.thanhlinh.net
Lời
giới
thiệu:
Lm
Fio
Mascarenhas
sinh
ngày
2/2/1944,
lãnh
phép
rửa
trong
Chúa
Thánh
Thần
ngày
11/2/1972,
thụ
phong
linh
mục
ngày
4/5/1975
và
giảng
dạy
là
một
linh
mục
dòng
Tên
năm
1979.
Lm
Fio
Mascarenhas,
được
nhiều
người
biết
đến
với
cái
tên
Cha
Fio,
là
một
thuyết
trình
viên
quốc
tế
và
là
linh
mục
Canh
Tân
Đặc
Sủng
nổi
tiếng
từ
Bombay,
Ấn
độ,
một
quốc
gia
có
dân
số
đông
thứ
nhì
trên
thế
giới
và
đại
đa
số
theo
Ấn
giáo.
Ngài
làm
việc
với
vai
trò
Quản
trị
từ
năm
1981-1984
và
đã
trở
thành
Giám
đốc
của
Hội
đồng
Canh
Tân
Đặc
Sủng
thế
giới
vào
năm
1984.
Nhờ
vậy,
ngài
đã
có
nhiều
cơ
hội
gặp
gỡ
riêng
tư
và
đối
thoại
với
Đức
Thánh
Cha
Gioan
Phaolô
II
và
với
các
viên
chức
của
tòa
thánh
Vatican
về
sự
mạnh
mẽ
và
khuyết
điểm
của
phong
trào
Canh
Tân
Đặc
Sủng
Công
giáo
thế
giới.
Ngài
đã
đi
trên
80
quốc
gia
thuyết
trình
tại
các
buổi
huấn
luyện
người
lãnh
đạo,
tĩnh
tâm
của
các
tu
sĩ,
và
tại
các
đại
hội
của
Canh
Tân
Đặc
Sủng.
Cha
Fio
trở
về
Ấn
độ
năm
1988
và
trở
thành
cha
xứ
của
một
họ
đạo
dòng
Tên
ở
Bombay.
Vào
năm
1993,
ngài
được
cử
làm
Giám
quản
cấp
giáo
phận
của
Canh
Tân
Đặc
Sủng
ở
Bombay
cũng
như
làm
chủ
tịch
Hội
đồng
Phục
vụ
phong
trào
toàn
quốc
và
vẫn
còn
tiếp
tục
các
công
việc
ấy
cho
tới
hôm
nay.
===================
Trong 31
năm qua, đời sống tôi được xây dựng trên “văn hóa của Lễ Hiện Xuống”. Tôi đã
kinh nghiệm điều này vào năm 1968 khi, lần đầu tiên, tôi thi rớt đại học. Tôi
vào học trong Tu hội Chúa Giêsu năm 1993, sau khi tốt nghiệp môn hóa học. Bề
trên gởi tôi trở lại học đại học chuyên nghiệp để tôi có thể trở thành một
giáo sư hóa học trong đại học Dòng Tên ở Bombay, Ấn độ. Tôi rất vui mừng hớn
hở. Tôi nói với mình: “Tôi sẽ trở thành một giáo sư hóa học nổi tiếng”. Trong
những giấc mơ của tôi, tôi đã từng mơ có ngày tôi sẽ được lãnh giải Nobel Hòa
bình về Hóa học nữa cơ.
Bạn có
thể tưởng tượng nổi sự kinh hoàng của tôi, sự sửng sốt, hoang mang và bẽ mặt
khi tôi thi rớt đại học. Điều này là một điều lạ thường bởi vì tôi đã biết hết
mọi sự và tôi đã đoạt giải huy chương vàng ở đại học năm trước đó. Mọi người
ai cũng hy vọng rằng tôi sẽ đứng nhất lớp. Thế nhưng khi tôi đi vào lớp thi,
đầu óc tôi trống rỗng. Tôi không nhớ điều gì cả.
Tôi thi
lại lần thứ hai vào vài tháng sau đó, và cũng vậy tôi chuẩn bị cho mình thật
chu đáo. Thế nhưng, lần nữa khi tôi bước vào lớp thi, đầu óc tôi trống rỗng.
Và tôi thi rớt lần thứ hai. Giờ đây bạn có thể tưởng tượng ra rồi, nó đã trở
thành cơn khủng hoảng đức tin cho tôi.
Tôi lại
tới thi lần thứ ba. Lần này, khi tôi bước vào lớp thi, tôi lẩm nhẩm lời nguyện
này: “lạy Chúa, con biết rằng Chúa không yêu con. Vì thế, con không xin Chúa
điều gì cho con nữa. Thế nhưng, con hy vọng Chúa vẫn yêu bà mẹ nghèo khổ của
con”. Mẹ tôi làm hết tuần cửu nhật này tới tuần cửu nhật khác và dâng lễ để
xin cho “ông cha Fio” khốn khó được thi đậu. Thế nhưng, đầu óc tôi lại trống
rỗng khi vào trong lớp thi. Và tôi rớt lần thứ ba!
Điều này
là một cơn khủng hoảng đức tin kể từ đó. Tôi ngừng cầu nguyện với Chúa. Tôi
không thể tin rằng là Chúa yêu tôi. Khi người ta nói: “Cầu nguyện thêm đi”.
Tôi nói: “tất cả đều là nhảm nhí”. Tôi bắt đầu chống đối từ bên trong. Tôi trở
nên cay đắng, ngay cả với chính mình. Tôi sụp đổ tan vỡ về tâm linh, cảm xúc
và thể lý. Về tâm linh, Tôi không thể tin vào Chúa và tôi chống cự lại niềm
tin ấy. Về cảm xúc, tôi không thể đối diện với người ta được nữa bởi vì tôi
nghĩ họ sẽ cười nhạo tôi vì tôi thi rớt ba lần. Và về thể lý, tôi mắc chứng
bệnh suyễn suốt đời, và trong những ngày đó, tôi đã phải vào nằm bệnh viện
nhiều lần. Tôi không thể đi bộ xa. Tôi không thể chơi các trò chơi (games). Hầu như lúc nào
tôi cũng cố hít thở. Tôi bị kiêng cử đủ thứ trong vấn đề ăn uống.
Trong
thời gian ấy, khi Chúa làm trống rỗng tôi, thì Ngài lại chọn đổ đầy cho tôi.
Một ngày kia, tôi được thúc giục quỳ trước tượng Chúa
Giêsu chịu nạn. Khi tôi quỳ trước tượng Chúa Giêsu chịu nạn, tôi cảm thấy có một lời
nguyện từ trong tôi. Đây là lời nguyện mà thư thánh Phaolô gởi tín hữu Rôma
nói với chúng ta, khi chúng ta không biết cầu nguyện thế nào, thì Thần Khí đến
cầu thay nguyện giúp chúng ta (Rm8:26). Tôi cảm thấy tôi đang nói: “Lạy Chúa,
con vô dụng. Con không có tương lai, thế nhưng nếu Chúa có chương trình cho
con, thì này con đây”.
Đây là sự đầu phục đích thực cho quyền năng của Chúa Giêsu.
Trước đây, tôi luôn nói với Chúa điều Chúa phải làm cho tôi. Nhưng bây giờ tôi
nói: “Lạy Chúa, nếu Chúa có chương trình cho con, thì này con đây”. Và điều đó
đã biến đổi tôi hoàn toàn.
Ngay
lập tức, khi tôi vẫn còn đang quỳ ở đó, sự đáp trả của Chúa thật rõ ràng cho
tôi. Có một giọng nói với tôi từ bên trong. “Fio, con là con Ta yêu dấu, Ta
rất hài lòng về con”. Ngày tức thì, trí óc tôi bắt đầu làm việc. “Rất hài
lòng?” Làm sao ngài có thể rất hài lòng về tôi chứ? Và tuy là tôi không thể
hiểu điều đó bằng trí khôn, nhưng từ sâu trong tim tôi một niềm vui nở những
bông hoa bong bóng rạng lên. Tôi nhảy hổng chân khỏi đất, tay giơ lên cao trên trời
và la to: “Chúa Giêu, Ngài đang sống!!!...”.
Đó là
phép rửa trong Chúa Thánh Thần của tôi. Tôi hoàn toàn được chữa lành về 3 mặt
(thể xác, cảm xúc, tâm linh). Kể từ đó, tôi không còn trở ngại với bệnh suyễn
nữa. Tôi đã hoàn toàn được chữa lành và tôi có thể hoạt động mãnh liệt cho
Chúa. Như tôi đã nói ở trên, tôi có trở ngại về ăn uống. Cho tới thời gian đó,
tôi không thể ăn cà rem. Thế mà bây giờ, tôi ăn được rồi! Ăn cả thùng luôn
cũng được, nếu bạn mang tới cho tôi.
Về cảm
xúc, tôi được chữa lành. Tôi đã nói, tôi không thể đối diện với người ta.
Nhưng khi Chúa nói với tôi: “Fio, con là con Ta yêu dấu”, điều đó cho tôi một
cảm giác mới về giá trị con người tôi, không phải dựa trên điều thành công của
con người, hay lý lẽ của con người, nhưng là nhận thức rằng “Chúa yêu tôi, và
tôi là con Chúa”.
Về tâm
linh, tôi được chữa lành. Tôi giờ đây có một xác tín không lay chuyển, hiểu
biết, và tự phát rằng Chúa yêu tôi. Điều đó mang tới trong tôi một cảm nhận
sâu đậm khiêm tốn, rằng không phải do công trạng của tôi và một cảm giác biết
ơn sâu sa đối với Chúa.
Điều gì
đã xảy ra cho môn hóa học của tôi? Tôi lấy bài thi lần thứ tư - liền sau kinh
nghiệm Phép rửa trong Chúa Thánh Thần – và mọi sự trôi qua tốt đẹp. Tôi đã thi
đậu hạng nhất lớp. Kết quả là tôi đủ điều kiện dạy môn Hóa học tại bất cứ đại
học nào trên thế giới. Nhưng bạn biết không, tôi không bao giờ dạy hóa học
nữa.
Khi tôi
thụ phong năm 1975, ba năm sau khi nhận phép rửa trong Chúa Thánh Thần, Bề
trên tỉnh dòng Tên nói: “Fio, cha đủ điều kiện cho hai mục vụ. Cha chọn cái
nào?” Tôi nói: “thưa là hai mục vụ gì?” Bề trên nói: “Dĩ nhiên là hóa học rồi.
Thế nhưng cha đã có một kinh nghiệm về Chúa, và cha có thể giao tiếp với người
khác được. Tại sao cha không đi vào Canh Tân Đặc Sủng và làm việc toàn phần
(full time) cho phong trào Canh Tân Đặc Sủng?”.
Qua nhiều
năm, tôi đã có cơ hội đi trên 80 quốc gia để nói tại các đại hội. Bất cứ nơi
nào tôi tới, tôi thường hỏi người ta: “nếu tôi là giáo sư hóa học, quý vị có
mời tôi tới đây không nhỉ?”. Từ đó tôi nhận ra rằng Chúa đã làm điều tốt nhất
ngài có thể làm được cho tôi bằng cách mang tôi qua những thời gian đau khổ.
Nếu không thì, tôi đã rất có thể quá tự hào, và là một người “rất đầu óc” tham
dự trong phong trào Canh Tân Đặc Sủng. Ngài phải làm điều để mang tôi tới
nguồn gốc của sự sống, tới Thiên Chúa, Đấng ban sự sống.
Đối
với Chúa, mỗi người chúng ta là một người con trai, con gái là điều trước nhất
- thứ nhì mới là người tội lỗi.
Đó là kinh nghiệm của tôi. Tôi là một người tội lỗi. Tôi chống lại Chúa. Tôi
bỏ cầu nguyện. Tôi không tin vào Ngài nữa. Thế nhưng, trước hết Ngài yêu tôi.
Đó không phải bởi vì tôi xứng đáng, nhưng bởi vì Ngài biết tôi có ý tưởng sai,
bị lạc lối trong sa mạc. Hồng ân bao la của Ngài đến mang ánh sáng cho đôi mắt
tôi và mang hy vọng cho đời sống tôi.
Điều này
đúng không chỉ riêng cho tôi, mà còn đúng cho bạn nữa. Khi Chúa nhìn vào
mỗi người chúng ta, Ngài không thấy trước hết ta là người tội lỗi, (mà là
người con của Chúa). Đó là điều kẻ kết án anh em muốn chúng ta nghĩ thế, là
trước hết chúng ta là kẻ tội lỗi. Không! trước hết không phải cái mà chúng ta
đang là nhưng là cái mà Chúa đã làm nên chúng ta. Con của Ngài đã chết
treo thập giá để làm chúng ta nên tạo vật mới. Và vì thế khi Chúa nhìn mỗi
người chúng ta, ngài nói: “Đó là con trai Ta. Đó là con gái Ta”. Rồi sau đó
mới nhận thức rằng chúng ta là những người tội lỗi.
Hãy nhìn
dụ ngôn người con hoang đàng. Đây là một người con phản nghịch - một người
trong mọi khía cạnh là một kẻ tội lỗi. Khi chàng trở về cùng cha, chàng nhận
ra rằng “tôi không bao giờ còn được là một người con nữa. Tôi luôn là một
người tội lỗi”. Và chàng đã làm gì? Chàng đã đến với cha suy nghĩ điều mình sẽ
nói: “Con không còn xứng đáng làm con cha nữa. Hãy xem con như người tôi tớ”.
Nhưng người cha không màng chi đến thái độ ấy. Ông chay ra, ông ôm chầm lấy
cậu và nói: “Con là con cha trước tiên và vẫn là con mãi mãi. Không gì có thể
thay đổi điều này, ngay cả tội lỗi của con”. Khi trong ơn nghĩa và khi mất ơn
nghĩa, chúng ta vẫn là những người con trai và con gái của Chúa.
Hãy nói
to lên: “Với Chúa, trước hết tôi là con trai/con gái (của Chúa), sau đó mới là người tội
lỗi”.
Khi Chúa
Giêsu dạy chúng ta cầu nguyện, Ngài nói: “Trước hết hãy nhớ rằng chúng ta là
một người con, và hãy kêu lên như một người con, “Abba, Cha yêu dấu ơi”.
Ba câu
đầu của kinh Lạy Cha có 3 nụ hôn mà chúng ta là những người con in vào trên má
của Cha chúng ta:
- “Abba,
lạy Cha, danh Cha cả sáng” - nụ hôn thứ nhất
- “Nước
Cha trị đến” - nụ hôn thứ hai
- “Ý Cha
thể hiện” - nụ hôn thứ ba
Sau đó,
Chúa Giêsu nói: “Ok, bây giờ các con đã thưởng thức mối liên hệ của cha con,
vậy hãy nhìn lại các con trong nửa phần sau của kinh lạy Cha”. Đó là khi chúng
ta nhớ là chúng ta là kẻ tội lỗi. “Hãy tha tội chúng con”. Chúa Giêsu không
bao giờ muốn chúng ta bắt đầu cầu nguyện, ngay cả khi chúng ta là những người
tội lỗi, với nhận thức ấy. Mặc dù nó quan trọng, nhưng một điều khác quan
trọng hơn. Điều trước hết là sự nhận thức của chúng ta: “Cha ơi, Con Cha đã
làm cho chúng con được nên con cái của Cha. Abba, con hôn Cha”. Sau đó, chúng
ta xin những điều chúng ta cần.
Đây là
một phần của văn hóa Lễ Hiện Xuống mà tôi nghĩ mỗi người chúng ta cần cổ võ.
Đây là điều chúng ta đang làm trong nhóm cầu nguyện của chúng ta - thưởng thức
tình con cái trong Chúa: ca ngợi Ngài, nhớ những kỳ công của Ngài và dâng mình
chúng ta cho Ngài; hướng dẫn người khác, chia sẻ niềm tin này, hy vọng này,
tình yêu này với họ. Điều quan trọng là chúng ta đừng bỏ cuộc, đó là sống
trong Thần Khí là chúng ta đừng quên mang nhiều và nhiều người hơn tới dòng
nước ân sủng này. Đó là văn hóa của Lễ Hiện Xuống.
